Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 103 Tiêu diệt Kim Giác Lang vương (1)!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1690 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tiểu thư Lục gia chỉ cảm giác được bên cạnh có một bóng đen hiện lên. Sau đó liền thấy một thanh trường kiếm đâm vào trong miệng con Thiết Trảo Lang đang hung ác cắn về phía mình, ngập cả ra sau gáy!

Huyết sắc trên mặt còn chưa kịp khôi phục, Tiểu thư Lục gia ánh mắt khiếp sợ nhìn về phía người bên cạnh, phát hiện đây cũng không phải là người thuộc đội dong binh mà là thiếu niên tuấn mỹ kia!

Phác!

Một kiếm của Hạ Ngôn đâm ngập vào miệng của Thiết Trảo Lang, sau đó hắn thu kiếm, nhìn thoáng qua Tiểu thư Lục gia, khoé miệng nổi lên một chút tươi cười. Sau đó thanh trường kiếm lại hoa lên giữa không trung. Trước mặt hắn đã có năm con Thiết Trảo Lang cùng nhau lao về phía này.

Móng vuốt cứng rắn khiến nham thạch trên mặt đất cũng rõ ràng hiện lên từng dấu từng dấu móng vuốt.

Ánh mắt của Hạ Ngôn chợt ngưng trọng, một chân nhẹ nhàng dẫm xuống đất, thân mình thuận thế lao về phía trước, đón lấy một con Thiết Trảo Lang đang không ngừng tru lên, một kiếm mau lẹ lập tức chém ra. Nội lực hắn quán chú vào thân kiếm, kiếm này nhanh đến không ngờ, kiếm phong xé gió, từng đợt kiếm ngân không ngừng vang lên bên tai mọi người.

Xoẹt!

Từng luồng máu tươi phụt ra! Năm con Thiết Trảo Lang còn chưa kịp rên rỉ, thân thể to lớn của chúng đã mềm nhũn ngã xuống, phát ra những âm thanh rầm rầm liên tiếp, làm bốc lên một đám lá mục.

- Là bọn họ, đám Bạch Hoa!

Một gã dong binh máu tươi đầy người, lúc này thấy đám người Bạch Hoa cầm trường kiếm lao tới lập tức mừng rỡ hô to.

Nghe tiếng hô của gã dong binh, mấy tên con cháu của Lục gia cũng thấy đám người Bạch Hoa lao tới, hơn nữa khi thấy một kiếm của Hạ Ngôn chém chết một lúc năm đầu Thiết Trảo Lang thì mồm bọn họ còn há rộng hơn cả Thiết Trảo Lang!

- Cô mau lui ra sau. Ta đi giết con Lang Vương Kim Giác Lang!

Hạ Ngôn không quay đầu lại, nói với Tiểu thư Lục gia.

Lúc này, hai mắt tiểu thư Lục gia thấy đầy sao, làm sao có thể nghe thấy Hạ Ngôn nói gì, đang muốn lao lên bang trợ Hạ Ngôn giết bầy sói này. May mắn có một gã dong binh vừa lao tới liền kéo nàng lùi lại, nếu không lấy thực lực của nàng chỉ sợ là nháy mắt đã bị bầy sói cắn nuốt.

Những thiếu gia, tiểu thư chưa từng đối mặt sinh tử đương nhiên không biết được sự thảm khốc của sự sinh tử bác sát. Lúc này bọn họ có võ kỹ không tồi nhưng không thể phát huy ra uy lực của chúng được!

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn thẳng vào đầu Kim Giác Lang trong bầy sói kia. Con Kim Giác Lang này dường như cũng phát hiện ra sự tồn tại của Hạ Ngôn. Ánh mắt hơi híp lại như nhân loại kia dường như cũng bắn ra một chút u quang, nhìn thẳng Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng, đâm ra một kiếm tuỳ ý, một con Thiết Trảo Lang gần hắn bị đánh bay ra ngoài. Tuy rằng làn da của Thiết Trảo Lang cứng cỏi nhưng nội lực của Hạ Ngôn thâm hậu như thế nào!? Cho dù đao kiếm bình thường cũng có thể chém ra một lực lượng không gì sánh nổi.

Tên dong binh dùng thương thực lực không tầm thường kia nhìn thấy thực lực của Hạ Ngôn trong lòng cũng rất khiếp sợ, hít sâu một ngụm lương khí! Hắn cũng không ngờ tên thiếu niên tuổi còn trẻ thế mà lại có thực lực cường hãn như vậy! Một kiếm chặt đứt một đầu Thiết Trảo Lang, chỉ sợ là chỉ có cao thủ Hậu thiên cực hạn thời kỷ đỉnh phong mới có thể làm được!

Hơn nữa, hắn nhìn thấy vũ khí trong tay Hạ Ngôn chỉ là một loại bình thường mua trong vũ khí điếm, thậm chí chỉ cần một ngân tệ là có thể mua được ở bất kỳ thành trấn nào!

- Hạ Ngôn! Ngươi mau trở lại!

Bạch Nhị thấy Hạ Ngôn không ngờ lại hướng vào trong bầy sói lao tới lập tức lớn tiếng kêu lên.

Người khác trốn còn không kịp, không ngờ hắn lại còn chui đầu vào, đó không phải là đi tìm chết sao!? Cho dù thực lực có cường đại hơn nữa, một khi nội lực tiêu hao quá nhiều thì cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Nếu muốn đánh chết toàn bộ đám Thiết Trảo Lang này thì chỉ sợ dù là cảnh giới Linh Sư cũng không thể làm được!

- Đừng lo lắng, ta đi giết con Kim Giác Lang kia. Kim Giác Lang chết đi thì những con Thiết Trảo Lang này cũng tự nhiên sẽ chạy trốn!

Hạ Ngôn nghe được thanh âm của Bạch Nhị liền hơi quay người lại hô lớn.

- Ha ha! Hạ Ngôn huynh đệ phải chặt lấy cái sừng của Kim Giác Lang nha! Cái kia là bảo bối vô giá đó!

Trương Long cười lớn nói, cầm thanh đại đao trong tay hung hăng chém mạnh vào móng vuốt một con Thiết Trảo Lang. Con Thiết Trảo Lang khổng lồ trước người hắn lập tức bị đánh bay đi.

Tuy nhiên, móng vuốt của Thiết Trảo Lang đúng là cứng rắn cực kỳ, không ngờ bị một đao chém mạnh mẽ như thế của Trương Long mà cũng không bị chặt đứt!

- Thiếu gia, tiểu thư Lục gia, chúng ta giết ra một con đường, các ngươi mau theo từ bên trong đi ra!

Sự chú ý của Bạch Hoa chuyển dời lên trên người con cháu của Lục gia, lớn tiếng hô lên.

Bốn thiếu gia của Lục gia đã sớm sợ tới mức toàn thân mềm nhũn, nay nghe được tiếng hét của Bạch Hoa liền cùng nhau hướng về phía Bạch Hoa chạy lại.

- Hừ! Nếu là ta thì cũng sẽ không cứu những tên hổn đãn này!

Ánh mắt Bạch Nhị vẫn nhìn về phía Hạ Ngôn, trong miệng thấp giọng nói, đồng thời liếc nhìn mấy tên con cháu Lục gia kia một cái.

Nàng đối với mấy tên con cháu Lục gia này không có chút hảo cảm nào cả. Trong mắt nàng, những người này khi vừa tiến vào Tội Ác Sâm Lâm thì bỏ rơi họ, căn bản không đáng để đi cứu!

Vù!

Gào!

Phốc!

Trường kiếm trong tay Hạ Ngôn rất linh hoạt, sắc bén hình thành một luồng gió xoáy. Những nơi nó đi qua, những con Thiết Trảo Lang không chết cũng bị thương. Chỉ ngắn ngủi mấy lần hô hấp, hắn đã đi tới cách con Kim Giác Lang kia khoảng mười thước mà thôi.

Con Kim Giác Lang vốn nhàn nhã kia cũng bắt đầu trở nên xôn xao. Mấy con Thiết Trảo Lang xung quanh nó đều há mồm, lộ ra những cái răng nanh âm trầm hướng về phía Hạ Ngôn, tuỳ thời đều có thể lao lên. Hai mắt Kim Giác Lang lúc này cũng đã hoàn toàn mở ra, Kim giác trên đỉnh đầu nó phát ra vầng hào quang màu vàng.

Hắc hắc!

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng, trong mắt chớp động tinh quang, thân mình cực kỳ linh hoạt của hắn lại nhảy lên, đột nhiên dùng sức đạp lên một con Thiết Trảo Lang phía trước, toàn thân lại giống như một mũi tên rời cung, vọt thẳng về phía Kim Giác Lang kia.

A!

Lại có một gã dong binh ngã xuống dưới thiết trảo sắc bén của Thiết Trảo Lang. Máu tươi đỏ sẫm bắn ra, để lộ xương ngực trắng hếu.

A!

Cách đó không xa, một gã dong binh khác ngây người ra một lúc rồi gào lên một tiếng bi phẫn!

Nhưng hắn bất lực! Một con Thiết Trảo Lang hung ác khác lao tới, hắn cũng liền ngã gục xuống!

- Mọi người mau rời đi, nếu còn ở chỗ này thì không kịp rồi!

Bạch Hoa lo lắng lớn tiếng kêu lên.

Tuy đám Thiết Trảo Lang này đã bị giết tới hai ba mươi con nhưng nội lực mọi người cũng đã tiêu hao rất lớn. Những con Thiết Trảo Lang này không thể dễ dàng bị đánh chết được!

- Ca! Ta đi giúp Hạ Ngôn!

Bạch Nhị xoay người nói với Bạch Hoa.

Bạch Hoa vội vàng giữ lấy thân mình Bạch Nhị đang muốn lao lên, trên mặt cực kỳ lo lắng nói:

- Ngươi đi chỉ tổ làm trở ngại chứ giúp được cái gì! Ta tin Hạ Ngôn chắc chắn sẽ không sao đâu!

- Nhưng...

Bạch Nhị cắn môi đến trắng bệch, đôi mắt không ngừng chuyển động.

- Di? Hạ Ngôn huynh đệ đâu?

Trương Long ở bên cạnh nghi hoặc, nhìn tới chỗ Hạ Ngôn vừa nãy nhưng lúc này lại không thấy Hạ Ngôn đâu cả.

Nghe Trương Long hô lên, Bạch Hoa và Bạch Nhị đều nhìn về phía đó.

Hạ Ngôn và con Kim Giác Lang kia không ngờ đều biến mất. Những cây cối xung quanh nơi này đều cực kỳ rậm rạp, ngoài hai ba mươi thước thì căn bản chỉ có thể nhìn thấy một mảnh xanh um của cây cối mà thôi!

- Hạ Ngôn...

Bạch Nhị ngây ngốc mất một lúc, thê lương hô lên.

- Bạch Nhị! Tỉnh táo lại!

Bạch Hoa dùng sức giữ chặt Bạch Nhị đang muốn lao ra. Vòng vây của Thiết Trảo Lang đã ngày càng nhỏ, nếu không lui ra thì tất cả mọi người sẽ bị vây vào trong.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 37

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự