Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Chương 7

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến

Phiên bản Dịch · 2927 chữ · khoảng 10 phút đọc

Vừa mới nghĩ đến anh, anh đã gọi điện thoại tới rồi, Liên Ngữ nhìn chằm chằm tên hiển thị trên màn hình điện thoại di động, khóe miệng nhếch lên nụ cười, ngón tay ấn phím nghe.

"Sao lâu như vậy mới nghe điện thoại?" Đầu bên kia, người đàn ông lạnh lùng bực mình nói.

"Vừa rồi em nói chuyện với bạn qua điện thoại bàn, không nghe thấy tiếng di động kêu." Liên Ngữ vẫn vui vẻ không thôi, trong mắt chứa đựng sự dịu dàng mà ngay cả chính cô cũng không biết.

"Bạn bè?" Giọng Tất Ngôn lạnh lùng: "Nam hay nữ ?"

Khóe môi Liên Ngữ càng cong lên, "Nam thì thế nào, nữ thì thế nào?"

Cô cố ý không trả lời, cười khẽ một tiếng, trong lòng cảm thấy sung sướng vô cùng, giống như được tẩm mật bên trong, ngọt cực kỳ.

Nghe được tiếng cười rất nhỏ của cô, Tất Ngôn biết là cô đang cố ý , khóe miệng cũng nhếch lên nụ cười nhẹ.

"Tiểu Ngữ, càng ngày em càng không ngoan." Cô gái này mới xa anh hơn một giờ, đã học được cách trêu chọc anh.

"Hừ!" Đối với sự uy hiếp của anh, Liên Ngữ hoàn toàn không để ở trong lòng, khiêu khích nói: "Vậy anh muốn thế nào?"

"Về sau em sẽ biết, khiêu khích anh là việc làm ngu ngốc." Tiếng cười của Tất Ngôn trầm thấp, cực kì mờ ám.

Tuy rằng Liên Ngữ không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh mờ ám kia...

"Anh. . . . . . Đáng ghét !"

"Ha ha ha." Tất Ngôn không kiêng kị gì cả, cười lớn.

Chưa bao giờ anh thấy nói chuyện với một người phụ nữ qua điện thoại lại thú vị như vậy, thậm chí anh có cảm giác muốn ngừng mà không được.

Anh đã trúng độc mang tên là "Liên Ngữ" rồi, chỉ khi nghe được giọng nói của cô, anh mới cảm thấy mọi buồn phiền đều tan biến hết, tâm tình tốt hẳn lên.

"Không cho phép cười!" Liên Ngữ ngượng ngùng, khiển trách nói.

"Ha ha ha. . . . . ." Người nào đó lại càng cười lớn tiếng hơn.

Hai người cứ nói qua nói lại như vậy, đến tận khi vầng trăng lên cao qua ngọn cây vừa muốn hạ xuống lại lưu luyến (ý nói trời sáng rồi đó), hai người ai cũng không muốn ngắt điện thoại, cho đến khi tiếng thở đều đều chậm rãi vang lên. . . . . .

Từ sau khi hai người xác định quan hệ, Tất Ngôn càng thêm ngang ngược, mỗi ngày chiếm hết thời gian rảnh rỗi của Liên Ngữ, không thấy cô một giây sẽ vội vàng đi tìm người.

Liên Ngữ chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào lại có thể bám chặt lấy người khác đến thế, nhìn qua Tất Ngôn là một người nghiêm túc, làm sao có thể làm những chuyện lãng phí thời gian và mất hình tượng như thế này?

Haiz, chỉ có thể trách cô mà thôi, ban đầu cô từ chối nhưng đến cuối cùng lại biến thành đáp ứng.

Giống như bây giờ vậy, cô muốn từ chối cuộc hẹn vào Chủ nhật này, vì cô có kế hoạch đi dạo phố với Hồng Lăng, ai ngờ anh vừa đấm vừa xoa, cộng thêm công kích. Hôn nhau say đắm lại tê dại, cô ngoan ngoãn lên xe của anh.

Mà người này cũng không khách khí, không nói hai lời liền kéo cô đi dạo khắp nơi, rồi đi chơi, giống như tám trăm năm chưa được đi chơi cùng nhau, càng kỳ quái hơn là anh kéo cô đi chơi các trò chơi trong công viên.

"Trước đây có phải anh không hay chơi mấy trò trong công viên đúng không?" Cô tức giận nói, vẻ mặt nghi ngờ đánh giá anh, "Vừa nhìn là biết muốn bù đắp thời thơ ấu rồi."

Tất Ngôn không phản bác lời cô nói, sắc mặt cũng trở nên khó coi, sự dịu dàng ở trong ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

"Em nói đúng, thời thơ ấu của anh không tồn tại mấy thứ này."

"Em xin lỗi." Tự nhiên cô thốt ra ba chữ này, cô cảm thấy mình rất tàn nhẫn, tại sao có thể xé rách vết sẹo đã lành của người khác như vậy chứ.

Anh yên lặng nhìn cô chăm chú hồi lâu, "Bởi vì trước đây anh cảm thấy nơi này quá ngây thơ trong sáng, cho nên chưa tới, về sau khi anh muốn đến thì nó đã trở thành một điều xa xỉ."

Liên Ngữ không hiểu vì sao mình lại có cảm giác mỗi câu anh nói ra đều mang theo sự bi thương khó tả, khiến cô rất khó chịu.

"Đi thôi, chúng ta đi sang bên kia chơi trò khác." Cô vẫy tay, lần đầu tiên chủ động nắm tay anh, "Nếu đã đến đây thì phải chơi cho đã."

Tất Ngôn không nói gì, để cô tuỳ ý kéo mình đi hết nơi này đến nơi khác, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô, anh cảm thấy ấm áp, sắc mặt lạnh lẽo cứng nhắc dần dần trở nên dịu dàng hơn, khóe miệng cũng hơi cong lên.

Một ngày trôi qua, hai người giống như hai đứa nhỏ chơi hết từng trò chơi trong công viên, khiến trái tim cũng sát lại gần nhau hơn.

Liên Ngữ cũng không hiểu rõ lòng mình, vẻ u buồn của Tất Ngôn khiến cô đau lòng, cô không nhịn được muốn thay anh phủi sạch chúng đi.

Ở trong lòng Liên Ngữ, có vô số lần cô chửi mình ngốc, tại sao lại ngây ngốc để anh lừa gạt?

Lúc chơi trò chơi trong công viên, cô vô tình nhìn thấy vẻ mặt bi thương của anh. Sau lần đó cô thường bưng trà đưa nước cho anh, kêu dì nấu cơm làm thừa ra vài phần để mang tới cho anh ăn, để anh có thể cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Nhưng nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, vị này được chăm sóc chu đáo nên được voi đòi tiên, muốn cô đảm nhận chức vụ người giúp việc của riêng anh.

"Vì sao em phải giúp anh quét dọn nhà cửa, còn phải nấu cơm nữa?" Liên Ngữ trừng mắt nhìn anh, cô cũng không phải gái đã có chồng.

"Em yêu, em muốn nhìn thấy anh ở trong một căn phòng bừa bộn, sau đó chết vì đói ư?" Tất Ngôn giả bộ đáng thương, ai oán nhìn cô.

Hai mươi năm qua, đều là anh chăm sóc em trai, em gái, còn lại chưa bao giờ anh được ai chăm sóc. Công việc bề bộn, căn bản không có thời gian hẹn hò, nếu không lừa cô sang đây ở, bọn họ sẽ không có thời gian gặp mặt .

Cho nên để bồi đắp thêm tình cảm giữa hai người, anh đành phải chơi xấu, khiến cô thuận theo ý của mình.

Biết rõ anh giả vờ, nhưng vừa nghe anh nói anh phải chịu đói, cô lại cảm thấy đau lòng, "Công việc nhiều như vậy sao, đến cả thời gian ăn cơm cũng không có à?"

"Có rất nhiều việc, rất nhiều dự án phải làm, cho nên đành phải làm phiền bạn gái qua đây ở, quan tâm bạn trai một chút không được sao?" Tất Ngôn đưa tay kéo cô lại gần mình, nhẹ nhàng ôm cô, để cô tựa đầu vào trong lồng ngực của mình, "Thế nào? Qua đây giúp anh quét dọn một chút, nhân tiện nấu cơm luôn có được không?"

"Nhưng mà. . . . . ." Liên Ngữ hơi do dự, không thể mở miệng, tại vì cô không biết nấu cơm.

Cúi đầu ngắm nhìn bộ dạng cô khó xử, lớn mật đoán một chút, "Không phải là em không biết quét dọn với nấu cơm đấy chứ?"

"Ai nói vậy !" Cô lập tức lớn tiếng phủ nhận.

Anh thu hết bộ dạng chột dạ của cô vào trong đôi mắt, Tất Ngôn không vạch trần cô, "Nói như vậy là em làm được rồi, ngày mai em cứ tới đây, chờ sau khi anh hoàn thành công việc trong thời gian này, chúng ta sẽ đi chơi nhé!" Anh ôm cô rồi nhẹ nhàng hôn.

Nghe giọng nói của anh thể hiện sự dịu dàng, trái tim Liên Ngữ mềm nhũn, khẽ tựa vào ngực anh, "Tất Ngôn, anh nghiêm túc à?"

Kỳ thật cô vẫn cảm thấy bất an, bọn họ đến với nhau quá nhanh, hiểu biết về nhau lại quá ít, cô không biết tình cảm này có thể duy trì được bao lâu, lòng cô rất rất bất an.

"Tiểu Ngữ. . . . . ." Tất Ngôn muốn nhìn cô.

"Không cần, cứ nói chuyện như vậy." Liên Ngữ kẹp tay anh lại, không cho anh cử động, "Nếu không em sẽ không có dũng khí để nói."

Tất Ngôn thu tay, cầm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, trở lại tư thế ôm cô lúc ban đầu, "Được, em nói, anh nghe."

"Chúng ta mới xác định quan hệ không bao lâu, sao anh có thể khẳng định thích em ngay được? Đối với mọi thứ về anh, em đều không biết, nhưng anh lại điều tra em rất kĩ càng." Điều này rất không công bằng .

"Ha ha, Tiểu Ngữ, hóa ra em lo lắng điều này." Anh có thể cảm nhận được sự bất an của cô, cánh tay ôm cô dùng thêm lực, "Em có thể cảm thấy chúng ta quen biết chưa lâu, nhưng em biết rõ chúng ta rất có sức hấp dẫn với đối phương, không phải sao? Về phần vì sao anh điều tra em, anh có thể thẳng thắn nói cho em biết, anh chỉ điều tra về nơi làm việc và địa chỉ của cô nhi viện thôi, các thứ khác đều không điều tra, chuyện riêng tư của em, anh sẽ không động tới."

"Thật sao?"

"Anh đâu cần nói dối em." Hai tay của anh siết chặt, "Em muốn biết điều gì, anh nhất định sẽ nói cho em biết, đồng nghĩa với việc, em cũng phải nói chi tiết cho anh biết những điều anh muốn biết về em."

"Chúng ta một vấn đề trao đổi một vấn đề với đối phương, anh thấy sao?" Liên Ngữ đã suy nghĩ thông suốt, cô nghĩ đây là một biện pháp tốt.

"Có thể, ưu tiên phụ nữ, em hỏi trước đi." Tất Ngôn nhìn hành động đáng yêu của cô mỉm cười chờ đợi.

"Trong nhà anh có mấy người?" Muốn qua lại với nhau thì điều tất yếu phải biết một chút về gia đình của anh trước.

Vấn đề thứ nhất ngay lập tức chạm vào nỗi đau của anh, vẻ mặt Tất Ngôn tối lại, "Anh có một đứa em trai và hai đứa em gái."

Liên Ngữ nhăn đôi mi thanh tú lại quay đầu nhìn về phía anh, thấy vẻ mặt anh tối sầm, "Làm sao vậy?"

"Năm anh mười tuổi, bố mẹ anh đều đã qua đời."

Đáy mắt anh giấu không được vẻ bi thương, điều này khiến Liên Ngữ cực kỳ đau lòng, cô ôm lấy anh, "Rất xin lỗi, em không nên hỏi điều này."

Cằm Tất Ngôn đặt trên đầu vai của cô, thật lâu vẫn không nói chuyện.

Liên Ngữ thấy thế, giả vờ nhẹ nhàng nói: "Đến lượt anh, anh muốn hỏi em cái gì?"

"Em thích anh à?"

"Tất Ngôn!" Nhìn bộ dạng không đứng đắn của anh, Liên Ngữ đẩy anh ra, nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười giống kẻ đang làm chuyện xấu, "Vừa rồi anh lừa em đúng không?"

"Không, là sự thật." Tất Ngôn thu lại khuôn mặt tươi cười, nghiêm túc nhìn cô, "Hai mươi năm trước, bởi vì công ty phá sản, bố anh không chịu nổi đả kích nên đã tự sát, mẹ anh cũng đi theo ông, về sau, anh tự tay nuôi lớn em trai và em gái, tiếp tục cuộc sống."

"Thực xin lỗi, em không biết anh. . . . . ." Liên Ngữ nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của anh sau khi thuật lại cuộc sốngầm anh đã từng trải qua, cảm thấy trong lòng chua xót, nước mắt không ngừng chảy xuống, "Huhu. . . . . ."

"Đồ ngốc, anh còn chưa khóc, em khóc cái gì?" Lau nước mắt cho cô, Tất Ngôn thấp giọng trêu đùa nói: "Vẫn không trả lời vấn đề của anh, em có thích anh hay không ?"

"Nếu không thích anh, em sẽ không ở cùng một chỗ với anh đâu." Người phụ nữ khóc hồng cả vành mắt, lấy tay dụi mắt.

"Anh muốn chính miệng em nói cho anh biết." Nâng đầu cô lên, hai tròng mắt nhìn thẳng vào mắt cô, không cho cô do dự.

Hai má Liên Ngữ ửng đỏ, cô đắm chìm trong đôi mắt thâm sâu kia, khẽ mở môi nói: "Em thích anh!"

Nghe vậy, anh lập tức cúi đầu hôn đôi môi anh đào của cô, phóng túng hưởng thụ vị ngọt trong khoang miệng cô, đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi mềm mại của cô, chất lỏng màu đục theo khóe miệng tràn ra, làm ướt cả hàm dưới.

"Ưm. . . . . ." Rên thật nhỏ. Âm thanh truyền ra từ đôi môi của Liên Ngữ, khiến rung động trái tim anh.

Anh rời khỏi môi đỏ mọng, liếm chất lỏng tràn ra ngoài miệng cô "Tiểu Ngữ, đây là tuyên bố của anh với em, em vĩnh viễn không được rút lại lời nói của mình, biết chưa?" Con ngươi đen kiên định cố chấp nhìn cô chăm chú, ánh mắt nồng nhiệt như muốn thiêu đốt Liên Ngữ.

Mặt Liên Ngữ đỏ bừng giống phát hỏa, cô vùi mặt vào trong ngực anh, không dám nhìn thẳng anh hay nhìn ánh mắt kia.

Tất Ngôn cứ ôm chặt cô như vậy, người trong lòng là bảo bối anh vất vả mới giành được, dù có thế nào thì anh cũng không buông tay.

Hai người dính chặt lấy nhau ở cùng một chỗ giống như một người, chặt chẽ đến nỗi chẳng thể nào nhìn ra khoảng cách.

Cứ như vậy, Liên Ngữ bắt đầu nhận chức bảo mẫu.

Mà Tất Ngôn một lòng chờ mong "Bảo mẫu" của mình, mới ngày đầu tiên làm việc, anh đã cảm thấy…..Ách, anh không nên bị sắc đẹp mê hoặc, mất đi lý trí như vậy.

"A. . . . . ." Cái bát thứ tư lại anh dũng hy sinh, mà người phụ nữ bên trong đi vẫn không ngừng la to, chưa từng ngừng lại.

Trên trán Tất Ngôn nổi gân xanh, 10 phút ngắn ngủn, cô làm vỡ bốn cái bát, anh không thể không hoài nghi cô cố ý, muốn làm đổ hết đồ ăn, để anh không có cơm mà ăn.

Cuối cùng, khi tiếng bát vỡ vang lên lần nữa thì rốt cuộc Tất Ngôn không thể ngồi yên được nữa, anh bước nhanh đi vào phòng bếp.

Bước vào phòng bếp, anh choáng váng đầu óc, dưới đất đầy mảnh sứ nhỏ, trứng đổ lênh láng ra sàn, khắp nơi đều là sách dạy nấu ăn, Tất Ngôn không nhận ra phòng bếp nhà mình nữa, nhất thời không nói nổi điều gì.

"Em yêu, xin hỏi có phải em muốn phá hỏng phòng bếp nhà anh không?" Đứng ở cửa phòng bếp, anh cười trêu chọc cô.

"Em. . . . . . Rất xin lỗi." Liên Ngữ xấu hổ chân tay luống cuống, không biết đặt hai tay lấm lem ở nơi nào mới thích hợp .

"Haiz." Trong lòng Tất Ngôn âm thầm thở dài, vén tay áo lên, bước vào phòng bếp hỗn loạn, "Em vẫn nên làm một đại tiểu thư thì tốt hơn."

Từ đầu muốn cô đến đây để giúp anh xử lý một số việc trong nhà, nhưng hiện tại anh lại trở thành người chịu trận thay, thật sự là chữa lợn lành thành lợn què, anh hối hận , thật sự không nên để cô bắt tay vào làm việc gì.

"Em. . . . . . Chờ một chút là có thể, lần này chỉ là em không cẩn thận." Liên Ngữ vội vàng giải thích: "Anh cho em thêm một cơ hội nữa nhé."

"Em yêu, cho em thêm một cơ hôi nữa, chúng ta sẽ không còn bát để ăn cơm ." Anh trêu ghẹo nói : "Em đã làm vỡ hết số bát còn lại trong nhà anh rồi."

"Em không cố ý mà, em trượt tay, thế là nó rơi xuống." Liên Ngữ đỏ mặt giải thích.

"Ha ha, đại tiểu thư nhà họ Liên, nói vậy tức là em chưa từng rửa bát." Tất Ngôn trêu đùa cô, không hề khách khí cười to.

"Đáng ghét!" Tay nhỏ bé đánh vào người anh một cái, "Em sẽ cố học."

Tất Ngôn quét sạch mảnh sứ hai ba lần, sau đó xếp lại sách nấu ăn và lau khô nước bắn ra, cuối cùng, anh rửa rồi cắt rau. Sau 10 phút ngắn ngủi, giống như anh đang làm phép thuật, phòng bếp trở lại sạch sẽ như lúc ban đầu, anh còn làm hai đĩa cơm rang hấp dẫn.

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự