Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 104 Tiêu diệt Kim Giác Lang vương (2)!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1779 chữ · khoảng 6 phút đọc

- Bạch Hoa, mau lui lại, ta tới ngăn cản!

Gã dong binh dùng thương kia ánh mắt phát ra lệ quang, hung hăng cắn răng một cái, thanh trường thương trong tay giống như du long quét ngang, đánh bật toàn bộ mấy con Thiết Trảo Lang đang lao tới.

- Cám ơn!

Bạch Hoa cảm kích nhìn thoáng qua gã dong binh này, không khổi phân trần, trực tiếp đẩy Bạch Nhị vẫn đang muốn lao ra kia về phía sau.

Xuy xuy!

Đột nhiên mấy đạo kiếm quang sắc bén hung hăng đánh trúng mục tiêu là phần đầu của mấy con Thiết Trảo Lang, huyết hoa phụt lên, mấy con sói này kêu lên mấy tiếng rồi ngã xuống!

- Ân?

Thần sắc của Bạch Hoa biến đổi!

Hiển nhiên người vừa công kích đám Thiết Trảo Lang này cũng không phải là dong binh bọn họ, lại càng không phải là đám con cháu Lục gia! Đám người Lục gia sớm đã bị doạ cho xanh cả mặt, chỉ biết liều mạng chạy trốn ra sau.

- Các vị không cần hoảng sợ! Chúng ta đến giúp các ngươi đánh lui bầy Thiết Trảo Lang này!

Một gã nam tử thân hình cao lớn lúc này mới lộ ra thân ảnh, hướng về đám người Bạch Hoa cao giọng nói.

Bạch Hoa nhìn thoáng qua một chút, tuy không nhìn rõ nhưng trong rừng cũng có ít nhất là mấy chục nhân ảnh, đang cùng chiến đấu với đám Thiết Trảo Lang này.

- Vạn phần cảm tạ!

Bạch Hoa và gã dong binh dùng thương kia đồng thời hướng về nam tử cao lớn kia nói.

Có những người này gia nhập, áp lực đối với đám người Bạch Hoa liền giảm nhẹ. Một vài tên dong binh còn sống dần dần rời khỏi vòng chiến. Hai mắt Bạch Nhị phiếm hồng, tuy nhiên đã dần tỉnh táo lại. Chỉ là trong mắt tràn đầy lãnh ý khiến người ta cũng phải sợ hãi. Nàng xuất ra một kiếm toàn lực đánh về một con Thiết Trảo Lang đang lui ra phía sau.

Gào!

Đúng lúc này, từ chỗ sâu trong rừng cây đột nhiên truyền ra một tiếng sói tru khiến người ta sợ hãi. Tiếng sói tru này cũng không phải là thanh âm của Thiết Trảo Lang bình thường!

Bạch Hoa nhíu mày thầm nghĩ:

- Hay là Hạ Ngôn huynh đệ đang cùng con Kim Giác Lang kia chém giết!?

- Di? Giống như không phải là Thiết Trảo Lang bình thường!

Trong số những người mới gia nhập vòng chiến, nam tử có bộ dáng là thủ lĩnh kia nhăn nhăn mặt, ánh mắt nhìn về phía nơi truyền ra thanh âm kia.

- Ha ha! Vị huynh đệ này! Trong đàn Thiết Trảo Lang này còn có Lang Vương sao?

Ánh mắt nam tử này chợt loé lên, chuyển hướng về phía Bạch Hoa cười hỏi.

Đám Thiết Trảo Lang đang công kích mọi người khi nghe thấy tiếng sói tru này không ngờ lại chậm rãi bắt đầu thối lui. Bảy tám mươi con Thiết Trảo Lang thối lui thật sự rất nhanh!

- Có có, đó là một con Kim Giác Lang!

Bạch Hoa đang trầm tư, không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào, không nghĩ tới một tên con cháu Lục gia lại tiến lên vài bước, sắc mặt trắng bệch trả lời.

Nghe được lời này của tên con cháu Lục gia, nhãn tình của nam tử kia liền sáng lên, hắc bào toàn thân phút chốc liền phất động.

- Ha ha! Thật là tốt, không ngờ khiến chúng ta gặp được Kim Giác Lang Vương! Các vị huynh đệ! Chúng ta lần này không uổng công đi rồi! Đi! Đi vây giết con lang vương này thôi! Đàm Thiết Trảo Lang này số lượng không nhiều lắm, hy vọng của chúng ta là rất lớn!

Sau khi ánh mắt nam tử này chớp động liền cao giọng hô lớn với đám người trong rừng kia.

- Vâng, đoàn trưởng!

Trong lúc nhất thời, trong rừng cây này nơi nào cũng thấy bóng người!

- Không ngờ có tới hai ba trăm người!

Lúc này Bạch Hoa mới từ trong thanh âm này đoán ra đại khái nhân số. Mà nam tử được xưng là đoàn trưởng kia xem ra là đầu lĩnh của một đoàn dong binh quy mô không nhỏ!

- Quả nhiên cường đại!

Thân thể Hạ Ngôn dồn dập trở ra, khó khăn lắm mới tránh né được một đôi thiết trảo màu đen thật lớn. Thiết trảo của Kim Giác Lang vương còn lớn hơn của những con Thiết Trảo Lang khác. Nếu mà bị thiết trảo này chụp trúng thì không chết cũng chắc chắn trọng thương. Thất bại, thiết trảo của Lang vương liền chụp lên một gốc cây đại thụ, không ngờ cây đại thụ này đương trường bị cắt đứt ngang!

Hạ Ngôn trợn cả mắt, tràn đầy vẻ khó tin!

- Khá thật! Chắc là thiết bản cũng bị một trảo này cắt đứt!

Nhìn lại thân mình, Hạ Ngôn lại càng trở nên cẩn thận!

Mới vừa rồi Hạ Ngôn liên tục tấn công hai chiêu đều bị thiết trảo của Kim Giác Lang ngăn cản. Thiết trảo kia khi va chạm với trường kiếm của hắn đều phát ra hai đốm lửa. Hơn nữa thân pháp của Kim Giác Lang không thua kém chút nào so với cường giả Hậu thiên đỉnh của nhân loại!

- Bạch Hoa nói cường giả Hậu thiên đỉnh cũng không hẳn là đối thủ của Kim Giác Lang quả nhiên không sai! Người bình thường nếu chống lại Kim Giác Lang vương chỉ sợ là không thể xuống tay được!

Tâm tư Hạ Ngôn chuyển động, cẩn thận quan sát những động tác của Kim Giác Lang vương, tìm kiếm nhược điểm của nó.

Bên cạnh Hạ Ngôn còn có mấy con Thiết Trảo Lang thân hình cao lớn, thỉnh thoảng lại đánh về phía Hạ Ngôn. Mà dưới chân Hạ Ngôn cũng có bảy tám thi thể Thiết Trảo Lang, trong không khí, mùi máu tanh không ngừng khuếch tán.

Ánh mắt khiến người ta sợ hãi của Kim Giác Lang vương gắt gao nhìn chằm chằm thanh trường kiếm trong tay Hạ Ngôn.

Hiển nhiên thanh trường kiếm này của Hạ Ngôn cũng khiến nó cực kỳ coi trọng!

- Hắc hắc, tới đây! Kim giác của ngươi ta đã định rồi!

Thân thể Hạ Ngôn như một con diều hâu, từ trên thân cây nhảy xuống, trực tiếp đánh về phía Lang vương. Thanh trường kiếm tỏa ra một đạo bạch quang.

Hạ Ngôn vung tay lên, thân kiếm mang theo một cái bóng mờ, đồng thời một đạo kiếm khí bắn nhanh ra.

Năng lượng dao động của kiếm khí mãnh liệt khiến lá cây bốn phía toàn bộ bị thổi rì rào, tung bay cả lên!

Toàn bộ bộ lông của Kim Giác Lang dựng thẳng đứng lên. Nó đột nhiên chuyển động, móng vuốt nó đạp mạnh lên mặt đất khiến mặt đất cũng phải chấn động, thân mình cao lớn của nó không ngờ có thể linh hoạt cực kỳ so với nhân loại, với một góc độ khó tin nó vọt về phía Hạ Ngôn!

- Tới đúng lúc!

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt ngưng lại, toàn bộ nội lực điên cuồng vận chuyển!

Phốc!

Kiếm khí đánh lên mình Lang vương. Bị kiếm khí đánh trúng, thân thể Lang vương đột nhiên dừng lại, một vệt máu đỏ sậm thẩm thấu ra. Lang vương gào thảm một tiếng, thiết trảo vung mạnh về phía trước, mang theo một luồng lốc xoáy mãnh liệt.

Phần phật!

Thân thể Hạ Ngôn ở giữa không trung đột nhiên đổi hướng một cách quỷ dị, lúc này mới tránh thoát thiết trảo của Lang vương.

Bùm!

Kim Giác Lang vương lần nữa ngã xuống mặt đất, ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn lại thêm một chút kinh hoảng.

- Không ổn! Nó muốn chạy!

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động.

Hắn nhìn thấy Kim Giác Lang vương khẽ tru lên, mấy con Thiết Trảo Lang bên cạnh không ngờ toàn bộ đều động thân, che chắn trước người nó. Mà con Kim Giác Lang vương không ngờ giây lát đã xoay người, hướng sâu vào trong rừng chạy trốn.

Hạ Ngôn làm sao có thể để nó chạy thoát. Nháy mắt thân ảnh hắn hoá thành một con đại điểu, hai chân đạp mạnh vào một thân cây lấy sức, hướng về phía Kim Giác Lang vương vọt tới với một tốc độ kinh người!

Lúc này, Kim Giác Lang vương đã tung ra cả bốn vó, lại xoay mình, há mồm định cắn Hạ Ngôn một cái.

Răng nanh sắc bén chớp mắt đã tới gần, Hạ Ngôn thậm chí đã ngửi thấy một mùi hôi tanh nồng nặc. Lông sói cũng đột nhiên dựng đứng cả lên. Mắt thấy chỉ giây lát nữa là cái mồm to như chậu máu kia đã cắn lấy cánh tay của Hạ Ngôn!

- Tên này không ngờ có thể dùng kế để dụ ta!

Hạ Ngôn kinh hãi, sắc mặt đại biến. Lúc này mà ở giữa không trung dừng thân thì hiển nhiên đã không thể được nữa!

Thanh trường kiếm trong tay hắn đảo lại, kiếm phong chỉ về phía chính mình. Tay trái Hạ Ngôn bỗng nhiên vỗ một chưởng xuống mặt đất, nội lực ầm ầm tuôn ra.

Ầm!

Thân thể Hạ Ngôn ở giữa không trung như một tia chớp được nâng lên mấy phân, đúng lúc tránh thoát cái mồm rộng đang chờ sẵn của Kim Giác Lang vương, đồng thời thanh trường kiếm đang chỉ về mình giữa đường cũng đột nhiên thay đổi, hướng về hậu bối của Lang vương.

- Quá nguy hiểm, thiếu chút nữa là cánh tay kia đã không còn!

Nghĩ đến khoảnh khắc trước đó, mồ hôi lạnh sau gáy Hạ Ngôn túa ra. Nếu không phải nội lực hắn đã có thể ngoại phóng thì vừa rồi Hạ Ngôn không làm sao có thể tránh thoát cái mồm rộng của Lang vương được!

Ngao!

Lang vương gào thảm một tiếng, hiễn nhiên đã hoàn toàn phẫn nộ. Rõ ràng đã tới miệng mà còn bị thoát ra! Không chỉ thế, sau lưng nó còn bị tên nhân loại đáng chết này hung hăng đâm một phát đau điếng! Cực kỳ đau!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự