Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 54 Chương 54

Bạn đang đọc Lâm Giang Tiên của Âu Tĩnh

Phiên bản Dịch · 2218 chữ · khoảng 8 phút đọc

Tiêu Sơn Trường thu Lạc ca nhi.

“Hàn Lâm. Có cơ hội vào gặp mặt họ.” Tiêu Sơn Trường tiên phong đạo cốt mở to mắt, không nhìn Lạc ca nhi khẩn trương, “Chỉ là ngươi học các huynh đệ của mình nhiều một chút, đừng quá thành thật, thành nghèo mà xạo sự. . . Nhưng không cần học bọn họ đi theo Bàng Môn Tả Đạo. Hai tên giảo hoạt đó! Có rất nhiều tặc tâm, không hề đi theo chính đồ!”

Tiêu Sơn Trường liếc hắn một cái, “Để cho ta bắt được ngươi học hai người này làm chuyện xấu cầm đao ăn gian. . . Xử tội liên đới!”

“Ai?” Anh ca nhi kháng nghị rồi, “Sơn trường đại nhân, cái ăn gian này thì thôi, nhưng là định nghĩa cầm đao vẫn là phải xác định một chút đi? Cái gọi là dạy và học cùng tiến bộ, cái gọi là giúp đỡ lẫn nhau. . .”

_ ( cái chỗ đao đó ta không hiểu lắm, chém bừa) _

Anh ca nhi dùng mặt nghênh đón Lễ Ký. Tiêu Sơn trường phất tay áo, “Đừng cho là ta không biết trong lòng ngươi đang nghĩ mưu ma chước quỷ gì ! Lại lười học thuộc sách đúng không? Muốn nhờ hảo đệ đệ giúp đỡ tra điển cố đánh trọng điểm đúng không? Tạ Tử Quản, đừng tưởng rằng ngươi ở sau lưng ta cười trộm thì ta không biết. . . Ngươi cũng muốn học tên ca ca không có tiền đồ kia dựa vào hai cuốn Khổng Mạnh xây dựng sự nghiệp sao? Ngươi tốt nha! Trở về đem Lễ Ký chép ba lần, mười ngày sau nộp! Tạ Tử Anh ngươi không cần cười, hai người các ngươi đều nên chép nhiều một chút!” . . . Cùng, cùng hình tượng tam nguyên cập đệ trong truyền thuyết, đệ nhất tài tử thiên hạ. . . Thật sự kém quá nhiều.

_ ( hai huynh đệ này rất đồng cam cộng khổ nha ^^) _

“Quen rồi sẽ tốt thôi.” Quản ca nhi an ủi hắn, “Thật ra thì Sơn Trường nhiều lắm cũng chỉ ném sách lên mặt thôi, chỉ có nhị ca mới có bản lãnh khiến Sơn Trường ném Tứ Thư Ngũ Kinh. . .”

“. . . Quản ca nhi, ngươi lại muốn khai thông đầu óc sao?” Anh ca nhi ác thanh, “Trong mười tám loại vũ khí tùy ngươi chọn, ngươi chọn đi!”

Đường huynh đệ cùng Lạc ca nhi lớn lên với nhau mặc dù sẽ nhạo báng nhau, nhưng gia phong nghiêm cẩn, tất cả đều là thư hương môn đệ thư sinh lịch sự. Làm sao có chuyện “Huynh đệ” xắn tay áo dùng nắm đấm với nhau như vậy . . . Nhị ca khiến cho hắn có cảm giác rất phức tạp, còn có thói xấu vò loạn đầu tóc, luôn gọi Tiểu Lạc Tiểu Lạc, hoàn toàn coi hắn là đứa bé. Ngũ đệ không thân thiết nhưng khi nhị ca đùa giỡn khi dễ hắn thì luôn che chở hắn.

“Cái tên tiểu tử này có mới nới cũ. Chậc chậc. . .” Anh ca nhi lắc đầu.

“Nhị ca ngươi đọc thêm nhiều sách đi! ‘ có mới nới cũ ’ là dùng như thế sao? !”

Nhưng lúc “Lấy văn kết bạn” chạy quan hệ thì nhất định dẫn hắn theo, hai người cũng vô cùng nhiệt tình mà nói, “Tứ đệ của ta.” “Tứ ca của ta.” Vốn cho là sẽ vô cùng gian nan để bắt quan hệ, lại cứ như vậy dễ dàng, không hề trắc trở đánh vào giới huân quý văn nhân kinh thành.

Quản ca nhi đặc biệt che chở hắn, biết rõ hắn không giỏi nói chuyện, chỉ điểm hắn nên khôn khéo không đắc tội người khác và những quý công tử Kinh Thành như thế nào, những yêu thích và điều cấm kỵ của những vị quan có thể trở thành quan chủ khảo, đặc biệt, che chở hắn. Không nghĩ ra. Nhưng hắn không phải người không biết phân biệt, vong ơn bạc nghĩa. Tổ mẫu dạy lễ pháp, cường điệu lớn nhỏ có chừng mực, chính thứ khác biệt. Nhưng phơi bày ra nhiều lắm chính là trang trí trên sắc phục, y phục các cô nương thêu hoa nhiều mấy bông hoặc ít mấy bông. _ ( có lẽ là chỉ trang phục của trưởng thứ có khác nhau, hoa văn khác nhau thôi) _

Hơn nữa lớn nhỏ có chừng mực vẫn ở trước chính thứ khác biệt. Bởi vì đều là con cháu Tạ gia. _ Tiềm di mặc hóa* _ , hắn đối với chính thứ không có phân biệt quá lớn. Nhưng được thứ đệ so với hắn nhỏ hơn một tuổi bảo hộ như thế, hắn cũng nguyện ý có qua có lại, học nhị ca cùng thân mật.

_ (*) thay đổi một vô tri vô giác, biến đổi ngầm _

Ngay cả người cha hắn vốn có cảm giác xa lạ kia, cũng sẽ vào lúc anh em bọn họ đang cố gắng, bước đi thong thả vào xem một chút, có một chút như xấu hổ cố gắng trấn tĩnh, đặc biệt chỉ điểm công khóa cho hắn. . . Mặc dù hắn so với nhị ca và Ngũ đệ đã giỏi hơn rất nhiều. . . . Có lẽ về nhà cũng không phải không tốt. Hắn về đến nhà rồi.

Hắn không biết, lúc Quản ca nhi nhìn hắn, sẽ nhớ tới một người, cùng hắn có diện mạo khí chất rất tương tự. Đó chính là Tam ca lạnh lùng.

Ông bà tới kinh thành mấy ngày, hắn _ ( quản ca nhi _ ) liền bị sơn trường nhẫn tâm đá ra thư viện.”Nếu là quan môn đệ tử của ta, tự dưng chiếm một danh ngạch đệ tử làm chi? Cút về nhà đoàn viên đi!” Một nhà đoàn viên? Ừ, hiện tại cái nhà này xác thực giống như là một gia đình rồi. . . Ông bà mặc dù không quá nhiệt tình, nhưng đối đãi với hắn vẫn rất hòa ái , mẹ cả không có gây sóng gió, ba ngày năm ngày phải đi dâng hương vừa để giải sầu, nếu không liền đến chỗ mấy phu nhân hòa hợp tính khí đánh bài mã đíếu. Nhị tẩu vẫn đối xử rất tốt với hắn, cuộc sống trong nhà của hắn cũng đã dễ dàng hơn, cái nhà này rốt cuộc cũng đúng như cái tên.

Nhưng vẫn thiếu mất một người. Người đó hắn đã từng có chút sợ hãi, đối xử với ai cũng lạnh nhạt, nói cũng không muốn nói với hắn. . . Tam ca.

Nếu không có Tam ca vụng trộm trợ giúp, hắn sẽ không có gì để bắt đầu, ngay cả nhị ca muốn dạy hắn Bàng Môn Tả Đạo cũng sẽ không có cơ hội.

Tuổi càng lớn, hắn thể nghiệm càng sâu, càng hiểu rõ bất đắc dĩ của Tam ca, cùng với những điều đã làm cho hắn. Nhưng hắn chưa làm gì cho Tam ca cả.

Cho nên hắn không nhịn được, đối với Tứ ca giống hắn thật tốt, từ từ cảm thấy, Tứ ca mặt than không phải là không vui mừng, chỉ là không am hiểu cách giao tiếp với người khác, hơn nữa có chút hướng nội, thậm chí quá thành thực. Đối tốt với hắn, hắn sẽ hết sức hồi báo. Như vậy, khiến cho hắn càng ngày càng nhớ Tam ca. Người đó từ nhỏ đã len lén cầm “Sách nát bút hỏng” cho hắn “Nhóm lửa” , hao hết khổ tâm giúp đỡ, bản thân cũng rất khổ sở khó khăn nhưng vẫn thương hại ấu đệ nhỏ nhất này. Thế nhưng hắn lại ngay cả một lá thư cũng không viết cho Tam ca.

A ~ mặc kệ đi, _ gắp chết đốc dịch* _ ( nhị ca nói, không biết là tiếng lóng ở đâu), làm là được! Hắn nghĩ tới cái gì liền viết cái đó, cảm tạ tất cả những gì Tam ca đã làm cho hắn, hắn đều hiểu. Hắn đã trưởng thành, ba năm sau muốn thi cử nhân, sau đó hi vọng nhị ca trụ ở đuôi xe _ (tiếp tục đỗ cuối bảng _ ) , có thể đi theo nhị ca ra ngoài, làm một Giáo Dụ cũng được. Hắn muốn giống như Tam ca, có gia đình của bản thân. . . Hắn đã đính hôn rồi. Còn có Tứ ca đã trở lại, cùng Tam ca rất giống, người cũng rất tốt. Thật xin lỗi vẫn chưa báo đáp gì cho Tam ca, viết thư cũng ngượng ngùng. . . Càng viết càng nhiều, viết suốt đêm. Ngày thứ hai mang đen đôi mắt xin Nhị tẩu giúp hắn sai người đưa tin cho Tam ca. Nhị tẩu chỉ nhíu mày, cái gì cũng không hỏi, rất sảng khoái đồng ý.

_ (*) cái này ta chịu, ai biết chỉ ta với _ _ 夹死督易 _

Phong thư thật dầy này khiến Tam gia mặt lạnh khó có khi lộ ra vẻ kinh ngạc, một tập thư thật dầy, nhìn tên người viết càng không hiểu được, lại là do ấu đệ chỉ mới nói mấy câu kia viết tới.

Từng tờ một nhìn xong, hắn lắc đầu cười khổ, nhìn một chút, lại dọa nương tử của hắn không nhẹ.

Cái vị Tri huyện đại nhân trẻ tuổi Lãnh Tâm mặt lạnh, xử sự nghiêm nghị kiên cường, cư nhiên rơi xuống hai hàng lệ.

“Phu, phu quân?” Nàng thận trọng gọi.

Tử Kỳ đứng lên, cúi người ôm chặt lấy nương tử của mình. Tri Huyện phu nhân cũng xù lông rồi.

Nàng cũng là thứ nữ, theo môn đệ căn bản trèo không đến phủ Tạ Thượng Thư. Hơn nữa nàng ngay cả thanh tú cũng không dính dáng đến chút nào, tự biết dung nhan có thua thiệt, căn bản nghĩ cũng không thể ngờ đến có thể gả cho công tử cao quý, thân lại có công danh như thế.

Mặc dù là con thứ, nhưng dáng dấp tuấn tú, lại có công danh. . . Thành thân nhiều năm như vậy nàng vẫn còn có cảm giác như đang ở trong mộng. Lúc tân hôn thấy phu quân _ yêu nhiên mỹ diễm* _ trong phòng, nàng đã tự ti mặc cảm rồi.

_ (*) xinh đẹp _

Nàng chỉ có thể kiên trì, thận trọng tri lễ thủ phân, bà bà và mẹ cả của nàng tính tình không sai biệt lắm, bị dày vò hoàn toàn không ngoài ý muốn, người trong phòng chèn ép nàng cũng là chuyện đương nhiên, nàng cũng không oán trách.

Gả được cho phu quân phải là tốt hơn ngàn vạn lần so với tưởng tượng của nàng rồi, cho nên nàng càng cẩn thận chiếu cố hắn. . . Thậm chí còn len lén yêu hắn. Nàng cái gì cũng không biết, chỉ có một tay bản lĩnh làm nữ công mà thôi, phương pháp nàng biểu đạt tình yêu rất vụng về, chỉ là tự tay may tất cả xiêm y cho phu quân, từng chi tiết nhỏ đều tận lực, ăn, mặc, ở, đi lại đều chú ý chuẩn bị mà thôi.

Tại sao lại được chuyên sủng, nàng hoàn toàn không hiểu, hài tử cũng đã sinh, vẫn mờ mịt như cũ.

Chuyện đầu tiên khi nhậm chức phu quân làm chính là bán tất cả những di nương xinh đẹp trong phòng đi. Sau đó cũng có người đưa nữ nhân tới, phu quân thu lại làm thông phòng, tuy nhiên vẫn ở trong phòng nàng. Lúc nàng không tiện, hắn liền đi thư phòng ngủ, mấy năm sau lại đem thông phòng đó bán đi.

Những nữ nhân kia cứ tới tới lui lui như vậy, đối với nàng có một chút không khách khí cũng sẽ làm cho phu quân giận tím mặt, lập tức bị đuổi ra cửa. . . Nàng không hiểu.

Phu quân luôn lạnh lùng thậm chí còn giải thích với nàng, “Trong quan trường nếu hậu trạch ngay cả một người thông phòng cũng không có, sẽ bị người khác nói tam nói tứ.” Hắn căn bản không cần giải thích mà.

“. . . Phu quân, thiếp thân không dám không hiền.” Nàng cúi đầu, có chút sợ hãi .

Nhưng phu quân nàng bình tĩnh nhìn nàng một lúc lâu, thấy nàng đứng ngồi không yên mới mở miệng, “Nàng cứ giữ dáng vẻ như thế này, ngàn vạn lần không được thay đổi. Nàng là thứ nữ, ta là con thứ. Nhưng hài tử của chúng ta sẽ chỉ là chính, cũng chỉ có chính. Tuyệt đối không có cái loại thứ tử thứ nữ nô không ra nô chủ không ra chủ đó nữa.” . . . Tại sao? Nàng không dám hỏi. Chỉ cảm thấy hốc mắt ướt át, vừa mở miệng sợ sẽ rơi nước mắt.

Như hiên tại, phu quân ôm lấy nàng rơi lệ, nàng cũng không dám hỏi. Chỉ sợ hãi ôm lấy hắn, nhè nhẹ vỗ về phía sau lưng hắn, không tiếng động an ủi.

“Mẹ cả ta bình sinh chỉ làm một việc để cho ta phải cảm tạ.” Tử Kỳ bình tĩnh lại, “Đó chính là cưới nàng cho ta.”

Bạn đang đọc Lâm Giang Tiên của Âu Tĩnh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự