Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Tự chương

Bạn đang đọc Liệp Diễm Giang Hồ Mộng của Trần Khổ

Phiên bản Dịch · 574 chữ · khoảng 2 phút đọc

Anh ta cũng đã hại người phụ nữ của chính anh ta. Vì anh ta quá nổi tiếng, hằng giờ hằng khắc đều có rất nhiều người đến xếp hàng mời anh ta đi săn. Cùng với việc anh ta bắn chết vô số sinh mệnh, thượng thiên cuối cùng đã mang đến cho anh ta một sự trừng phạt, đó chính là người vợ của anh ta chịu không nổi sự lạnh lùng đơn điệu của chuộc sống bên cạnh anh ta, đã chạy đến Nguyệt cung lạnh lẽo. Trên Nguyệt cung, chí ít cũng còn có một con thỏ trắng xinh xinh ở cùng cô ấy, chứ không phải một tảng đá vô cảm. Cần phải biết rằng, người chồng của Hằng Nga quả thật là một anh hùng. Ở nơi nàng sống cùng Hậu Nghệ, trong vòng một trăm dặm vuông, không có đến một con vật nào dám vào ra bén mảng. Chỉ cần có một tiếng động, mũi tên của chồng cô ấy sẽ lập tức vút theo, kết liễu sinh linh vô tâm xấu số. Anh ta hận người phụ nữ đã rời bỏ anh ta. Đêm đêm anh ta giương cung muốn bắn cả mặt trăng rơi xuống, nhưng mũi tên anh ta đã qúa nặng bởi nhuốm đầy máu tươi. Anh ta cũng hận vầng mặt trời cuối cùng bởi đã chiếu sáng cho mặt trăng ấy, anh ta phải bắn nốt vầng mặt trời ấy xuống, nhưng rốt cuộc anh ta đã không thành công. Con ngoan của ta, cho dù sau này con có trở thành một con người thế nào cũng tốt, chỉ có đừng làm anh hùng. Ta thà mong con làm một con quỷ người người ghét bỏ cũng không muốn con trở thành một anh hùng được người người tôn kính! Con phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình, con chính là con chứ không phải là người khác! Nếu muốn yêu con hãy yêu, muốn hận thì hãy hận, có yêu tất sẽ có hận, nhưng tất cả đều phải là ý muốn của con. Con không thể giống như người thợ săn kia, vì mối hận của thế nhân mà đi hủy hoại tình yêu của mặt trời. Con hãy thay ta tìm lại chín mặt trời kia, ta biết chín mặt trời ấy vẫn đang sinh tồn ở một góc tối tăm nào đó. Nếu như tìm không thấy thì con hãy tạo ra một truyền thuyết khác. Hãy nhớ kĩ lời ta dặn, con ngoan!Bàn tay chàng thanh niên khẽ vuốt qua đôi mắt mở trừng của lão nhân. Cặp mắt ông từ từ khép lại, vĩnh viễn ngủ sâu trong sơn động không ánh mặt trời. Chàng thanh niên dập đầu ba cái, lẳng lặng đứng dậy, thân hình cao to sừng sững, uy vũ lẫm lẫm khiếp người. Cha, con biết Người chính là vầng mặt trời cuối cùng đó. Con sẽ khiến cho những thợ săn đã bắn chết cha biết được thế nào là đau khổ bi ai. Con phải để cho họ thấy được sắc máu hồng mà cha truyền cho con, chỉ có huyết sắc chói lòa ấy mới là cảnh tượng hùng tráng nhất trên thế gian này! Chàng trai khẽ quay người bước ra. Khuôn mặt lạnh lùng trong bóng tối mờ mờ của sơn động lấp láy xạ quang hai luồng sáng màu đỏ máu.

Bạn đang đọc Liệp Diễm Giang Hồ Mộng của Trần Khổ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 123

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự