Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 09

Bạn đang đọc Kính vạn hoa - Tập 54 - Cà phê áo tím của Nguyễn Nhật Ánh

Phiên bản Dịch · 2407 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chương 9

Tiểu long không có ý định chơi khăm Hải quắn.

Hôm trước khi nghe Quý ròm bảo sẽ thuật lại cho Hải quắn nghe hai câu cuối trong bản tự bạch của Quỳnh Như để trêu thằng này chơi, nhỏ Hạnh đã vội vàng ngăn cản. Nó bảo như thế là chơi ác.

Nhưng thằng ròm khăng khăng nếu nó không trêu Hải quắn, thằng này cũng đinh ninh nhỏ Quỳnh Như thích nó.

Hôm đóm, Tiểu Long không nói gì, nhưng trong bụng không tin lời Quý ròm cho lắm. Nó chả biết thằng ròm dựa vào đâu mà quả quyết như thế.

Cho nên sáng nay, nhác thấy Hải quắn lò dò ôm cặp đi vô, nó chợt nảy ra ý định kiểm tra những gì Quý ròm nói có đúng không.

Hải quắn lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy Tiểu Long đưa tay ngoắt mình.

-Gì vậy mày? - Hải quắn lại gần, mắt nhướn lên.

-À, ờ...

Tiểu Long đưa tay quẹt mũi, cố nghĩ xem nên bắt đầu câu chuyện như thế nào cho tự nhiên nhất. Ở lớp, nó chẳng chơi thân với Hải quắn, chỉ khi nào đội bóng 10A9 tranh tài nó với thằng này mới có dịp trao đổi bàn bạc về chiến thuật. Trong đội, nó là đội trưởng kiêm hậu vệ còn Hải quắn đá ở khu vực giữa sân.

-Tuần tới ấy mà. - Tiểu Long khụt khịt mũi.

-Tuần tới sao?

-Tụi 11A4 rủ mình đá giao hữu. - Tiểu Long bịa, sung sướng thấy mình học được rất nhanh tật nói dóc của Quý ròm.

-Thế mày trả lời sao?

-Chắc tao từ chối. - Tiểu Long nhún vai - Tuần tới tụi mình còn bao nhiêu bài tập phải làm.

-Ờ.

-Hơn nữa, mày và Quỳnh Như còn phải tập trung cho... môn sử nữa. - TIểu Long liếm môi tiếp, hồi hộp dò xét Hải quắn qua khoé mắt.

Hải quắn không biết thằng mập đang giăng bẫy, thản nhiên:

-Ờ, Quỳnh Như bắt tao đọc cả mớ tài liệu.

Tiểu Long hít vào một hơi:

-Nó bảo gì mày làm nấy à?

-Ờ - Con nhà Hải quắn vẫn vô tâm.

Chỉ đợi có vậy, Tiểu Long hớn hở thắt nút thòng lọng quanh con mồi ngây thơ.

-Thế mày hết vùi đầu vào môn công nghệ đến è cổ học môn lịch sử là vì mày thích nó?

-Ờ. - Vừa buột miệng xong, Hải quắn biết mình hớ, liền rối rít - À... à... không...

Tiểu Long cười hi hi:

-Chối gì nữa! Tao biết mày thích Quỳnh Như mà.

Hải quắn chưa kịp giãy nảy, Tiểu Long đã tiếp luôn:

-Và tao cũng biết Quỳnh Như thích mày.

-Sao mày biết? - Hải quắn nôn nao hỏi lại, mặt đực ra, quên béng ý định phản đối ban đầu.

-Tao cố chứng cớ.

Hải quắn hấp tấp chìa tay ra:

-Chứng cớ gì, đưa tao coi!

-Khoan đã! - Tiểu Long hấp háy mắt - Bây giờ mày phải thành thật trả lời tao trước.

Nó nhìn thằng vào khuôn mặt đang thấp thỏm của Hải quắn, tặc lưỡi:

-Mày thích Quỳnh Như thì rõ rồi. Nhưng mày có nghĩ là nó thích mày không?

Tiểu Long chờ Hải quắn lắc đầu để lát nữa chế nhạo Quý ròm chơi. Nào ngờ Hải quắn gật đầu:

-Dĩ nhiên là có.

-Có à. - Tiểu Long chớp mắt - Sao mày biết?

-Chính miệng Quỳnh Như nói mà. - Hải quắn khoe, mặc dù nó không tự tin lắm sau khi cùng Quỳnh Như từ nhà thầy Huấn trở về, nhưng nhớ đến câu nói của Tiểu Long vừa rồi " Thế mày hết vùi đầu vào môn công nghệ đến è cổ môn lịch sử là vì mày thích nó ?", Hải quắn cảm thấy tự ái quá. Nó muốn chứng tỏ cho thằng mập biết sở dĩ nó thích Quỳnh Như bởi vì con nhỏ này... thích nó trước.

Quả nhiên Tiểu Long không kềm được tò mò:

-Quỳnh Như nói sao?

Hải quắn hết mặt lên trời:

-Nó bảo nó rủ tao học chung bởi vì nó ... thích tao!

-Nó có nói vậy thật à?

Giọng điệu nghi ngờ của Tiểu Long làm Hải quắn điên tiết:

-Tao nói láo tao làm con mày!

Hải quắn đúng là chúa thề ẩu. Đúng là Quỳnh Như có nói, nhưng con nhỏ này chỉ nói nó "đang thích một người", chứ không hề nói người đó là Hải quắn. Nhưng Hải quắn tin chắc như đinh đóng cột "người đó" là mình chứ còn ai vô đây! Nếu nó biết người đó và nó chẳng có bà con gì với nhau chắc nó không dám tuyên bố vung vít như vậy.

Tiểu Long đâu có biết chuyện lắt léo đó. Sự hùng hồn của Hải quắn khiến nó bất giác ngớ người ra. Trong một phút, nó nghĩ hay là chữ H trong bản tự bạch của Quỳnh Như là chỉ Hải quắn thật.

-Ờ, nếu Quỳnh Như có nói với mày như vậy thì những gì tao đọc thấy là đúng là sự thật. - Tiểu Long hạ giọng.

-Mày nói gì vậy? - Hải quắn ngạc nhiên, rồi sực nhớ lời hứa vừa rồi của bạn, nó lại chìa tay ra - Tao trả lời rồi, mày đưa chứng cớ ray!

-Tao không đem theo đây, nhưng tao đã đọc qua rồi! - Tiểu Long đập tay lên vai bạn, toét miệng cười - Đó là bản tự bạch của Quỳnh Như, trong đó nó bảo chữ cái mà nó thích nhất là chữ H.

-Nó có viết vậy à? - Hải quắn sướng đến lặng người, có cảm giác tay chân mình mẩy đột ngột tê đi.

-Ờ.

Phải vất vả lắm Hải quắn mới kềm được một tiếng reo. Nhưng nó không tin nó có thể giấu niềm hân hoan lâu hơn được. Cho nên Tiểu Long vừa gật đầu xác nhận, nó đã buông gọn hai tiếng "chào nhé" rồi co giò chạy mất.

Tiểu Long ngó theo, không hiểu thằng này chạy tuốt ra sau hè làm chi. Nó đâu có biết bất cứ đứa con trai nào trong trường hợp đó cũng làm như Hải quắn. Tức là kiếm một chỗ nào không ai nhìn thấy để mặc sức reo hò và nhẩy cẫng lên như một thằng điên.


Không chỉ Tiểu Long, ngay cả con nhóc Quỳnh Dao cũng khiến Hải quắn lơ lửng trên mây suốt mấy ngày liền.

Hôm đầu tiên Hải quắn quay lại nhà Quỳnh Như, Quỳnh Dao đã reo ầm:

-À, anh Hải. Lâu nay anh đi đâu vậy, sao không đến học chung với chị Quỳnh Như nữa?

Hải quắn dè dặt liếc con nhóc, xem thử nó vờ vịt hay là nó không biết chuyện mình bị Quỳnh Như "đuổi học" thật, miệng ậm ừ:

-Ờ... ờ....

-"Ờ, ờ" là sao? - Quỳnh Dao nheo mắt, láu lỉnh - Anh nói tiếng Việt đi. Anh nói tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, em không hiểu.

Cái con quỷ con này! Hải quắn rủa thầm trong bụng cố nặn ra một nụ cười méo xẹo:

-Lâu nay ấy hả? Ờ.. ờ...

Chợt nhận ra mình lại vừa lắp bắp "tiếng Thổ Nhĩ Kỳ" , Hải quắn vội nói nhanh:

-Lâu nay anh bận.

-Bận gì mà bận lâu vậy, anh?

-Ờ, anh bận lắm. - Hải quắn cười gượng- Nhưng bữa nay anh hết bận rồi.

Quỳnh Dao giương cặp mắt đen láy:

-Anh tới học chung với chị Quỳnh Như, em vui lắm!

Nó chép miệng nói thêm:

-Vui như hồi thầy Quý tới dạy kèm em vậy.

-Thầy Quý nào vậy? - Hải quắn tò mò hỏi, bụng nghĩ ông thầy nào xui xẻo vậy ta!

Quỳnh Dao vui vẻ:

-Thầy Quý học chung với anh và chị Quỳnh Như đó.

Hải quắn phải nghĩ ngợi mất một lúc mới biết thầy Quý mà con nhóc đang nhắc tới là ai:

-À, Quý ròm!

Hải quắn nhìn sững con nhóc:

-Sao em lại gọi anh Quý là thầy?

-Thầy Quý dạy em thì em gọi là thầy chứ sao! "Tôn sư trọng đạo" mà, anh.

Biết không nói lại cái miệng của con nhóc này, Hải quắn lảng sang chuyện khác:

-Lâu nay em khoẻ không?

-Em lúc nào cũng khoẻ. - Quỳnh Dao sốt sắng - Mai mốt cần mua hạt giống hay lượm đất khô, anh và chị Quỳnh Như khỏi cần đi, để em đi giùm cho.

-Cảm ơn em. Nhưng lần này anh tới đây không phải để học môn công nghệ. Anh học môn lịch sử.

-À, em hiểu rồi!

Thấy con nhóc reo lên một cách bất thường. Hải quắn đâm chột dạ:

-Em hiểu gì?

-Sở dĩ anh không học môn công nghệ nữa mà chuyển qua học môn lịch sử là vì anh thù thằng Bích phải không?

-Thằng Bích nào?

-Thằng Phan Ngọc Bích học chung lớp với em đó.

Thoạt đầu mặt Hải quắn đực ra như ngỗng ỉa. Mãi một lúc nó mới nhớ ra Phan Ngọc Bích là ai và khi nhớ ra rồi thì nó nghe mồ hôi tươm đầy chân tóc, mặt dài ra như quả dưa leo.

Dù tức Quỳnh Dao không để đâu cho hết, Hải quắn vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra muốn đối phó với mồm mép của con nhóc này, cách hay nhất là xuống nước chịu thua:

-Thôi mà, em.

Nhưng Quỳnh Dao chỉ trêu Hải quắn ngày đầu tiên thôi ( con nhỏ này không trêu ai chắc nó ăn cơm không ngon!). Những ngày sau, nó làm Hải quắn mát lòng mát dạ quá xá.

-Em nói anh nghe nè. - Nó lại gần Hải quắn, thủ thỉ - Từ trước đến nay, ngoài anh ra chị Quỳnh Như không rủ ai về nhà học chung hết á.

Hải quắn nín thở:

-Thiệt hở em?

-Thiệt mà. Em nói láo ra đường....

-Thôi, khỏi cần thề! Sao em hay thề quá vậy!

Hải quắn nhăn mặt trách, rồi thò tay vào túi, nó moi ra một bịch chocolate M&M dúi vào tay con nhóc:

-Anh cho em nè.

Thực ra, bịch chocolate đó Hải quắn định đem cho Quỳnh Như. Nhưng con nhóc Quỳnh Dao khiến nó cảm động quá, nó không thể không chìa ra món quà gì để "đền ơn".

Quỳnh Dao hí hửng cầm bịch chocolate, tặc tặc lưỡi:

-Sao bữa nay anh tốt với em quá vậy? Xưa nay anh có cho em món gì đâu!

Câu hỏi ngặt nghèo của Quỳnh Dao làm Hải quắn chẳng biết làm sao đáp trả. Nó cứ "ặc, ặc" trong cổ họng nghe giống như tiếng chuột bị mắc bẫy. Nhưng nó chẳng giận Quỳnh Dao, nó biết con nhỏ này là chua hỏi khó. Nhưng Quỳnh Dao chỉ nghịch ngợm hồn nhiên theo kiểu trẻ con thế thôi, chứ chẳng có ác ý gì.

Tác giả truyện này cũng xác nhận Quỳnh Dao là một cô bé hồn nhiên. Nhưng hồn nhiên không có nghĩa là khù khờ. Ngược lại, Quỳnh Dao là cô bé rất lanh lợi. Nó làm bộ thắc mắc cho con nhà Hải quắn bối rối chơi. một đứa sáng dạ như nó dĩ nhiên biết thừa tại sao Hải quắn đột nhiên moi bịch chocolate ra tặng nó.

Cho nên ngày hôm sau nhân lúc Quỳnh Như chạy ra phố mua đồ, nó đưa tay khều Hải quắn:

-Anh biết chuyện này chưa?

-Chuyện gì?

-Chị Quỳnh Như ấy mà!

Hải quắn nghe bụng giật thót một cái:

-Chị Quỳnh Như sao?

Quỳnh Dao chúm chím:

-Chị Quỳnh Như khen anh thông minh.

-Anh mà thông minh?

Hải quắn đưa tay xoa trán, hoang mang hỏi lại. Nó nghĩ nếu Quỳnh Như chê nó "học dốt" như lần trước nó sẽ cảm thấy đáng tin hơn.

-Ờ, chị Quỳnh Như bảo nếu nhìn vào điểm học tập ở lớp thì chẳng ai tin anh thông minh.

Hải quắn thành khẩn:

-Ờ, không tin là đúng!

Nó thở dài:

-Anh còn không tin anh nữa mà.

Quỳnh Dạo lấy vẻ nghiêm trang:

-Chị Quỳnh Như bảo đó là do anh mê chơi nên không cố gắng. Nếu anh siêng năng như lúc học môn công nghệ hay môn lịch sử thì với trí thông minh của mình, anh sẽ trở thành học sinh xuất sắc ngay tắp lự.

Bộ tịch Quỳnh Dao khi thốt ra những lời đó trông giống như thầy hiệu trưởng đang nghiêm khắc nhận xét một đứa học trò hư, mặc dù nó chỉ đang lặc lại những lời của chị nó. Nhưng Hải quắn chẳng quan tâm đến vẻ mặt của con nhóc bằng ý nghĩa trong câu nói của nó.

Con nhóc nói tới đâu, đầu óc Hải quắn sáng ra tới đó. Lúc đầu nó không tin. Nó tưởng con quỷ con bịa chuyện để làm cho mình vui lòng mà.. tặng kẹo cho nó như bữa trước. Nhưng lý lẽ trong câu nói xác đáng đến mức Hải quắn phải gật gù: Ờ nhỉ, nếu mình là đứa đầu óc chậm chạp làm sao mình có thể học tốt môn công nghệ và môn sử được! Chẳng qua mình không chịu tập trung vô bài vở!

Trong một phút, Hải quắn rưng rưng hiểu ra đó chính là lời khen của Quỳnh Như. Quỳnh Dao dù tinh quái đến mấy cũng không thể biết được chuyện học hành của Hải quắn trên lớp. Ôi, hoá ra Quỳnh Như quan tâm đến mình từng li từng tí! Nó thích mình đến mức sẵn sàng là người đầu tiên cũng là ngưuơì duy nhất, phát hiện ra sự thông minh nơi một đứa dốt đặc. Tình cảm nó dành cho mình lớn đến mức nó cứ bô bô ca ngợi mình trước mặt em gái nó, chẳng hề mắc cỡ tí ti! Ôi, vậy mà có lúc mình nghi ngờ nó, ngu ơi là ngu!

Hải quắn sung sướng chửi mình ngu. Hải quắn sung sướng nhận ra mình là người sung sướng nhất thế giới. Nó chỉ bớt sung sướng một chút khi đưa đôi mắt biết ơn nhìn Quỳnh Dao, chưa kịp thốt vài lời cảm động, đã méo xệch miệng khi thấy cặp mắt con quỷ đang nhìn lom lom vô túi áo mình.

Hải quắn thở hắt một cái và thò tay vô túi áo lôi ra hộp chewingum:

-Tặng em nè.

Bạn đang đọc Kính vạn hoa - Tập 54 - Cà phê áo tím của Nguyễn Nhật Ánh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự