Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 106 Điều đình!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1892 chữ · khoảng 6 phút đọc

Sau khi chết, da lông của Kim Giác Lang không hề cứng rắn như sắt thép như khi còn sống mà trở nên cực kỳ mềm mại. Loại da lông này nếu chế tác thành loại áo khoác đắt tiền mặc trên người thì đao kiếm bình thường rất khó thương tổn được. Mà xương thịt của Kim Giác Lang cũng là một loại mỹ vị mà các tửu lâu trên khắp Đại Lục Long Chi tranh đoạt nhau! Phải biết rằng, Kim Giác Lang cũng rất ít khi thấy xuất hiện! Một bầy hơn ngàn con Thiết Trảo Lang cũng không nhất định có thể tìm được Kim Giác Lang vương!

Bạch Hoa nhìn khuôn mặt không chút thay đổi, hai mắt đang bắn ra tinh quang của Hạ Ngôn, lại nhìn về phía hơn trăm gã dong binh kia, trong lòng đã tính toán được nếu đám dong binh này động thủ với Hạ Ngôn, cướp đoạt Kim giác thì mấy người mình tất phải cùng đứng bên phe Hạ Ngôn chém giết với đối phương.

“Hơn một trăm người, thực lực còn mạnh hơn rất nhiều so với đám cường đạo gặp bên ngoài Tội Ác Sâm Lâm. Đoàn trưởng này thực lực sợ là đã tới Hậu thiên đỉnh. Hy vọng những người này không thật sự hướng về Hạ Ngôn động thủ!” Bạch Hoa nhăn mặt, cũng không hy vọng song phương thực sự rơi vào cảnh chém giết nhau.

Bạch Hoa biết Hạ Ngôn tuyệt đối sẽ không bởi vì đối phương nhân số đông hơn mà thoả hiệp, nhường ra Kim giác.

- Hạ Ngôn! Ngươi không sao chứ?

Thân mình yểu điệu mềm mại của Bạch Nhị tiến lên mấy bước tới bên người Hạ Ngôn, nắm cánh tay hắn xem xét cẩn thận, ánh mắt chuyển động không ngừng. Thấy trên người Hạ Ngôn không có chút thương tổn nào mới vỗ bộ ngực đầy đặn của mình thở phào một hơi!

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về phía Bạch Nhị cười nói:

- Ta không sao.

Sau khi nhìn về phía Bạch Nhị nói câu đó, lại chuyển mắt nhìn về đoàn trưởng của đoàn dong binh! Mặc kệ thế nào, đối phương cũng có hơn trăm người, Hạ Ngôn vừa giết Kim Giác Lang, nội lực tiêu hao rất nhiều, hắn cũng không muốn lần nữa nổi lên tranh chấp, nhất là đám người Bạch Hoa đã tới nơi này. Hắn không thể ỷ vào tốc độ không gì sánh được của mình mà đào thoát được.

- Vị đoàn trưởng này có hứng thú với thi thể của Kim Giác Lang sao?!

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe một cái, trên mặt lại lộ ra vẻ tươi cười hỏi.

Vị đoàn trưởng kia hơi sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra ý cười nói:

- Huynh đệ tên là Hạ Ngôn đi? Ta gọi là Cao Đạt, Hạ Ngôn huynh đệ có nguyện ý bán lại thi thể lang vương này cho chúng ta không?

Cao Đạt vừa rồi nghe thấy đám người Bạch Hoa nói chuyện nên kêu ra tên Hạ Ngôn.

Nếu thực lực Hạ Ngôn không cường đại như thế thì Cao Đạt quả thực có thể cứng rắn đoạt Kim giác từ trên tay Hạ Ngôn. Nhưng hiện tại thấy Hạ Ngôn đã giết được Kim Giác Lang vương, trong lòng không thể không cân nhắc hơn thiệt.

Trong lòng Cao Đạt cũng từng nghĩ tới, cho dù chính hắn cũng không có khả năng một mình giết chết Kim Giác Lang vương kia. Nói cách khác, thực lực của Hạ Ngôn nhất định là cao hơn mình. Nếu dẫn tới chém giết thì dong binh bên mình khẳng định sẽ chết không ít. Hơn nữa mấu chốt chính là nếu Hạ Ngôn một lòng muốn đào thoát thì chỉ sợ không có ai có thể truy cản được.

Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, Cao Đạt vẫn quyết định không mạo hiểm. Hơn nữa đối phương còn có hơn mười tên dong binh. Vừa rồi Cao Đạt cũng quan sát qua thực lực biểu hiện trong chiến đấu của đám người Bạch Hoa, những người này chiêu thức đều cực kỳ tàn nhẫn, hiển nhiên đều là những tay già đời, kinh nghiệm phong phú.

Nghe Cao Đạt hỏi như thế, Hạ Ngôn gật gật đầu, ánh mắt trở nên nhu hoà hơn:

- Nếu như đoàn trưởng Cao Đạt đưa ra một cái gía thích hợp thì ta sẽ bán lại thi thể Lang vương cho ngài!

Kỳ thật, Hạ Ngôn sau khi chiếm được Kim giác thì đối với thi thể của Lang vương đã không có chút hứng thú gì. Cho dù hắn có hứng thú cũng không thể khiêng thi thể này đi tìm Tỳ Bà Thảo!

- Ha ha! Nói hay! Không biết Hạ Ngôn huynh định bán bao nhiêu kim tệ?

Sắc mặt Cao Đạt hơi trầm xuống, mặt ngoài tuy cười nhưng trong lòng âm trầm hỏi.

Hạ Ngôn cố ý trầm ngâm một lát rồi nói:

- Vậy nói một lời đi. Một kim tệ, thế nào?

- Một kim tệ?

- Một kim tệ?

Mọi người nơi này đều nghĩ mình đã nghe lầm rồi!

Chỉ riêng da lông của Kim Giác Lang cũng đã tới giá ngàn vàng rồi! Mà Hạ Ngôn không ngờ chỉ cần một kim tệ?!

Trương Long rất khó hiểu, trực tiếp hô lớn:

- Hạ Ngôn huynh đệ! Ngươi nói lộn rồi phải không!? Có phải là một ngàn kim tệ không?

Kỳ thật một ngàn kim tệ cũng đã là giá thấp rồi.

Bạch Hoa trừng mắt nhìn vào mắt Trương Long. Trương Long lập tức uỷ khuất che che miệng, vuốt vuốt ót không nhắc lại nữa!

- Hạ Ngôn là muốn thông qua hành động đó để đạt được mục đích điều đình tránh xung đột giữa hai bên.

Bạch Nhị đi tới bên người Bạch Hoa, hàng lông mi khẽ chớp chớp, thấp giọng nói.

Bạch Hoa nhìn Bạch Nhị, gật gật đầu, thấp giọng nói:

- Đúng vậy! Đầu óc huynh đệ Hạ Ngôn đúng là thông minh tuyệt đỉnh! Thời gian ngắn thế mà đã có thể nghĩ được nhiều điều như thế!

Ha ha ha!

Cao Đạt rất nhanh đã phản ứng lại, cười vang lên.

- Hạ Ngôn huynh đệ quả nhiên là một người bạn tốt! Vậy chiếu theo giá cả của Hạ Ngôn huynh đệ đi!

Khi Cao Đạt nói chuyện, từ trên người liền lấy ra một kim tệ, tự mình đưa tới trước mặt Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn tự thân tiếp nhận kim tệ, nhẹ nhàng thả vào trong túi tiền.

Cao Đạt xoay người, hướng về phía mấy tên dong binh phía sau vung tay lên. Những tên kia sắc mặt không đổi liền nhanh chóng tiến tới vác thi thể Kim Giác Lang đi xuống.

- Hạ Ngôn huynh đệ! Chúng ta cáo từ trước! Về sau nếu có cơ hội nhất định sẽ mời Hạ Ngôn huynh đệ uống một chén!

Cao Đạt trầm giọng hướng về Hạ Ngôn ôm quyền nói.

- Nhất định!

Hạ Ngôn cũng ôm quyền nói.

Cao Đạt chỉ huy hơn trăm tên dong binh chỉ sau mấy cái hô hấp đã toàn bộ rút đi. Những tên dong binh này đã có huấn luyện, rất có kỷ luật. Tại trong Tội Ác Sâm Lâm cũng rất quen thuộc, tự nhiên, hiển nhiên là thường xuyên hoạt động trong này.

Chờ đám người Cao Đạt đều rút đi hết, Hạ Ngôn mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Có thể không phát sinh xung đột là tốt nhất!

Lại nhìn về phía Bạch Hoa, Bạch Nhị, Hạ Ngôn nhẹ nhõm nói:

- Các người cũng không sao chứ?

Ánh mắt hắn nhìn sang những người khác, thấy cả đám đều đẫm máu tươi, trong lòng Hạ Ngôn hơi xúc động.

Lúc này mới chỉ tiến vào Tội Ác Sâm Lâm mười dặm mà đã gặp nguy cơ khiến cả đoàn đội gần như suýt bị tiêu diệt, có thể thấy được độ hung hiểm của Tội Ác Sâm Lâm như thế nào! Nếu vận khí không tốt thì có thể tử vong bất cứ lúc nào.

- Chúng ta không sao cả. Chỉ là một số huynh đệ dong binh...

Sắc mặt của Bạch Hoa buồn bã, thở dài một tiếng.

Mấy người con cháu Lục gia sắc mặt cũng hồng nhuận hơn rất nhiều, nhưng hiện tại bọn họ đã không còn loại tư thế cao ngạo như trước. Trước đó, vốn bọn họ xem thường mấy người dong binh nhưng lúc này đã hoàn toàn thay đổi hẳn. Nếu không nhờ có đám người này thì bọn họ sợ là đã sớm chết đến độ ngay cả xương cốt cũng không còn chút gì.

Mà nữ tiểu thư có chút tư sắc của Lục gia kia khi nhìn tới Hạ Ngôn thì đã không chỉ có chút yêu thích mà nhiều hơn là sự kính sợ, ái mộ và thêm chút ngượng ngùng.

Bộ dáng Hạ Ngôn không chỉ tuấn tú mà hơn nữa, thực lực lại rất cường đại. Nhớ tới một kiếm hoa lệ của Hạ Ngôn cứu nàng trở về từ trong miệng con Thiết Trảo Lang, trái tim tiểu thư Lục gia lại đột nhiên đập nhanh hơn, khuôn mặt liền ửng đỏ.

- Hạ Ngôn tiên sinh! Cảm tạ ngài đã trợ giúp. Nếu không phải là ngài thì chỉ sợ hôm nay chúng ta đều đã phải chết trong mồm đám Thiết Trảo Lang kia rồi!

Một con cháu Lục gia chậm rãi bước lên vài bước, hướng về Hạ Ngôn nói rồi khom người thi lễ.

Hạ Ngôn liếc nhìn người này một cái. Hắn tuy đối với đám người thiếu gia, tiểu thư này không có hảo cảm nhưng cũng không có ác cảm gì. Cũng chỉ là bình thuỷ tương phùng mà thôi. Hắn cứu đám con cháu Lục gia này nguyên nhân chủ yếu vẫn là do có mấy người Bạch Hoa, ngoài ra còn có giá trị của con Kim Giác Lang vương kia nữa. Nếu không phải thế thì dù đụng phải việc này hắn cũng vị tất đã ra tay!

- Các ngươi không cần khách khí, phải cảm ơn mấy người Bạch Hoa, Bạch Nhị đi!

Hạ Ngôn khoát tay lớn tiếng nói.

- Vâng, vâng!

Đám con cháu Lục gia lập tức đáp lại:

- Đợi khi trở lại thành Bạch Thanh nhất định sẽ thâm tạ.

- Tuy nhiên hiện tại chúng ta cũng không muốn tiếp tục lịch duyệt mà muốn sớm chút trở lại thành Bạch Thanh! Không bằng bây giờ chúng ta trở lại đi?

Phần đông đám con cháu Lục gia dường như đã thương lượng trước với nhau nên cùng lên tiếng.

Chuyến đi lịch lãm này chỉ sợ bọn họ suốt đời sẽ không thể quên được! Bọn họ sinh trưởng trong gia tộc, từ lớn đến giờ chưa từng gặp qua máu tươi. Lần đầu tiên lịch lãm không ngờ lại trải qua sự chém giết hung tàn điên cuồng như thế, chấn động đối với bọn họ quả thật không nhỏ chút nào!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự