Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Gaia : Ha ha ha… Cục Trưởng lật xe a.

Bạn đang đọc Là Ai Mang Lệch Quần Viên Của Ta !? sáng tác bởi Thổđiểulạcđường

Tiểu thuyết gốc · 2500 chữ · khoảng 12 phút đọc

Valoris sau khi bước qua vòng xoáy không gian liền nhìn thấy hình ảnh Lonaran sắp kết liễu Seele, hắn nhanh chóng dừng thời gian lại. Dùng Star Platinum để ngăn lưỡi kiếm chém xuống. Luân hồi giả ngạc nhiên, hắn thốt lên.

-Ngươi là ai !?

-Chỉ là một Stand User qua đường thôi. Hãy nhớ lấy.

Không kịp để tên đó phản ứng, Gold Experience Requiem đến một đấm cho cả người hắn bay ra xa vài mét. Lonaran cố nén cơn đau ngồi dậy, kinh hãi nhìn kẻ đang đứng trước mắt mình. Hắn đã từng thấy qua stand trong thương thành, năng lực của nó thật sự khiến hắn rất động tâm. Nhưng vấn đề là cần phải có một lượng điểm thưởng khổng lồ, hắn đang suy tính sau khi giết mục tiêu lần này sẽ mua lấy một cái. Nhưng không nghĩ tới chính mình lại đụng phải một stand user, lần này khó nhằn rồi.

Do không thể nhìn thấy được stand nếu không sở hữu một cái, hắn hoàn toàn bị bất lợi trong trận chiến lần này. Nhìn thấy kẻ địch không để ý đến mình mà lại quay ra chữa thương cho Seele, Lonaran mừng thầm. Hắn đã thấy quá nhiều những kẻ mạnh tự chi rằng bản thân là vô địch để rồi khiến cho kẻ thù nắm được cơ hội lật kèo. Phải nhân cơ hội này tổ kiến một kế hoạch, con mồi dễ ăn như thế này không phải lúc nào cũng có.

Còn bên phía Valoris, hắn mua từ trong thương thành dược phẩm để trợ giúp cho Seele. Sau đó đỡ nàng dậy.

-Đa… Đa tạ.

Lúc này nàng đã đỡ hơn, nhưng vì mất máu nhiều nên còn hơi choáng váng. Con ngươi đổi lại thành màu xanh cho thấy nhân cách nguyên bản đang điều khiển cơ thể, khuôn mặt nàng đỏ ửng khi vịn vào người hắn. Một phần vì tính cách hướng nội, một phần vì đã lâu không có tiếp xúc với người khác. Tại trẻ mồ côi cũng chỉ có nữ nhân mà không có nam nhân nên có thể coi đây là lần đầu được tiếp xúc thân mật với một người khác phái a.

Valoris nhìn thấy mặt nàng đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng như thể sắp bốc cháy thì buông ra. Hắn biết tính cách của cô em này rất hướng nội, lần đầu gặp gỡ không nên tiếp xúc quá thân mật. Nhưng vẫn đưa tay để cho nàng vịn lấy, có lẽ phải mất một lúc nữa Seele mới có thể hoàn toàn bình phục. Hắn quay ra phía luân hồi giả.

-Được rồi, bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn. Tự hàng hoặc bị ta đánh cho không thể tự lo liệu, chọn đi.

Lonaran thấy hắn tự tin như vậy thì bật cười, sau khi phân tích tình hình, hắn đã dám chắc phần thắng của mình lên tới bảy thành.

-Ha ha ha… Ngươi cho rằng mình có thể đánh bại ta sao ? Đừng mơ nữa đi, bởi vì ta mới là người trên cơ ở đây.

-Oh, điều gì khiến ngươi cho là vậy ?

-Sai lầm lớn nhất của ngươi đó chính là để lộ ra năng lực sử dụng stand của mình. Dựa theo đặc tính mà những stand được chia làm hai loại, đánh tầm xa và cận chiến. Tính theo đòn đánh vừa nãy, sức mạnh của nó không phải là loại tầm xa có thể nắm giữ. Hay nói cách khác, stand của ngươi là loại cận chiến, tầm tấn công của ngươi chỉ nằm đâu đó khoảng hai đến ba mét quanh bản thân thôi đúng chứ ?

-Đúng thế, thì sao ?

-Thì người thắng là ta !!!

Nói xong, Lonaran móc ra một khẩu gatting gun. Thứ này là hắn đã mua từ thương thành, kết hợp với sức mạnh của mình, đối phương sẽ không bao giờ biết được đâu là đạn thật đâu là đạn ảo.

Seele nhìn thấy thế thì giật mình, nàng không biết stand là gì. Nhưng căn cứ theo lời tên kia vừa nói, thì tầm đánh của người này chỉ có phạm vi khoảng hai đến ba mét, nếu như đối đầu với gatting gun thì rất bất lợi.

Bộp… Bộp… Bộp…

Nhưng đối diện tình cảnh này, Valoris lại bình tĩnh vỗ tay, trên khuôn mặt tràn đầy tán dương.

-Tốt… Rất tốt…

-…?

-???

Hai người đều hoài nghi nhìn hắn, tên này vẫn còn có thể cười được trong tình cảnh này sao ?

Nhưng Valoris ngó lơ cái nhìn của Lonaran và Seele. Tiếp tục nói.

-Ta phải thừa nhận rằng ngươi phân tích rất có lý. Nhưng ngươi đã sai một điều.

-!?

-Đó chính là tầm đánh của ta. Bộ ngươi không nghĩ rằng ta sẽ bỏ qua điểm yếu này của stand sao, ngay sau khi nhận được nó, ta đã thăng cấp tầm đánh lên đến hai mươi mét. Nói cách khác, ngươi đang đứng trong phạm vi tấn công của ta đấy !!!

-Na… Nani !?

-Wryyyy……….. Thế nào !? Kinh hỷ hay không kinh hỷ, bất ngờ hay không bất ngờ !? Ngươi đã cứt rồi !!!

Ora Ora Ora Ora Ora…

Ngay khi dứt lời, Star Platinum bay đến và tung hàng loạt những cú đấm vào Lonaran. Đánh bay hắn lên theo góc chín mươi độ, lộn bảy vòng rồi tiếp đất bằng mặt. Toàn bộ quá trình chưa tới mười giây.

-Ngươi… Ngươi ăn gian…

Luân hồi giả chỉ kịp nói ra mấy lời như vậy liền gục xuống, hai mắt trắng dã. Mất đi ý thức.

Seele ngạc nhiên nhìn Valoris, lần đầu tiên trong nhiều năm, hai nhân cách có cùng chung một ý nghĩ.

“Nam nhân này quá cường… Mặc dù chiều cao hơi thiếu thốn”.

Sau khi giải quyết xong luân hồi giả, hắn quay ra Seele.

-Xin chào, thứ lỗi vì đã chậm trễ. Tên ta là Valoris, Cục Trưởng Cục Cảnh Sát Thời Không. Rất hân hạnh được gặp, Seele.

-Làm… Làm sao ngươi lại biết tên của ta ?

-Ừm… Cái này thì một lời khó nói hết. Bất quá, lúc này ta muốn mời ngươi gia nhập với bọn ta.

-Eh, tại sao ?

Seele ngạc nhiên trước lời mời bất ngờ này, nam nhân này có ý định gì ?

“Cẩn thận Seele, nói không chừng lại là một cái bẫy nữa”.

-Không cần phải khẩn trương, ta chỉ muốn giúp ngươi đỡ cô đơn khi ở biển lượng tử thôi.

-Eh ?

-Ngươi đã kẹt ở nơi này cũng khá lâu rồi, hơn nữa cũng không thể đi ra ngoài thế giới kia bởi vì cơ thể của ngươi đã không còn tồn tại dưới trạng thái vật lý nữa. Mà ở cái nơi đến khỉ với cò còn không có để gáy này thì chắc chắn là sẽ rất cô đơn. Mặc dù ta không có biện pháp để ngươi thoát ra ngoài, nhưng nếu ngươi tham gia với bọn ta thì có thể kết bạn với những người trong cục.

-Kết… Kết bạn.

Hai từ này thật sự quá là có mị lực với Seele, nàng thật sự rất khát khao được có người bầu bạn. Sự cô đơn chỉ đáng sợ với những ai đã từng trải qua nó. Do dự một chút, sau đó nàng quyết định đồng ý gia nhập Cục Cảnh Sát Thời Không.

[ Vollerei Seele đã gia nhập Cục Cảnh Sát Thời Không ]

[ Alter Seele đã gia nhập Cục Cảnh Sát Thời Không ]

Gaia : Ồ, manh tân.

Ý Chí Hệ Thống : Chào mừng tới Cục Cảnh Sát Thời Không.

Valoris : Ấy !? Sao lại có cả nhân cách khác của ngươi tham gia thế Seele ?

Vollerei Seele : Cái này… Ta cũng không biết a.

Alter Seele : Oh, thật thú vị, vậy ra đây là Cục Cảnh Sát Thời Không sao ?

Nyaruko : Nhân cách khác của nàng là sao thế Cục Trưởng ?

Valoris : Các ngươi cứ nhìn cái này liền hiểu.

[ Valoris đã tải lên Thông Tin Cá Nhân Của Seele Vollerei ]

Akemi Homura : Ra là vậy.

Kaname Madoka : Nàng thật đáng thương.

Yoshinon : Cô bé tội nghiệp.

Yoshino : Seele, ngươi phải cố gắng a.

Vollerei Seele : ???

Alter Seele : ???

Valoris : Không cần ngạc nhiên, Homura có khả năng ngừng thời gian, nàng mang theo Madoka, Yoshino nhìn dữ liệu của ngươi. Thao tác thông thường thôi.

Vollerei Seele : Ngừng thời gian.

Alter Seele : Thao tác thông thường sao, xem ra nơi này rất nguy hiểm a.

Nyaruko : Tình huống các nàng có vấn đề gì sao ?

Akemi Homura : Seele nàng vì chị gái của mình mà tham gia vào một thí nghiệm nguy hiểm. Cuối cùng nó đã thất bại, cơ thể của nàng không thể tiếp tục tồn tại ở dạng vật lý nữa. Chỉ có thể ở lại Biển Lượng Tử để tiếp tục sống. Nơi đó không có gì ngoài những con quái vật nguy hiểm, nàng chẳng có ai để bầu bạn cả, cứ cô đơn như vậy qua rất lâu rồi.

Akame : Ra là vậy.

Gaia : Quá tội nghiệp a.

Illyasviel : Đừng lo, nếu như ngươi đã là một thành viên của Cục Cảnh Sát Thời Không, vậy tất cả đều là bạn.

Shinpachi : Nếu như có cô đơn thì cứ nói chuyện với bọn ta.

Kaname Madoka : Đúng thế, ngươi sẽ không phải cô đơn nữa.

Vollerei Seele : Mọi người… Ta thật sự rất cảm kích…

Alter Seele : Được rồi Seele, lau nước mắt đi.

Ý Chí Hệ Thống : Cục Trưởng, nhiệm vụ thế nào rồi.

Valoris : Khỏi lo, ta đã đánh hắn không thể tự lo liệu… Ây !? Người đâu !?

Ý Chí Hệ Thống : Hử !?

Nyaruko : Cục Trưởng đừng nói ngươi để hắn chạy mất nha ?

Valoris : …

Tại thế giới thực, trong một căn phòng nhỏ. Lonaran chui ra từ cổng dịch chuyển, cả người hắn đau nhức như thể muốn vỡ ra. May mà khi đó hắn giả vờ ngất đi, rồi lợi dụng lúc hai người kia không để ý trốn đi vào cổng dịch chuyển. Do cái cổng này được kích hoạt nhờ nhiệm vụ, đồng ý quay về cũng tương đương với thừa nhận thất bại. Nắm tay siết chặt, hắn thầm nhớ kỹ khuôn mặt của tên kia, thề rằng sẽ có một ngày báo thù.

Ý Chí Hệ Thống : Ngươi TM nó lại có thể để cho luân hồi giả chạy thoát !?

Gaia : Ha ha ha… Cục Trưởng lật xe a.

Nyaruko : Cục Trưởng phế vật, online mất mặt.

Akemi Homura : Lui bầy đi.

Chủ Thần : Quá mất mặt rồi, lại có thể để cho một tên bại tướng chạy thoát.

Kagura : Cục Trưởng mặt ngươi không có.

Vollerei Seele : …

Đứng trước cục diện mọi người điên cuồng bổ đao này, não Seele có điểm loạn. Không phải nói mọi người đều bạn sao ?

Ý Chí Hệ Thống : Ta đúng là mù mới có thể chọn ngươi làm Cục Trưởng.

Vollerei Seele : Xin lỗi Cục Trưởng, tại ngươi muốn giúp ta mà để lộ sơ hở khiến hắn chạy thoát.

Valoris : Không phải lo, bổ đao đồng đội là thao tác bình thường ở Cục Cảnh Sát Thời Không. Ngươi cứ coi như nó là chuyện đương nhiên là được. Đồng đội có vết thương không thể không xát muối.

Vollerei Seele : …

Alter Seele : …

Vừa nãy ta đúng là mù mới cảm kích các ngươi a.

Valoris : Thôi, Hệ Thống. Tên Lonaran đó ở nơi nào.

Ý Chí Hệ Thống : Hừ, ta phát toạ độ cho. Lần này đừng để tuột xích.

Valoris : Không phải lo.

Valoris : Vậy ta đi trước nhé Seele, ngươi cứ làm quen với mọi người trong nhóm.

Vollerei Seele : Vâng, Cục Trưởng ngươi đi hảo.

Nói xong, Valoris bước qua vòng xoáy thời không.

Tại thế giới thực, Lonaran ngạc nhiên nhìn người xuất hiện trước mắt. Hắn không thể tin là mình lại có thể bị đuổi đến tận nhà. Không chút do dự, hắn kích hoạt lá bài tẩy của mình. Nó là chiêu số bảo mệnh của hắn, sau khi kích hoạt phải mất một năm mới dùng lại được nhưng nó nắm giữ mười thành tiêu diệt hoàn toàn địch nhân trước mắt dù cho có là thần linh đi nữa. Đang định lao lên, bỗng thấy Valoris hú lên một cách quái dị.

-Aaaa……. Ảo thuật thật là lợi hại. Ta đã bị mê hoặc đến choáng váng.

-!?

Lonaran mộng bức.

Ta còn chưa kịp tung chiêu đây, ngươi liền nói mình đã trúng chiêu.

Rồi dưới con mắt kinh ngạc kinh ngạc của hắn, Valoris trực tiếp nhảy qua cửa sổ chạy mất tiêu. Cực kỳ dứt khoát, đến đầu cũng không ngoái lại dù chỉ một lần.

Nhìn kẻ địch nhất kỵ tuyệt trần, Lonaran hoàn toàn không nói ra lời. Đáng lẽ nên phải vui mừng nhưng tại sao lại thấy đắng như vậy.

Át chủ bài của ta đây.

Át chủ bài mỗi năm dùng được một lần của ta đây.

Ngươi ngon thì quay lại nhận lấy a !!!

Quay lại a !!!

Lại nói đến Valoris, lúc này tâm trạng của hắn đang cực kỳ vui sướng, có thể nói là tiến đến đỉnh phong.

Bởi vì… Kế hoạch thông.

Ngay từ đầu, mục đích của hắn chỉ có một. Đó là đánh cho tên mũ xanh kia không thể tự sinh hoạt. Nhưng nếu thế thì làm sao để tránh được hình phạt bảy ngày ?

Mấu chốt nằm ở chính tên luân hồi giả Lonaran.

Hay nói đúng hơn là năng lực Mộng Ảo của hắn.

Ngươi không ngờ đúng không hệ thống.

Việc để mục tiêu tẩu thoát vốn đã nằm trong dự tính của ta.

Ngay từ lúc biết được năng lực của Lonaran, kế hoạch đã được dựng thành.

Nếu như ta cố tình đánh Otto thì sẽ bị phạt, vậy nếu như ta bị trúng ảo thuật của luân hồi giả rồi đánh hắn thì sao ?

Nếu như không trúng thì ta sẽ giả vờ bị trúng chiêu, chỉ cần không chịu thừa nhận thì ai có thể làm gì được.

Còn tên Lonaran, nể tình sự đóng góp của ngươi, sau khi xong việc ta sẽ cho ngươi đi nhẹ nhàng.

Vừa hoàn thành nhiệm vụ, vừa có thể tấu tên mũ xanh. Bất kể nói thế nào, Valoris ta vẫn là người cười cuối cùng Ha ha ha…

Bạn đang đọc Là Ai Mang Lệch Quần Viên Của Ta !? sáng tác bởi Thổđiểulạcđường
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Thổđiểulạcđường
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 12
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự