Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 50 Lãnh Thiếu Theo Đuổi Vợ - Chương 50: Ngoại Truyện 5: Lễ Tình Nhân

Bạn đang đọc Lãnh Thiếu Theo Đuổi Vợ của Hoa Điền Bắc

Phiên bản Dịch · 1538 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lại nói, Chúc Nhan và An Ninh kết hôn cũng nhiều năm như vậy rồi, ngay cả con trai An An cũng đã sáu tuổi rồi, bọn họ còn chưa có cùng ăn mừng lễ tình nhân với nhau. Ngược lại hàng năm kỷ niệm ngày kết hôn, hai người cùng đi ra ngoài ăn bữa cơm chúc mừng.

Chúc Nhan này chỉ quan tâm chuyện người trong lòng mình, đối với những thứ lộn xộn chung quanh có thể nói chính xác là làm như không thấy. Cho nên anh vẫn cũng không biết trên thế giới này còn có lễ tình nhân như thế. Ngày đó lúc nói chuyện cùng Lục Sâm xong hôm sau anh len lén chạy đến thư phòng lên máy vi tính tìm kiếm rất nhiều chuyện về lễ tình nhân.

Ngày mười bốn tháng hai nhầm đúng mùng sáu tháng giêng âm lịch, bình thường Chúc Nhan đều không đi làm vào Tết Nguyên Tiêu, nhiều nhất thỉnh thoảng qua họp. Trừ phi công ty có chuyện gì quan trọng, anh mới qua.

Buổi sáng Chúc Nhan dậy thật sớm, kiên nhẫn nằm ở trên giường nghiêng người nhìn khuôn mặt An Ninh ngủ, chỉ chờ sau khi cô tỉnh lại thì trước tiên hôn cô một cái lãng mạn, sau đó lại đưa cho cô bó hoa hồng đã đặt ngày hôm qua. Nhưng mà anh chờ đợi chờ đợi, chờ từ ánh bình minh đến hừng sáng, cũng không thấy An Ninh tỉnh lại. Ngược lại An Ninh trở mình, trực tiếp đưa cái ót cho anh nhìn. Chúc Nhan không từ bỏ ý định, lại chuyển An Ninh trở về, tiếp tục chờ.

Thật vất vả mới chờ được hai hàng lông mi của An Ninh rung, sau đó nhẹ nhàng rên hai tiếng, mắt anh sáng lên, còn chưa kịp phản ứng, An Ninh lại đột nhiên mở mắt ra ngồi dậy che miệng đi về phía phòng vệ sinh.

Thời gian này An Ninh nôn nghén kịch liệt, gần như nhận lấy tất cả đau khổ do lúc mang thai An An.

Chúc Nhan đáng thương ngồi ở trên giường lặng hồi lâu mới đuổi theo, vừa vỗ lưng vừa mở nước. Dù sao tỉnh rồi, hai người dứt khoát trong phòng vệ sinh rửa mặt rồi mới đi ra. Hai người thấy hoa hồng rơi lả tả trên mặt đất tim đều đập hơi mạnh và loạn nhịp, chỉ thấy thân thể nhỏ nhắn của An An bò trên mặt đất bày đầy hoa, trong miệng vẫn lẩm bẩm nói: trẻ em sáu bảy, tám chín mười cành hoa...... Cậu nhóc rất tò mò, cũng rất ham học. An Ninh giống như từ lời nói hằng ngày của con là có thể thấy trong trường giáo viên dạy con cái gì. Lúc ở nhà nghỉ đông, Từ Thư Nhã và An Ninh đều dạy cho cậu nhóc viết chữ học thơ. Mà bài thơ đoán chừng là tối ngày hôm qua Từ Thư Nhã vừa mới đọc cho cậu nhóc nghe .

Chúc Nhan nhìn hoa hồng trên mặt đất bị con lăn qua lăn lại không còn hình dáng, nhìn lại tủ đầu giường chỉ còn lại có giấy bao, sắc mặt trắng bệt. Lễ tình nhân lãng mạn được anh tính toán mấy ngày qua cứ như vậy bị con trai hai người làm xáo trộn, còn một tên ở trong bụng An Ninh!

“Hoa hồng ở đâu?” An Ninh sau khi nhìn thấy sắc mặt Chúc Nhan thì đã hiểu đại khái.

“Ngày lễ vui vẻ, cưng ơi!” An Ninh nhìn bộ dáng khổ sở này của Chúc Nhan, không nhịn cười được, hơi nhón lên chân, hôn một cái lên đôi môi đóng chặt của anh, người này vậy mà cũng hiểu được lãng mạn, thật không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu.

“Ba mẹ, con ở phòng ba mẹ nhặt được một bó hoa to!” Lúc Chúc Nhan mới vừa tính làm một nụ hôn sâu thì, An An vốn đang nằm trên sàn nhà cầm lấy một bó hoa bị cậu lăn qua lăn lại gần nát giống như tranh công đến trước mặt bọn họ, hai cha mẹ trẻ tuổi giống như điện giật nhanh chóng tách ra.

“Con thật sự cho là trên thế giới có chuyện dễ dàng như vậy sao? Nhặt đồ cũng nhặt được trong phòng ba.....” Chúc Nhan nghiến răng nghiến lợi. Thời gian trước An An ở trong trường học vô tình nhặt được một hộp bút màu, học tập theo tấm gương tốt bạn nhỏ An An thật ngoan ngoãn đem bút màu nộp lên cho giáo viên, cũng chiếm được một hoa hồnh nhỏ đại biểu vinh dự cùng một giấy khen. Từ đó An An đi bộ sẽ không đi quá ..., mỗi trông ngóng có thể nhặt được chút đồ gì đó. Cậu nhặt đồ bao gồm sách của Từ Thư Nhã đặt ở trên bàn phòng khách, bóng bảo vệ sức khoẻ của Chúc lão gia đặt ở trên xích đu, cái kéo lớn của người làm vườn, khăn lau của bảo mẫu...... Nói tóm lại, đủ loại hết, cái gì cần có đều có.

Chúc Nhan một tay xách An An không rõ tình trạng đến thư phòng, sau đó không để ý thắc mắc của An Ninh, trực tiếp đóng cửa thư phòng lại. Về phần cha con hai người ở bên trong tiến hành trao đổi như thế nào, An Ninh không rõ lắm. Nhưng mà từ đó về sau, lúc bước đi mắt An An nhìn thẳng, bộ ngực nhỏ ưỡn ra rất thẳng, không bao giờ lại nhặt lấy một số đồ linh tinh nữa.

Sáng sớm lãng mạn bị lộn xộn rồi, cũng không sao, còn buổi tối nữa. Buổi trưa An Ninh ngủ trưa tỉnh đã bị Chúc Nhan lôi ra cửa. Nhưng mà bọn họ vừa định lên xe, An An ăn mặc giống như quả bóng nhỏ lăn tới.

“Ba mẹ đi đâu? Con cũng muốn con cũng muốn!” Cậu nhóc biết cầu xin Chúc Nhan thì không được, cho nên chuyển qua tấn công An Ninh, nắm lấy góc áo của cô chết không buông ra.

Cho nên, bữa ăn tối dưới ánh nến, giữa hai người còn tăng thêm một bóng đèn nhỏ, bóng đèn nhỏ vẫn không có tự giác. Một lát nói mẹ con muốn ăn cái kia, một lát nói ba con muốn uống cái này!

Bọn họ thành một bàn đặc biệt trong lễ tình nhân ở nhà hàng Pháp, một nhà ba người rưỡi [trong bụng An Ninh còn nữa người ] cùng trải qua lễ tình nhân.

“Em thật vui vẻ, rất hài lòng.” Buổi tối thật vất vả dụ dỗ uống chút rượu đỏ, tâm tình hơi cao sau khi An An ngủ, An Ninh bắt đầu trấn an Chúc Nhan kìm nén cả ngày.

“Em vui vẻ là được rồi.” Chúc Nhan ôm An Ninh vào trong ngực, hít thật sâu mùi vị trên người cô. Suốt một tuần tính toán lễ tình nhân lãng mạn, cứ như vậy bị phá hư rồi...... Nhưng mà Chúc Nhan ngửi ngửi, lại bắt đầu phân tâm, tự nhiên bùng cháy lên.

“Ôi chao, đây là vật gì?” An Ninh cố ý dùng chân chà chà vật cứng chỉa vào bụng cô.

“Em đừng động.” Chúc Nhan vây An Ninh ở phía dưới vừa gặm vừa cắn, một lát sau mê mẩn vùi vào trên người An Ninh không nhúc nhích, nhiệt độ bên ngoài bắt đầu hạ xuống – tập trung, hít sâu, trống rỗng.

“Đứa nhỏ cũng sắp năm tháng rồi, bác sĩ nói mang thai bốn tháng thai nhi đã ổn định là có thể làm......” An Ninh càng nói giọng càng nhẹ, tiếng hít thở của Chúc Nhan càng nghe càng nặng nề. Sau khi nói xong, tiếng hít thở nặng nề che mất tiếng nói, tiếng hít thở của hai người hỗn loạn.

Cho dù có bác sĩ cho phép, suy cho cùng trong bụng An Ninh còn có một sinh mạng nhỏ, động tác Chúc Nhan quả thực dịu dàng đến không thể dịu dàng hơn nữa. Mãi cho đến cuối cùng, anh mới chịu đựng không nổi bộc phát một cái nho nhỏ, mang hai người cùng lên đỉnh điểm của dục vọng.

“So với một tình nhân tốt, em càng muốn một người yêu tốt. Tình nhân chẳng qua là tình đầu ý hợp, người yêu là có thể cùng gánh chịu tất cả với đối phương, bao gồm gia đình, con cái, cha mẹ già còn có một số phiền não nho nhỏ của cuộc sống. Chỉ là lễ tình nhân mà thôi, chúng ta mỗi ngày đều trải qua lễ người yêu.”

An Ninh từ trong dư âm của cao triều khôi phục như cũ, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi dán lên khuôn mặt cũng ướt đẫm của Chúc Nhan, nhẹ nhàng nói.

“Ừ.” Chúc Nhan chậm rãi quay mặt sang dùng miệng mút vào đôi môi đỏ của An Ninh. Được vợ như thế, chồng còn đòi hỏi gì?

Bạn đang đọc Lãnh Thiếu Theo Đuổi Vợ của Hoa Điền Bắc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự