Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Đánh Thì Thế Nào

Bạn đang đọc Kiếm Động Cửu Thiên của Cô Đơn Địa Phi
Phiên bản Dịch · 2303 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chu Hằng tựa cười mà không cười nhìn Thạch Thanh Phong, suy tính có nên đập tên này 1 trận hay không

Dù sao hắn có Sương Hàn Kiếm, muốn đi vào Cửu Linh Tông không khó!

Hắn đi đến bên cạnh Thạch Thanh Phong, hai người 4 mắt đối diện, dường như có một đạo kịch liệt nhô ra.

Thình thịch!

Đúng lúc này, Chu Hằng đột nhiên đánh ra một quyền, vô cùng nhanh, nặng nề mà đánh vào trên bụng Thạch Thanh Phong.

Giờ khắc này, bất kỳ ngôn ngữ đều không thể miêu tả biểu tình trên mặt Thạch Thanh Phong!

Tiểu tử này lại dám ra tay với tự mình? Ra tay! Ra tay! Ra tay! Ta nhổ 18 đời tổ tông ngươi a!

Nga… khóe miệng hắn không tự chủ được, thân thể xẹt qua một đường vòng cung ở giữa không trung, sau đó nặng nề rơi xuống trên mặt đất, thình thịch, bốc lên đầy tro bụi.

Mọi người đều xem ngây người!

Sau khi bọn họ được dẫn vào khách điếm, lấy được cái huấn thị thứ nhất chính là không được động thủ ở trong thành, nếu không chẳng những sẽ bị hủy bỏ tư cách khảo hạch, lại bị xử phạt nghiêm khắc!

Bởi vậy, bọn họ cũng chỉ dám cãi nhau mà thôi.

Mà Chu Hằng thật sự đủ bá đạo, không nói hai lời trực tiếp ra tay, đánh cho dạ dày Thạch Thanh Phong đều lòi ra!

Rất con bà nó lớn lối! Rất con bà nó bá đạo!

- Không sợ bị tông môn xử phạt sao?

- Ta thấy tên này không phải gan lớn, mà là kẻ lỗ mãng!

- Xui xẻo nhất vẫn là Thạch Thanh Phong, hắn thế nào cũng không nghĩ tới lại có người dám ra tay ở trong thành, bị hoàn toàn đánh bất ngờ không kịp đề phòng! Mặc dù là bị người đánh trộm, nhưng mặt của hắn cũng phải vứt sạch!

Sau khi hết khiếp sợ, mọi người đều bắt đầu nghị luận.

Mà ở trên lầu, có mấy người thấy được một mặt càng sâu.

- Thạch Thanh Phong cố nhiên không đề phòng, vừa vặn là võ giả, sao không có ý thức phòng vệ bản năng!

Khóe miệng Thường Khang lộ ra một tia nghiêm nghị.

- Tiểu tử kia ra tay cực nhanh, nhưng lại khiến Thạch Thanh Phong không có một tia phản ứng!

Ngón tay của Chương Tử Quân gõ một cái ở trên cửa sổ, trong ánh mắt có chiến ý mãnh liệt.

- Tiểu thư, cái này thì có gì mà nhìn, ngài là tồn tại nửa bước Luyện Huyết Cảnh, nếu nói ra, có thể dọa chết bọn họ!

Cửa sổ phía tây lầu 3, một tỳ nữ mang theo biểu tình khinh thường nói.

Bên cạnh nàng là một mỹ nữ bách mị thiên kiều, được công nhận một trong bốn đại thiên tài, cũng là nữ tính duy nhất Trầm Tâm Kỳ.

- Thiếu niên này, không đơn giản!

Đôi mắt Trầm Tâm Kỳ gắt gao chăm chú vào trên thân Chu Hằng.

- Thấy thế nào cũng không giống như là có ba đầu sáu tay, tiểu thư, hắn sao không đơn giản?

Tỳ nữ kia vẫn như cũ không phục lắm.

- Một loại trực giác!

Trầm Tâm Kỳ mờ nhạt nói, bên khóe miệng lại gợi lên một chút nụ cười tự tin.

Phương diện diện phản ứng cũng chỉ phát sinh ở trong khoảng thời gian ngắn, Thạch Thanh Phong tuy rằng rơi, nhưng thể chất hắn Luyện Thể tầng chín mạnh không ngại, lập tức bò dậy, lau bên nước bọt khóe miệng, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Hắn, siêu cấp thiên tài Thạch gia, không ngờ bị người đánh nằm trên đất!

Tên hỗn đản này, gan chó thật là lớn!

Vô cùng nhục nhã như thế, chỉ có bầm thây hắn vạn đoạn mới có thể giải hận!

Nhưng hắn không thể ra tay, lúc này tự nhiên sẽ có người Cửu Linh Tông ra mặt trấn áp Chu Hằng, nếu hắn động thủ, tuy rằng có thể tính tự vệ, nhưng nhiều lắm phạt chút điểm nhẹ, vẫn như cũ không thể may mắn thoát khỏi!

Nhẫn!

Tiểu tử này dám xúc phạm quy củ Cửu Linh Tông trước mặt mọi người, khẳng định sẽ bị hủy bỏ tư cách khảo hạch, chỉ cần bị đuổi ra thành, như vậy hắn sẽ được xuất thủ!

Một đạo nhân ảnh khoanh tay ra, huyết khí tràn đầy như thực chất, hừng hực thiêu đốt như hỏa lò, đi qua chúng thiếu niên đều không tự chủ được lui ra phía sau, dường như tới gần một chút sẽ bị đốt thành tro.

Luyện Huyết Cảnh!

Toàn trường yên lặng.

Đây là một đại hán hơn 40 tuổi, hắn đi đến trước mặt của Chu Hằng cùng Thạch Thanh Phong, nhíu lông mày rậm, nói:

- Các ngươi coi nơi này là địa phương nào, là góc trấn nhỏ của các ngươi sao? Đều cút về phòng của mình cho ta!

Gì!

Cứ như vậy?

Quy củ Cửu Linh Tông ở chỗ nào! Không phải nói ai động thủ ở trong thành sẽ bị hủy bỏ tư cách khảo hạch, còn phải lọt vào trọng phạt sao? Vì cái gì Chu Hằng có thể may mắn thoát khỏi? Hơn nữa nghe khẩu khí đại hán này, không ngờ tính cả Thạch Thanh Phong vào.

Ngươi nói Thạch Thanh Phong có oan hay không a, hắn bị ăn một quyền, nhưng lại nhẫn nhịn không trả đòn, tại sao lại bị đối xử bình đẳng?

Xử phạt như thế, chẳng những chúng thiếu niên không hiểu chút nào, dù 3 thiên tài trên lầu Thường Khang, Trầm Tâm Kỳ đều có loại cảm giác đầu óc choáng váng.

Bất công! Quá thiên vị!

- Ta không phục!

Thạch Thanh Phong rống to, ở Thạch gia hắn là thiên tài siêu cấp, sớm đã thành thói quen cao cao tại thượng. Khi hắn nghĩ với thiên phú của hắn tới chỗ nào đều được coi trọng, nhưng bây giờ chẳng những không được tâng bốc, ngược lại bị thiên đại bất công!

- Ngươi có tư cách gì không phục?

Trung niên hán tử lạnh lùng nhìn Thạch Thanh Phong, đánh ra một quyền.

- Ặc.

Thạch Thanh Phong lập tức co rụt cả người lại, bụng lại nhân một quyền, hắn lại lần nữa bị đánh bay lên, ở giữa không trung xẹt qua một đường vòng cung, nặng nề mà té trên mặt đất.

Lại bị đánh?

Tê!

Tên này cũng quá xui xẻo đi!

Chu Hằng đến tột cùng là thân phận gì, tại sao được đối đãi như thế?

- Đều trở về phòng của mình, chen ở trong này còn thể thống gì!

Trung niên hán tử lạnh lùng nói:

- Ai gây chuyện thị phi, lập tức đuổi ra Phong Vũ Thành!

Thạch Thanh Phong giùng giằng bò dậy, dù sao Chu Hằng chỉ là Luyện Thể tầng bảy, thương tổn đối với hắn hữu hạn, nhưng hán tử trung niên lại là Luyện Thể tầng mười hai thứ thiệt, toàn lực đánh thậm chí có thể đấm xuyên bụng hắn!

Hiện tại tuy rằng để lại lực, tuy nhiên đánh cho hắn đau kêu cha khóc mẹ, ở một bên nôn khan không thôi, dường như đều phải nhổ ra toàn bộ dịch dạ dày.

Cảm nhận được đồng tình, hoặc là vui sướng khi người gặp họa, hoặc là ánh mắt khinh bỉ quét đến trên thân, Thạch Thanh Phong hận nắm tay chặt, hắn thề, nhất định sẽ giết Chu Hằng!

Hơn nữa còn dùng phương pháp tàn nhẫn nhất!

Chu Hằng tươi cười, cất bước đi vào khách điếm, trở lại gian phòng của mình.

Hắn có thể nhận được đối đãi khác nhau, khẳng định là Phùng Đằng Viễn cùng người phụ trách khách điếm chiếu cố, chỉ là không nghĩ trình độ đối đãi khác đến vậy.

Mặc kệ, trước luyện hóa hai viên Tụ Nguyên Đan, nhìn lại xem hiệu quả như thế nào.

Chu Hằng khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một viên Tụ Nguyên Đan, lột ra giấy dầu phía ngoài, ném một cái vào miệng, đan dược vào miệng tan đi, rất nhanh đạt tới dạ dày, cũng hóa thành ức vạn đạo nhiệt lưu khuếch tán ra, du đãng ở trong cơ thể hắn.

Những nhiệt lưu này lập tức hóa thành từng luồng năng lượng tự do, có thể trực tiếp rút ra luyện hóa.

Chỉ là... Chu Hằng âm thầm nhíu mày, những năng lượng tự do này tương đối pha tạp, cần loại bỏ tạp chất trong đó trước, sau đó mới có thể luyện hóa nguyên lực thật, so sánh cùng năng lượng tự do đoạn kiếm màu đen thả ra, căn bản không phải một tầng cấp!

Mất một giờ, Chu Hằng mới luyện hóa năng lượng trong viên Tụ Nguyên Đan, công hiệu tương đương với hắn ngồi trơ tu luyện ba ngày.

Tuy rằng không thể so với đoạn kiếm màu đen, nhưng cộng thêm bản thân khổ tu, chính là tương đương với thường nhân khổ tu bốn ngày, nếu như có thể luôn luôn có Tụ Nguyên Đan duy trì, tốc độ tu vi tăng lên rất đáng sợ!

Chỉ là trong Tụ Nguyên Đan chứa nhiều tạp chất, sau khi nếm qua một viên trước hết phải tống những tạp chất ra trong cơ thể, nếu không tạp chất tích trầm xuống sinh ra nguy hại cực lớn đối với võ giả.

Nhân thể sẽ tự động bài trừ tạp chất, nhưng thời gian này cần một ngày, bởi vậy dù có 1 đống Tụ Nguyên Đan, một ngày cũng nhiều nhất ăn một viên.

Nhưng năng lượng trong đoạn kiếm màu đen dùng thoải mái , Tụ Nguyên Đan đối với Chu Hằng mà nói vẫn là cực đồ tốt, đáng tiếc quá mắc, trong túi hắn không đủ a!

Căn phòng của Chu Hằng đột nhiên trở nên náo nhiệt, từng đám thiếu niên tiền tới bái phỏng, một là muốn biết rõ ràng quan hệ hắn cùng Cửu Linh Tông đến tột cùng có gì, hai là muốn tạo quan hệ cùng hắn.

Bắt đầu Chu Hằng còn có thể miễn cưỡng ứng phó, nhưng càng về sau thật sự không chịu nổi, đơn giản rời khỏi khách điếm, du ngoạn trong tòa cổ thành, dù sao cũng là tòa thành lớn, có nhiều đồ vật mới lạ Nguyên Thạch Trấn không thấy được.

Tỷ như Phòng đấu giá.

Phòng đấu giá cái gì đều bán, yêu thú, đan dược, công pháp, binh khí, chỉ cần ngươi có thể nghĩ, nơi này đều có! Đương nhiên, giá tiền cũng không phải người bình thường có thể chịu nổi , Chu Hằng nghĩ trong túi không đủ 10 lượng bạc, không khỏi bại lui.

Ngày hôm sau hắn ăn viên Tụ Nguyên Đan thứ hai, chính là tăng tu vi sáu ngày lên ngay cả một phần mười năng lượng kiếm đoạn màu đen phóng thích một lần đều kém, hoàn toàn như muối bỏ biển!

Đương nhiên, nếu mỗi ngày đều có thể ăn một viên, hiệu quả sẽ khác!

Nhưng một viên Tụ Nguyên Đan 200 lượng bạc, mỗi ngày một viên, một năm chính là hơn 7 vạn lượng bạc, đã vượt qua tiền thu Chu gia một năm!

Quả nhiên, Chu gia ở Nguyên Thạch Trấn còn có thể xưng là nhà giàu có, nhưng phóng tới Phong Vũ Thành cũng không hơn ăn mày là bao.

- Xem ra, còn dư lại 7 ngày không đủ để đẩy mạnh tu vi đến Luyện Thể tầng tám !

Chu Hằng thở dài, hắn sửng sốt một chút, lại nhớ tới, đến bây giờ hắn còn không biết khảo hạch Cửu Linh Tông cụ thể là cái gì.

Có lẽ là khảo giáo thực lực đi, dù sao cũng là chọn lựa võ giả thiên tài, không phải chọn trạng nguyên văn.

Hắn cũng không để chuyện này ở trong lòng, chỉ nghiên cứu Lăng Thiên Cửu Thức. Đáng tiếc nắm giữ Lăng Thiên Cửu Thức đều cần cơ hội, hắn thủy chung chỉ có thể quanh quẩn đứng ngoài cửa ở thức thứ tư, khiến hắn có loại buồn bực muốn hủy đi phòng ở.

Mấy ngày nay Thạch Thanh Phong rất ít xuất hiện ở trong nhà trọ, theo vài kẻ tới bái phỏng lôi kéo tình cảm nói, tên kia đi Trân Bảo Các Trọng Lực Thất tu luyện.

Trân Bảo Các chính là chủ nhân Phòng đấu giá duy nhất trong thành, hoàn toàn không quan hệ với tam đại tông môn, lại không biết như thế nào chiếm cứ như vậy một chỗ ngon như vậy, mà không ngờ tam đại tông môn cũng không có lòng tham, thật sự là một việc lạ khiến người ta không nghĩ ra.

Trọng Lực Thất tương đối thần kỳ, nhìn như một gian phòng bình thường, bên trong bởi vì có trận pháp vận chuyển, trọng lực lại gấp mấy lần dưới tình huống bình thường. Ở trong hoàn cảnh như vậy tu luyện, đối với tu vi tăng trưởng cũng không trợ giúp, nhưng có thể khiến chân nguyên lực càng thêm ngưng luyện.

Hơn nữa thích ứng trọng lực lớn hơn, võ giả có thể nhảy rất cao ở trong hoàn cảnh bình thường, chạy nhanh hơn, tăng lên sức chiến đấu!

Tuy nhiên, lệ phí Trọng Lực Thất thu cũng vô cùng đắt!

Bạn đang đọc Kiếm Động Cửu Thiên của Cô Đơn Địa Phi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 480

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự