Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 181 Ta đã trở về

Bạn đang đọc Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám của Lovely Tân Nhan

Phiên bản Dịch · 1305 chữ · khoảng 4 phút đọc

“Là ai?” Binh lính canh cổng lớn tiếng quát xe ngựa phú quý này. Bạch Ngọc từ trong xe ngựa xông ra, thái độ rất đúng mực: “Gọi thống lĩnh các ngươi ra đây.” Binh lính kia nhìn Bạch Ngọc rồi lại nhìn xe ngựa trang trí mã não bảo thạch đắt tiền, lập tức đi báo cáo với thống lĩnh. Chỉ chốc lát sau thống lĩnh canh phòng cửa cung đã tới, “Xin hỏi trong xe là người phương nào?” Bạch Điệp từ trong xe đi ra, cười nói: “Quý nhân từ xa đến.” Nói rồi đưa cho thống lĩnh một miếng ngọc bội, hắn nhìn thấy lập tức quỳ xuống. Trong thiên hạ hiện nay dám đeo ngọc bội bàn long chỉ có một mình quân chủ Đông Phương Tuấn Lạc. Thấy ngọc bội như thấy đế vương, phải có quân thần chi lễ. Hắn quát một tiếng: “Cho qua!” Những cấm quân đứng ở cửa lập tức chia ra hai bên, phu xe tiếp tục điều khiển xe ngựa đi về phía trước. Sau khi vào cửa tây cung, ôn lại con đường xưa được gả vào cung lúc ấy, Phiêu Tuyết ngồi trong xe ngựa đẩy rèm ra nhìn từng dãy đèn ***g treo cao, một màu đỏ thẫm, đầy vẻ vui mừng. Dưới tường cung bày từng chậu hoa cúc vàng, phú quý lạ thường, hòa cùng màu đỏ của đèn ***g tạo nên một cảm giác ấm áp. Những thứ này thật giống như đang nghênh đón nàng trở về. Theo vòng xoay chậm rãi của xe ngựa, tim Phiêu Tuyết đập càng ngày càng nhanh, giống như thiếu nữ muốn nhìn thấy tình lang trong mối tình đầu, trong đầu nai con đang đi loạn. A Li, mấy tháng không gặp, ngươi sống thế nào? Một ngày không gặp như cách ba thu, nay đã vài tháng không gặp, trong đầu dường như đã cả thế kỷ trôi qua, nhớ mong đến tột đỉnh. Không biết A Li gầy hay mập? Có còn như trước, đẹp đến kỳ cục không? Phiêu Tuyết nhớ lại dưới mặt trời mọc, trước khi mắt bị mù, hắn vừa cười vừa say mê nhìn nàng, hai người giống như một đôi vợ chồng nhỏ hạnh phúc. Phiêu Tuyết vuốt bụng mình, đã nhô lên rõ ràng, tối nay nàng khoác một chiếc áo ngắn màu hồng nhạt, váy màu vàng, thắt lưng màu tím buông xuống thật dài, đẹp như tiên giáng trần. Sau khi hôi phục thị lực, an dưỡng mấy tháng đã làm sắc mặt nàng khẽ hồng nhuận, thoạt nhìn còn đẫy đà hơn một chút so với trước khi xuất cung, sự vui sướng mới làm mẹ cẫn quẩn quanh trong lòng chưa tan. “Cục cưng, mẹ sắp dẫn con đi gặp cha rồi, mẹ rất mong chờ… có thể dưới sự che chở của cha con sinh ra con, sau này con nhất định sẽ trở thành cục cưng hạnh phúc nhất Đông Ly quốc!” Phiêu Tuyết cười khanh khách nói với cục cưng trong bụng, sau đó nhìn tường thành dần dần lui về sau. Xe ngựa cách nơi tổ chức yến tiệc càng ngày càng gần, càng ngày càng gần… Tiếng bánh xe lọc cọc hòa với tiếng tim đập vội vàng của Phiêu Tuyết, trong đầu dần dần trống rỗng. A Li, ta đã trở về. Ở nơi này, trong đêm trăng tròn, trước mặt mọi người, trở về. Trở về bên cạnh ngươi. Trên yến hội, vẫn là tiếng đàn sáo, hòa với tiếng trống, tiếng kèn, tiếng đàn, tiếng chuông, mỹ nhân nhảy múa trên sàn, đại thần ngồi đông nghìn nghịt, gia quyến ghé đầu nói chuyện, những nử tử trong cung lâu ngày mới được gặp người thân đều khóc đến lê hoa mang vũ, thỉnh thoảng có người liếc mắt nhìn Đông Phương Tuấn Lạc nhưng không dám nhìn thẳng. Khắp nơi vui mừng, nhưng niềm vui của hắn không ở chỗ này. Rốt cuộc xe ngựa cũng chậm rãi đi vào trong phạm vi yến hội, thống lĩnh cấm quân mới nhận chức tiến lên chặn xe ngựa của Phiêu Tuyết, hắn cũng là tâm phúc được Đông Phương Tuấn Lạc bồi dưỡng, vừa nhìn thấy Phiêu Tuyết lập tức quỳ xuống. “Cố phi?” Hắn vui mừng nhướng mày. “Ngài, ngài đã trở lại?” Phiêu Tuyết lập tức ý bảo hắn đứng lên tiếng, lặng lẽ đi từ phía sau… Đông Phương Tuấn Lạc đang ngồi ở hướng nam, tuyệt đối không cho phép người khác lại gần, chỉ có Khanh Hỉ đứng bên cạnh chờ đợi hắn sai bảo. Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, Khánh Hỉ nhạy cảm quay đầu lại, nhìn thấy Phiêu Tuyết mỉm cười nhìn hắn, trong mắt Khanh Hỉ lập tức xuất hiện ánh sáng đã lâu không thấy…. Sau đó ánh mắt di chuyển xuống, lại nhìn thấy cái bụng hơi nhô cao của nàng… Khánh Hỉ thiếu chút nữa thất thanh kêu lên, may mà Bạch Điệp ra tay nhanh, một hạt châu bắn ra điểm trúng á huyệt của hắn, Khánh Hỉ vội vàng che miệng. Lúc này đang ca múa mừng cảnh thái bình, thanh âm ồn ào, náo nhiệt phi phàm, Đông Phương Tuấn Lạc mỉm cười, nhưng trong nụ cười có chút cô đơn không dễ phát hiện… Chẳng lẽ đêm nay vẫn sẽ không xuất hiện? Tiết nguyệt viên, ngày hội đoàn viên… Nhưng người muốn đoàn viên lại đang ở nơi nào? Hắn thở dài một tiếng, không quay đầu lại gọi Khánh Hỉ phía sau: “Đưa hoa đăng trẫm đã viết câu đối cho các đại thần.” Đông Phương Tuấn Lạc vừa mở miệng, bên dưới lập tức yên tĩnh lại, cho nên hắn lại nói với chúng thần. “Hôm nay là tiết nguyệt viên, chúng khanh gia cũng vui vẻ như vậy, trẫm đưa hoa đăng tới giúp vui, thế nào?” Mọi người đồng thanh đáp lời: “Đa tạ Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…” Mỗi người vui mừng ra mặt, treo một chiếc đèn ***g đỏ lên cao, ánh sáng chiếu xuống làm mặt họ đỏ hồng. Khánh Hỉ ú ớ muốn đáp lời Đông Phương Tuấn Lạc, nói cho hắn biết Phiêu Tuyết đã trở về nhưng sống chết nói không ra lời, hắn đành phải tức giận nhìn Bạch Điệp, ánh mắt cầu xin, nếu phạm sai lầm thì hắn khó giữ được mạng. Nhưng Bạch Điệp vẫn thờ ơ, không để cho Khánh Hỉ phá hoại đại sự của Phiêu Tuyết, nàng phải cho A Li một vui mừng thật lớn. Cuối cùng, vạn bất đắc dĩ Khánh Hỉ đành phải lui xuống lấy một chiếc đèn cung đình thủ công rất đẹp, Phiêu Tuyết đi tới trước, khẽ cười để Khánh Hỉ yên tâm. Thật ra hắn cũng mong đợi, mong đợi nhìn thấy vẻ mặt Đông Phương Tuấn Lạc khi nhìn thấy Phiêu Tuyết, không biết sẽ như thế nào? Giờ khắc này lương tâm hắn hoàn toàn thức tỉnh, hắn không còn sợ Đông Phương Tuấn Lạc nữa mà là đau lòng cho tiểu hoàng tử hắn vẫn chăm sóc từ nhỏ kia. Hắn chân thành mong đợi, mong đợi Đông Phương Tuấn Lạc đạt được tình cảm của chính mình. Không liên quan đến ích lợi, không liên quan đến quyền thế. Chỉ là một tình yêu thuần khiết, được là một đôi bích nhân một đời một thế. Khánh Hỉ đột nhiên nở nụ cười, khóe mắt lộ ra vết nhăn, hắn nhìn Phiêu Tuyết nhận lấy hoa đăng trên tay hắn, sau đó lại bê một đĩa bánh nguyệt viên nóng hổi vừa mới làm, nàng cười tươi như hoa chậm rãi đi về phía trước.

Bạn đang đọc Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám của Lovely Tân Nhan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự