Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Thiên phú hàng tỷ lần

Bạn đang đọc Linh Khí Hồi Sinh: Thiên Phú Hàng Tỷ Lần (Dịch) của Thiên Đường Sơn Thượng

Phiên bản Dịch · 1375 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trời đêm lốm đốm những vì sao, ánh trăng sáng tỏ, chiếu rội vào từ cửa sổ ban công.

Giang Nguyên dựa vào trên ghế nằm, nhíu mày cầm điện thoại di động lên, trên mặt hiện ra vẻ mặt có chút không tốt cho lắm.

Nội dung ở trên điện thoại di động rất đơn giản, cứ mỗi một năm Cực Đạo liên minh tổ chức kiểm trả chỉ số võ lực, bắt đầu vào khoảng ba ngày sau đó.

Mục đích kiểm tra là để thống kê chi tiết, cũng là để đào thải.

Hàng năm đều sẽ có lượng lớn người trẻ tuổi được thăng cấp làm võ giả, dĩ nhiên những người có số tuổi tương đối lớn, khí huyết giảm xuống, cảnh giới không ổn định, từ võ giả thụt lùi trở về người bình thường.

Mà đãi ngộ của võ giả rất cao, mỗi một tháng đều được trợ cấp hơn vạn đồng, hoàn toàn chính là dân văn phòng.

Giang Nguyên trở thành võ giả ở ba mươi tuổi, trải qua mười năm, đạt tới Võ Giả trung kỳ, lúc sáu mươi tuổi thì đạt tới Võ Giả cao cấp, khoảng cách tới Võ Sư chỉ còn cách xa có một bước nữa mà thôi.

Nhưng chính là một bước này lại rất xa, như là lên trời vậy, không cần biết hắn đã cố gắng như thế nào cũng không thể vươn tới.

Trong nháy mắt đã tới hơn bảy mươi tuổi, khí huyết bắt đầu có dấu hiệu lùi lại, đừng nói là tiến thêm một bước, có thể giữ lại được cảnh giới trước đó cũng khó mà nói được.

Hôm nay đúng lúc là ngày hắn mừng đại thọ chín mươi tuổi, hai mươi năm liên tục lùi lại, từ trước đó là Võ Giả cao cấp thụt lùi lại tới trung cấp, cuối cùng là lùi lại tới sơ cấp.

Ngay ở tháng trước, ngay cả thực lực của Võ Giả sơ cấp cũng không thể giữ lại được, thụt lùi lại trở thành người bình thường.

Điều kiện tiêu chuẩn để đạt được Võ Giả sơ cấp thì lực bộc phát trong nháy mắt của nắm đấm cần đạt tới 500 cân.

Tuổi của Giang Nguyên dù sao cũng đã cao rồi, đừng nói là năm trăm cân, có thể bộc phát ra bốn trăm cân thế là đã tốt rồi.

Điều này cũng mang ý nghĩa, kiểm tra võ giả ở ba ngày sau đó hắn sẽ bị tước đoạt danh hiệu Võ Giả, tiền trợ cấp mỗi tháng sẽ không lấy được một đồng nào.

"Ai..."

Giang Nguyên thở dài một hơi, tay run run để điện thoại di động xuống, khe khẽ vuốt sống mũi, cảm thấy bất lực một lúc.

Nhìn lại cả đời mình.

Trong hai thập kỷ qua sống trong những năm tháng yên bình, vì một lần ngoài ý muốn hắn xuyên qua tới Hải Lam tinh, trở thành nhóm võ giả đầu tiên dưới thảm họa, vì nhân loại mà đứng ở tuyến đầu tiên chống lại thú dữ.

Vốn cho rằng cả đời này của chính mình sẽ nghịch thế quật khởi, leo lên cực hạn của nhân loại, quan sát muôn dân trăm họ.

Tuy nhiên thực tế lại tàn khốc như vậy.

Thiên phú của hắn thật sự là quá kém, năm đầu tiên của thảm họa đã có người trở thành Võ Sư, mà hắn vẫn như trước chỉ là Võ Giả, khi người khác trở thành Tông Sư, hắn vẫn còn mò mẫm ở Võ Giả sơ cấp.

Lúc có người trở thành Đại Tông Sư, hắn vẫn chỉ là Võ Giả sơ cấp.

Theo thời gian trôi qua, người càng mạnh hơn sinh ra, thậm chí có người đã kích hoạt yếu tố hoạt động của con người thành tựu Chiến Tướng, hắn thì vẫn còn ở cảnh giới Võ Giả sơ cấp.

Đến lúc này hắn mới biết được thiên phú của mình là kém cỏi cỡ nào.

Ở cái thế giới thiên phú này quyết định tới vận mệnh, thiên phú kém thì mang ý nghĩa bị đào thải, chờ tới lúc hắn tỉnh ngộ lại thì đã già, nhận lấy đả kích trong vô số năm qua cũng đã làm cho hắn thấy rõ được hiện thực.

Hắn rời khỏi tiền tuyến, trở lại quê nhà, tìm tới người vợ đã chờ mình hơn ba mươi năm qua, từ đây trải qua cuộc sống bình thường.

Thời gian nhoáng một cái lại là mười mấy năm trôi qua.

Hắn tới già mới có con, một trai một gái, dựa vào số tiền để dành được trước kia, cùng với trợ cấp nhận lấy hàng tháng, cả nhà có một cuộc sống thoải mái, rất là mỹ mãn.

Nhưng tiền để dành nhiều cũng sẽ tới ngày tiêu hết.

Theo tuổi tác các con của hắn càng lúc càng lớn, chỗ cần tiêu tiền càng ngày càng nhiều, số tiền để dành không còn nhiều kia, giảm đi thật nhanh, ở nửa năm trước, trong nhà đã xuất hiện tình trạng khủng hoảng kinh tế.

Nhưng là trợ cấp của võ giả mỗi tháng vẫn có thể để hắn cố gắng chống đỡ.

Kiểm tra võ giả ở ba ngày sau, hắn qua không nổi, cây cỏ cứu mạng cuối cùng này cũng sẽ mất đi, đến lúc đó ngay cả tiền thuê nhà hắn cũng không trả được.

Người trong nhà rất có thể sẽ bị đuổi ra ngoài.

"Ai..."

Giang Nguyên thở dài một tiếng, áp lực kinh tế nặng nề khiến hắn hơn chín mươi tuổi nhìn như có thể so với lão già trăm tuổi vậy, sắp trở thành cây gỗ khô.

"Cha..."

Đúng lúc này, dưới tầng truyền đến tiếng của con gái.

"Tới rồi." Giang Nguyên điều chỉnh cảm xúc một chút để cho giọng nói của mình lộ ra vẻ bình tĩnh một chút.

Hôm nay là đại thọ hắn chín mươi tuổi, hắn không muốn bởi vì chuyện trong nhà mà để bọn nhỏ có áp lực tâm lý.

Hắn bước từng bước một đi xuống tầng thì thấy tất cả đền ở dưới tầng đều được tắt đi, người nhà vây quanh ở trước bàn ăn, ở trên bày ra một cái bánh ga tô, trên cái bánh cắm con số chín mươi.

"Cha ... chúc cha đại thọ chín mươi tuổi." Trên mặt Giang Hạo con trai hắn nở ra nụ cười tươi kéo hắn đi tới.

"Cha! Hôn nay thế nhưng là đại thọ chín mươi tuổi của cha nha! Cười một cái coi." Con gái lấy điện thoại di động ra, ôm một cánh tay của Giang Nguyên, đối ống kính làm một cái tư thế kéo tay.

Vợ hắn đứng ở trước bánh gatô, trên mặt chứa đầy ý cười nhìn vào hắn.

Trong lòng Giang Nguyên cảm nhận được cảm giác ấm áp, đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy vợ của mình, cười nói: "Đã nói đừng có phiền phức như vậy rồi, các ngươi từng người chính là không nghe."

"Vậy làm sao được, hôm nay thế nhưng là đại thọ chín mươi tuổi của ông a!"

"Đúng vậy a, cha tranh thủ thời gian nhắm mắt lại cầu nguyện rồi thổi tắt ngọn nến này đi."

"Đừng đứng im như vậy a!"

Ba người ngươi một câu ta một câu, Giang Nguyên nở ra nụ cười bất đắc dĩ, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Thời gian trôi qua thật nhanh, nhoáng một cái đã chín mươi tuổi, cũng không biết ta còn có thể sống được bao lâu nữa, nguyện vọng của ta cũng không cao, hy vọng ở lúc ta còn sống có thể được ôm cháu nội cháu ngoại là được rồi."

Cầu nguyện xong, Giang Nguyên mở hai mắt ra rồi thổi tắt ngọn nến, trên mặt nở nụ cười, còn đang định nói lời gì đó thì trong đầu bỗng nhiên vang lên một giọng nói to lớn.

"Việc lưu trữ năng lượng đã hoàn tất ... Hệ thống Thiên Phú Hàng Tỷ Lần đang kích hoạt..."

P/S: Ta thích nào... dịch thêm truyện mới...chương đầu tiên.

Bạn đang đọc Linh Khí Hồi Sinh: Thiên Phú Hàng Tỷ Lần (Dịch) của Thiên Đường Sơn Thượng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LăngTiêu
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 107
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự