Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chương 8

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến

Phiên bản Dịch · 2817 chữ · khoảng 10 phút đọc

“Ngoan, em cầm thêm thìa ra kia đi.” Tất Ngôn bưng hai đĩa cơm rang vàng óng, đi ngang qua Liên Ngữ đang đứng ngây ngốc thì dịu dàng nói với cô.

Liên Ngữ lấy lại tinh thần, cầm hai cái thìa đi theo phía sau anh.

“Ngồi xuống.” Anh ra lệnh, Liên Ngữ ngoan ngoãn nghe lời ngay cả một câu cũng không dám nói.

Tất Ngôn đem một đĩa cơm rang to đặt trước mặt cô nói, “Ăn đi.”

Từng hạt cơm rang vàng óng, bóng nhẫy, thơm phức, Liên Ngữ không nhịn được nuốt nước miếng, nghe theo mệnh lệnh của anh, chẳng quan tâm đến hình tượng thục nữ, mở to miệng ăn.

“Em rất đói bụng sao?” Thấy cô ăn vừa vội vừa mau, Tất Ngôn nhíu mày hỏi.

“Ừ.....từ sáng đến giờ em chưa ăn gì.” Ăn quá ngon, trong miệng đầy cơm, cô thật sự không nói ra lời, chỉ có thể gật đầu với anh.

“Ăn từ từ.” Tất Ngôn cười dặn dò cô, “Không có ai tranh với em đâu.”

“Ăn thật ngon.” Liên Ngữ cúi đầu ăn như hổ đói, sau đó đưa cái đĩa không cho anh, “Em còn muốn ăn nữa.”

Tất Ngôn nhìn cái đĩa không, ngây ra một lúc “Em....”

Người phụ nữ này ăn hết một đĩa cơm rang to, anh còn chưa ăn miếng nào đâu đấy, nhất thời, anh cười một tiếng, sự lo lắng trong lòng lại tăng lên.

“Không cần ăn quá nhanh, ăn chậm nhai kĩ, nếu không sẽ bị đau bụng.” Đẩy một đĩa cơm rang khác đến trước mặt cô “Nếu không lần sau đừng mong anh rang cơm cho em ăn, biết chưa?”

“Được, được.” Vì suy nghĩ cho sau này, Liên Ngữ đành phải chậm rãi ăn đĩa cơm rang vàng óng mê người.

A, thật ngon quá!

“Xem ra về sau anh phải cố gắng kiếm tiền rồi.” Tất Ngôn giả bộ như thật nói.

“Vì sao?” Liên Ngữ ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn anh.

“Bởi vì anh phải nuôi em, em ăn nhiều như thế, không cố gắng kiếm tiền, không chừng anh cũng bị em ăn luôn mất.” Nói xong, anh cười đến nỗi mắt cũng híp thành một đường thẳng.

“Anh nói bậy, sao em có thể ăn nhiều như thế chứ.” Liên Ngữ đỏ mặt, gắt anh: “Em....là vì hôm nay em chưa ăn sáng, mới ăn nhiều như vậy, bình thường sẽ không như vậy đâu.”

“Oh?” Vẻ mặt anh lộ ra vẻ tiếc nuối, “Thì ra không phải vì anh nấu ăn ngon nên em mới ăn nhiều như vậy, về sau anh sẽ không nấu nữa, nấu xong lại không có người ăn.”

“Đừng mà.” Liên Ngữ vội vàng la to lên, “Em....được rồi, là em không biết nấu, anh nấu ăn ngon vô cùng, đã được chưa?”

“Đồ ngốc, anh rất vui khi được nấu cho em ăn.” Anh cưng chiều vươn tay vò vò mái tóc của cô, “Ăn đi, nếu không sẽ nguội đó.”

Nhìn bộ dáng cô cười híp mắt hưởng thụ, cơm trong miệng Tất Ngôn như biến thành đồ ăn ngon nhất từ trước đến nay.

Rõ ràng là muốn cô tới làm cơm cho mình ăn, hiện tại lại bị đảo ngược là anh nấu cơm cho cô ăn, thật sự chính mình tìm đến cái khổ, nhưng tuy nói như thế, trong lòng anh lại cảm thấy ngọt ngào, xem ra anh có khuynh hướng chịu ngược, cô gái nhỏ này thật sự là gánh nặng ngọt ngào của anh, không ôm chặt không được.

Mặc kệ tương lai gặp phải khó khăn gì, anh đều thay cô chống, để cô vĩnh viễn là một cô chủ nhỏ không phiền không lo.

Chỉ tiếc, hứa hẹn như vậy, về sau chưa chắc đã làm được.....

“Mọi người làm sao vậy?” Liên Ngữ vừa tiến vào văn phòng cô nhi viện, đã thấy các đồng nghiệp trong văn phòng lộ ra vẻ mặt lo lắng.

“Tiểu Ngữ, cô nhi viện sẽ bị phá bỏ sao?” Một đồng nghiệp nữ nói ra một câu chấn động.

Liên Ngữ giật mình ngay tại chỗ, sau đó hỏi một câu, “Viện trưởng ở văn phòng sao?”

“Ừ” Đồng nghiệp nữ gật đầu với cô.

Cô vừa nghe, lập tức xoay người chạy đến văn phòng của viện trưởng.

“Viện trưởng?” Liên Ngữ khẽ gõ vài cái lên cánh cửa.

“Tiểu Ngữ à, vào đi.” Viện trưởng Trương ngẩng đầu thấy người đến là cô thì gật đầu bảo cô vào.

Liên Ngữ bước nhanh tới, cũng chẳng quan tâm đến lễ phép, sốt ruột hỏi “Nghe nói cô nhi viện sẽ bị phá bỏ, có thật không ạ?”

Viện trưởng Trương tháo kính lão xuống, xoa nhẹ thái dương, vẻ mặt đau khổ, “Con đã nghe nói ta cũng không gạt con, đúng vậy, thông báo đã truyền xuống dưới, cô nhi viện sẽ bị phá bỏ rồi dời đi chỗ khác.”

“Tại sao lại như vậy?” Giọng nói của Liên Ngữ cao vút, “Tại sao vô duyên vô cớ lại muốn phá bỏ rồi dời đi nơi khác chứ?”

“Aiz, ta cũng vừa nhận được thông báo, mảnh đất của cô nhi viện sẽ bán cho một nhà kiến trúc sư, nghe nói cậu ta mới mở văn phòng riêng, cần phải gây dựng danh tiếng ở đây, cho nên cô nhi viện này là kế hoạch thứ nhất của bọn họ.” Viện trưởng Trương bất đắc dĩ nói, lo lắng không thôi.

“Làm sao có thể như vậy?” Giọng điệu Liên Ngữ tỏ ra phẫn nộ la to, “Viện trưởng, không phải cô nhi viện của chúng ta đã ký hợp đồng thuê mướn đàng hoàng rồi sao? Sao có thể tùy tiện bán đi chứ?”

“Tiểu Ngữ, nói thật cho con biết, lâu nay cô nhi viện chưa trả tiền tiền thuê, những năm gần đây đều dựa vào viện trợ bên ngoài, cũng chỉ có thể duy trì chi tiêu cho cuộc sống bình thường,” Viện trưởng Trương gian nan nói ra sự khó khăn của cô nhi viện, tiếng thở dài vang lên trong phòng làm việc.

“Trời ạ, tình hình kinh tế của cô nhi viện thật sự thảm như vậy sao?” Cô không thể tin được, từ trước tới nay cô đều ngây thơ cho rằng cô nhi viện là một nơi giúp đỡ người khác, hẳn sẽ có rất nhiều người giống như cô, nhiệt tình giúp đỡ, yêu quý nơi này.

“Chúng ta làm trái với quy ước trước đây, cho nên người bán đi, chúng ta cũng không thể nói gì hơn.” Hiện tại viện trưởng rất lo lắng cho lũ trẻ “Còn bọn nhỏ phải làm sao bây giờ?”

“Viện trưởng, tên văn phòng đó là gì?” Đột nhiên Liên Ngữ thốt lên một câu.

Viện trưởng Trương nghi hoặc nhìn cô “Tiểu Ngữ, con muốn làm gì?”

“Viện trưởng, có lẽ chúng ta chỉ có thể đi tìm bọn họ để nói chuyện, cầu xin bọn họ đừng phá bỏ nơi này thôi.” Liên Ngữ nói ra suy nghĩ của mình cho viện trưởng nghe.

“Có thể sao?” Thương nhân đều là những kẻ hám lợi, họ sẽ buông tha cơ hội tốt để kiếm tiền này sao?

“Không thử sao có thể biết kết quả chứ!” Nói tóm lại, Liên Ngữ đã hạ quyết tâm phải đi một chuyến.

“Đây là danh thiếp họ để lại.” Viện trưởng Trương đưa danh thiếp cho cô.

Liên Ngữ liếc mắt nhìn “Văn phòng kiến trúc sư Phong Thượng, sao nhìn thấy quen mắt vậy chứ?”

“Tiểu Ngữ, con thật sự muốn đi sao?” Viện trưởng Trương lo lắng, hỏi lại lần nữa, “Ta nghĩ con nên quên chuyện đó đi, ta sẽ nhờ vài người bạn tìm chỗ nào đó phù hợp để chuyển đi.”

“Viện trưởng, nơi này có mấy chục đứa trẻ, trong thời gian ngắn như vậy làm sao có thể thu xếp chỗ ở ổn định cho bọn trẻ được chứ?” Liên Ngữ không đồng ý nhíu mày, “Người yên tâm, con chỉ nói chuyện với người phụ trách của bọn họ, xem phương pháp gì giải quyết hay không thôi.”

“Vậy được rồi, con phải cẩn thận.” Viện trưởng Trương không làm gì được, chỉ có thể để cho cô đi, có thể có chuyển biến gì đó cũng không chừng.

“Vâng, con sẽ liệu sức mà làm.” Nói xong cô cầm tấm danh thiếp rời khỏi văn phòng viện trưởng.

Liên Ngữ cầm danh thiếp đứng trước cửa cao ốc, đối chiếu với tấm danh thiếp, xác định đúng rồi, cô ngẩng đầu lên đi vào.

“Tiểu thư, xin chào, xin hỏi cô cần tìm ai?” Trước đại sảnh một cô tiếp tân xinh đẹp với vẻ mặt mỉm cười lịch sự, hỏi Liên Ngữ.

“Tôi muốn tìm người phụ trách của các người.” Liên Ngữ khẩn trương, toát mồ hôi hột.

“Xin hỏi tiểu thư có hẹn trước không?” Cô tiếp tân vẫn giữ nguyên nụ cười như lúc ban đầu.

“Làm phiền cô thông báo một tiếng, tôi là người đại diện cho cô nhi viện Thiên Sứ, đến thảo luận về vấn đề đất đai.” Liên Ngữ mở to cặp mắt ngập nước nhìn chằm chằm cô ta.

“Này....” Cô tiếp tân hơi do dự.

“Cầu xin cô.” Liên Ngữ chấp hai tay lại vẻ mặt thỉnh cầu nhìn cô ta.

“Được rồi, tiểu thư chờ một chút.” Cô tiếp tân bấm điện thoại gọi điện xin ý kiến của quản lý.

Trong chốc lát, đã có được chỉ thị “Tiểu thư mời đi bên này, trực tiếp lên lầu 20, ông chủ của chúng tôi đang chờ trên đó.”

“Cảm ơn.” Liên Ngữ mỉm cười nói lời cảm ơn với cô tiếp tân.

Đến lầu 20, Liên Ngữ đứng trước một cánh cửa vừa dày vừa nặng, hít sâu một hơi, cô mới chậm rãi giơ tay lên gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng nói trầm thấp hùng hồn từ bên trong truyền đến.

Liên Ngữ nghe giọng nói này lại cảm thấy quen thuộc, lắc đầu mặc kệ, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, lúc nhìn thấy rõ ràng người ngồi ở bàn làm việc thì cô ngây ra.

Tất Ngôn, người đang ngồi ở bàn làm việc là Tất Ngôn.

“Anh....” Ngón tay mảnh khảnh của cô chỉ về phía anh.

“Thân ái, làm sao em biết anh ở đây?” Tất Ngôn kinh ngạc không thôi, “Em chính là người đại diện của cô nhi viện Thiên Sứ?”

“Đúng vậy....đây là công ty của anh à?”

“Không phải đã nói qua với em rồi sao?” Tất Ngôn đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi đi đến trước mặt cô “Em không để ở trong lòng đúng không?”

Để cô ngồi trên ghế sô pha, tự mình lấy cho cô ly nước trái cây “A, chỗ kia là cô nhi viện em đang làm việc hả?”

“Đúng vậy.” Thấy bộ dáng cùng vẻ mặt không biết chuyện gì của anh, cô có chút hồ đồ.

“À, việc này là bên phía đối tác của anh phụ trách, thời gian trước hắn mới từ NewYork trở về, đối với nội dung công tác của hắn, anh không có hỏi đến, vừa vặn hôm nay hắn không có ở đây nên anh mới phải đến để xử lý.” Mấy ngày nay bận quá nên Thương Thiên Dương cũng không có nói chuyện công việc với anh.

“Bên phía đối tác của anh?” Trong đầu cô lại bay ra một dấy chấm hỏi.

“Thời gian trước, bởi vì công việc quá bận, cho nên anh gọi cho hắn yêu cầu hắn trở về phụ giúp anh một chút, hôm nay hắn lại quay về NewYork, công việc bên kia cũng rất bận.” Tất Ngôn giải thích. “Nói đi, bên cô nhi viện có chuyện gì?”

“Văn phòng của các anh muốn mua cô nhi viện của chúng em còn muốn phá bỏ nó, như vậy bọn nhỏ sẽ không có chỗ để đi.” Nói đến đây Liên Ngữ kích động đứng lên “Anh làm sao có thể làm như vậy chứ?

“Được được được, không nên kích động, ngồi xuống trước đã.” Thoạt nhìn là một cô gái nhỏ đơn giản dễ lừa gạt, nhưng nổi giận lên lại làm cho người ta ăn không tiêu “Anh sẽ làm rõ mọi chuyện, được không?”

“Không cần phá bỏ cô nhi viện, có được không?” Kéo ống tay áo của anh, Liên Ngữ đáng thương nhìn anh.

“Yên tâm, chuyện này để anh giải quyết, không cần lo lắng.” Không đành lòng nhìn cô u buồn, Tất Ngôn nói ra lời cam đoan với cô.

“Thật sự, sẽ không phá bỏ cô nhi viện chứ?” Đôi mắt ngập nước dừng lại chỗ anh, giống như là thiên thần, còn 0anh chính là vị cứu tinh.

Tất Ngôn gật đầu, cứ kiểu “cắt đất bồi thường” như vậy nếu để cho Thượng Thiên Dương biết, hắn ta không thể không bóp chết anh.

“Làm như vậy thật sự không có vấn đề gì sao?” Sẽ không ảnh hưởng đến anh chứ?

“Yên tâm, không có vấn đề gì.” Anh vỗ ngực đảm bảo, trong lòng lại nghĩ làm cách nào để đối phó với cơn thịnh nộ của bạn tốt.

“A, Tất Ngôn, anh thật tốt quá.” Cô xông lên ôm lấy anh, “Như vậy cô nhi viện sẽ không bị phá bỏ, bọn nhỏ vẫn có chỗ ở.”

Nhìn bộ dáng hưng phấn thoải mái cười to cô cô, Tất Ngôn cảm thấy tất cả đều đáng giá, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn đang vui vẻ của cô, khóe miệng cũng dần nâng lên.

“Tất Ngôn, tớ có nói là không phá bỏ cô nhi viện này sao? Cô nhi viện này là kế hoạch thứ nhất của công ty chúng ta, là thứ quan trọng nhất đó.” Thượng Thiên Dương nổi giận đùng đùng hét lớn với bạn tốt “Cậu có biết mình đang làm gì hay không?”

Tức chết, hắn bay tới bay lui giữa hai nơi mệt muốn chết, ngược lại, người này lại ở đây đem công việc đi lấy lòng bạn gái.

Trời ạ, thế giới này làm sao vậy? Một người cuồng công việc như vậy sao lại biến thành người đàn ông tình cảm dịu dàng rồi?

“Ngoại trừ khu đất này, chúng ta vẫn còn có thể chuyển đến chỗ khác.” Không có một tia áy náy và chột dạ, Tất Ngôn thản nhiên nói.

“Cậu cho rằng chỉ cần một câu nói là có thể xong việc sao? Vì kế hoạch này tớ tốn biết bao nhiêu tâm tư mới lấy được khu đất này, hiện tại cậu nói một câu muốn bỏ qua là bỏ qua? Còn lâu.” Hắn không bị điên, đầu óc cũng không bình thường.

“Tóm lại cô nhi viện không thể phá bỏ.” Tất Ngôn kiên trì nói.

Thượng Thiên Dương hít sâu một hơi “Không phải là cậu đã quên mục đích mình về nước?”

“Tớ không quên.”

“Nhưng hiện tại trái tim cậu đều đặt trên người cô gái kia, công việc đều vứt cho tớ, cậu muốn tớ mệt chết sao?” Đây mới là nguyên nhân chủ yếu, hắn làm bán sống bán chết, mà bạn tốt lại đi tán gái, rất không công bằng.

“Được rồi, mấy ngày này cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, công việc để tớ lo, được chưa?.”

“Hừ, đừng tưởng cứ như vậy là xong.” Thượng Thiên Dương nổi nóng như cũ “Chúng ta thật vất vả lắm mới có cơ hội nổi tiếng trong nước, việc tốt như vậy lại bị cậu hủy hoại.”

“Trong cô nhi viện có nhiều trẻ con như vậy, cậu muốn cho bọn chúng ngủ ngoài đường hết sao?” Anh nói một câu, dồn ép Thượng Thiên Dương.

“Aiz, biết rồi.” Thượng Thiên Dương không thể không đầu hàng “Sớm biết thế lúc trước sẽ không tò mò như vậy.”

“Yên tâm, tớ đã tìm được chỗ khu đất khác thay thế.” Điềm tĩnh tự nhiên, Tất Ngôn tung một quả boom tuyên bố.

“Sao cậu không nói sớm?” Người này muốn nhìn hắn tức giận đến bốc khói đây mà.

“Cậu đâu có hỏi.” Tất Ngôn không cho là đúng nói “Được rồi, không cần tức giận.”

Thượng Thiên Dương lại than thở, mình không cẩn thận kết giao với người này, thật sự là sai lầm lớn nhất cuộc đời mà.

“Vậy chuyện liên quan bố cậu đã có tiến triển gì chưa?” Chuyển đề tài, Thượng Thiên Dương nhíu mày nhìn anh.

Tay của Tất Ngôn nắm chặt “Vẫn còn tiếp tục, tớ nghĩ rất nhanh sẽ có tin tức.”

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự