1140
960
720

Chương 256: Dò xét Thiên Nguyệt

Vừa rồi ở cửa Minh Yêu lâu gặp phải thần bí cao thủ, xuất hiện Huyết Sát Các, Diệp Bạch Phi, còn có thế lực đặc biệt của Tiền Thủy Nhu, nhưng người này đều vô thanh vô tức lẻn vào Thừa Thiên vào cùng một đoạn thời gian. Nếu nói trong đó không có mưu đồ gì thì có đánh chết Lăng Thiên cũng không tin. Vào thời điểm mưa gió sắp ập đến như thế này, sự can thiệp của các đại thế lực sớm đã nằm trong tính toán của Lăng Thiên, mà vấn đề chân chính chính là những thế lực vi diệu này tiến vào Thừa Thiên, Lăng Thiên không ngờ lại không phát giác! Chỉ có Diệp Bạch Phi là cứ đi tới đi lui chẳng kiêng dè gì, còn những sát thủ khác thì vô thanh vô tức lẻn vào! Phải chăng còn có thế lực khác đang tiềm phục? Điểm này không ngờ lại không có chút tin tức nào.

Tại Thừa Thiên, thế lực có thể hoàn toàn khiến cho hệ thống tình báo của Lăng Thiên không tra ra tin tức là rất ít, ngoại trừ Dương gia ra thì chính là hoàng thất! Dương gia gần đây thực lực đã bị áp chế, khiến cho hệ thống tình báo cũng bị sứt mẻ rất nhiều. Cho nên hiện tại đã có thể xác định, thế lực phía Tiền Thủy Nhu chắc nằm dưới sự che chở của thế lực hoàng gia! Lần này bỗng nhiên có được tin tức, khiến Lăng Thiên trong lòng trở nên cảnh giác, hắn tựa hồ như lờ mờ cảm thấy có một nguy cơ cực lớn đang đến gần.

Ta tên là Lăng Thiên, mà ta cũng muốn lăng thiên (lên cao tới tận trời), sao có thể để ý đến gió mưa do trời giáng xuống, cứ để cho gió mưa trút xuống càng mãnh liệt thêm đi!

Gió thơm ùa tới, Lăng Thần phong thái dịu dàng nhẹ nhàng bước vào, ngồi xuống cạnh Lăng Thiên, khẽ gật đầu.

Lăng Thiên hắng giọng, nhíu mày, nhìn Cố Tịch Nhan, chầm chậm nói: \"Cố lâu chủ, chuyện này khiến ta rất không hài lòng!\" Giọng nói của Lăng Thiên rất lạnh lùng, ngón tay lại khe khẽ gõ lên mặt bàn, phát ra thanh âm lạch cạch theo tiết tấu, tựa hồ như đang gõ vào chỗ sâu nhất, bí ẩn nhất trong lòng Cố Tịch Nhan: \"Chuyện này, ta sớm đã nên nhận được tin tức, nhưng ngươi lại không nói gì. Còn nữa, người trong các đại thế gia, ngươi chắc là biết rõ nhất, vậy mà vẫn không nói câu nào! Cái này đã chứng tỏ điều gì?\"

Ánh mắt sắc bén của Lăng Thiên nhìn thẳng vào mắt Cố Tịch Nhan, tựa hồ như muốn nhìn vào sâu trong lòng ả: \"Ngươi vẫn chưa coi ta là chủ tử chân chính của ngươi! Ngươi, vẫn muốn dựa vào Minh Yên lâu của mình!\"

\"Như vậy thì không được! Chuyện mà ta đã đồng ý làm thì nhất định sẽ làm được, nhưng ta lại rất chú trọng kỷ luật, ngươi chắc biết ta sẽ đối phó với người coi thường Lăng Thiên ta như thế nào, nếu thế lực mà không đoàn kết, ta sao có thể yên tâm? Nói như thế này đi, nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm như thế nào?\" Ánh mắt của Lăng Thiên sắc như dao, lạnh lùng nói.

Cố Tịch Nhan kinh hãi, cả người lập tức đẫm mồ hôi! Bịch một tiếng quỳ xuống đất, cả người run rẩy. Nói thật, ả không hề lo lắng cho tính mạng của mình, nhưng Lăng Thiên hiện tại đã trở thành hi vọng duy nhất đối với sự quật khởi của Thượng Quan thế gia. Nếu mất đi sự ủng hộ của Lăng Thiên, Thương Quan thế gia sẽ vĩnh viễn không có cơ hội quật khởi một lần nữa! Thậm chí kỳ hạn bị tiêu diệt còn ở ngay trước mắt. Lúc Lăng gia đại thanh tẩy, tuy là chuyện bí mật, nhưng dẫn tới rất nhiều người chết, chỉ cần là người có thế lực mạnh một chút đều không thể không biết.

\"Công tử. Ta... tiện thiếp đáng chết!\" Cố Tịch Nhan sắc mặt trắng xám, lắp bắp nói không thành câu.

Lăng Thiên lạnh lùng nhìn ả, một lúc sau mới nói: \"Ngươi đứng dậy đi. Loại chuyện như thế này, ta không hi vọng còn có lần thứ hai! Chỉ có bốn chữ, hạ bất vi lệ (lần sau không được tiếp diễn)\"

\"Đạ ta công tử đã khoan hồng đại lượng, quyết sẽ không có lần sau.\" Cố Tịch Nhan theo lời đứng dậy, mồ hôi lạnh trên trán vẫn không ngừng túa ra. Vừa rồi, từ trong lời nói của Lăng Thiên, ả nghe ra Lăng Thiên đã có quyết tâm muốn tiêu diệt Minh Yên lâu, loại khí tức cường liệt của cường giả thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết đó, khiến ả cho tới tận bây giờ vẫn có sợ hãi trong lòng.

Đúng như Lăng Thiên đã nói, chuyện ngày hôm nay nếu đổi lại là bản thân ả, cũng quyết không đồng ý dễ dàng bỏ qua.

Lăng Thiên hớp một ngụm trà, nói một cách thờ ơ: \"Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương (ý chỉ một thế gia hào tộc, tuy đã suy bại nhưng vì thế lực lớn, cơ sở vững chắc, vẫn chưa đến mức hoàn toàn bị phá hủy). Thượng Quan thế gia nếm mật nằm gai, khổ tâm kinh doanh nhiều năm như vậy, có lẽ không chỉ là một cái lầu này thôi, phải không? Ta muốn nghe lời nói thật. Đương nhiên ngươi có quyền không nói thật!\" Lăng Thiên lúc trước sở dĩ bỏ qua cho ả, chính là vì câu này. Hắn biết, trong tay Cố Tịch Nhan nhất định có lực lượng bảo mệnh thuộc về bản thân ả tồn tại! Có Tịch Nhan kinh doanh Minh Yên lâu đã nhiều năm, có quan hệ với rất nhiều quan lại. Nếu nói Cố Tịch Nhan không có an bài nhân thủ của mình ở bên trong, vậy thì Lăng Thiên ngược lại sẽ hoài nghi năng lực của Cố Tịch Nhan! Mà cỗ lực lượng trong bóng tối này của Cố Tịch Nhan, vừa hay chính là lực lượng cần thiết nhất đối với Lăng Thiên lúc này.

Cố Tịch Nhan lại túa mồ hôi: \"Chuyện này quả thực là thuộc hạ đáng chết, những chuyện này vẫn chưa kịp hồi báo với công tử. Đích xác là có...\"

Lăng Thiên phất tay, ngắt lời ả: \"Những cái đó là chuyện của ngươi, ta không muốn biết, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, lợi dụng tất cả những thế lực của ngươi, tra xét những tin tức mà người của ta không tra ra. Ngươi, chắc biết cái ta cần là những tin tức gì chứ?\"

Cố Tịch Nhan trong mắt lộ ra vẻ tự tin, trầm giọng nói: \"Thuốc hạ minh bạch! Tất nhiên sẽ nhanh chóng gửi đến tin tức khiến công tử hài lòng!\"

Lăng Thiên phất tay, nói: \"Đi đi. Ta sẽ cho ngươi biết phương pháp liên hệ với ta, tất cả mọi chuyện phải thông tri cho ta trong thời gian nhanh nhất, biết rồi chứ?\"

Tiếng ồn bên ngoài lại vang lên từng đợt, nhưng bỗng nhiên là tĩnh lặng, một giọng nói có vài phần điệu bộ ngâm dài:

\"Tuyên cổ thiên địa linh khí chung

Nhu tế bá cuồng toàn vô bằng

Xuy khởi tĩnh thủy liên y ảnh

Diêu Động tùng trúc bất khuất thanh.\"

Đây là sáng sớm nay khi gió nhẹ khẽ thổi lên mặt, tiểu sinh đột nhiên có cảm xúc, làm ra một bài thơ, xin các vị nhận xét.\"

Cái mà bài thơ này miêu tả chính là \"gió\" trong khí tượng của đại tự nhiên, nhưng chỗ xảo diệu nhất chính là cả bài không ngờ lại không xuất hịện một chữ gió nào, nhưng mỗi câu đều ý vị tuyệt giai của gió ở bên trong. Lăng Thiên , Lăng Thần, Ngọc Băng Nhan ba vị đại hành gia thưởng thức kỹ càng thêm một chút, chỉ cảm thấy bài thơ này tuy không tính là thượng phẩm, hơn nữa ý cảnh cũng rõ ràng là chưa đủ, nhưng về tổng thể thì cũng tính là khá. Có điều chỉ bằng vào bài thơ này mà muốn đoạt vị trí đệ nhất tài tử thì đừng mơ.

Quả nhiên, một lão nho sinh nhíu mày nói: \"Bài thơ này của tiểu hữu tuy miêu tả gió rất lâm li, nhưng nghe thì vẫn còn vần điệu, tựa hồ như còn đoạn dưới. Các hạ sao không đọc ra hết cả bài thơ để mọi người cùng bình phẩm?\" Thư sinh đó đỏ mặt, cúi người nói: \"Tiểu sinh vừa rồi là linh quang đột nhiên lóe sáng, mới làm ra được bốn câu này, sau đó thì nghĩ đi nghĩ lại, nhưng không thể nghĩ thêm gì được nữa, quả thật là vô cùng xấu hổ.\"

Vị lão nho sinh đó gật đầu, à một tiếng, không nói gì nữa. Tiếp theo lại có mấy vị thư sinh lần lượt ngâm ra những tác phẩm đắc ý của mình. Mặt đầy vẻ chờ mong được bình phẩm, nhưng sau đó thì đỏ mắt tía tai, xấu hổ cúi đầu mà đi.

Trong Cực Nhạc các vang lên một tiếng ho khan, Tây Môn Thanh tay cầm quạt xếp bước ra, khóe miệng mang theo một nụ cười khinh thường. Mắt hữu ý mà lại như vô ý nhìn về phía Lăng Thiên. Lăng Thiên cười ha ha, thấp giọng nói với lưỡng nữ: \"Tên gia hỏa này lại bước ra để phô trương rồi. Thực sự là bội phục hắn, da mặt sao lại có thể dày đến vậy chứ. Vừa rồi đã bị bẽ mặt thế mà giờ vẫn còn dám bước ra.\"

Ngọc Băng Nhan cười duyên, nói: \"Thiên ca, huynh lúc nào mới lên làm thơ vậy? Tiểu muội luôn chờ mong đại tác của huynh đó!\"

Lăng Thiên mỉm cười, đột nhiên thò tay ra bóp cái mũi thon nhỏ và thẳng tắp của nàng: \"Ngọc đại tài nữ. Vậy còn muội thì sao? Muội lúc nào mới lên làm thơ? Vi huynh cũng luôn chờ mong đại tác của muội đó!\"

Ngọc Băng Nhan bị hắn bóp mũi, lập tác ê ê a a không nói nên lời, lúng ta lúng túng đẩy cái tay đang tác quái của hắn ra, cái miệng nhỏ tức giận chu lên. Lăng Thần cười hi hi ôm nàng vào lòng, trừng mắt thị uy với Lăng Thiên: \"Công tử không được khi phụ phụ nữ.\"

Lăng Thiên ha ha cười lớn, vuốt mặt Lăng Thần một cái rồi ghé vào tai nàng, dùng thanh âm chỉ đủ để nàng nghe thấy, nói: \"Nghe ta nói nè Thần nhi ngoan, ta không khi phụ Nhan nhi nữa, ta chỉ khi phụ nàng thôi, đợi tới đêm ta nhất định sẽ khi phụ nàng thật tốt.\" Nói xong cười một tiếng kỳ quái.

Lăng Thần lập tức đỏ mặt, lườm hắn một cái, nhưng thần sắc trong con mắt lại bán đứng nàng. Lệ sắc long lanh như muốn tràn ra nước, đây vẻ chờ mong, trông ngóng.

Chỉ nghe thấy giọng nói trầm ổn của Tây Môn Thanh ở bên ngoài: \"Thịnh hội hôm nay trước giờ chưa từng có, tại hạ đặc ý...\"

Hắn vừa nói tới đây, chỉ nghe thấy có người bật cười: \"Ta tới đây, ta tới đây, lần này tới lượt của ta rồi.\" Mọi người nhìn nhau sau đó thì cùng nhìn lên. Tây Môn Thanh bị ngắt lời, mặt cũng đầy vẻ buồn bực nhìn về phía thanh âm vừa phát ra . Thì ra tiếng nói đó được truyền ta từ Thiên Mộng các của Ngọc gia.

Tiếp theo là một thanh âm khác nói: \"Dựa vào gì mà là ngươi? Hiện tại nên đến lượt ta.\" Tiếp theo lại có mấy tiếng nói khác nhao nhao vang lên

Một thiếu niên ăn mặc như thư sinh nhảy lên, mặt mày tươi cười: \"Tại hạ đã làm ra một bài...\" Còn chưa nói xong thì bị một thiếu nên khác túm lấy, kéo vào trong: \"Đã nói rõ là đến lượt ta rồi, sao ngươi lại giành?\" Tieo theo tiếng tranh chấp càng lúc càng lớn, mấy người khác cũng tranh cãi ầm ĩ. Sau đó thì vang lên tiếng binh binh bốp bốp, động thủ rồi.

Mọi người nhìn nhau, hoàn toàn không biết đã phát sinh chuyện gì. Chỉ nghe thấy Ngọc Mãn Thiên hét lớn: \"Hay lắm! Cái này có chút ý tứ! Đúng đúng... đánh vào mặt hắn... cái đồ đần ngươi, móc tiểu đệ đệ của hắn ra...\" Một tiếng ầm vang lên, mấy người ở trên đấy quấn thành một khối, lăn đi lăn lại, trên người ai cũng đều là dầu mỡ và rượu, đầu tóc toán loạn, vô cùng nhếch nhác.

Một thiếu niên hoạt bát lăn một vòng ở dưới đất rồi đứng rất, mắng to: \"Cái thằng thỏ đế, ngươi cho rằng lão tử không dánh đánh người à!\" Rồi đá ra một cước.

Chính vào lúc này, một thiếu niên bộ dạng cực kỳ thảm hại bị mấy người khác kéo ra ngoài, hắn hô lên một tiếng kinh hãi, bị đá một cái giữa mông, thân hình đang đứng không vững lập tức bị đá bay lên, xuyên qua màn vải, phốc một tiếng bay vào Thiên Nguyệt các!

Tiếp theo liền nghe thấy trong Thiên Nguyệt các liên tiếp vang lên những tiêng loảng xoảng, tựa hồ như thân hình của thiếu niên này đã rơi đúng vào bàn rượu, mấy tiếng hét kinh hãi truyền ra. Rồi bỗng có tiếng trách mắng, sau đó thì bốp một tiếng, tiếp theo là tiếng chửi rủa của thiếu niên đó, tựa hồ như đã phải chịu thiệt. Hắn hét lớn: \"Cứu mạng với.\"

Mấy thiếu niên ở bên ngoài tựa như không biết phải làm sao, hoang mang xông vào: \"Đừng đánh huynh đệ của ta, chúng ta bồi thường bạc cho các ngươi.\"

Trong lúc hỗn loạn, vải che của Thiên Nguyệt các không biết bị ai kéo xuống, tất cả tình cảnh bên trong lập tức hiện ra trước mặt mọi người.

Lăng Thiên thưởng thức chén rượu trong tay, híp mắt lại, bộ dáng tựa hồ như vô cùng thờ ơ nhìn về phía đó.

Trong Thiên Nguyệt các, trên một chiếc bàn khá to trống trơn, dưới đất lại là một đống bừa bãi, hiển nhiên, Lăng Trì bị ném vào đã ngã lên trên mặt bàn.

Tiền Thủy Nhu nhẹ nhàng mân mê chén rượu bên trong chỉ còn một nửa trong tay, đứng trước bệ cửa số ở mặt kia của Thiên Nguyệt các. Mặt như đang đăm chiêu suy nghĩ, ánh mắt cười mà như không cười nhìn về phía Ngũ Tiểu vừa xông vào. Trên người mặc y sam trắng như tuyết và vô cùng sạch sẽ. Hiển nhiên, ngay vào lúc Lăng Trì ngã lên mặt bàn, Tiền Thủy Nhu đã phát giác không đúng, kịp thời lui ra sau. Nước canh và thức ăn đầy mỡ bắn tung tóe không ngờ lại không hắt được một giọt nào lên người ả.

Xung quanh, tám trung niên hắc y mặt đầy vẻ tức giận nhìn chằm chằm vào Ngũ Tiểu, ai ai cũng đều mang bộ dạng như sắp bạo phát. Trên người đều hoặc nhiều hoặc ít bị dính dầu mỡ. Có điều có thể vào sát na dầu mỡ bắn tung tóe mà né nhanh như vậy, đủ thấy thân pháp và phản ứng đều là hạng thượng thừa. Tám người đều có đôi mắt lóe sáng như điện, huyệt thái dương nhô cao. Hiển nhiên đều là cao thủ nhất lưu nội ngoại kiêm tu.

Duy có thị nữ của Tiền Thủy Nhu là quần áo trắng phau trên người đã dính không ít nước canh và dầu mỡ. Tiểu cô nương hai mắt ngấn lệ, đang tức giận vừa đuổi theo Lăng Trì vừa mắng. Lăng Trì hai tay ôm đầu, né tránh khắp nơi, trong miệng không ngừng nói xin lỗi.

Cũng chẳng trách tiểu cô nương lại tức giận như thế, quần áo trên người đẹp như vậy, giờ lại như là nở hoa, màu gì cũng có, chỉ là không còn được sự trang nhã, sạch sẽ như lúc ban đầu. Một nữ hài thích đẹp sao có thể chịu được?

Trên thực thế, tình cảnh trở nên hỗn loạn là do tiểu cô nương này đuổi đánh Lăng Trì. Những cao thủ khác đều thản nhiên đứng nhìn, tựa hồ như chuyện này không có quan hệ tới mình. Lăng Thiên đảo mắt, tỏ ý bảo Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan ở nguyên tại chỗ, còn mình thì cầm một chén rượu bước qua, ha ha cười lớn: \"Thì ra thực sự là Tiền huynh! Thật đúng là \'nhân sinh hà xử bất tương phùng\', vừa rồi Lăng Thiên còn đang suy nghĩ, với thi tài của Tiền huynh, sao có thể không tham gia Văn Nhã hội này, như vậy thì quá đáng tiếc. Không ngờ trời chiều ý người, cuối cùng cũng gặp Tiền huynh ở đây, lại có thể thấy được phong thái của Tiền huynh, Lăng Thiên trong lòng vạn phần cao hứng.\"

Tiền Bất Nhu trong mắt lóe lên thần quang, lộ ra nét cười: \"Thì ra là Lăng công tử, thật là hạnh hội.\"

\"Lời này của Tiền huynh không đúng rồi.\" Lăng Thiên lắc đầu, bất mãn nói: \"Ta gọi Tiền huynh là Tiền huynh, Tiền huynh lại gọi ta là Lăng công tử, rõ ràng không coi ta là huynh đệ rồi.\" Những lời nói này khiến người ta đọc lại mà líu cả lưỡi, ai ai trên mặt cũng đều lộ ra thần sắc quái dị.

Tiền Thủy Nhu chẳng ừ chẳng không mỉm cười, nói: \"Lăng huynh thật là thú vị.\"

Lăng Thiên không chút khách khí bước vào Thiên Nguyệt các, tóm lấy hông Lăng Trì rồi ném ra ngoài, sau đó phủi tay, cười nói: \"Tiền huynh không cần phải khách khí, bản công tử mạo muội làm thay, thu thập mấy tên gây náo loạn này cho huynh, để huynh đệ chúng ta được thoải mái uống rượu.\"

Tiền Thủy Nhu cười mà như không cười nhìn Lăng Thiên, gật đầu đáp ứng: \"Vậy thì Tiền mỗ đa tạ Lăng huynh.\" Trong Thiên Nguyệt các, bảy tám hắc y nhân đều mặt không chút biểu cảm nhìn Lăng Thiên, trong mắt đều lộ ra vẻ kiêng dè, và gần như không thể ẩn tàng được địch ý và... sát ý!

Lăng Thiên mặt mày tươi cười, bất động thanh sắc thăm dò tám người này một cách vô cùng cẩn thận, không khỏi càng lúc càng kinh hãi, thực lực của tám người này không ngờ đều là nhất lưu cao thủ, thực lực của bất kỳ người nào đều không thua kém Lăng Phong, tối đa cũng chỉ kém hơn người mạnh nhất trong Ngũ Tiểu là Lăng Trì một chút mà thôi.

Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy thế giới này thật là điên cuồng, từ đâu lại mọc ra nhiều cao thủ như vậy. Dường như những người này đều chui từ dưới đất lên trong một đêm vậy. Chỉ từ tám hộ vệ của Tiền Thu Nhu là có thể thấy, trong tất cả thực lực ở Thừa Thiên, họ đã có thể tính là đệ nhất. Cho dù là hộ vệ của Ngọc gia đại tiểu thư Ngọc Băng Nhan cũng kém hơn nhiều.

Nhiều nhất lưu cao thủ như vậy, mà thân thủ của bản thân Tiền Thủy Nhu rõ ràng còn cao hơn một bậc, nhưng người này tới Thừa Thiên làm gì? Địch ý và sát ý vừa rồi là chuyện gì vậy?

Lăng Thiên mặt mày tươi cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy càng lúc càng không ổn! Thế cục hiện tại đã quá rối ren phức tạp, Lăng Thiên lờ mờ cảm thấy có một vòng xoáy lớn đang hình thành.

Trong lúc nói chuyện, có mấy thị nữ xinh đẹp của Minh Yên lâu tiến vào, nhanh chóng quét dọn gian phòng này một lượt, bày biện hoa quả và bánh ngọt lại lên bàn. Tiền Thủy Nhu đưa tay ra mời Lăng Thiên ngồi lên của chỗ mình.

Lúc này, Tây Môn Thanh ở bên ngoài sớm đã dương dương đắc ý ngâm xong cả bài thơ, đó là một bài tống biệt.

\"Bỉnh chúc cử thương tẫn dư hoan

Bình minh tống khách dĩ huyền nhiên

Tạc dạ như mộng hoàn như ảo

Kim triều phong tiêu thủy hựu hàn!\"

Tuy Lăng Thiên có chút khinh thường nhân phẩm của Tây Môn Thanh, nhưng không thể phủ nhận, bài thơ tống biệt này của Tây Môn Thanh rất có ý cảnh, một bài từ từ tiệc rượu tiễn hành đêm hôm trước, cho tới vẻ tịch liêu sau khi tiễn khách, thực sự là khắc họa rất sâu sắc.

Mắt thấy mọi người đã làm thơ xong, ngay cả Tiêu Nhạn Tuyết cũng đã làm một bài thơ ngắn rất uyển chuyển hàm xúc, khiến Lăng Thiên vô cùng kinh ngạc. Không ngờ Tiêu Nhạn Tuyết luôn hung hăng trước mặt mình cũng có tình hoài thiếu nữ. Không khỏi lắc đầu cười thầm, người không thể chỉ nhìn bề ngoài để đánh giá.

Tây Môn Thanh vừa ngâm xong bài thơ, mọi người đều lớn tiếng khen ngợi, ngay cả mấy vị đại nho cũng nhao nhao gật đầu đồng ý, các tài tử cũng tự thẹn không bằng, nhất thời khung cảnh lại có chút tẻ ngắt. Mọi người không khỏi đều hướng ánh mắt về phía Lăng Thiên, tựa hồ như hôm nay đã hình thành một loại thông lệ, sau khi Tây Môn Thanh xuất tràng, mục tiêu tất nhiên là Lăng Thiên, mà Lăng Thiên mỗi lần đều có thể đè hắn xuống. Cho nên làn này, mọi người lại mang bộ dạng rất trông mong nhìn hắn.

Lăng Thiên cười khổ một tiếng, cầm chén rượu lền, cười nói với Tiền Thủy Nhu: \"Tiền huynh, Lăng Thiên đến giờ vẫn còn nhớ chén rượu khuynh tẫn mai hoa và phong thái tiêu sái tĩnh mịch đó của Tiền huynh. Hôm nay Tiền huynh vì sao không thi triển thi tài một lần nữa, cũng để cho thế hệ của ta được thấy phong thái vô thượng củaTiền huynh.

Tiền Thủy Nhu khẽ lắc đầu, người dựa vào lưng ghế ở phía sau, thần thái tự nhiên tiêu sái, nói: \"Lăng huynh thực sự là biết nói đùa, tài của Lăng huynh mới là đại tài chân chính, tiểu đệ vụng về, sao dám múa rìu qua mắt thợ. Cho dù miễn cưỡng bước ra, cũng chẳng qua là làm trò hề mà thôi, có lẽ cố tránh không làm xấu mặt thì vẫn tốt hơn. Trái lại Lăng huynh hiện tại thân là cái đích của mọi người, tiểu đệ cũng đang trông ngóng biểu hiện tuyệt vời của Lăng huynh đây.\" Nói xong thì khẽ phe phẩy quạt xếp, thần thái ưu nhã tự nhiên.

Lăng Thiên mỉm cười, dư quang trên khóe mắt luôn quan sát những động tác của Tiền Thủy Nhu, trong lòng không khỏi thầm khen ngợi, kỹ nghệ nữ cải nam trang của nha đầu này quả thực đã tiến vào hóa cảnh, vô luận là cử chỉ, động tác hay là thần thái đều giống y như đúc. Tuyệt diệu nhất là mặt nạ da người trên mắt ả không ngờ lại có thể để lộ ra mỗi một biểu cảm dù là nhỏ nhất một cách rõ ràng. Cho dù là mặt đối mặt, cũng rất khó có thể phát hiện công tử phong độ nhẹ nhàng này là nữ giả nam.

\"Lăng công tử, ha ha, mọi người đều đang chờ đợi đại tác của công tử đó.\" Bên ngoài truyền tới một thanh một âm trầm, chính là thanh âm đắc ý của Tây Môn Thanh đang nóng lòng muốn lấy lại thể diện.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
170 Xem
3 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền