Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Khúc Dương Cầm Dưới Trời Phát Xít - Chương 24: Ký Ức Của Alpha…

Bạn đang đọc Khúc Dương Cầm Dưới Trời Phát Xít của Phong Tao Tao Tao Tao Tao

Phiên bản Dịch · 479 chữ · khoảng 1 phút đọc

Tôi đã rất lo sợ ngày này sẽ đến, nhưng mà càng sợ hãi, thì nó đến càng nhanh. Thời gian chưa bao giờ dừng bước chân của mình trước những nỗi đau.

Tôi nghĩ, kết cục như vậy, hẳn cũng nằm trong dự đoán của tôi.

Mà ngoài dự đoán của tôi chính là, hắn lại có biểu tình khổ sở như thế.

Có lẽ… Tôi cũng đã nghĩ đến, nhưng mà… không chịu đối mặt với nó…

Trốn tránh cũng không phải là biện pháp giải quyến vấn đề, nhưng nó lại là cách nhanh nhất để quên đi thực tại.

Lựa chọn như vậy thật sự quá hèn nhát, nhưng… Người đã trải qua rất nhiều thăng trầm, trái tim làm sao… không mệt mỏi được…

Khi hắn yếu ớt quỳ rạp xuống đất, thì tôi biết rõ thời gian tốt đẹp kia… sẽ không bao giờ trở về nữa.

Hắn không cách nào tha thứ sự tàn nhẫn của tôi, mà tôi… càng không thể tha thứ cho sự phản bội của mình…

Đả kích như vậy, hắn khó có thể thừa nhận, sự thật như vậy, hắn khó có thể đối mặt.

Hắn bất lực và điên loạn khẩn cầu, như một hồ nước ưu thương, quanh quẩn bên tai tôi, xôn xao không ngừng…

Thật xin lỗi… Gein…. Mặc dù… Lời xin lỗi… Đã muộn màng…

Nhưng mà… Tôi thật sự không hi vọng nhìn thấy cậu thương tâm như vậy, đau khổ như vậy…

Nếu như… Căm hận có thể giảm bớt phẫn nộ trong lòng cậu… Tôi… Nguyện ý gánh chịu…. Toàn bộ trách nhiệm…

Gein… Đã lâu rồi… Tôi không nhìn thấy nụ cười của cậu…

Vì sao… Đôi mày của cậu… Lại siết chặt như vậy…

Buổi trưa này cuối cùng đã trở thành bước ngoặt của cả cuộc đời bọn họ.

Yên, hận, tình, thù đan xem cùng một chỗ, tạo thành những vết thương không thể xoá nhoà trong tim.

Phải, không phải, ân, oán chồng chất lấy nhau trong luân hồi vận mệnh, từ nơi bắt đầu chậm rãi đi đến vĩnh hằng.

Phảng phất như một câu thơ đã từng miêu tả:

“Mặt trời gió êm, lặng yên ghé qua mái nhà trống rỗng.

Vào một giây đó, hạnh phúc cũng tan thành tro thành bụi.”

Đúng hay sai, đã không còn là vấn đề đáng tranh luận nữa.

Khi mạng sống trở thành gánh nặng và cảm giác tội lỗi ập đến, chúng ta chỉ có thể khát khao những ký ức mờ nhạt trong sự chờ đợi vô bờ.

Sau đó, có người yên lặng rời đi, có người tiếp tục đi tới…

Đời người ồn ào náo động và phồn hoa, giữa con đường cuộc sống, luôn là sự lặp lại không ngừng.

Câu chuyện của bọn họ…. Cũng sắp…. Hạ màn…

Bạn đang đọc Khúc Dương Cầm Dưới Trời Phát Xít của Phong Tao Tao Tao Tao Tao
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự