Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Sự Sỉ Nhục Của Gia Tộc St. Kain

Bạn đang đọc Liên Hoa Bảo Giám của Nghệ Sĩ Chuối

Phiên bản Dịch · 2025 chữ · khoảng 7 phút đọc

Ánh mặt trời ban trưa ngạo nghễ phát ra những tia sáng oi bức, xuyên qua song cửa, chiếu vào một tòa tháp nhỏ trong trang viên St. Kain.

Trong tháp, Đỗ Trần nằm trên một chiếc giường đơn được phủ bởi tấm thảm nhung trắng, trần như nhộng, nhìn chằm chằm lên mái vòm thủy tinh phía trên phòng ngủ, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt hắn, nhưng hắn không hề có ý nghĩ chuyển động con ngươi để né tránh.

Thủy tinh trên mái vòm từng mảnh từng mảnh kết hợp, công nghệ tinh xảo, lại trong như gương phản xạ lại hình ảnh của hắn.

Tóc dài màu vàng, đôi mắt to màu xanh da trời, chiều cao khoảng hơn mét bảy. Mặc dù thân thể gầy gò, vẻ bệnh tật, nhưng nước da hắn lại rất tốt, trắng hồng, tưởng như dùng lực ấn có thể vắt ra nước, nước da thế này đủ để những quý cô ghen tị.

Nhưng đối với tướng mạo hiện tại của mình Đỗ Trần cảm thấy phiền não vô cùng, hắn ngây người nhìn bản thân phản xạ trên thủy tinh, thế nào cũng không dám tin, người thiếu niên tóc vàng anh tuấn này là hắn.

Hắn lẽ ra phải là da vàng, tóc đen, mắt đen mới đúng.

Đỗ Trần nằm sấp người lại, xoay đầu nhìn mông mình trong thủy tinh, trên mông trái của hắn có ba mươi sáu hình xăm hoa sen, ba mươi sáu đóa liên hoa này có lớn có nhỏ, có dài có ngắn, nhưng kết hợp lại thành một tấm hình bát quái kỳ dị, trong đó bông đầu tiên trong ba bông trên quẻ càn, đã chớm nở, còn ba mươi lăm đóa còn lại vẫn còn là nụ.

Nhìn hình xăm, khuôn mặt vô cảm của Đỗ Trần nở ra một nụ cười khổ:

"Liên Hoa Bảo Giám cũng theo tới rồi..."

Trong não hắn có hai ký ức kết hợp làm một, một cái cho hắn biết, hắn là Đỗ Trần, đồ đệ của Bồ Đề lão tổ, sư đệ của Tề Thiên đại thánh. Lão sư phụ thần kinh ép hắn học một bộ công pháp dùng việc tốt để luyện, hơn nữa trước khi thần công đại thành không được gần nữ sắc, kết quả hại hắn liều mạng làm việc tốt, trong một lần thấy bất bình xuất thủ để rồi hy sinh anh dũng.

Ký ức kia lại cho hắn biết, hắn là Francis St. Shigeru Kain. Con trai thứ ba của công tước Anginus ở Lanning đế quốc.

Ký ức của Đỗ Trần rất rõ ràng, còn ký ức của Francis thì hỗn loạn vô cùng, cái gì mà ngôn ngữ thông dụng trên đại lục Iaeste, đấu khí, thánh khí toàn những từ ngữ cổ quái như một nồi hồ dán quấy lung tung, hỗn loạn.

Cố gắng kiểm tra những ký ức trong đầu, quá khứ của Francis như một con ngựa hoang đứt cương chạy vào đầu, Đỗ Trần cũng minh bạch được một số việc.

Sau khi hy sinh cho lần bất bình trợ thủ đó, hắn đã được chuyển sinh, được nhập vào một người ở thế giới khác vừa chết xong, tên là Francis một thiếu niên quý tộc.

Ký ức của Francis sở dĩ hỗn loạn là do trước đây hắn là một tên ngốc. Từ đoạn ký ức bị người nhục mạ, trào phúng, Đỗ Trần khai thác những tin tức liên quan đến Francis, mà hiện tại là hai biệt danh của hắn - Sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain, thằng ngốc tam thiếu gia thành St. John.

"Mẹ! Đúng là thành một thằng ngốc thật rồi. Thằng khỉ thối, sư đệ ta coi thường ngươi!" - Đỗ Trần cay cú chửi, bật dậy khỏi giường, một mặt xem xét phòng ngủ của mình, một mặt tìm kiếm y phục.

Sự tình đã đến mức này, hắn còn làm được gì? Kiếp trước Đỗ Trần là trẻ mồ côi, từ năm năm tuổi đã lang thang ăn xin móc túi, miễn cưỡng tự nuôi được bản thân, khổ thế nào cũng đã nếm qua, còn gì chưa gặp?

Hối hận, lo lắng, bất an, cái cảm giác khiến người ghét bỏ chỉ càng mang lại tương lai tối tăm, Đỗ Trần rất hiểu đạo lý đó.

Dù sao bản thân cũng không có gì phải lo, vậy thì yên tâm làm một thằng ngốc tam thiếu gia đi. Ít nhất hắn cũng không phải đối mặt với cảnh bị đói chết.

Nhưng ba mươi sáu hình xăm hoa sen không ngờ cũng xuất hiện trên người Francis, vậy Liên Hoa Bảo Giám chắc chắn vẫn còn phải tiếp tục tu luyện, hắn cũng phải tiếp tục làm việc tốt mới được gần nữ sắc.

Đỗ Trần tới gần tủ quần áo cạnh giường, tủ khóa, ổ khóa như thời Châu Âu trung cổ thường thấy, chìa khóa còn treo ngay gần đấy.

Nhưng Đỗ Trần không lấy chìa khóa, mà bẻ gẫy hai mẩu gỗ từ chân giường, chọc vào, 'cạch' ổ khóa mở rồi!

Dùng chìa khóa mở thật là chẳng có kỹ thuật, kiếp trước Đỗ Trần làm gì? Hắn có biệt hiệu là 'Vô Tỏa Bất Khai' (không khóa nào không mở được), kẻ trộm dám trộm đồ của thần tiên.

Dùng chìa khóa mở...

Đỗ Trần coi thường cái kẻ đó!

Lúc mở khóa, Đỗ Trần cảm giác hai bàn tay trắng mịn không hề run chút nào, động tác nhẹ nhàng chuẩn xác, so với kỹ thuật hắn khổ tu mười mấy năm kiếp trước không hề kém cạnh, hắn mừng rơn. Hắc! Hóa ra Liên Hoa Bảo Giám mang theo tiến độ công pháp, và tất cả những kỹ năng, tri thức đồng thời chuyển sinh.

Thú vị rồi!

Chỉ cần một thân bản lĩnh trộm cắp vẫn còn, đi đến đâu cũng không lo bị chết đói. Đương nhiên, trước mắt hắn không dám trộm đồ của thần tiên, càng tránh xa lão thần tiên biến thái thần kinh có vấn đề kia.

Y phục trong tủ đa phần là trang phục quý tộc Châu Âu thời Trung Cổ, chính là chỗ phồng chỗ bó, phía dưới như quần tập thể hình, loại y phục này Đỗ Trần không thích, mặc lên trông như hai que hương cắm vào cái bánh mì, khó coi vô cùng.

Ngó phải dòm trái, hắn tìm thấy một bộ trường bào trắng mặc lên người, lại ngước nhìn thủy tinh trên đầu, đây đích thị một thiếu niên quý tộc hào hoa, chỉ tiếc một cái là vẻ hơi nhuốm bệnh.

Hài lòng với thân thể dễ nhìn của kiếp này, Đỗ Trần mở cửa phòng bước ra ngoài, ký ức của Francis cho hắn biết, tòa tháp này có ba tầng, hắn ở tầng cao nhất, hai tầng dưới là người hầu của hắn, lão Fuye và nô lệ Ariza.

Bước ra khỏi tháp, Đỗ Trần giang hai tay hít một hơi không khí trên đại lục Iaeste, nhìn trang viên quý tộc Châu Âu Trung Cổ, cảm giác cũng không tồi.

Từ nay về sau, hắn không còn là một tên mồ côi trộm cắp để lấp đầy bao tử mà là một vị tiểu thiếu gia của đế quốc công tước.

Ngay lúc đó, từ góc tường bước tới một nữ nhân béo núc cắt ngang tâm trạng đang cao hứng của Đỗ Trần, mụ thả rơi chậu nước đến “keng” một cái, kinh hô:

"Shigeru thánh huy đấu thần trên cao, Francis, thằng ngốc ngươi còn chưa chết sao?"

Đỗ Trần quay ngoắt đầu, nhìn chằm chằm mụ béo dám chửi hắn 'thằng ngốc', chỉ thấy mụ mặc một bộ áo vải màu tro, trang phục người hầu, béo to đến mức bằng hai Đỗ Trần, cái bụng to thế kia, đảm bảo mụ cúi đầu xuống không thể nhìn thấy chân.

Đây là một người hầu? Người hầu cũng dám chửi thiếu gia? Con mẹ nó! Trước đây Francis ngốc đến mức chẳng còn danh dự rồi sao?

Cơn giận của Đỗ Trần bốc lên, những người quen với hắn kiếp trước có hận, có sợ, nhưng chưa có kẻ nào dám chửi hắn, bởi vì những người chửi hắn đều phải trả giá rất nghiêm trọng.

Mụ béo vẫn còn tiếp tục than thở:

"Trời ạ, sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain vẫn còn sống sót. Sau này bạn bè gặp ta, lại chê cười ta là người hầu của một thằng ngốc..." - Mụ nhìn ánh mắt như dã thú ăn thịt người của Đỗ Trần, tim đập thình thịch, không hiểu sao lại cảm thấy sợ sệt.

Sao lại thế này? Hắn chẳng qua là một thằng ngốc, cả công tước đại nhân cũng không lo đến hắn, sợ cái gì?

Mụ béo gia tăng dũng cảm, hắng giọng nói:

"Francis, nếu ngươi không chết thì mau cút về tháp lâu, không được ra ngoài..."

Bốp!

Đỗ Trần bước tới trước, tát một cái vào mặt mụ.

"Ngươi còn dám đánh ta?"

Bốp! Lại thêm một cái tát.

Mụ béo đưa bàn tay lên thủ thế, Đỗ Trần bước tới thêm một bước, chân chưa chạm đất, tay đã vung ngang đẩy mụ lăn ra đất, sau đó dẫm lên mặt mụ.

Lúc này từ ký ức Francis hiện ra một câu nói, Đỗ Trần dùng ngôn ngữ thông dụng trên đại lục Iaeste lạnh lùng nói:

"Còn dám đánh ta à, phu nhân, chẳng lẽ ngươi còn không biết, đánh một vị hậu duệ của đấu thần đã được phong hiệu, sẽ bị đưa lên giàn hỏa thiêu đấy!" - Đỗ Trần nhìn mụ, lắc lắc đầu - "Xem ra ta nên đưa ngươi lên giàn hỏa thiêu, theo pháp điển thánh giáo, ta có quyền làm thế. À không, ta mang ngươi đến khu chợ phía tây thành, trên người ngươi nhiều mỡ thế này, dùng củi đốt bán cũng được không ít tiền."

Vừa nói, hắn tăng thêm lực chân, dẫm lên mụ hầu đáng ghét.

Mụ béo lạ lùng nhìn hắn, cái đau rát trên má không bằng sự kinh ngạc trong lòng, trời ạ, Francis sau một phen bệnh năng, lại như biến thành người khác, hắn... hắn lúc nào nói năng lợi hại thế này?

Lúc Đỗ Trần gia tăng lực, mụ cảm giác má như bị xéo nát, cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi, run giọng nói:

"Thiếu… thiếu gia, xin tha cho ta, ta..."

"Hôm nay ngươi nhục mạ ta, chuyện này ta sẽ nhớ!" - Đỗ Trần ngắt lời mụ, hỏi - "Lão Fuye, Ariza và đại ca ta ở đâu?"

Ba người đó có ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong ký ức của Francis, cũng là những người đối xử với hắn tốt nhất.

"Steven thiếu gia bị công tước đại nhân giữ trong giáo đường Shigeru, lão Fuye và Ariza, bọn họ… bọn họ vừa bị đuổi đi."

"Fuye và Ariza bị đuổi rồi à? Mẹ kiếp! Thằng nào đã làm?" - Đỗ Trần cảm thấy tức giận, cực kỳ tức giận, hắn kế thừa tất cả mọi thứ của Francis, tất nhiên cũng kế thừa tình cảm của hắn.

Hiện tại hai người bị đuổi đi, một người là người hầu đã chăm sóc hắn mười mấy năm như cha như thầy, không hiềm hắn là một tên ngốc lại càng thương hắn hơn, còn người kia là bằng hữu duy nhất của hắn, làm sao Đỗ Trần không phẫn nộ được?

"Bọn họ đi lúc nào?"

"Vừa khi tế tự xác nhận ngài tử vong xong, hiện tại chắc họ đã đến cửa rồi. Thiếu gia, xin ngài tha cho ta, ta xin chuộc tội bằng bất cứ giá nào."

"Chờ ta về giải quyết ngươi!"

Đỗ Trần bỏ qua mụ béo, vội vàng chạy ra cửa lớn trang viên St. Kain, hắn không kịp xem xét xung quanh, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, hắn không thể mất hai người thân cận nhất.

oOo

Bạn đang đọc Liên Hoa Bảo Giám của Nghệ Sĩ Chuối
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự