Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Gặp lại

Bạn đang đọc Lãng khách vô danh của Kai

Phiên bản Convert · 2152 chữ · khoảng 10 phút đọc

Nghĩ là vậy, nhưng đi một đoạn nữa Lam Vũ mới nhận ra mình mới 10 tuổi, chạy xông xáo thì xông được cái gì chứ. Tuổi này là phải chơi, tính ra thì cũng éo biết chơi gì, một vòng suy nghĩ luẩn quẩn cuối cùng cũng out. Ở yên như cũ, Lam Vũ theo trường phái mục đích, không phải danh lợi, có mục đích mới làm, ráng sống một đời thường để rồi chục năm nữa lại phải xông qua thế giới 7 màu. Ngày qua ngày đã 1 tháng trôi qua, mọi người ở văn quán cũng quen dần với Lam Vũ, rất ít người còn chọc, Lam Vũ cũng chả để tâm đến những điều ấy, nhưng mà cảm giác chán nản như hồi mới bị biến dị lại xuất hiện, kiến thức không theo đủ nhu cầu, nó tới chậm quá, quá chậm đi, không phải vì bọn thầy đồ dạy chậm mà Lam Vũ tiếp thu quá nhanh, khiến cho những thứ kia nhanh chóng trở nên cũ kỹ. Bọn họ dạy theo một quy trình đã được đóng khung sẳn, đúng theo tiến độ đó thì học sinh tới khi ra trường sẽ nắm đầy đủ các kiến tức cần thiết.

Vậy là Lam Vũ có suy nghĩ rằng mình tự mua sách học thì sẽ nhanh hơn học trên trường rất nhiều, thế nhưng lại éo có tiền. Tuổi này ai cho đi làm, thực ra thì đi làm chắc cũng được thôi, mà có đi cũng là đi làm tiểu nhị, rửa chén bát, không thích làm. Lam Vũ liền nghĩ tới cái cách mà mình làm ngày xưa để kiếm tiền, cướp của người xấu, umm, có lẽ cũng được... Nhưng mà thôi, bỏ đi, giờ quan trọng nhất là hấp thu mộc khí để lấy lại sự cân bằng đã, đó mới là vấn đề chính, mình không muốn lúc nào cũng lạnh lùng, lãnh diễm thế này đâu. Từ ngày đó Lam Vũ lại dành đa số thời gian để chui vào rừng sâu nguyên thủy để tu luyện <>, bởi vì thế giới này người ta còn chưa có nhiều sản phẩm bằng gỗ như thế kỷ 21 ở Trái Đất, người cũng ít hơn hiện tại, thế nên tất cả các khu rừng vẫn còn nguyên thủy, không chặt thì thôi chứ chặt là chặt hết mà không trồng lại, thế nên cái rừng nào còn cây thì cây đấy vẫn chưa bị chạm vào. Toàn là cổ thụ cao cả 100>300m, rất tuyệt vời...

Ngày ngày tháng tháng, con đường vào rừng mà chàng thiếu niên ấy vẫn đi hằng ngày đã trở thành một con đường mòn nhỏ, đã 3 năm trôi qua, anh cũng từ một đứa trẻ gầy yếu, đã trở thành một chàng thiếu niên khỏe khoắn, cao 1m6, cao hơn rất nhiều chính anh thời 13 tuổi ở Trái Đất........

Con hổ phát điên, mắt đỏ ngầu gầm lên một tiếng sao động cả một khoảng rừng, nó lao lên vồ thiếu niên trước mặt. Thấy con hổ lao tới, không hoảng sợ, thiếu niên mỉm cười nắm chặt nắm đấm nhẹ nhàng lách sang một bên, đồng thời giáng một cú cực mạnh vào cằm con hổ khiến nó lộn ngược về phía sau, thiếu niên cười cười khiêu khích:

- Tới đây mèo con! - Ngoắc tay.

Con hổ thấy vậy liền giận dữ gầm rú, lao lên một lần nữa. Thiếu niên nét mặt cười càng tươi không né tránh, tay thả lỏng ra, trọng lượng và lực dồn vào chân phải đá một cú thật mạnh từ dưới lên trú ngay giữa chân vồn của con hổ, tưởng như thiếu niên sẽ bị hổ vồ mất vì sức người bình thường nào bằng sức hổ thế như ngược lại, con hổ rú lên một tiếng thảm thiết văng thật mạnh vào cây to cách đó 10m, rớt xuống bất động, nếu có người rành về y thuật ở đây thì chắc chắn sẽ nhìn ra xương chân trước và cổ đầu của con hổ đã nát bét. Thiếu niên cười cười vác theo con hổ lên lưng:

- Hôm nay có tiền mua nó rồi, haha.

Vác theo con hổ thiếu niên chạy về thị trấn, đúng vậy, thiếu niên này chính là Lam Vũ, chỉ khác với ngày xưa là cao lớn hơn, mái tóc đã trở thành màu đen, cuối cùng thì băng linh trong linh hồn cùng mộc khí trong cở thể đã cân bằng sau 3 năm chăm chỉ tu luyện. Anh đi tới một khách điếm(thời nay gọi là khách sạn), vừa tới gần thì đã có tiếng gọi lại:

- Tiểu Vũ đấy à? Hôm nay ngươi bán con gì đây!

Mỉm cười quăng con hổ xuống đất:

- Thứ này đây, Thành bá, ông nói được bao nhiêu tiền? - Từ nửa năm trước, Lam Vũ đã có thể chuyển lại hình dáng ban đầu của mình, sau đó thì siêng năng vào rừng luyện võ kỹ trước kia, thêm một vài võ kỹ của thần tu nữa và cảm xúc của anh đã trở lại, không còn đơ như ngày trước nữa.

- Để ta xem con hổ này còn bao nhiêu hoàn mỹ đã. Sẽ cho ngươi một cái giá hài lòng, khà khà. - Lão quản sự của khách điếm này được mọi người gọi là Thành lão, riêng Lam Vũ nhỏ tuổi nên gọi là Thành bá, lão tiến tới gần con hồ đang nằm thẳng cẳng dưới đất, hắn lật con hổ qua, rồi xem xét cả người nó.

- Ngươi yên tâm, cũng như mấy lần trước, da hoàn mỹ, chưa có hư tổn gì cả, thịt cũng vậy, chỉ có xương và nội tạng là có gãy nát thôi.

- Được rồi, ngươi cũng làm ăn ở chỗ ta vài lần, coi như ta tín nhiệm ngươi, đợi ta hỏi lão chủ chi nhánh đã, rồi sẽ cho ngươi giá, được chứ? - Lão cười cười nhìn Lam Vũ, Lam Vũ cũng cười cười lại gật đầu, nhưng trong lòng thầm mắng gian thương, nhưng mà đây lại là cách duy nhất Lam Vũ kiếm tiền nên cũng đành thôi, dù sao nó cũng dễ dàng.

Lão thấy vậy liền đi vào trong khách điếm, trong lòng lão kinh ngạc không thôi, không hiểu sao một tiểu tử mới bao nhiêu tuổi mà lại đi săn thú có nghề như vậy, hay là có người khác nhờ hắn bán không biết nữa, bình thường lão gặp một đứa nhóc thì còn tính lừa lọc chặt thêm ít giá nữa, nhưng mà thấy tình trạng của đồ săn được hơi ghê người nên lão cũng không giám làm quá, thân trong giang hồ thời này bất cẩn một cái là cả nhà bị giết ngay.

Lão vô trao đổi với chủ chi nhánh khách điếm này một chút rồi mang bộ mặt niềm nở ra ngoài gặp Lam Vũ:

- Hà hà, hôm nay vừa vặn ông chủ đang muốn có một bộ áo khoác da hổ nên chúng ta quyết định mua con hổ này của ngươi 200 lượng bạc, được chứ?

- Được, đem tiền ra đây đi. Ta còn có việc nữa. - Không biết giá thật bao nhiêu nhưng mà chắc có lẽ cũng phải gấp 1,5 lần giá 200 lượng là ít, nhưng mà không sao, đủ tiền mua thứ kia được rồi.

- Đây, lần sau có gì tốt cứ ghé qua chỗ chúng ta, sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu, khà khà. - Lão làm ra vẻ thân thiện đưa tới một túi bạc khá nặng.

- Được. - Lam Vũ mỉm cười nhìn lại lão rồi, rồi cầm túi bạc. Nói đùa, cả thị trấn này tuy không phải nghèo quá nhưng cũng chả giàu, mình cái khách điếm ngươi có khả năng chi trả giá cao mà không tiếc chứ mấy, bảo ta đi nơi nào mà bán, trù khi là qua thị trấn hay thành khác.

Cầm lấy bọc tiền, chạy tới một góc vắng, anh lặng lẽ chuyển sang trạng thái 2, mái tóc và màu da đổi thành màu trắng, khuôn mặt cũng anh tuấn lên không ít. Rồi lấy trong ngực ra thêm một bọc tiền 150 lượng bạc nữa, đây là tiền những làm ăn trước của Lam Vũ với khách điếm kia, góp chung lại một túi rồi ngó quanh, hòa vào dòng người. 15 phút sau, Lam Vũ đứng trước cửa Thi Âm lâu, đây là một nơi bán dụng cụ cho văn nhân lớn nhất thị trấn này, thực chất đây là một tiệm lớn của Hoàng Thành cách đây 300km về hướng tây, đây chỉ là một chi nhánh thôi. Lam Vũ bước vào trong, rất nhanh chóng Lam Vũ tiến đến một cái kệ trưng bày một chiếc đàn loại tốt, ngay lập tức có một nhân viên bán hàng vọt tới ngay:

- Xin chào quý khách, quý khách hôm nay lại muốn tới đây coi chiếc đàn này sao? - Miệng gọi là quý khách nhưng lời hắn vẫn có chút khinh thường, tên này đã tới đây coi chiếc đàn này 3 lần rồi, coi mà không mua chính là loại người hắn ghét nhất.

- Ta tới mua, lấy nó xuống đây.

- Cái này giá 300 lượng bạc đấy. Tí kêu quản sự tới đây mà không đủ tiền trả thì sẽ bị đánh, người có muốn mua thật không?

- Có bán không? Không ta đi. - Lam Vũ không thích thái độ của thằng này tí nào, khinh ta nghèo à? Ờ mà nghèo thật, nhưng mà ở hiện đại mà có thái độ như này là cửa hàng phá sản sớm.

- Có, đợi chút. - Hắn không thích tên này nhưng mà hắn cũng chỉ là một nhân viên bán hàng, thế nên hắn không được phép làm phật lòng khách hàng, tuy cho rằng tên kia có thể không mua được nhưng hắn vẫn không dám, nếu mà thực sự mua được có khi hắn bị đuổi việc. Hắn liền chạy đi gọi quản sự.

Một lát hắn liền chạy về, mang theo một gã trung niên có dáng nho nhã, hắn hỏi Lam Vũ:

- Vị công tử này, ngươi muốn mua chiếc đàn Vọng Nguyệt? Đúng thật là tinh ý, Vọng Nguyệt chính là chiếc đàn tốt nhất của Thi Âm Lâu chúng ta, được làm từ gỗ 300 năm tuổi, dây đàn sử dụng chất liệu .... âm thanh tinh tế .... truyền cảm hứng ... (quảng cáo) .... là thứ mà rất nhiều âm luật đại gia thèm muốn....

- Đúng vậy! 300 lượng bạc đúng không?

- Chính xác!

- Tiền đây, gói lại cho ta. À còn cây bút nằm bên kia nữa. - Lam Vũ chỉ sang cây bút ở phía bên phải, Lam Vũ cũng muốn vẽ nữa nên tính mua luôn.

- Tốt, ngươi còn không mau đi gói hàng lại cho công tử. Sai người mang hộ dùm công tử, có biết chưa? - Hắn nghiêm giọng với gã nhân viên, rồi mỉm cười nhìn Lam Vũ. - Công tử nhà ở đâu để chúng ta mang tới. - Hắn cho rằng Lam Vũ là một đứa con nhà giàu, nhìn làn da không chút vết trắng như tuyết kia có thể cho là ăn không ngồi rồi, bảo dưỡng rất tốt.

- Không cần thiết, bọc lại rồi đưa cho ta là ổn rồi.

- Nhưng mà chiếc đàn này cũng nặng 30 cân, ngươi mang không nổi đâu.

- Cứ làm theo yêu cầu là được. - Lam Vũ nói xong liền quay mặt bước ra ngoài cổng chờ, đưa thêm 5 lượng bạc tiền cây bút nữa, giờ đây anh còn 45 lượng.

Chờ đúng 1 phút 30 giây là thằng nhân viên vác cây đàn đã được bọc kỹ với cây bút ra liền, đúng là tác phong công nghiệp mà. Bọn hắn còn đang chần chừ định hỏi Lam Vũ là để đâu thì anh cầm cây đàn lên đeo trên vai luôn, cây bút thì bỏ vào trong túi áo. Thế là đi...

Về tới Nhân Nghĩa văn quán thì thấy rất đông người tụ tập, lạ nhỉ? Hôm nay là ngày gì mà người ta đông như vậy, hình như là có cả người dân thị trấn này nữa, lẽ nào là lễ hội à? Mấy năm nay Lam Vũ có thấy lễ hội nào đâu ta. Bước vô văn quán thì thấy ở giữa quảng trường có rất nhiều người tụ tập, có đủ thứ nghị luận, hình như giống một cuộc thi thì phải, Lam Vũ lại không thấy có hứng thú, anh liền đi một lối vắng vẻ khác về phòng mình.

- A, Cửu ca, sao bây giờ ca mới về, muội nhớ ca muốn chết. - Vừa tới cửa phòng thì Lam Vũ bị một vật thể nhỏ lại lao lên ôm lấy mình.

Bạn đang đọc Lãng khách vô danh của Kai
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi akaykooo
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự