Hình bìa

Kim Bình Mai Hoa Kỷ Nguyệt Khai

Tác giả Đồng Tranh
Thể loại Ngôn Tình
Trạng thái Hoàn thành
Số Chữ 37,702
Chương dịch 100%
Cập nhật
Độ tuổi 14+
120 đọc
A
Giới Thiệu Truyện

Đêm trước lúc bình minh đến luôn rất dài.

Bạn đang đọc truyện Kim Bình Mai hoa kỷ nguyệt khai của tác giả Đồng Tranh trên website đọc truyện online.

Một thiếu niên dáng hình nho nhỏ nằm cuộn mình trước đống lửa, khắc sâu sự kiện này, hơn nữa cũng không nhớ rõ rốt cuộc là ai sai?

Theo lý thuyết đây là một cuộc hành trình vui vẻ.

Một nhà ba người bọn họ chưa từng có cơ hội như vậy, không có bà con thân tộc, không có chuyện gì quấy nhiễu, chỉ có một nhà ba người bọn họ cùng một nha hòan cùng nhau đi ngao du mấy tháng.

Mà nay, bởi vì chuyện dưỡng thai của mẫu thân mà thành ra như vậy…

bồi mẫu thân dưỡng thai quan hệ, chuyện này thế nhưng cứ như vậy đã xảy ra.

Không có phu tử lải nhải

Không có lão cha luôn vội vàng bàn chuyện làm ăn…Có thể tòan tâm tòan ý làm bạn cùng hắn và nương. Mong muốn như vậy giống như đang ở trong mộng, lại càng không muốn nói mẫu thân có thể giúp hắn đạt được hi vọng xa vời, nhưng vẫn rất chờ mong muội muội.

Chuyện tốt cứ vậy mà kéo tới, một cái tiếp một cái, nhưng trước khi bình minh lên lại theo tiếng thét đột ngột kia mà thay đổi hết.

Tiếng kêu thảm thiết kia là của mẫu thân hắn. Nam hài bảy tuổi bừng tỉnh, mà dường như cùng lúc đó cha hắn vốn đang ở bên xe ngựa canh gác lại nhanh chóng chạy tới, run run hỏi nguyên do.

Cha mẹ nói chuyện với nhau, nam hài nghe không rõ, cho dù là nghe được hết, hắn cũng không hiểu được sinh đứa nhỏ là chuyện như thế nào.

Trước đây, hắn vẫn nghĩ chuyện sinh đứa nhỏ là một chuyện vui.

Không phải mọi người đều nói vui vẻ có được lân nhi, vui vẻ có được thiên kim sao?

Ngày thường người lớn đối với việc trong nhà có thêm một thành viên mới cũng đều miệng cười thật tươi, liên tục nói chúc mừng, chúc mừng sao?

Hắn vẫn nghĩ sinh đứa nhỏ là một sự kiện đáng giá để ăn mừng, mỗi người đều cười nói vui vẻ…Không giống như lúc này thỉnh thỏang vang lên tiếng gào thét thê lương…

Nam hài đi đến bên cha, bức bách chính mình phải dũng cảm…

Nhưng trước khi bình minh lên, bóng đêm đặc biệt dày, cho dù bỏ qua kãi cha đang im lìm không lên tiếng, chỉ thỉnh thỏang có tiếng quát to làm cho người sợ hãi cùng với việc không biết trong xe đang xảy ra chuyện gì, liền đủ để làm cho nam hài bối rối, lo lắng.

Khuôn mặt tuyết trắng non nớt nhưng tràn đầy quật cường nhìn chằm chằm ngọn lửa. Bởi vì không muốn bị nhìn thấy sự kinh hòang, thất thốt cho nên chỉ có thể bảo trì trầm mặc…

Đột nhiên tiếng thét thê luơng chói tai, xen lẫn tiếng thở dốc rên rỉ trải qua một lúc liền ngưng lại, nam hài trong lòng lo lắng, đang đóan xem chuyện gì xảy ra thì đã nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc vang cả trời đêm.

Sinh !

Thiếu niên dù không thấy gì nhưng hai mắt vẫn trừng trừng nhìn vào toa xe, mà lão cha bên cạnh đã đi đến bên xe, thần sắc giống như là kiến bò trên chảo nóng.

Dường như biết phụ tử hắn đang chờ mong, nha hòan kiên trì hỗ trợ đỡ đẻ liền vạch mành toa xe lên, nói “A, lão gia, người còn chưa thể vào được, nô tỳ còn chưa thu dọn xong…”

Nha hòan la to, không kịp nghĩ liền giao bọc tả lót đang cất tiếng khóc nỉ non trên tay cho tiểu thiếu gia, sau đó bắt đầu thu dọn…

Thiếu niên ôm một đống tã lót mềm mềm trên tay, không phản ứng.

Trong xe, song thân đang tâm tình thân thiết, tiếng khóc nỉ non vang lên là, cho hắn không nghe được gì, một đôi mắt trong trẻo nhìn khuôn mặt hồng lại tòan bộ nếp nhăn trên tay…

Này rốt cuộc là…… Cái gì vậy?

Quá xấu!

“Cái gì?! Nữ nhi?”

Nam hài nghe tiếng cha hô lên vừa sợ vừa mừng như điên, không đắc ý mà ngửa mặt lên trời cười ha hả, hắn lại quay sang đánh giá cái bọc hồng hồng lại nhiều nếp nhăn như thịt viên…

Này thịt viên…… Thế nhưng…… Là muội muội?

Khó có thể tin, nam hài hắn khó có thể tin.

Như thế nào cũng không nghĩ tới, toàn bộ gia tộc chờ đợi đã lâu, cho tới nay mới có một nữ nhi ra đời, hơn nữa còn đang nằm trong lòng hắn…

Nhịn không được, tay vươn lên, nhưng lại chần chờ một lát, cuối cùng cũng vẫn vuốt lên hai gò má nhiều nếp nhăn kia….

Oa nhi đang khóc nỉ non kia, liền mở to cái miệng nhỏ, ngậm mấy đầu ngón tay lỗ mãng kia, ra sức mút, rồi lại mút a!

Nam hài ngạc nhiên mở to mắt……

Đây là…… Muội muội nha?

Không thể dùng từ nào để diễn tả được tình cảm trong trái tim, mà lão cha hắn vốn đang trong xe ngựa để thăm hỏi sức khỏe của kiều thê cũng vui vẻ đi ra

“Nha, nữ nhi ngoan, cho phụ thân ôm một cái”

Nam hài không chút suy nghĩ, ôm chặt tiểu oa nhi vào lòng.

Nhưng động tác ôm rơi vào khỏang không, nam nhân giật mìn.

Người lớn nhìn người nhỏ

Người nhỏ nhìn người lớn

Cha nhìn con, con nhìn cha.

Phụ tử nhìn nhau, còn tiểu oa nhi lại khóc lớn một tiếng, làm như muốn biểu thị công khai quyền sở hữu đấu sức…

Nhưng chỉ mới bắt đầu, chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

Thành Viên Đóng Góp

Tương Tự Truyện Kim Bình Mai Hoa Kỷ Nguyệt Khai