Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 116 Thành công ư!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 2528 chữ · khoảng 9 phút đọc

Nội lực ở trong cơ thể Hạ Ngôn điên cuồng lưu chuyển. Lúc này toàn thân Hạ ngôn ước đẫm, tim đập thình thịch như giã cối. Tuy nhiên nội lực trong thân thể Hạ ngôn cũng không thể công phá được.

Tâm pháp Linh La cực lực vận chuyển dẫn đường, nội lực điên cuồng chuyển động, cũng mơ hồ dựa theo tâm pháp khống chế chậm rãi lưu chuyển về hướng bụng của Hạ ngôn. Đại khái thời gian trôi qua chừng nửa canh giờ, ở trong bụng Hạ Ngôn rất nhanh hình thành một chuyển động xoay tròn giống như một vòng lốc xoáy.

Tuy rằng không thể trực tiếp nhìn thấy, nhưng Hạ Ngôn lại có cảm giác được rõ ràng biến hóa phát sinh trong cơ thể mình, toàn bộ đều hiện ra rõ ràng tại trong đầu Hạ ngôn.

Cường giả Hậu thiên bước vào Tiên thiên, có lẽ biến hóa phát sinh hiện giờ chính là một bước đi cần phải có. Từ trước đến nay Hạ Ngôn chưa từng trải qua kinh nghiệm này, đây là lần đầu tiên hắn tấn công cảnh giới Linh Sư.

Trong thiên hạ, mỗi thời mỗi khắc, đều có vô số cường giả Hậu thiên đỉnh phong tấn công cảnh giới Linh Sư. Nhưng chân chính có thể thành công, chỉ có một số ít người! Một số ít người này tấn công thành công, liền bước vào Tiên thiên, thân phận và địa vị đều theo đó phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Ở Đại Lục Long Chi, cường giả Hậu thiên đỉnh phong nhiều như sao trên trời, nhưng cường giả Tiên thiên lại hiếm thấy như sừng lân lông phượng! Đương nhiên, chênh lệch giữa Tiên thiên và Hậu thiên cũng đồng dạng cực kỳ lớn! Cùng với mức độ khó khăn là kết quả của thành công.

Trên mặt Hạ ngôn khi thì hiện ra sắc mặt tái xanh, một hồi lại hiện ra sắc đỏ thẫm. Mà bầu không khí chung quanh thân thể hắn, cũng đang không ngừng biến hóa. Có đôi khi, thậm chí ngay cả bốn phía cái bàn, đều bị khí lãng làm cho rung động. Đây còn là kết quả do Hạ ngôn cực lực khống chế, nếu như bộc phát ra toàn bộ chỉ sợ cả căn phòng này đều phải bị phá hủy.

Ánh sáng cây nến trên bàn không ngừng chập chờn, dưới ánh nến chiếu bóng dáng Hạ ngôn lên một mặt vách tường.

"Nội lực ngưng tụ ở bụng càng ngày càng nhiều, Tụ Linh huyệt này, hẳn chính là nội lực ngưng kết mà thành. Tuy nhiên, Tụ Linh huyệt một khi ngưng kết, như vậy về sau tăng trưởng lên cũng sẽ không còn là nội lực, mà là linh lực. Năng lượng của Linh Sư sử dụng chính là linh lực! Trong thiên địa linh lực bao la nhất!"

"Thánh hoàng gia gia đã nói qua, ngưng tụ Tụ Linh huyệt nhớ lấy không thể nôn nóng vì cái lợi trước mắt. Tại hiện tại tâm tình cũng không có dao động, chỉ đang kiên trì vận chuyển tâm pháp Linh La phối hợp nội lực! Đương nhiên ta hy vọng một lần có thể thành công ngưng kết, nhưng mà...".

Hạ Ngôn yên lặng, ngẫm nghĩ những ý niệm này trong đầu.

"Rì rào!"

Đột nhiên trong bụng Hạ Ngôn không ngừng truyền ra ngoài từng tiếng vang rất nhỏ, thanh âm này thật giống như tiếng con chim nhỏ kêu.

Mà Hạ Ngôn dường như không có nghe được chút động tĩnh nào, ngay cả lông mi cũng không có mảy may rung động. Hiện tại Hạ Ngôn đã hoàn toàn tách biệt với mọi tiếng động ngoại giới.

Y phục trên người không ngừng phập phồng lên xuống!

"Xì xì...!"

Loại tiếng kêu quái dị này, dần dần trở nên càng dày đặc hơn, đồng thời mồ hôi trên trán Hạ Ngôn tuôn chảy làm quần áo trước người hắn toàn bộ ướt nhẹp!

Nếu lúc này có người ở chỗ này, nhất định sẽ kinh ngạc phát hiện: toàn thân Hạ Ngôn đều bắt đầu xuất hiện một màn sương mù trắng xóa. Sương mù này chậm rãi bốc lên, quanh quẩn xung quanh thân thể Hạ ngôn.

"Ồ! Nội lực ta hiện tại, dường như lưu động trở nên thong thả rồi!" Hạ ngôn kinh nghi thầm nghĩ trong lòng, mí mắt hắn thoáng giật giật: "Thánh Hoàng gia gia cũng chưa bao giờ nói cho biết khi ngưng kết Tụ Linh huyệt, sẽ có xuất hiện tình huống trước sau như thế nào. Không biết với tình trạng hiện tại ta là thất bại lần đầu, hay là thành công một lần duy nhất.

Thân hình Hạ Ngôn chấn động: "Nội lực của ta...".

lúc này, nội lực ở trong bụng Hạ Ngôn không ngờ đã xảy ra một lần va chạm nhẹ!

Ở bên trong thân thể một người nội lực cùng một tính chất, không ngờ lại xảy ra va chạm! Loại chuyện này quả thực không thể tưởng tượng.

Cũng giống như máu huyết của một người hoàn toàn giống nhau, máu lưu chuyển bên trong thân thể, sao có thể phát sinh va chạm?

Hạ Ngôn nhướng mày, trái tim lập tức căng thẳng lên.

"Như vậy...". Trong lòng Hạ Ngôn trở nên vô cùng trầm trọng: "Có nên tiếp tục kiên trì nữa hay không?"

Xuất hiện tình huống đặc thù như vậy, khiến Hạ Ngôn cũng do dự! Nội lực va chạm này cũng không phải là chuyện nhỏ. Vừa rồi, nội lực tuy rằng bạo ngược, nhưng cũng không có phát sinh chuyện va chạm. Cho dù mãnh liệt mấy đi nữa cũng không có khả năng phá tan kinh mạch. Nhưng mà hiện tại, nội lực phát sinh va chạm, vậy cũng có thể khó mà nói trước được.

Nếu lỡ như kinh mạch bị phá tan, như vậy cho dù Hạ ngôn không chết, tu vi toàn thân cũng phải phá hỏng toàn bộ.

Trong khoảnh khắc, tiếng "xì xì" trước đó cũng biến mất. Toàn cảnh chung quanh lại khôi phục yên tĩnh.

Hạ Ngôn đột nhiên nghiến răng một cái: "Kiên trì tiếp đi thôi! Mặc kệ như thế nào lúc này cũng không phải thời điểm buông bỏ được".

Sau khi quyết định, Hạ Ngôn lại tập trung tất cả tinh lực vận chuyển tâm pháp Linh La! Nội lực dường như càng ngày càng đặc sệt lại giống như chất lỏng. Tốc độ vận chuyển cũng càng ngày càng chậm. Mặc dù Hạ Ngôn không ngừng tăng lớn lực lượng thúc động nhưng vẫn không thể đẩy nhanh hơn tốc độ nội lực lưu chuyển.

Thời điểm vừa mới bắt đầu, nội lực là mênh mông mãnh liệt, Hạ Ngôn phải nghĩ biện pháp giảm bớt tốc độ lưu chuyển của nội lực. Mà hiện tại, nội lực lại lưu động nhưng vẫn không thể đẩy nhanh hơn tốc độ nội lực lưu chuyển.

Thời điểm vừa mới bắt đầu, nội lực là mênh mông mãnh liệt, Hạ Ngôn phải nghĩ biện pháp giảm bớt tốc độ lưu chuyển của nội lực. Mà hiện tại, nội lực lại lưu động càng ngày càng chậm giống như có thể ngưng lại bất cứ lúc nào!

Hết thảy những việc xảy ra này, đối với Hạ Ngôn mà nói đều là lần đầu tiên.

"Hiện tại, rốt cục ta đã biết khó khăn thế nào khi tấn công cảnh giới Linh Sư! Nếu không phải trước đó phối chế Linh Dịch tốt, ta thật còn không biết sẽ gặp phải khốn cảnh như thế nào nữa!" Hạ Ngôn thở dài trong lòng, lắc đầu "Hiện tại, cứ nỗ lực thôi!"

Thời gian trôi qua hai canh giờ!

"Lốp bốp...".

Từ trong bụng Hạ Ngôn truyền ra một tràng tiếng kêu dày đặc như tiếng bắp rang.

Nội lực chia làm vô số tia nhỏ khi va chạm vào lốc xoáy hình thành trước đó, trong phút chốc lốc xoáy liền bị đánh tan thành vô số điểm nhỏ hòa tan vào bên trong nội lực.

Trong khoảnh khắc này, tinh thần Hạ ngôn cũng gần như theo đó hỏng mất. Lốc xoáy đã duy trì mấy canh giờ không ngờ chỉ trong chớp mắt đã bị đánh tan. Bao nhiêu cố gắng dường như đều hóa thành bọt biển!

"Cứ như vậy thất bại".

Lúc này Hạ Ngôn buồn bã nghĩ.

Thế nhưng...

Đúng lúc này, Hạ Ngôn cảm nhận được trong bụng mình dường như có thêm một thứ gì đó. Thứ này chỉ lớn bằng đầu ngón tay nhưng mà cái này trước đây cũng từng có.

"Ồ!?" Tâm linh Hạ ngôn vừa động, da mặt run rẩy kịch liệt: "Không phải chứ...".

Trong lòng mừng rỡ. Vừa rồi đau lòng thất vọng biết bao, lúc này lập tức liền vui mừng trở lại. Hạ Ngôn vội vàng xem xét, hắn phát hiện: Cái vật nhỏ cỡ đầu ngón tay đó, trông giống như một viên đan dược đang không ngừng xoay tròn ở trong đó. Hơn nữa, khiến người ta khiếp sợ nhất chính là viên tròn nho nhỏ này đang không ngừng hấp thu cùng phóng thích từng tia năng lượng.

Mỗi một đường kinh mạch toàn thân, đều cùng vật nhỏ này liên kết với nhau.

Cảm nhận được biến hóa này. Hạ Ngôn lập tức vui mừng đến ngẩn người tại chỗ.

"Chẳng lẽ...".

Hạ Ngôn chậm rãi mở to mắt: "Chẳng lẽ đây là Tụ Linh huyệt mà cường giả cảnh giới Linh Sư mới có hay sao?"

Tuy rằng hiện tại trong cơ thể vẫn là nội lực, nhưng Hạ ngôn cảm giác được sau khi nội lực tiến vào vòng xoáy của vật nho nhỏ kia, tiếp đó bị phóng xuất ra ngoài liền biến thành một loại lực lượng hoàn toàn khác!

Tuy nhiên, tốc độ chuyển hóa năng lượng này lại phi thường chậm chạp. Dựa theo tốc độ thế này, chỉ sợ thời gian một năm cũng không thể chuyển hóa hoàn toàn nội lực của Hạ Ngôn thành linh lực.

Hạ ngôn đứng lên, bước xuống giường. Quần áo toàn thân đều hoàn toàn ướt đẫm.

Cây nến trên bàn phát ra ánh sáng đã khôi phục lại như bình thường.

Sau khi thay bộ quần áo khô mát, Hạ ngôn đi ra ngoài sân.

lúc này, chân trời đã mờ mờ sáng, từng cơn gió lạnh thổi đến, thổi tung tóe mái tóc của Hạ ngôn. Trời đã vào thu, thời tiết càng ngày càng mát mẻ hơn.

"Không nghĩ tới, thời gian một đêm cứ như vậy trôi qua". Hạ Ngôn lắc đầu. Ánh mắt lóe sáng: "Thánh Hoàng gia gia cũng khôgn chịu nói với ta, hiện tại cũng không biết rốt cuộc ta có tính là đạt tới Tiên thiên hay không?"

Đối với biến hóa trong thân thể, Hạ Ngôn vẫn không dám xác định.

Nếu nói đã bước vào Tiên thiên, nhưng thực lực của Hạ ngôn hiện tại so với lúc trước, cũng không có biến hóa gì lớn lắm. Nhưng nếu nói chưa bước vào Tiên thiên, như vậy cái loại biến hóa rõ ràng trong cơ thể đó thì giải thích thế nào đây?

Bàn tay vừa lật, Hạ Ngôn chậm rãi đánh ra phía trước một chưởng, hắn có thể cảm nhận được từ lòng bàn tay phóng thích ra một luồng nội lực mà mắt thường nhìn không thấy.

"Vù!"

Nội lực thoát ra xé gió trong không khí, dũng mãnh phóng tới hướng xa xa!

"Ầm!"

Một tiếng vang lớn, cánh cửa sân trực tiếp bị nội lực đánh văng đi, rơi xuống trên mặt đất sau đó còn phát ra tiếng ma xát chói tai.

Bụi đất tung lên mờ mịt.

Đương nhiên, bụi đất này người bình thường ở dưới ánh sáng chiếu rọi như vậy hoàn toàn không nhìn thấy.

Hạ Ngôn bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hoảng sợ. Hạ Ngôn xác định rõ vừa rồi hắn sử dụng đích thật là nội lực đã tích tụ từ xưa nay, cũng không phải linh lực. Nhưng nội lực này dường như so với lúc trước uy lực tăng lớn không ít. Hơn nữa hiện tại vận lực xuất ra ngoài, cũng dễ dàng hơn nhiều so với trước kia.

Chỉ là tùy ý đánh ra một chưởng, liền có thể đánh tung cánh cửa sân bay xa. Nếu như một người đứng ở phía trước, chỉ sợ cũng phải bay đi thật xa. lực lượng va chạm lần này ước chừng tới cả ngàn cân!

Ánh mắt lóe sáng, Hạ ngôn nhìn vào bàn tay thư sinh trắng trẻo của mình.

- Hạ ngôn ca ca! Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tiểu Thanh còn mặc áo ngủ, mắt còn đang ngái ngủ, từ trong phòng chạy ra bằng đôi chân trần nhỏ nhắn trắng noãn. Nhìn thấy Hạ Ngôn liền giật mình cả kinh lên tiếng hỏi.

Hạ Ngôn xoay người ngượng ngùng cười cười, sờ sờ ót, tiếp đó nói với Tiểu Thanh.

- Vừa rồi ta luyện tập một chút võ kỹ vừa mới lĩnh ngộ, không cẩn thận đụng tới cánh cửa sân. Không có việc gì Tiểu Thanh cô quay về ngủ tiếp đi!

Tiểu Thanh nhìn lại cửa sân, bị gió lạnh bên ngoài thổi qua cũng hoàn toàn tỉnh ngủ, trên gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ cổ quái nhìn Hạ ngôn.

- Hạ Ngôn ca ca! Thật sự không có việc gì sao?

Tiểu Thanh chỉ vào cánh cửa, còn nói thêm:

- Cánh cửa sân của chúng ta đầu mất tiêu rồi!

Cái miệng nhỏ há lớn, bộ dáng đầy vẻ kinh ngạc.

- Ha ha! Cánh cửa này đã lâu khôgn có sữa chửa đã hỏng rồi. Vừa đụng tới liền rớt ra. Được rồi! Tiểu Thanh mau trở về phòng đi. Đừng để bị cảm lạnh sinh bệnh.

Hạ Ngôn chớp chớp hàng lông mi lia lịa, cười cười nói.

"May mà vị trí biệt viện này tương đối vắng vẻ, bằng không khẳng định tiếng động vừa rồi có thể khiến cho người khác chú ý, lại hỏi tới hỏi lui, lại phí nhiều thời gian giải thích". Hạ ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Hạ Ngôn xoay chuyển ánh mắt, dựng thẳng lộ tai lắng nghe cũng không có nghe tiếng bước chân nào, mới nhẹ nhàng thở ra. Tiểu viện chỗ Hạ ngôn là khu phế bỏ, vốn chung quanh trước nay rất hoang vắng.

Tiểu Thanh quét ánh mắt trong sáng đáng yêu vài cái, sau một lúc cẩn thận xác định không có việc gì, mới nói với thanh âm giòn tan:

- Hạ Ngôn ca ca! Vậy muội trước trở về phòng, rửa mặt chải đầu một hồi muội làm bữa sáng cho Hạ Ngôn ca ca nha!

Hạ Ngôn nhìn gương mặt xinh đẹp của Tiểu Thanh gật gật đầu!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự