Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 110 Trận chiến kinh thiên động địa

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1727 chữ · khoảng 6 phút đọc

“Ầm ầm ầm!”

Từ rung động kịch liệt dưới chân truyền tới, thân thể Hạ Ngôn cũng chấn động mạnh, cả thân mình cũng đều rung lên. Xung quanh nơi này, sương trắng đã loãng đi rất nhiều, mà đám sương mù loãng này cũng không ngừng hướng về xung quanh tản ra, khí lưu thật sự nhìn rất rõ ràng. Trên mặt đất có một khối nham thạch thật lớn như vừa bị bóc ra khỏi hai bên vách núi rơi xuống.

Trong tầm mắt Hạ Ngôn, một con dã thú có hình dạng như một con lão hổ có vằn trắng đang từ bên vách núi bên phải lao về hướng bên trái. Những móng vuốt sắc nhọn của nó cắm thật sâu vào bên trong nham thạch. Bộ lông toàn thân trắng nõn như tuyết. Mà khiến Hạ Ngôn càng thêm chấn động đó là con dã thú thoạt nhìn giống loài Bạch Hổ này không ngờ lại có mấy cái đuôi thô to rất dài.

Dã thú như thế Hạ Ngôn cũng chưa bao giờ gặp qua!

“Grào!”

Một tiềng gầm vang khắp đất trời từ trong miệng con dã thú này phát ra. Thanh âm truyền vào tai Hạ Ngôn, dù khoảng cách tới hắn chừng vài trăm thước nhưng lỗ tai vẫn bị chấn động cho ông ông cả lên.

Mà lúc này, trên không trung phía trước không chỉ có một con dã thú này mà còn có một gã hắc y nhân! Xuyên qua màn sương mù lờ mờ này, Hạ Ngôn cũng có thể miễn cưỡng nhìn ra khuôn mặt người này. Một chòm râu muối tiêu, tóc rất dài, sử dụng một cây trường tiên màu đen. Cây trường tiên trong tay hắn không ngừng vũ động nhưng lại không phát ra chút âm thanh nào.

Phải nói rằng, trong lúc chuyển hướng trong không khí thì cây thường tiên nhất định sẽ phát ra âm thanh xé gió. Nhưng người này dùng tiên lại hoàn toàn giống như dung nhập vào trong không khí vậy, không chút phát ra âm thanh nào, hơn nữa tốc độ cũng cực nhanh!

Nếu không phải thị lực của Hạ Ngôn vượt xa người thường thì e rằng không nhìn được cây tiên này.

- Không ngờ thân mình có thể lơ lửng ở trong không trung!?

Hạ Ngôn hơi ngẩn ra, trong lòng chấn động.

- Trong truyền thuyết, dường như chỉ có cường giả cảnh giới Linh Tông mới có thể tạm thời khiến thân mình trôi nổi như thế. Chẳng lẽ hắc y nhân này là cường giả Linh Tông!?

Hạ Ngôn nghĩ thế, biểu tình hoàn toàn cứng ngắc! Trong thành Ngọc Thuỷ, người cường đại nhất chính là Đường chủ Thánh đường. Nhưng người này cũng chỉ là Linh Sư Hậu kỳ mà thôi, khoảng cách tới Linh Tông còn kém ngàn dặm. Mà người trước mặt này...

Như vậy thì con linh thú đang đánh nhau với cường giả Linh Tông kia thực lực cường đại tới mức nào?!

Rầm!

Lại một tiếng động kinh thiên vang lên. Cặp móng vuốt sắc bén của con linh thú mạnh mẽ cào trên vách đá cứng rắn, không ngờ lại cào vách núi vỡ ra một cái khe thật lớn đen thui. Khoảng cách từ Hạ Ngôn tới con linh thú kia ít nhất cũng phải tới năm trăm mét nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng thì có thể tưởng tượng ra cái khe kia lớn như thế nào!

- Trời... Uy lực này quá khủng bố!

Hạ Ngôn không kìm được lẩm bẩm nói.

- Nghiệt súc, còn không cầu xin tha thứ sao?

Hắc y nhân đang lơ lửng ở giữa không trung kia trầm giọng nói. Cây trường tiên đột ngột vung lên, quét về phía con linh thú. Đồng thời thân thể hắn cũng cấp tốc lao ra.

Tốc độ đó Hạ Ngôn căn bản không thể thấy rõ. Hạ Ngôn chỉ có thể nhìn thấy bóng người kia vốn hơi dừng một chút sau đó đột nhiên xuất hiện ở một nơi khác ngoài mấy thước. Tốc độ quỷ dị như thế, ánh mắt Hạ Ngôn căn bản không thể nắm bắt được quỹ tích di động.

“Grào!”

Cái đầu của con linh thú không ngừng loạng choạng, liên tục rống giận, cặp móng vuốt thật lớn không ngừng đánh ra không trung.

Lập tức đám sương mù xung quanh dưới cỗ lực lượng này liền hình thành một hình dạng như cái phễu.

- Đây là một loại lực lượng giống như linh lực chăng?

Hạ Ngôn nhìn sự biến hoá của đám sương mù, trong lòng rung động, không cần phải nói cũng biết.

Dưới sự ngăn trở của cỗ lực lượng này, tốc độ của cây trường tiên cũng phải chậm lại. Nhưng hắc y nhân lại cười lạnh một tiếng, cây tiên lại đột nhiên thay đổi, sau đó dường như biến mất!

Thân hình hắc y nhân ngay lập tức bay cao lên hơn mười mấy thước rồi sau đó cây trường tiên lại xuất hiện rất quỷ dị.

Lúc này đây cây trường tiên trực tiếp hướng về cái đầu của con linh thú đánh tới.

Đôi mắt như hai cái chuông đồng của con linh thú chớp động hào quang nóng cháy. Thân thể cao lớn của nó không ngờ không trốn tránh mà ngược lại hung hăng đụng tới.

“Ba!”

Trường tiên không ngờ không hề đánh vào đầu linh thú. Thân mình linh thú chỉ dừng lại một chút rồi sau đó lại hướng về phía hắc y nhân mở rộng miệng gào rú, lộ ra những chiếc răng nanh sắc bén. Nó giống như một tia chớp xẹt qua bầu trời.

- Hừ!

Hắc y nhân không chút hoang mang, vừa thu cây trường tiên lại, một chưởng liền rất nhanh chụp tới.

Một người một thú ầm ầm va chạm với nhau. Hắc y nhân cũng không biết là vận dung thân pháp gì không ngờ không bị nó cắn trúng. Lực lượng va chạm thật lớn, năng lượng tràn ra bốn phía. Đám sương mù trong phạm vi vài trăm mét nháy mắt đã tiêu tan sạch sẽ. Mà những khối cự thạch hai bên vách núi cũng không ngừng bị bóc ra rơi xuống.

“Xoạt!”

Sau khi va chạm, hắc y nhân phải lui về phía sau mấy chục thước mới dần ổn định thân hình! Mà con linh thú bị lực lượng một chưởng của hắc y nhân đánh cho rơi xuống, đập mạnh vào tảng đá bên dưới.

Răng rắc!

Phiến đá kia không ngờ cũng trở nên nứt nẻ!

Thân thể con linh thú quay tròn một vòng trên mặt đất nhưng nhanh chóng lần nữa đứng lên, bốn vó vững chắc đứng trên mặt đất, cái đầu lớn của nó lại loạng choạng nhìn lên không trung liên tục gầm gừ!

Hạ Ngôn trốn ở xa xa, cảm giác năng lượng thật lớn đang cuốn tới trước mặt, liền vội vàng trốn sau một khối cự thạch.

- Nghiệt súc! Nhìn xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu!

Sau khi ổn định thân mình, hắc y nhân lại vung tiên lên, hướng về phía linh thú trên mặt đất đánh tới. Hạ Ngôn căn bản không thể nhìn rõ, chỉ có thể nghe được những âm thanh vang lên liên tiếp. Trên người con linh thú kia ít nhất đã trúng hơn trăm roi!

Tuy nhiên khả năng phòng ngự của con linh thú cực kỳ cường hãn, mấy trăm roi này cũng không thể khiến nó bị thương!

Chỉ thấy chân sau của con linh thú xổm xuống súc lực, nhận một roi rồi sau đó mạnh mẽ lao lên không trung! Lúc này đây nó đã không hề sử dụng răng nanh sắc nhọn mà là...

Hạ Ngôn nhìn thấy, mấy cái đuôi của con linh thú giống như mấy sợi dây thừng, không ngờ đồng thời hướng về hắc y nhân nhằm trói đối phương lại.

- Ha ha! Còn muốn dùng lại chiêu này để đối phó ta sao?

Nhìn thấy động tác của con linh thú, hắc y nhân không khỏi mỉm cười, dường như đã sớm chờ đợt một chiêu này!

Cây trường tiên trong tay hắc y nhân lập tức hoá thành một vòng tròn, không ngờ buộc chặt mấy cái đuôi của con linh thú lại. Hai cánh tay hắc y nhân lôi mạnh xuống. Dưới lực lượng cường đại như thế, thân mình nó không thể không bị kéo ngược trở lại.

Lúc này, mấy cái đuôi của nó đã hoàn toàn bị cây trường tiên trong tay hắc y nhân trói chặt.

“Grào! Grào! Grào!”

Hai vuốt của con linh thú trực tiếp cắm sâu vào trong nham thạch, trong miệng rống lớn!

- Đi!

Toàn thân quần áo của hắc y nhân bay lên, trong miệng hét lớn, hai mắt bắn ra một đạo tinh quang!

Hạ Ngôn nhìn thấy con linh thú thật lớn này không ngờ lại bị hắc y nhân dùng tiên kéo lên.

“Ầm! Ầm!”

Thân thể linh thú ở giữa không trung xẹt qua thành từng đạo đường vòng cung, bị quăng đi quăng lại tới mấy chục lần sau đó với bị vứt ra ngoài mấy chục thước. Thân hình nó lăn lộn trên mặt đất tới bảy tám vòng mới dừng lại, xem ra cực kỳ chật vật!

Sương mù trắng xóa lúc này mới chậm rãi tụ lại.

Vù!

Lúc này, sau khi đứng lên, con linh thú không ngờ không tiếp tục công kích về phía hắc y nhân mà lại nhanh chóng hướng về vách núi phía nam, không kịp quay đầu lao thẳng chạy trốn. Móng vuốt của nó liên tiếp cắm sâu vào nham thạch, chỉ chốc lát bóng dáng đã biến mất.

- Chạy sao?

Hạ Ngôn nhìn thấy linh thú biến mất, trong lòng tự nhiên là nghĩ như thế! Con linh thú này không địch lại hắc y nhân nên chạy trốn. Tuy nhiên lực phòng ngự của con linh thú này quả thực cường hãn quá mức, không ngờ dưới sự công kích mạnh mẽ như thế mà không chút thương tổn nào!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự