Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 101 Tân đích nhất tiên

Bạn đang đọc Liệp Diễm Giang Hồ Mộng của Trần Khổ

Phiên bản Dịch · 6995 chữ · khoảng 25 phút đọc

Hy Bình đẩy cánh cửa phòng của Lôi Phượng , Tuyết Nhi rảo bước đi vào . Hy Bình bế nàng lên , nói :

“ Tuyết Nhi bao nhiêu ngày không gập ba ba rồi ? Nhớ ba ba không ? “

Tuyết Nhi gật gật cái đầu nhỏ nhắn nói : “ Có nhớ a , Tuyết Nhi rất nhớ ba ba mụ mụ . “

Hy Bình véo nhẹ vào cái mũi nhỏ của cô bé nói : “ Ba ba mụ mụ cũng nhớ Tuyết Nhi lắm a . “

Tuyết nhi nhìn nhìn Vưu Tuý và Thi Nhu Vân nói : “ Ba ba sao người lại trói thẩm thẩm như thế kia vạy ? A Di cũng không thể động đậy được ! “

Hy Bình nhìn Thi Nhu Vân đang ngồi bất động trên ghế , nghĩ rằng chắc là nàng đã bị Thần Đao tam hoa điểm huyệt rồi . nói : “ Bởi vì các nàng đều không ngoan như Tuyết Nhi , cho nên ba ba phải dạy các nàng học ngoan . “

Tuyết Nhi bĩu cái môi nhỏ nhắn của mình nói : “ Đúng vậy a ! A di đúng thật là không có ngoan a , mỗi lần chơi trốn tìm đều không cho Tuyết Nhi tìm thấy ! “

Hy Bình ôm nàng đi đến bên giường , ngồi xuống , đặt cô bé nằm ở trên giường cạnh Dã Mân Côi nói : “ Nàng đã đỡ hơn chưa ? “

Dã Mân Côi nói : “ Các nàng kia nhất định sẽ cười người ta , chàng thật là xấu , khiến cho Mân Côi tới giờ vẫn không rời giường được . Hôm nau tiểu ny tử kia đến đây rất nhiều lần rồi , chắc là chút nữa vẫn sẽ tới nữa đấy . “

Hy Bình nói : “ Chàng chỉ chính là Tước Nhân sao ? “

Dã Mân Côi nói : “ Không phải nàng ta thì có ai vào đây nữa ? Tiểu ny tử này cũng thật là một mảnh suy tình , một ngày không nhìn thấy chàng thì không được . Tới nơi này còn làm giận với ta hỏi ta tối qua làm cái gì với ngươi , thật sự là tiểu quỷ nhân . “

Tuyết Nhi đột nhiên nói xen vào : “ A di , người tối hôm qua có phải là cùng với ba ba đánh nhau không ? “

Dã Mân Côi đỏ mặt nói : “ Tiểu hài tử không có được hỏi chuyện người lớn . “

Vưu Tuý đột nhiên hỏi : “ Hoàng Hy Bình , ngươi chẳng lẽ cứ định trói ta như thế này ? “

Hy Bình vừa định trả lời thì nghe thấy tiếng gõ cửa , liền hướng ra cửa hỏi : “ Ai ? “

Tiểu Tước ngoài cửa nói : “ Là ta . “

Hy Bình mở cửa , Tiểu Tước liền bổ nhào vào trong lòng hắn , làm nũng nói : “ Nghe nói ngươi bị thương , ở chỗ nào ? Để Tước nhân nhìn xem nào ! “

Hy Bình nhàn nhạt nói : “ Đúng là có bị một mỹ nhân điên điên làm bị thương ngoài da , không có gì đáng ngại cả . Muộn như thế này rồi , nãi còn đến đây làm gì vậy ? “

Tiểu Tước sẵng giọng : “ Người ta là đến để thăm ngươi mà , cũng không được sao ? Tiểu thư còn không cho phép người ta tới đấy , người ta còn mặc kệ , nhất định phải đến thăm ngươi mới có thể ngủ được . “

Vưu Tuý tại một bên mắng : “ Tiểu tao tinh ! “

Tiểu tước vẻ mặt bực tức , muốn tìm Vưu Tuý lý luận liền bị Hy Bình ôm lên trên giường ngồi nói : “ Không cần chú ý đến nàng ta , nàng ta là không có nam nhân nuông chiều nên mới thế đấy ! “

Tuyết Nhi hướng Tiểu Tước nói : “ Tiểu Tước , nãi cũng thích ba ba sao ? “

Tiểu Tước không có trả lời , ngược lại quay sang hỏi Hy Bình : “ Ngươi đã có con gái nhỏ vậy à ? “

Hy Bình cười nói : “ Cô bé rất đáng yêu ! Nãi nhận nàng làm muội muội được không ? “

Tiểu Tước trề môi lên đáp lại : “ Ta mà nhận nàng ta làm muội muội thì ngươi lại trở thành cha nuôi của ta à ? “ Nói rồi quay sang Tuyết Nhi nói : “ Nãi tên là gì vậy ? “

Tuyết Nhi trả lời thật nhanh : “ Tỷ tỷ , ta gọi là Tuyết Nhi . “

Tiểu Tước làm bộ người lớn nói : “ Về sau đừng gọi ta là tỷ tỷ , gọi là a di được rồi . “

Tuyết Nhi ngạc nhiên nói : “ Sao lại thế ? “

Tiểu Tược mặt đỏ lên nói : Bởi vì nếu nãi mà không gọi ta là a di ta liền không thương nãi nữa . “

Tuyết Nhi không hiểu ra sao , hỏi lại : “ Sao lại như thế vậy ? “

Hy Bình vuốt cái đầu nhỏ của cô bé nói : “ Tuyết Nhi , đêm nay con ngủ với vị a di này nhé , được không ? “

Tuyết Nhi không đồng ý nói : “ Tuyết Nhi muốn ngủ với ba ba cơ ! “

Hy Bình nói : “ Tuyết Nhi sắp lớn rồi , không được ngủ với ba ba nữa ! “

Tuyết Nhi lại nói : “ Các a di đều lớn như thế rồi , sao vẫn còn được ngủ với ba ba ? “

Hy Bình không biết trả lời sao , đành phải làm ra cái uy nghiêm của phụ thân nói : “ Tuyết Nhi nếu không nghe lời , ba ba sẽ không yêu nãi nữa . “

Tuyết Nhi ủy khuất nói : “ Vâng ạ . “

Tiểu Tước củng không thích , nói : “ Ta muốn ở lại , ngươi lại đuổi ta đi sao ? “

Hy Bình nói :” Tối nay khuya rồi , nãi không có trở về thì sáng mai La Mĩ Mĩ lại tới đây tìm ta huyên náo mất . '

Tiểu Tước suy nghĩ một hồi , nói : “ ngươi phải hôn ta một cái . “

Hy Bình hôn nàng ta một cái , cũng thuận dịp hôn lên cái má tròn trĩnh đáng yêu của Tuyết Nhi , Tiểu Tuyết vẫn còn lưu luyến không rời , ôm Tuyết Nhi đi ra .

Vưu Túy bất mãn nói : “ Thật là đại dâm trùng , đến tiểu cô nương củng không buông tha . “

Hy Bình đóng cửa , quay đầu nhìn về phía nàng ta , nói :” Nhìn ta cái gì , người ta lại nghĩ là nãi đang ghen .”

Vưu Túy mỉm cười nói : “ Đừng có cho rằng ngươi hơn người , ta nhìn ngươi đều giống ác cẩu hơn cả . “

Hy Bình nói : “ Ức phỉa không ? Tối hôm qua là ai kêu ta là một nam nhân vô cùng cường tráng , lại còn không ngừng nói vô cùng yêu ta vậy ? “

Vưu Túy cả giận nói :” Ngươi làm chuyện thương thiên hại lý , lại vẫn còn dám nói ra nữa ? “

Hy Bình làm ra vẻ vô cùng quang vinh nói : “ Ta lại nghĩ mình làm một chuyện tốt , bằng không nãi cho tới bây giờ vẫn còn là một lão xử nữ . Ta đã phải “ hy sinh “ thân mình thành toàn cho nãi , nãi còn không cám ơn ta ? “

Vưu Túy hừ lạnh một tiếng , nói “ Ta không cùng với đồ dâm tặc không biết liêm sỉ như ngươi nói chuyện , ngươi mau giải khai huyệt đạo cho Nhu Vân , nàng ấy không biết võ công , thân thể lại hư nhược , huyệt đạo bị phong bế lâu đối với nàng ấy không tốt , “

Hy Bình nói : “ Nàng ta có bị điểm huyệt câm không vậy ? “

Vưu Túy nói :” Không bị . “

Hy Bình ngạc nhiên nói : “ Thế sao nàng ta không có nói một tiếng náo vậy ? Bị câm rồi à ? “

Vưu Túy cười lạnh nói : “ Chẳng lẽ nàng ta đến cái quyền lợi không nói củng không có sao ? “

Hy Bình nói : “ Ta không biết giải huyệt . “

Vưu Túy không tin , nói “ Ngươi tới giải huyệt củng không biết ? “

Hy Bình xấu hổ nói : “ Cái loại tiểu kỹ này Hoàng Hy Bình ta không thèm học . “

Vưu Túy cười nói : “ Bất học vô thuật “

dã Mân Côi nói : “ Hy Bình để ta đến giải huyệt ! “

Hy Bình nói , “ Nãi không phải bảo nãi không thể rời giường được sao ? “

Dã Mân Côi sẵng giọng : “ Người ta không phải lần đầu tiên , tuy bị ngươi lộng tới nhất thời không rời được giường , nhưng ta trải qua hai ngày rồi , đã không có gì đáng ngại nữa chỉ là vẫn còn hơi có chút mệt mỏi . “

Hy Bình thích chí , nói “ Thế chúng ta đêm nay lại có thể ... ? “

Dã Mân Côi cười duyên nói : “ Ngươi đừng tưởng , đêm nay ta không dám nhạ ngươi nữa đâu . “ Nàng ta xuống tới giường , giải khai Thi Nhu Vân huyệt đạo rồi trở lại giường .

Hy Bình nói : “ Các nàng đã ăn uống gì chưa ? “

Dã Mân Côi nói : “ Vừa rồi đem tới , các nàng không ăn , còn chờ ngươi trở về . “

Hy Bình đi đến trước mặt Thi Nhu Vân , trừng mắt nói : “ Tại sao lại không ăn cơm vậy ? “

Thi Nhu Vân cũng đồng dạng trừng mắt với hắn , nhất định kông thèm nói chuyện .

Hy Bình thở dài một cái , rồi tời trước mặt Vưu Túy nói : “ Nãi nếu hồi tâm chuyển ý , ta có thể cởi trói cho nãi , để nãi được tự do . “

Vưu Túy trừng mắt nhìn hắn , nói : “ Ngươi đừng nghĩ hão huyền , ngươi giết trượng phu của ta , Vưu Túy ta nhất định phải giết ngươi , lấy đầu ngươi tế vong hồn Thi Trúc Sinh . “

Hy Bình nói : “ Lão nói thật , ta rất sợ nãi , nãi nếu quyết tâm giết ta , ta cũng đành phải quyết tâm trói nãi như thế này , một khắc cũng không có cởi trói cho nãi , nhình nãi ngoan cố hơn hay ta ngoan cố hơn đây ? “

Vưu Túy sắc mặt biến đổi , nghĩ tới tình trạng bị trói thế này , ăn cũng không tiện , vệ sinh cũng không tiện , huống chi nàng tối hôm qua cùng với hỗn đản này cùng một chỗ loạn cảo , mồ hôi trên người vẫn còn , nếu vẫn còn như thế này thì không tới một hai ngày thân thể nàng kông hiểu hôi tới mức nào nữa .

Dù vậy nàng vẫn mạnh miệng nói : “ Tùy tiện , ngươi phải giết ta nếu không ta cuối cùng cũng sẽ giết được ngươi . “

Hy Bình vuốt lên khuôn mặt của nàng nói : “ Ta làm sao có thể giết nãi được cơ chứ ? “

Vưu Túy xoay mặt sang một bên , nói : “ Bỏ cái tay thối của nhà ngươi ra ! “

Hy Bình nói : “ Ta nhìn nãi có thể chống chịu được bao lâu ! Nãi nhớ lại lúc ấy mà xem , còn chấp mê bất ngộ , biết rõ là Thi Trúc Sinh không phải ta giết . Trước khi hắn chết còn không có một chút hận ta , nãi ngược lại sống chết đòi vì hắn mà giết ta báo thù ? Đừng có tưởng nãi võ công lợi hại , lão tử đây không có sợ nãi ! “

Vưu Túy xì một cái đáp lại : “ Ngươi không sợ ? Không sợ thì sao còn lại phải trói ta lại thế này , còn không phải sợ thì là gì ? “

Hy Bình không nhịn được nói : “ Không có cùng với nãi cãi nhau , ta muốn ngủ rồi , tối hôm qua chỉ vì nãi - nữ nhân điên khiến ta không ngủ được , ta phải hảo hảo ngủ một cái , nãi cứ ngồi trên ghế cả đêm đi ! Xem nãi còn thức tới lúc nào . “

Vưu Túy nói : “ Ta nhất định không chịu thua ngươi . “

Hy Bình không để ý tới nàng ta , đi tới trước mặt Thi Nhu Vân , hai câu không thèm nói liền bế nàng lên .

Thi Nhu Vân giãy dụa nói : “ Không được chạm vào ta , Nhu Vân ta hận ngươi nhất , đại bại hoại , là ngươi đem người đến hại chết ca ca ta . “ Vừa kêu nàng vừa khóc lóc .

Nam nhân này đã bế nàng cả ngày vậy mà đến tối hậu hắn vẫn còn ôm nàng ngủ , điều này khiến nàng không thể tha thứ cho chính bản thân mình được - nàng sao lại có thể trong ngực cừu nhân của mình ngủ cơ chứ ?

Vưu Túy cả kinh nói : “ Hoàng Hy Bình , ngươi ôm Nhu Vân định làm gì vậy ? “

Hy Bình nói : “ Nãi tự lo cho mình đi ! Túy tả ! “ Ôm Nhu Vân đi tới trước giường , nói với Dã Mân Côi : “ Nãi nằm dịch vào bên trong một chút . “

Dã Mân Côi y lời nằm dịch vào bên trong giường .

Hy Bình liền ôm lấy Thi Nhu Vân nằm lên trên giường , Thi Nhu Vân trăm lần đều không muốn , lại củng không có biện pháp , đành phải ở trong ngực hắn vừa khóc vừa mắng chửi .

Vưu Túy quát mắng :” Dâm tặc , ngươi có việc gì thì lại tính sổ với ta đây , không được làm hại Nhu Vân . “

Hy Bình nói : “ Ta cảnh cáo nãi , nãi mà còn nói nhiều nữa , ta lập tức muốn nàng ta liền . “

Vưu Túy còn định nói nữa , lại sợ hắn nói là làm , đành phải nuốt vào trong bụng .

Hy Bình nói với Thi Nhu Vân : “ Nãi khóc cái gì mà khóc ? Nãi này này nha đầu ngóc . Ca cũa nãi nếu thật sự hận ta , coi ta là cừu nhân thì làm sao lại còn bảo ta chiếu cố nãi ? Cho dù nãi muốn tìm ta báo thù , cũng phải ăn được ngủ được , dưỡng tốt thân thể , bằng không cừu còn chưa báo được đã đói chết , sao còn báo thù gì chứ ? Ngoan , ngủ một giấc , ngày mai bất đầu ăn thật nhiều , bảo dưỡng tốt thân thể mới có thể tìm ta báo thù . “

Thi Nhu Vân nói : “ Ngươi buông ta ra được không ? “

Hy Bình nói : “ KHông ôm nãi thế này , ta không có an giấc . Nãi nếu canh ba nữa đêm tỉnh dậy cởi trói cho đại tẩu nãi , ta đành phải tới âm phủ tìm đại ca nãi tính sổ rồi . “

Thi Nhu Vân biết nam nhân này đã có chủ ý ôm nàng đi ngủ , cái gả được Tuyết Nhi gọi là ba ba này so với ca ca nàng còn tuấn mỹ hơn . Từ trước tới giờ nàng chưa từng cùng với một nam nhân nào thân cận như vậy , mà nam nhân này ban ngày lúc nào cũng ôm lấy nàng , đến tối vẫn còn ôm nàng đi ngủ ?

Nàng tận mắt nhìn thấy đại ca mình tự sát nhưng nàng vẫn nghĩ là tại nam nhân này hại chết đại ca , hắn phải là cừu nhân của mình , tại sao đại ca lại có thể đem nàng giao phó cho hắn chiếu cố ? Kỳ thật nàng vẫn có thể chíu cố tới bản thân mình được , các nàng đều là người lớn như thế này cả rồi mà .

Tuyết Nhi nói hắn là một người rất tốt , ban đầu nhìn thì tựa hồ đúng vậy , bọn ác nhân muốn giết nàng và đại tẩu của mình , lại còn muốn đốt nhà của nàng . Là chính hắn đã ngăn cản bọn họ không giết nàng và đại tẩu , phòng tử củng gì vậy mà không bị thiêu cháy . Đột nhiên nghĩ lại Tuyết Nhi từng muốn giới thiệu nàng cho hắn , còn nói nàng nhất định thích hắn , nàng thật sự sẽ thích hắn sao ?

Sẽ không như vậy , nàng hận hắn cùng cực .

Nàng không thể không hận hắn được , nàng từ nhỏ tới giờ ngoại trừ phụ thân và đại ca ra , người thứ nhất tiếp cận với nàng chính là hắn , nàng làm sao mà có thể báo thù đây ?

Nàng giãy dụa lấy vái cái , cũng không thể tránh thoát , đành trừng mắt nhìn nhìngax nam nhân này - khuôn mặt hắn lóe ra một vẻ nam tính mê hoặc vô cùng , khiến nữ nhân nào cũng đều có thể bị mê hoặc , lúc này hắn đã khép cả hai mắt , tựa hồ đã ngủ rồi .

Nàng đột nhiên cảm thấy mình mệt mỏi , đành nằm trong ngực cừu nhân này mà tiến vào trong mộng .

Chẳng biết qua bao lâu , Hy Bình bị Dã Mân Côi nằm bên cạnh lay tỉnh , hắn nhẹ giọng hỏi : “ Có chuyện gì vậy ? “

Dã Mân Côi chỉ chỉ tới Vưu Túy , nói : “ Nàng ta nhìn không chịu được nữa . “

Hy Bình nhìn lại phía Vưu Túy , mặt nàng ta giờ tỏ vẻ khó chịu .

Hy Bình nhẹ nhàng ôm Nhu Vân sang một bên , nói với Dã Mân Côi : “ Nãi trong nàng ta nhé , “

Dã Mân Coi nói : “ Ngươi yên tâm đi ! Ta sẻ không để bảo bối của ngươi đánh mất đâu . “

Hy Bình xuống giường , tới trước mặt Vưu Túy hỏi : “ Vệ sinh ? có muốn không ? “

Vưu Túy mặt đỏ bừng như trái thị , nhỏ giọng trả lời : “ Có . “

Hy Bình bế nàng đi vào gian trong , thả nàng xuống , mất một hồi lâu mới cởi được hạ y của nàng , ôm nàng dặt lên trên bệ xí , lập tức nghe được một âm trận âm thanh ồ ồ .

Hy Bình nói : “ Nàng sao lại tự làm khổ mình vậy chứ ? cái chết của Thi Trúc Sinh chính ta cũng không ngờ tới . Kỳ thật cừu nhân của hắn chính là bản thân hắn , nếu không phải hắn lúc trước tới Thần Đao môn giết rất nhiều người của bọn ta , chúng ta cũng sẽ không tới tìm hắn . Bây giờ hắn chết rồi , cũng là chết ở chính kiếm của mình . Ta cũng chỉ muốn đem Tuyết Nhi về , tịnh không muốn cái mạng của hắn . Cho nãi có giết ta , hắn cũng không thể sống được , nãi làm sao phải khổ ? Nếu hắn thật sự vẫn còn sống , hắn có năng lực cho nãi cái gì đây ? Hảo hảo một nam nhân , lại đem cái thứ của mình cắt đi , cũng không trách hắn không muốn sống nữa . Ta biết là ta không đúng , ta không nên nữa đêm chạy tới phòng của nãi , chiếm tiện nghi của nãi , nhưng việc không nên làm cũng đã làm rồi , giờ biết làm sao ? Chỉ cần nãi đáp ứng về sau không đến phiền ta , ta có thể thả nãi , để nãi quay về Địa Ngục môn . Ngay cả Thi Nhu Vân cũng có thể cùng với nãi quay về , dù sao có đại tẩu như nãi chiếu cố nàng ta cũng không cần tới ta đại cừu nhân này tự ác hảo nhân . Thi Trúc Sinh cũng thật là , biết rõ ràng ta háo sắc , còn đem muội muội xinh đẹp như vậy chuyển cho ta , chẳng lẻ không sợ ta một lúc xúc động hủy đi muội muội bảo bối của hắn sao ?”

Vưu Túy chỉ lo tới chuyện tiểu , một tiếng cũng không chịu nói .

Nàng bị nam nhân này thoát chính mình hạ y , nhìn mình niệu , cái này khiến nàng ngượng tới muốn chui đầu xuống đất thôi . Nhưng mà khi hắn nhắc tới việc hôm qua , nàng lại không có lý do tức giận ,mà một khi đã lại chẳng còn ngượng ngùng nữa thì lại nghĩ , cái gã nam nhân rõ ràng chẳng có một chút hối hận vê cái việc hôm qua . Nàng mặc dù cũng hận hắn , cũng muốn giết hắn , nhưng nàng cũng không hối hận về việc hôm qua bị hắn chiếm hữu , còn về phần hắn - đại nam nhân thì hối hận cái gì chứ ? Có hại chỉ còn có chính nàng , đến bây giờ nàng tiểu củng thấy đau nữa , hắn lại còn có cái gì tổn thất .

Hy Bình biết nàng xong việc rồi , tới bế nàng dậy , sửa sang lại quần áo , thuận tiện nhìn lại dây thừng trói có chắc không , nói :” Mặc dù võ công của nãi rất cao , nhưng muốn giết ta đều không phải là chuyện dễ dàng , ta không đánh lại nãi , bởi vì căng bản ta không muốn đã thương nãi mà thôi . Nhưng nãi muốn giết ta thì chúng đồng bọn của ta cũng không cho phép , bọn họ nếu liên thủ đối phó với nãi , nãi tự tin có thể đánh bại bọn chúng sao ? Đừng cho rằng bọn chúng đánh không lại Thi Trúc Sinh thì không đáng nhắc tới , bọn chúng chỉ là vì bị ảo giác trong kiếm chiêu của Thi Trúc Sinh áp chế phát huy không tới nữa thành công lực của mình mà thôi , nhưng nãi lại không có bản lĩnh đó của Thư Trúc Sinh , cho dù nãi thật sự so với Thi Trúc Sinh cao hơn , nãi cũng đánh không lại mười thành công lực của bọn họ lúc liên thủ , huống chi ta cũng không phải kẻ ngóc để nãi tùy ý chém giết . Nghe ta một câu , thủ tiêu ý niệm báo thù trong đầu đi , kỳ thật Thi Trúc Sinh thật không phải do ta giết , ta vì hắn vì các nàng đã trở mặt với Thiên Phong bảo , các nàng còn muốn ta làm sao nữa đây ? Chẳng lẽ nãi thật muốn bức ta trói nãi cả đời , hay là ngoan tâm giết nãi đi ?

Vưu Túy cũng không nói lời nào .

Hy Bình ôm nàng đi ra đặt lên trên ghế , nghĩ một hồi , lại ôm nàng đặt lên trên giường .

Cái giường này vừa vặn có thể chứa được ba người ngủ , Hy Bình nhìn Nhu Vân ngủ thật ngon , không muốn làm nàng tỉnh giấc , nhỏ giọng nói với Vưu Túy : “ Nếu nửa đêm Nhu Vân tỉnh dậy cởi trói cho nàng , nàng muốc giết ta thì trước đó chào hỏi ta một câu , như vậy ta chết cũng thanh tỉnh một chút . “ Dứt lời nằm xuống dưới sàn nhà giang tay chân ngủ liền .

Dã Mân Côi nói : “ Nãi muốn giết hắn , hãy giết ta luôn . Còn nữa , nãi trước khi giết hắn , tốt nhất cẩn thận ngẫm lại , nãi trên người còn lưu lại mùi của hắn đấy .”

Nhưng mà đêm đó , Thi Nhu Vân và Vưu Túy đều là ngủ thẳng cho tới tận sáng hơm sau .

Hôm sau , Thi Nhu Vân và Vưu Túy vừa tỉnh lại đã ngữi thấy mùi thức ăn , nhất thời cảm thấy bụng mình sôi lên , đều đưa mắt nhìn về đống thức ăn kia .

Hy Bình ngồi ở cạnh đống thức ăn đó , hướng các nàng nói : “ Rất đói phải không ? Bất quá , các nàng trước tiên phải rửa mặt xong mới có thể ăn , hết thảy vì các nàng chuẩn bị đó , rơig giường thôi ! “

Dã Mân Côi đã dậy trước , Thi Nhu Vân bắt đầu nghĩ tới cởi trói cho Vưu Túy , Hy Bình đi tới trừng mắt với nàng , ôm nàng xuống giường để Mân Côi thay nàng rửa mặt .

Vưu Túy nói : “ Ta thì làm thế nào đây ? “

Hy Bình cười trả lời : “ Ta vì nãi đã chuẩn bị nước ấm rồi . “ Đoạn ôm lấy Vưu Túy , đi vào gian trong , vưa đi vừa nói : “ Mân Côi , trong coi Nhu Vân nhé , đừng để nàng ta chạy loạn . “

Vưu Túy nhìn thấy một dục bồn rất lớn , có thể chứa được cả hai , ba người lận , nàng tưởng tượng tới việc sấp phát sinh .

Hy Bình đem nàng buông ra , từ trong túi lấy ra một viên dược hoàn , nói : “ Đây là vừa rồi ta lấy của Tiểu Ba , nãi ăn nó xong , tắm rửa sạch sẽ , ăn cơm rồi thì đem Nhu Vân trở về đi ! Ta không dám đem theo các nàng bên người , mỗi ngày đều phải cẩn cẩn trọng trọng coi chừng . Nãi biết ta là người thế nào , mọi người đều sợ chết , chẳng biết lúc nào nãi xuyên kiếm vào tim ta hoặc là một kiếm đi tới ta tiện không còn cái đầu nữa . “

Vưu Túy nhìn dược hoàn kia hồi lâu , nói : “ Đây là thuốc gì ? “

Hy Bình nói : “ Đối với nãi là có lợi . “

Vưu Túy hoài nghi nói : “ Ta không biết nó có lợi ở đâu ? “

Hy Bình nói : “ Nãi ăn nó vào , hai chúng ta lập tức không còn liên quan gì cả , nãi không phải bảo nãi còn phải báo thù sao ? Nãi nếu không uống nó vào , có thể về sau không nỡ ra tay báo thù . “

Vưu Túy nói : “ Ta không uống thứ thuốc này của ngươi đều có thể hạ tâm giết dâm tặc nhà ngươi . “

Hy Bình nói : “ Nếu nãi có hài tử của ta thì sao ? Nãi có hay không không chút do dự giết phụ thân của nó ? “

Vưu Túy toàn thân rung lên , sắc mặt tái nhợt , run giọng nói : “ Ngươi nói cái gì ? “

Hy Bình nói : “ Đừng xúc động , chỉ cần nãi ăn nó vào , nãi sẽ không hoài thượng hài tử của ta . Như vậy về sau nãi có thể gập ta là giết . Nãi nói xem , thuốc này đúng là có lợi không ? “

Vưu túy đặt mông xuống dưới đất , lẩm bẩm nói : “ Ta không ăn , ngươi hổn đản , hại chết trượng phu ta còn không đủ , bây giờ lại muốn giết chết hài tử của ta , ta chết cũng không ăn cái thứ thuốc này , chết củng không ăn . “

Hy Bình ngồi xuống một chút , nhìn bộ dạng đáng thương của nàng bây giờ , trong lòng một trận buồn bã , nói : “ Chúng ta cũng chỉ mới một lần , nái không nhất định sẽ có , đây cũng không tính là hại chết hài tử của nãi , chỉ là đề phòng vạn nhất , nếu nãi không hoài thai thì đối với cả ta và nãi đều tốt . Nãi ngẫm lại , ngược lại nếu nãi hoài thai , nãi làm sao có thể đối diện với Thi Trúc Sinh , khẫn yếu chính là nãi làm sao có thể lập gia đình ? “

Vưu Túy một cước đá về phía hắn nói : “ Ta mặc kệ , ta nhất định không ăn ! “ Rồi bắt đầu khóc , khóc một trận lại nói : “ Ngươi không phải nói không nhất định sẽ hoài thai sao ? Ta nghĩ ta sẽ không hoài thai , ta không cần ăn cái thứ đó . Sau này ta sẽ đem Nhu Vân rời đi , không ta lập tức rời đi ! “ Nói xong lại giãy dụa đứng dậy , lại bị Hy Bình án trụ xuống .

Hy Bình nói : “ Ta đối với chính mình bình thường đều rất tự tin , ta khi đó trực giác cho biết đã cấp cho nãi một hài tử , nãi nếu không ăn thuốc này thì phải ở bên cạnh ta nghĩ ngơi nữa tháng , sau nữa tháng này , ta sẽ trả tự do cho nãi , nhưng nãi không được tìm ta báo thù . Nhược là nữa tháng sau xác định nãi không có hoài thai hài tử của ta , đến lúc đó ta để nãi trở về , nãi lú đó muốn thế sao thì làm , như vậy được không ? “

Vưu Túy nhỏ giọng nói : “ Nếu là ta thấtuuwj có thì sao ? “

Hy Bình nói : “ Đến lúc đó nói sau . “

Vưu Túy cắn răng nói : “ Được , ta đáp ứng . “

Hy Bình vui vẻ nói : “ Thế này mới ngoan . “ Sau đó bỏ dược hoàn vào trong túi , giúp Vưu Túy cở giây trói , lại nói tiếp : “ Nãi tắm trước , hay là ta tắm đây ? “

Vưu Túy nói : “ Ngươi tắm trước . “

Hy Bình không khách cởi quànaos bước vào trong mục bồn , tự thân kì cọ tắm rửa .

Vưu Túy nhìn qua thân hình cường tráng của hắn ngập trong nước , liền lần lần cái túi

của hắn , từ trong đó lây sra viên thuốc dược hoàn kia , vứt nó xuống đất , dùng đế giày di nát , trên mặt bất giác lộ ra một nụ cười đắc ý .

Hy Bình cười nói : “ Túy tả , nãi nhất định không có ăn thuốc , cũng không hoài thương hoài tử của ta . Thiếu chút nữa đã quên nói cho nãi biết , ta đêm đó với nãi tương hảo thì trước đó đã ăn một loại dược , cái loại thuốc này có thể khiến nam nhân trong một ngày không sinh ra tinh trùng hoặc sinh ra tinh trùng đều không có hoạt tình , nãi căn bản là không có khả năng hoài thai đâu .

Vưu Túy sắc mặt kinh biến , lập tức cởi bỏ quần áo , xích lõa nhảy vào trong dục bồn , đánh vào trong ngực Hy Bình , hô hào : “ Ngươi dâm tặc , mau trả lại hài tử cho ta . “

Hy Bình nói : “ Ta lúc nào thiếu nợ nãi một hài tử cơ chứ ? Sao ta có thể hoàn lại ? “

Vưu Túy như phát cuồng nói : “ Ngươi nhất định nợ ta một hài tử , ngươi phải trả lại cho ta , trả lại cho ta ! “

Hy Bình nắm lấy hai vai nàng nói : “ Nãi bình tỉnh lại đi chứ ! Nãi vốn không có hài tử , nãi bảo ta làm sao trả lại cho nãi chứ ? “

Vưu Túy đột nhiên ôm sát lấy hắn , nằm trên vai hắn khóc lớn , nói : “ Ngươi cho ta , ngươi cho ta , ngay bây giờ phải cho ta ! “

Hy Bình thở dài , vuốt lấy cái lưng trơn nhẵn của nàng , nói : “ Ta nhìn nãi đời này là không báo được cừu rồi . Kỳ thật nghiêm khắc mà nói , ta với nãi không có cái gì cừu hận . Ta vừa rồi là lừa nãi đó , ta trược khi hoan hảo với nãi không có ăn gì cả , nhưng ta thật tình hy vọng nãi không có hoài thai . “

Vưu Túy nghe hắn nói như vậy , theo phản xạ lui lại tách khỏi người hắn , chuyển khóc thành giận , nói : “ Ai muốn hoài tử của ngươi chứ ? Cho dù hoài thượng ta cũng sẽ phá thai . hừ ! “ Dừng lại một chút , lại nói tiếp : “ Không được chạm vào người ta ! “

Hy Bình đứng lên nói : “ Phải không ? Nãi phải nhớ rõ mấy lời vừa nói đấy , Ta tắm xong rồi , không gây trở ngại cho nãi nữa . Nãi cứ một mình tắm đi tốt nhất là đem mấy cái thứ ta để trong người nãi tẩy ra hết càng tốt .

Vưu Túy tức giận đến thần tình đỏ bừng , hét lên : “ Ta nơi nào cũng có thể tắm , nhất định không có tẩy ở chổ đó . “

Trong phòng đột nhiên rộ lên tiếng cuồng tiếu của Hy Bình .

Hy Bình vừa cười vừa đi ra , Thấy Nhu Vân như lang như hổ ăn vào , lại cười nói : “ Ăn từ từ , không lại hóc bây giờ . “

Thi Nhu Vân không để ý tới hắn , chỉ lo ăn .

Dã Mân Côi tò mò nói : “ Các người ở bên trong làm gì vậy ? Vừa khóc xong lại đã nháo lên rồi . “

Hy Bình nói : “ Cũng không có gì , chỉ là nàng ta nhàn cư vi bất thiện , tìm ta báo thù , ta cấp cho nàng ta một chút giáo huấn , nàng ta liền khóc lóc làm loạn cả lên . Nàng ta cuối cùng vẫn là một nữ nhân , ta sao có thể đấu lại chứ ? Không nói nữa , ăn cơm ! Ăn cơm no rồi ta còn phải tới xem bọn họ một chút . “

Vừa ăn không được lâu , Vưu Túy ở bên trong hô vọng ra : “ Hoàng Hy Bình , ta không có quần áo thay . “

Hy Bình nói : “ Mân Côi , nãi đi tìm mấy bộ quần aó của Phượng Nhân cho nàng ta .Nàng ta so với Phượng Nhân không sai lệch là mấy , chỉ là hơi thấp hơn một chút thôi , chắc là vừa người . “

Dã Mân Côi buông thức ăn xuống , tìm quần áo , rồi tiến vào bên trong .

Hy Bình chăm chú nhihf Thi Nhu Vân hồi lâu rồi nói : “ Mặc dù ta không phải cừu nhân của nãi , nhưng nãi nhất định cứ nói phải tìm ta báo thù , nãi chỉ có thể đi theo bên người ta mới có thể có cơ hội động thủ . Cho nên , nếu nãi thông suốt không đem ta trở thành cừu nhân thì có thể cùng với đại tẩu của nãi trở về Địa Ngục môn , còn nếu nãi muốn báo thù , thì tốt nhất phải theo sát ta vào , ngày nào đó thừa dịp ta đi ngủ , hoặc không chú ý âm thầm đâm ta một đao , ta nghĩ đó không phải là chủ ý tồi , nãi nói sao ? “

Thi Nhu Vân củng chỉ lo ăn , cứ như ăn thay cho cả ngày hôm qua vậy , cũng chẳng thèm liếc qua Hy Bình một cái nào cả .

Hy Bình không biết phải làm sao , nói : “ Tiểu cô nương đáng yêu này vĩnh viễn sẽ không có trở thành ách bá đâu . Chỉ là người ta không thích nói chuyện với ngươi đâu . “ Hy Bình nhét mấy món thức ăn vào miệng , ú ớ nói : “ Nãi nói mấy cái lời này là chạm vào lòng tự tôn của ta rồi đấy ! “

Vưu Túy vừa vặn đi ra , mắng : “ Người này dâm tặc còn có ' tự tôn ' nữa sao ? “

Hy Bình nhìn lại Vưu Túy vừa mới tắm rửa đi ra , dường như xinh đẹp hơn cả Lãnh Như Băng , mà phong vận không dưới Lãnh Tinh Oánh , hắn cười nói : “ Nãi có hay không phát hiện , từ khi

được ta ' chăm sóc ' nãi càng thêm có nữ nhân vị đó . “

Vưu Túy phi một cái , đáp “ Ta phi ! “ Rồi ngồi xuống bên cạnh Thi Nhu Vân , cũng không để ý chuyện gì nữa , chỉ lo ăn uống .

Hy Bình lắc đầu nói : Nữ nhân khi ăn nên để ý một chút , bằng không sẽ dọa nam nhân chạy xa đó . “

Vưu Túy trừng mắt nhìn hắn nói : “ Sao không thấy ngươi bị dọa chạy . “

Hy Bình cười nói : “ Nãi không phải tự mình vừa nói ta không phải là nam nhân à ! Di , ai gõ cửa ? “

Bên ngoài vọng đến một âm thanh ngọt ngào : “ Ba ba , là Tuyết Nhi ! “

Dã Mân Côi ra mở cửa , Tuyết Nhi liền nhảy nhanh về phía trước , đằng sau còn có La Mĩ Mĩ và Tiểu Tước .

Tuyết Nhi ân cần hỏi thăm Vưu Túy và Thi Nhu Vân , sau đó leo lên trên đùi Hy Bình , reo lên : “ Ba ba, Tuyết Nhi cũng muốn ăn ! “

Hy Bình ôm lấy cô bé gấp cho nàng ta một ít thức ăn đoạn hướng La Mĩ Mĩ nói :” Đại tiểu thư , không có chuyện gì sao mà sáng sớm chạy tới đây có phải là muốn tìm ta huyên náo ? “

La Mĩ Mĩ một mạch đi tới ngồi ở bên cạnh hắn , mạnh miệng : “ Ta chính là muốn xem ngươi đã chết hay chưa . “

Hy Bình nuốt xong một ngụm thức ăn , nói : “ Rất xin lỗi , ta sinh long hoạt hổ , làm nãi thát vọng rồi . Tước Nhân , tới đây cùng ta thân thân nào . “

Tiểu Tước nhìn qua Hy Bình lại nhìn tới La Mĩ Mĩ , cuối cùng không có nghe Hy Bình nói , mà ngồi xuống bên cạnh Thi Nhu Vân .

La Mĩ Mĩ trên mặt tỏa ra một vẻ thắng lợi , mỉm cười đắc ý nói . “ Đại dâm côn , ngươi muốn câu dẫn Tước nhân nhà ta hả . Còn sớm quá đấy ! Có La Mĩ Mĩ ta ở đây gian kế của ngươi đừng hòng hoàn thành , ta nói cho ngươi biết , Tước nhân là muốn cùng với ta một chổ gả cho công tử nhà giàu , ngươi cái đồ giang hồ vô lại , đừng tưởng nàng chú ý tới . “

Hy Bình cười cười , tiếp tục ăn cơm .

Ăn xong , Hy Bình nói : “ Mân Côi , an bài cho các nàng hai chổ khác nhé , ta không nghĩ đêm nay lại phải ngủ dưới đất nữa đâu . “ Nói xong chuyển sang ôm Tuyết Nhi đặt lên đùi Thi Nhu Vân ân cần nói : “ Tuyết Nhi , về sau đi cùng với Nhu Vân a di nhé . “

Dã Mân Côi nói : “ Ngươi muốn đi đâu sao ? “

Hy Bình nói . “ Đúng vậy . “ Dứt lời quay ra nhìn La Mĩ Mĩ liền thấy nàng ta toàn thân không được tự nhiên , liền nói . “ Ta không có nhìn nàng , ta chỉ nhìn đằng sau lưng nàng thôi . “

La Mĩ Mĩ vội quay đầu lại nhìn , chẳng thấy có cái gì cả , vừa mới quay đầu lại liền bị dọa một trận .

Nguyên lai mặt Hy Bình đã sát tới trước mặt , nàng chưa kịp phản ứng Hy Bình hắn đã hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mộng của nàng , rồi mới nhẹ nhàng chạy ra ngoài , xa xa còn nghe thấy tiếng hắn nói : “ Môi của nãi rất là thơm a ! “

La Mĩ Mĩ đạm chân muốn chạy theo , nhưng đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả , nàng có vẻ không vui quay trở về , lớn tiếng tuyên bố : “ Ta phải đi rửa mặt . “

Bạn đang đọc Liệp Diễm Giang Hồ Mộng của Trần Khổ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 39

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự