Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 115 Tấn công cảnh giới Linh Sư

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 2499 chữ · khoảng 9 phút đọc

Hạ ngôn cứ chiếu theo lời lão nhân Thánh Hoàng làm theo từng bước một Hạ Ngôn thật chă chú cẩn thận, hết sức ngưng trọng tán hoặc nghềp ép thành bột phấn dược liệu quý giá, hoặc là lọc ra một số chất lỏng.

Các thứ dược liệu đó cuối cùng đều được Hạ Ngôn cho vào bên trong một số lọ sứ không dính chú tro bụi nào.

Tuy rằng chủng loại dược liệu không nhiều lắm, nhưng sau khi Hạ ngôn làm xong hết thảy những thứ này, ước chừng đã qua hơn một canh giờ. mà chính bản thân Hạ Ngôn hoàn toàn không có cảm giác được thời gian trôi qua. Hắn đã dùng hết tất cả tinh lực tập trung vào việc phối chế dược phẩm. Chỉ sợ cho dù tiếng sấm vang lên bên tai, cũng không thể ảnh hưởng tới Hạ Ngôn.

Sau khi làm xong hết thảy, trên trán Hạ Ngôn đã phủ kín một lớp mồ hôi tinh mịn.

Hạ Ngôn thở phào một hơi, trên mặt toát ra vẻ vui mừng. Những ngón tay thon dài của hắn vẫn còn hơi run run. Mặc dù có lão nhân Thánh Hoàng ở một bên chỉ dạy từng li từng tí, nhưng trong lòng Hạ ngôn vẫn không yên tâm. Phải biết rằng, trừ Tỳ Bà Thảo ra các loại dược liệu này cũng đã ngốn mất của Hạ ngôn hơn ba vạn kim tệ.

Trọng yếu hơn còn không phải là kim tệ, mà là có thể dựa vào dược phẩm phối chế ra này, một lần có thể ngưng kết được Tụ Linh huyệt, thành tựu cảnh giới Linh Sư hay không? Lúc này Hạ ngôn cũng không biết, hiệu quả của linh dịch do hắn phối chế ra rốt cuộc có phù hợp với yêu cầu hay không?

Lúc này, một màn hơi sương rất mỏng từ trong dược phẩm chậm rãi bốc lên, những hơi sương này tụ lại ở phía trên lọ sứ, dần dần tản ra thành áng mây bảy màu, tỏa ra mùi hương thơm nhàn nhạt tràn ngập khắp phòng bếp. Chóp mũi Hạ Ngôn nhẹ hít một hơi, sau đó nhắm mắt lại, cảm nhận cảm giác vi diệu lan tỏa khắp toàn thân.

Lúc này lão nhân Thánh Hoàng nhìn thấy biểu hiện của Hạ Ngôn, khóe miệng lão khẽ mỉm cười, trong đôi mắt toát ra ánh mắt hiền lành hòa ái.

"Hạ Ngôn a Hạ Ngôn! Ngươi quả nhiên là thiên tài! Không chỉ có ở trên đường tu luyện võ thiên phú tuyệt cao, mà ngay cả phối chế dược phẩm cũng có cảm giác chuẩn xác như thế. Mặc dù có ta chỉ đạo, nhưng người bình thường nếu muốn thoải mái phối chế ra loại dược phẩm này như ngươi đúng là ngàn nan vạn khó đấy. Hạ Ngôn! Ngươi về sau, nhất định sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người". Lão nhân Thánh Hoàng gật gật đầu rất nhẹ; ánh mắt lóe sáng, mũi hít hít, lão cũng khôgn có phát ra mảy may thanh âm gì sợ quấy nhiễu Hạ Ngôn.

Lại qua chốc lát sau, áng mây bảy màu từ dược phẩm tỏa lan trong không khí rốt cục dần dần tiêu tán đi.

Hiện ra dược phẩm trong lọ sứ màu sắc rực rỡ tỏa sáng lấp lánh, phi thành xinh đẹp.

- Nên san ra rồi!

Hạ ngôn từ trong khiếp sợ tỉnh lại, hưng phấn nói.

- Nhưng mà...

Đột nhiên, Hạ Ngôn nhìn dược phẩm lại có chút thất vọng:

- Lần này phối chế dược phẩm, hình như không có nhiều như lần trước nha! Lần trước ta san ra tổng cộng hơn mười lọ, lúc này đây không biết có thể san ra mấy lọ.

Hạ Ngôn lầu bầu nói, vừa nhìn chất lỏng trong lò sứ vừa lắc đầu.

Lão nhân Thánh Hoàng còn đang ở bên cạnh Hạ ngôn, nghe được những lời này lập tức ánh mắt tối sầm thiếu chút nữa ngất đi.

Linh dịch này tuy rằng không phải đan dược, nhưng giá trị của nó tuyệt đối so với đan dược bình thường còn mạnh hơn rất nhiều, vạy mà không ngờ Hạ Ngôn còn không hài lòng với số lượng dược phẩm trong một lần phối chế, còn chê ít! Người bình thường cho dù thành công, chỉ sợ cuối cùng có thể còn lại đã là không tệ rồi.

không đợi lão nhân Thánh Hoàng phun ra một hơi, Hạ Ngôn lại lắc đầu nói:

- Quên đi! Trước san vô lọ rồi nói sau, nếu không đủ dùng, ta tiếp tục mua dược liệu phối chế là được.

Vừa lẩm bẩm nói, Hạ ngôn vừa xoay người đi tới tìm trên ngăn tủ phòng bếp mấy cái lọ sứ nhỏ. Sau đó bắt đầu cẩn thận san dược phẩm. Linh dịch này, mỗi một giọt đều là bảo bối ngàn vàng khó cầu.

Ánh mắt nhoáng lên một cái, Hạ ngôn nhìn thấy sắc mặt lão nhân Thánh Hoàng dường như hơi sa sầm xuống, hắn thoáng sửng sốt, chớp chớp mắt, nói:

- Thánh hoàng gia gia! Ngài sao không nói lời nào vậy?

Bởi vì vừa rồi quá mức chuyên chú, Hạ ngôn quên mất lão nhân Thánh Hoàng còn ở nơi này, hắn không hỏi có hơi ngượng ngùng.

Lão nhân Thánh Hoàng xoay chuyển tròng mắt, có đôi khi lão thực cảm thấy rằng Hạ ngô so với lão thời còn trẻ còn muốn càn quấy hơn.

- Linh dịch này, mỗi lần sử dụng một lọ dùng trực tiếp. Sau khi dùng trong vòng nửa canh giờ, phải nhập định, dựa theo công pháp ghi trên tâm pháp Linh La ngưng tụ Tụ Linh huyệt. Nhớ kỹ, không thể vội vàng nôn nóng, không thể cưỡng ép. Một lần không được, thì lần thứ hai, hai lần không được, thì lần thứ ba! Hiểu chưa?

Lão nhân Thánh Hoàng lúc thì chỉ vào Hạ ngôn, lúc thì lại chỉ vào linh dịch dặn dò kỹ lưỡng.

Hạ ngôn gật gật đầu, trịnh trọng nói.

- Con đã nhớ kỹ rồi! Vậy... nếu một lần khôgn thành công thời điểm tiếp theo dùng tiếp thì cần bao lâu?

Lần trước sử dụng dược phẩm phối chế, chính là khoảng cách ba ngày mới sử dụng một lần.

Lão nhân Thánh Hoàng gật gật đầu, nói:

- Cái này tự ngươi từ từ thể nghiệm đi, một lần nếu như không thành công, như vậy nguơi nên ngẫm nghĩ kỹ lại xem mình còn thiếu sót điều gì, chờ tới khi ngươi có thể tìm được điểm thiếu sót gì đó, có lẽ lần tiếp theo sẽ thành công.

Nghe lão nhân Thánh Hoàng nói thế Hạ Ngôn chau mày.

Không thành công, như vậy liền khẳng định còn một vài nhân tố chưa có chuẩn bị tốt! Hiện tại, uy lực vũ kỹ của Hạ ngôn có thể phát huy ra uy lực dư một trăm độ, như vậy về nhân tố uy lực vũ kỹ vốn không có thiếu sót. Mà Hạ Ngôn sau khi trải qua lịch lãm ở Tội Ác Sâm Lâm, lúc này đây tâm chí kiến thức đều có tăng lên rất nhiều, lão nhân Thánh Hoàng cũng nói ở phương diện này hẳn là không có vấn đề gì rồi. Như vậy, chỉ còn lại dộ vững chắc của tinh thần thôi?

Hạ Ngôn trầm tư suy nghĩ một lát. Ánh mắt khôi phục vẻ trong sáng, lại đưa mắt nhìn về phía lão nhân Thánh Hoàng.

Tuy nhiên, lúc này lão Thánh Hoàng đã tiến vào trong nhẫn Linh La biến mất rồi. Hiển nhiên , lão sẽ không tiếp tục đề cập gì về chuyện tấn công Linh Sư này với Hạ Ngôn nữa. Không thể tất cả mọi chuyện đều để lão nhân Thánh Hoàng lo từ đầu tới đuôi được. Điều này phải chính Hạ Ngôn tự mình tìm hiểu! Lĩnh ngộ! Có như vậy mới làm cho Hạ Ngôn trở nên mạnh!

Hạ Ngôn rửa sạch các loại công cụ sử dụng qua vừa rồi. Lúc này hắn mới vừa lòng cất mấy cái lọ nhỏ đựng linh dịch vào trong vạt áo, rồi rời phòng bếp.

Trong sân ánh trăng sáng sớm đã chiếu sáng, gió đêm lạnh lẽo thổi vào mặt, lập tức thần thanh khí sảng.

Một bóng người xinh đẹp đang ngồi dưới tàng cây hoa ngô đồng, trên một cái bàn nhỏ sớm đã bày sẵn mâm cơm ở đó.

Tiểu Thanh mấy ngày không thấy mặt Hạ Ngôn, sau lại nghe nói Hạ Ngôn phải đi Tội Ác Sâm Lâm lịch lãm, nàng cũng mơ hồ biết Tội Ác Sâm lâm là thuộc dạng địa phương gì, nên trong lòng vẫn luôn lo lắng. Hôm nay thấy Hạ ngôn trở về, tự nhiên vô cùng vui mừng, có rất nhiều điều muốn nói cùng Hạ ngôn.

Thế nhưng bởi vì Hạ Tử Hân đã đếnn, Tiểu Thanh chỉ có thể trước tránh lui, sau đó Hạ ngôn lại vào phòng bếp nói là bất cứ người nào đều không thể vào quấy nhiễu hắn, Tiểu Thanh đành phải tiếp tục chờ.

Biết Hạ Ngôn còn chưa ăn cơm, Tiểu Thanh liền chuẩn bị sẵn một bàn đồ ăn, đương nhiên những món ăn này đều là Tiểu Thanh đi ra ngoài mua về. Bởi vì, phòng bếp vẫn bị Hạ Ngôn chiếm lấy.

Hít thở bầu không khí trong lành, Hạ ngôn khẽ nở nụ cười. Ánh mắt nhìn Tiểu Thanh thanh lệ thoát tục.

Ngửi được trong không khí mùi thức ăn thơm ngát, bụng Hạ Ngôn cũng liền kháng nghị cả lên.

Ngày hôm sau, Hạ Trường Hà tam gia gia của Hạ ngôn, cũng cố ý gấp trở về, thấy Hạ Ngôn bình yên vô sự, lại vội vàng rời đi, gần đây lão bận bịu không thể bứt ra được.

Trừ Hạ Trường Hà còn có một số con cháu hậu bội trực hệ Hạ gia, cũng đều đến thăm hỏi hòng lập quan hệ thân thiết với Hạ Ngôn. Hỏi Hạ Ngôn một số chuyện trong Tội Ác Sâm Lâm. Đám con cháu trẻ tuổi đó đều chưa đi vào Tội Ác Sâm Lâm lần nào.

Đa số nghe nói Hạ Ngôn một mình đi vào Tội Ác Sâm Lâm, đều vạn phần kính nể.

Ở Đại Lục Long Chi mọi người kính sợ: là cường giả, là những người thực lực trác tuyệt đó!

Nếu như để bọn họ một mình đi vào Tội Ác Sâm Lâm, chỉ sợ bọn họ thật sự không thể làm được. Dù sao, Tội Ác Sâm Lâm là nơi hung hiểm nhất của Đại Lục Long Chi, trong đó không chỗ nào không có các loại dã thú nguy hiểm.

Bận rộn suốt một ngày, tới buổi chiều, rốt cục Hạ ngôn mới có thể rảnh rang thoải mái. Sau khi bảo Tiểu Thanh đóng cổng tiểu viện, Hạ Ngôn nhốt mình tại trong phòng, bắt đầu kế hoạch chuẩn bị tấn công cảnh giới Linh Sư.

Tấn công cảnh giới Linh Sư này đầu tiên phải có tâm trạng ổn định. Nếu trong lòng vội vàng dao động, nóng vội, vậy sẽ rất khó thành công.

Hạ Ngôn lấy ra một lọ Linh Dịch, trên mặt trở nên vô cùng ngưng trọng, ánh mắt cũng ngưng đọng lại.

Trong cơ thể, nội lực chậm rãi lưu động, tren làn da bên ngoài thân thể Hạ Ngôn, mỗi một đường huyết mạch, không ngừng nổi lên rồi lại khôi phục bình thường. Trên làn da trắng như ngọc, biến hóa của đường kinh mạch có thể thấy được rõ ràng. Từng tiếng vang rất nhỏ không ngừng phát ra từ trong cơ thể Hạ Ngôn.

Lúc này, ở chung quanh thân thể Hạ Ngôn, cũng có một khí tràng nhỏ. Khí tràng này tuy rằng còn chưa mạnh, nhưng nếu như cường giả cảnh giới Linh Sư mà thấy được, chỉ sợ đều sẽ chấn động dữ dội!

Phải biết rằng, hiện tại Hạ Ngôn còn không phải là Linh Sư, mà có thể hình thành khí tràng ở chung quanh thân thể mình, điều này rất khó tưởng tượng.

"Linh La tâm pháp!"

Trong đầu Hạ Ngôn, một đạo linh quang lóng lánh.

Nội dung trên tâm pháp Linh la hiện ra rõ ràng từng chỗ một, tất cả đều xoay tròn bay ra, sau đó xâm nhập vào thân thể Hạ ngôn.

Hạ Ngôn vươn tay cầm cái lọ sứ nhỏ.

"Chính là lúc này!"

Trong lòng Hạ Ngôn vang lên một tiếng nhắc nhở. Ngay sau đó Hạ Ngôn liền dốc lọ linh dịch vào miệng.

Linh dịch mới vừa vào miệng, liền theo cổ họng rất nhanh chảy xuống bụng, Hạ Ngôn cảm nhận rõ ràng một luồng hơi nóng chảy theo cổ họng xuống bụng.

Mồm miệng trong lúc đó đầy mùi thơm nồng đậm, thật lâu không tiêu tan.

Qua mấy lần hô hấp, nội lực trong cơ thể Hạ Ngôn đột nhiên bạo phát!

Vốn trước đó nội lực chậm rãi lưu động, sau khi gặp được linh dịch liền bùng nổ giống như nước lũ đột ngột tuôn xuống đồng bằng, cái loại khí thế cùng tốc độ này, làm cho Hạ Ngôn cũng trở tay không kịp.

Sắc mặt Hạ Ngôn lập tức trở nên trắng bệch. Từng giọt mồ hôi lớn rơi xuống như hạt mưa, ánh mắt hắn vẫn đang nhắm chặt.

Hạ ngôn vận dụng tâm pháp Linh La đã đạt tới cực hạn chính mình có thể sử dụng, thế nhưng vẫn không cách nào khống chế nội lực mênh mông kia. luồng nội lực này đấu đá lung tung ở trong toàn thân kinh mạch của Hạ Ngôn!

Một trăm lẻ tám đường kinh mạch, mỗi một đường kinh mạch đều bị tràn ngập nội lực khổng lồ này.

Dần dần, sắc mặt Hạ ngôn từ màu tái xanh nhanh chóng chuyển thành đỏ rực.

Hạ ngôn cảm giác được toàn thân mình đều khô nóng cả lên, thật giống như đang ngồi trong ngọn lửa nóng cháy. Ngọn lửa bao bọc chung quanh dường như sắp đốt cháy hết thảy. Tuy nhiên, mắt Hạ ngôn nhắm chặt cũng không có mở ra, chỉ có điều hắn cắn chặt hàm răng, không tự chủ được để lộ ra vẻ thống khổ. Hắn nỗ lực vận chuyển tâm pháp Linh La!

Hạ ngôn rất rõ ràng, lúc này chỉ cần hơi chút lơi lỏng, như vậy tuyệt đối sẽ là kiếm củi ba năm thiêu đốt một giờ! Tuy rằng khôgn thể vội vàng xao động chỉ chuyên tâm tấn công, nhưng chút khổ sở này cũng tuyệt đối không thể làm cho Hạ Ngôn buông bỏ được!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự