Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Chap 15

Bạn đang đọc Làm Bạn Trai Tớ Một Ngày Nhé của Nuu_Naa

Phiên bản Dịch · 1459 chữ · khoảng 5 phút đọc

Vào công ty, Phương Anh thẫn thờ bước vào phòng làm việc, lồng ngực cô đang thở một cách gấp gáp, trái tim bị bóp nghẹn đến mức không thở đươc.

- Giám đốc, hôm nay có cuộc họp bên nội bộ công ty ạ.

Mai Hàn như thói quen vào thông báo lịch làm việc của cô hôm nay. Thấy sắc mặt cô không tốt, Mai Hàn lo lắng hỏi.

- Giám đốc, chị không sao chứ ạ ?

- Không gì đâu, hôm nay hủy hết lịch hẹn cho tôi đi.

- Vâng.

Mai Hàn lặng lẽ đi ra ngoài, giám đốc chưa bao giờ hủy lịch làm việc như thế, nhìn thần sắc hôm nay cô có vẻ rất mệt mỏi, tổng giám đốc mới về được vài ngày hay là hai người cãi nhau ? Trong tâm trí Mai Hàn không ngừng suy diễn.

Cô vẫn ngồi im lặng tới trưa, thì ra tâm trạng khi người khác thất tình là như vậy sao ? Đau khổ đến tuyệt vọng, muốn khóc cho thật to nhưng khóc không được, chỉ biết kiềm nén vào trong.

Nghe tiếng gõ cửa, cô lạnh lùng buông một câu, không nhìn lên cũng chẳng quan tâm đó là ai.

- Phương Anh, anh nghe nói hôm nay em hủy hết lịch hẹn.

Thế Nam mặc đồ vest bảnh bao bước vào phòng, mày tuấn nheo lại tỏ vẻ không vui. Cô nghe tiếng anh, gục mặt xuống bàn, cô không muốn gặp ai vào lúc này, nhất là anh.

- Em sao vậy ?

Vội vã bỏ xấp tài liệu xuống bàn, anh đi đến bên cô. Nâng khuôn mặt cô lên, nhìn bằng ánh mắt xót xa, anh lo lắng hỏi.

- Em khóc sao ? Có chuyện gì ?

- Không, không. Em không sao.

- Em như vậy mà nói không sao hả ?

Dương Gia nói đúng, tình yêu của cô và anh là tình yêu vụng trộm, hai người thực sự không xứng với nhau. Cô đã đính hôn với Thế Nam mà lại đi yêu thương người khác.

- Thế Nam, em thật lòng xin lỗi.

Ôm chầm lấy anh, cô mệt mỏi rồi, anh nói chúng ta chấm dứt, được cô sẽ chấp nhận chấm dứt, anh nói anh hận cô, được cô cũng sẽ rời xa anh, mối quan hệ này cho dù níu kéo cũng chẳng được gì, căn bản một điều rất rõ ràng là cô đã thuộc về người ta.

- Xin lỗi chuyện gì ?

- Là em sai, là em không tốt với anh, từ nay .... từ nay em sẽ khác.

- Phương Anh, trong chuyện này em không hề có lỗi, người sai là anh. Anh bỏ đi biệt tích mà không nói với em lời nào, em không cần xin lỗi anh. Vì anh biết tình cảm của em không dành cho anh. Nhưng em yên tâm, anh sẽ bên em, quan tâm em. Anh sẽ chờ, chờ cái ngày tình cảm của em hướng về anh.

Cô không nói lời nào, chỉ có những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt xinh đẹp. Cô đã lừa dối anh, mà anh không hề hay biết.


Lần đầu tiên, một CEO Tôn Dương Gia lạnh lùng, luôn tỉ mỉ trong mọi công việc, luôn giữ một cái đầu lạnh chuẩn xác mà hôm nay, quần áo lại lôi thôi, ngồi vật vờ nghe ghế mà uống rượu. Là vì cô sao, là anh đang mất tĩnh vì cô sao.

- Phương Anh.

Dương Gia ngồi trong căn hộ của mình, đèn cũng không bật, anh đau khổ gọi tên cô. Hai bên lúc đầu thừa biết mối tình này vốn dĩ không có tương lai nhưng tại sao vẫn tiếp tục để bây giờ hai bên phải nhận lấy đau thương.

- Anh xin lỗi.

Dương Gia yêu nụ cười hồn nhiên của cô, yêu ánh mắt trong sáng của cô, hay những lần đỏ mặt hay những lần nhõng nhẽo mình. Cái hình bóng làm sao anh quên được đây, hai năm Thế Nam rời xa cô, để thời gian đó anh bên cô càng phát sinh tình cảm nhiều hơn nữa, để bây giờ muốn dứt cũng không được.

Giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt anh, thống khổ đến mức nào liệu có ai hiểu ?

Thế Nam đưa Phương Anh về, anh lo lắng quan tâm cho cô. Để cô ngủ trên giường, anh đi nấu cho cô một ít cháo. Dựa ngay đầu giường, khuôn mặt của cô ngay càng sầu thẳm, đáng thương đến mức anh xót xa.

- Em ăn một ít rồi uống thuốc.

Rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra vậy ? Ba người bị cuốn vào cái tình yêu. Nó như một mê cung, chạy mãi cũng không có lối ra.

- Mẹ đã tính đến ngày kết hôn. Nhưng em ... như vậy thì để dời lại được không ?

- Kết hôn ? Sớm thế sao ?

- Ba anh nói muốn được nhìn anh và em cầm tay nhau vào lễ đường rồi ... Nhưng em đang bệnh, để anh nói lại.

- Không sao, chúng ta kết hôn sớm đi để cho Bác yên tâm.

- Em ... em kết hôn với anh vì chỉ nghe theo ba mẹ anh thôi sao ?

- Thế Nam, em xin lỗi. Nhưng ...

- Phương Anh, em yên tâm. Anh sẽ đợi em, đợi cái ngày mà em mở lòng với anh.

Cô nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến, đã từ rất lâu, cô đã không hề tặng anh một nụ cười. Lúc anh nhìn cô, cô lúc nào khuôn mặt cũng điềm đạm hết sức bình thường, hay là ánh mắt u sầu xa xôi, hay là những cái mím môi thể hiện cảm xúc của mình. Còn những nụ cười, vốn dĩ nó đã biến mất khỏi khuôn mặt cô khi cô nhìn anh.

Phương Anh cũng không hiểu cảm xúc của mình lại tại sao như thế ? Tại sao đứng trước mặt Dương Gia cô lại có cảm giác khác, nhưng bên cạnh Thế Nam lại một cảm giác khác. Chính bản thân cô sai, xin hãy sửa đổi đi. Thế Nam mới chính là người cô cần yêu và là người sẽ cùng cô đi đến cuối đời.


Bên Mỹ.

Tôn Ninh đang nằm trên giường bệnh, ông đã dần dần có ý thức. Nhìn bà Dương Thục đang ngồi cạnh mình. Ông bất giác hỏi khẽ.

- Phương Anh, dạo này thế nào ?

- Con nó vẫn khỏe, làm giám đốc chi nhánh rất tốt.

- Ừ, thật cảm ơn.

- Ông, tôi vẫn có chuyện muốn hỏi ông.

- Được.

- Tại sao Dương Gia lại làm CEO mà Thế Nam là tổng giám đốc ?

Đó là khúc mắc trong lòng bà và rất nhiều người khác.

- Tôi ...

- Ông hãy nói tôi nghe. Tại sao ?

- Bà sắp xếp cho tôi gặp hai đứa nó một ngày, cả Phương Anh nữa. Tôi nghĩ tôi cần nói sự thật.

Nói xong, Tôn Ninh quay sang nhắm mặt lại ngủ, bà Dương Thục thấy thế liền có một nghi hoặc, sự việc này rốt cuộc là thế nào ?

Dương Gia rủ Thế Nam qua nhà uống rượu, nguyên ngày hôm nay anh chỉ có biết rượu và rượu. Ngày hôm nay và cả những ngày về sau, đối với anh là nổi ám ảnh.

- Hôm nay sao thế ?

Thế Nam đứng trước cửa, nhìn Dương Gia ngồi ngay phòng khách, ánh mắt u sầu buồn bã làm anh có chút khó hiểu.

- Cậu cháu mà. Ngồi xuống uống với cháu chút rượu đi.

- Tôn Dương Gia, hôm qua lẫn hôm nay cậu bị sao vậy ?

- Cháu không sao, rủ cậu đến để chúc mừng cậu sắp có vợ thôi mà.

Thế Nam thở một hơi dài rồi đi đến ngồi cùng anh. Nhìn Dương Gia, anh có chút cảm nhận rằng rất giống Phương Anh, đều là ánh mắt như thế.

- Phương Anh hôm nay rất buồn, giờ cậu lại như thế. Tôi chả biết làm sao ?

Nhắc tới hai từ '' Phương Anh '' trái tim anh lại đau nhói. Anh uống một ngụm rượu rồi nói sang chuyện khác.

- Cậu rất yêu Phương Anh đúng không ?

- Ừ.

Dương Gia vỗ vỗ lên vai Thế Nam.

- Ráng giữ nhé, hãy bên cô ấy thật tốt. Chúc mừng cậu sắp có vợ.

Có ai biết được, nói những lời này ra. Trái tim anh lại rỉ máu đến đáng thương ?

Bạn đang đọc Làm Bạn Trai Tớ Một Ngày Nhé của Nuu_Naa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự