Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 104 Chấn nhiếp cường đạo

Bạn đang đọc Khí Trùng Tinh Hà của Lê Thiên

Phiên bản Dịch · 4612 chữ · khoảng 16 phút đọc

Dù sao luyện đạt đến cảnh giới Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, võ lực thế tục đã đến được đỉnh phong, hoặc là bế quan thành công, đột phá tiến vào cảnh giới Tiên Thiên, hoặc là chỉ có thể bồi hồi với vị trí cảnh giới Chân Võ Cảnh Cửu đẳng. Do vậy, Tứ Đại Tôn Giả rất ít lộ diện trong thế tục, nhưng lại không ít người đến biết. Tống Lăng Phong tuy không có cơ hội gặp Tứ Đại Tôn Giả, nhưng cũng có hiểu biết qua những tin đồn. Biết đến sự tồn tại của một nhân vật như Đại Tôn giả áo bào tím.

Vừa nghĩ đến đó, dũng khí và nhiệt huyết trong người đột nhiên giảm xuống, sống lưng lạnh toát mồ hôi.

Đại Tôn giả áo bào tím khẩu khí càng thêm nghiêm nghị, truy hỏi một câu:

- Ngươi họ Tống?

- Tại hạ Tống Lăng Phong, là tộc huynh của Ban Quý phi.

Dưới sự áp chế uy nghiêm của Đại Tôn giả áo bào tím, dù là hung hãn như hắn, cũng có phần run sợ.

Hiển nhiên, khẩu khí và sắc mặt của Đại Tôn giả áo bào tím cũng đã thể hiện thái độ cương quyết của ông. Thật tức giận, thật sự rất tức giận!

- Được, ngươi họ Tống, vậy từ hôm nay trở đi, ngươi đổi thành Tống Chung đi.

Đại Tôn giả áo bào tím nhẹ buông tay, Tống Lăng Phong cầm đoản thương lùi vài bước.

- Lý Hộ pháp!

Đại Tôn giả áo bào tím thấp giọng quát.

- Có thuộc hạ!

Lý Hộ pháp cũng hồn phiêu phách lạc như Tống Lăng Phong, biết Đại Tôn giả đã thực sự tức giận, chuyện lần này, chắc chắn không thể bỏ qua.

Xuống tay với Quán quân Thí luyện, cũng chỉ có loại ác bá không biết cái gì gọi là hậu quả mới dám làm ra. Tống Lăng Phong ngươi vừa nãy có phải là rất hống hách không? Không phải là muốn làm người khác hối hận đến chết sao? Chuyện hôm nay, để xem Tống Lăng Phong ngươi thu xếp thế nào!

- Ngươi hãy xem chừng hai vị thiếu niên này, không được để cho bất kỳ kẻ xấu nào lại gần!

Đại Tôn giả áo bào tím dặn dò.

- Vâng!

Đại Tôn giả áo bào tím đổi khẩu khí, trừng mắt nhìn Tống Lăng Phong, lạnh nhạt hỏi:

- Ngươi biết hắn là ai không?

Ông ta chỉ vào Tần Vô Song.

- Không biết!

Tống Lăng Phong hoàn hồn lại. Vị thiếu niên này nhìn ngang nhìn dọc cũng không giống dạng tai to mặt lớn gì, ngoài thực lực yêu nghiệt, thì không phải là mặc trang phục quý tộc hạ phẩm sao?

- Vậy ngươi biết, lão phu là ai không?

Đại Tôn giả áo bào tím khẩu khí thêm trầm trọng.

- Biết! Ngài là Đại Tôn giả của Chân Võ Thánh Địa!

Tống Lăng Phong thận trọng trả lời.

- Được, coi như mắt người không hoàn toàn ở sau gáy. Chuyện ngày hôm nay, bắt nguồn từ việc thuộc hạ của ngươi ức hiếp người khác, đúng không?

- Đại Tôn giả, nhưng hắn… hắn đã phá vỡ tấm bảng hiệu chữ vàng của Tê Phượng Lầu chúng tôi. Là do đích thân Quý phi nương nương hạ bút, vô cùng quý giá.

Tống Lăng Phong bây giờ chỉ còn cách ra con bài cuối cùng, hy vọng có thể mượn uy thế Hoàng đế Bệ hạ Bách Việt Quốc, tạm thời thoát phen này.

Đến bây giờ hắn vẫn chưa hiểu được, một thiếu niên vùng quê nhỏ bé, làm sao lại dẫn Hộ pháp của Chân Võ Thánh Địa đến, việc này coi như không tính, nhưng sau đó lại kéo theo một người. Lần này không phải là Hộ pháp, mà là Tôn giả, mà đến cả hắn cũng không có tư cách nghênh tiếp. Hơn nữa lại là Đại Tôn giả đại nhân! Đến Hoàng đế Bệ hạ, trước mặt Đại Tôn giả đại nhân cũng phải cung kính bảy phần, huống hồ là Tống Lăng Phong hắn!

Tại sao? Hắn không thể hiểu nổi!

Nhưng Đại Tôn giả áo bào tím hiển nhiên không có ý định giải thích, liên tục cười lạnh, nhìn đống hỗn độn trước cửa Tê Phượng Lầu, lộ ra một nụ cười cổ quái, gật gật đầu:

- Phá vỡ bảng hiệu của ngươi?

- Đúng thế! Đại Tôn giả, dù hai bên có chút xung đột, nhưng cũng không nên phá vỡ bảng hiệu của người ta, phải không ạ?

Đại Tôn giả áo bào tím ngạo mạn cười:

- Phá rất hay, hắn không phá, lúc ta đến, bảng hiệu của ngươi cũng sẽ vỡ như vậy!

Tống Lăng Phong nghe những lời này, hơi run giọng nói:

- Đại Tôn giả, đây là vì sao? Tiểu nhân luôn một lòng hòa khí sinh tài. Tấm bảng này, cũng là bắt nguồn từ người đó.

Đại Tôn giả áo bào tím cau mày:

- Ban Quý phi?

- Đúng vậy, Ban Quý phi mà Hoàng đế Bệ hạ sủng ái nhất, là muội muội của tiểu nhân.

- Vậy sao?

Đại Tôn giả lại cười lạnh một tiếng:

- Chính vì Ban Quý phi, mà Tê Phượng Lầu ngươi tùy ý đánh người giết người, có thể tùy ý lấy mạng người khác, có thể cậy thế ức hiếp người khác, phải không?

Tống Lăng Phong chấn động, trong lòng có một dự cảm rất xấu, nghe khẩu khí của Đại Tôn giả, hiển nhiên không để tâm đến cái tên Ban Quý phi kia.

- Không, không dám!

Nghĩ đến đây, khẩu khí của hắn giảm xuống ba phần.

- Không dám? Ngươi nói hắn phá vỡ bảng hiệu của người đúng không? Ngươi hạ thủ muốn lấy mạng hắn, việc này là đúng, phải không?

- Việc này…

Tâm trạng của Tống Lăng Phong lúc này chỉ có thể hình dung bằng bốn chữ: khóc không thành lời.

Đại Tôn giả áo bào tím cũng không muốn nhiều lời, đảo mắt nhìn toàn hiện trường:

- Một câu thôi, Tề Phượng Lầu, ngừng kinh doanh!

- Ngừng kinh doanh?

Tống Lăng Phong trong lòng run run.

- Ngươi không muốn ngừng?

Tống Lăng Phong khóc lóc kể:

- Đại Tôn giả, cả nhà tiểu nhân từ trên xuống dưới đều sống nhờ vào Tê Phượng Lầu này, nếu ngừng kinh doanh, thực sự là sẽ mất đi kế sinh nhai.

- Ngươi nếu cứ tiếp tục mở, hy vọng khi Võ Thánh đại nhân đến hỏi chuyện ngày hôm nay, cả nhà các ngươi từ trên xuống dưới sẽ giữ được tính mạng.

Đại Tôn giả áo bào tím nói xong, vung cánh tay, hừ một tiếng, rồi quay đi luôn.

Võ Thánh đại nhân? Tống Lăng Phong đã hoàn toàn suy xụp, sao việc này lại có liên quan đến cả Võ Thánh đại nhân? Võ Thánh đại nhân thanh tu ở Võ Thánh Sơn nhiều năm, hầu như chưa hề màng đến thế sự, gã thiếu niên đó lẽ nào là thân thích của Võ Thánh đại nhân?

Không thể! Thân thích của Võ Thánh đại nhân, không thể là quý tộc hạ phẩm được!

- Đại Tôn giả, xin dừng bước, xin dừng bước!

Tống Lăng Phong cầu xin:

- Tôi ngừng kinh doanh, ngừng kinh doanh, ngừng kinh doanh ngay lập tức!

Đại Tôn giả áo bào tím vốn chỉ muốn trừng phạt Tống Lăng Phong một chút, chứ không muốn hắn nhà tan cửa nát. Dù sao Tần Vô Song vẫn chưa xảy ra chuyện gì, hơn nữa lại vẫn còn chiếm thế thượng phong.

Nếu Tần Vô Song xảy ra chuyện gì, thì tình huống sẽ không như thế này, Ban Quý phi gì đó, cũng không cần nghĩ đến. Nếu Đại Tôn giả muốn tiêu diệt Tống Lăng Phong, thì cũng không cần phải nghĩ đến bất kỳ Quý phi nào cả. Quý phi, chỉ tạm thời được sủng ái, nếu Đại Tôn giả muốn tố cáo cô ta, trong vòng ba ngày có thể làm cô ta bị thất sủng, đày cô ta vào lãnh cung, từ đó sẽ không bao giờ được thấy mặt trời nữa.

Tần Vô Song đã không xảy ra việc gì, Đại Tôn giả cũng không muốn quá hiển sơn lộ thủy. Dù sao thế lực của Võ Thánh địa mạnh hơn thế lực thế tục. Nếu hắn tùy tiện phá vỡ sự cân bằng thế lực thế tục, rất dễ dẫn đến khủng hoảng và bất an.

- Muốn hối hận?

Đại Tôn giả áo bào tím giương mắt nhìn lúc lâu, mới lạnh lùng nói.

- Xin Đại Tôn giả tha tội!

Tần Lăng Phong cúi người cầu xin.

- Vậy dừng kinh doanh một tháng, nếu Tê Phượng Lầu vẫn giống như trước đây ức hiếp mọi người, để cho ta thấy có lần thứ hai, Tống gia nhà ngươi cũng không cần ở lại Đế Đô nữa.

Đại Tôn giả áo bào tím nói khẩu khí vô cùng nghiêm khắc.

- Vâng, vâng, vâng!

Tống Lăng Phong vội vã trả lời.

- Chúng ta đi!

Đại Tôn giả áo bào tím không thèm nhìn Tống Lăng Phong, gọi Lý Hộ pháp một tiếng.

- Vâng!

Tần Vô Song mỉm cười, hắn cũng có chút ngoài ý muốn, không ngờ một câu của Đồng Ngôn, lại làm cho đích thân Đại Tôn giả đến. Phải biết là, Đại Tôn giả rất ít màng đến chuyện thế sự, hay hỏi đến những chuyện thị phi.

Lý Hộ pháp lúc bỏ đi còn không quên liếc Tống Lăng Phong hai cái. Tống Lăng Phong lúc này đã hoàn toàn thất thế, đến trung tiện cũng không dám.

Tống Lăng Phong như con gà ngu ngốc nhìn Đại Tôn giả đưa theo một đám người đi, lúc này mới hoàn hồn, sờ tay lên trán, toát hết mồ hôi.

Nhìn lại hiện trường, ba tên hộ vệ đã mệnh vong hoàng tuyền, không khỏi phẫn nộ, bực tức nói:

- Tên thiếu niên đó, rốt cục là người nơi nào? Điều tra cho ta, xem hắn từ đâu ra.

- Đại Đương gia!

Từ đằng xa, Cửu Đương gia vừa chạy thục mạng, vừa giơ tay hét to:

- Đại Đương gia, Phí đại nhân có điều quan trọng, bảo thuộc hả phải truyền lại cho ngài.

- Phí đại nhân?

Tống Lăng Phong đúng lúc buồn bực trong lòng, bụng nghĩ Phí đại nhân lại có chuyện gì?

Cửu Đương gia đến gần, không thấy bọn người Tần Vô Song, mới thở phào nhẹ nhõm:

- Người đâu?

Tống Lăng Phong tức giận quát:

- Phí đại nhân muốn nói gì?

Cửu Đương gia nhìn tứ phía, thấy không có người ngoài, mới nói:

- Phí đại nhân bảo thuộc hạ truyền đến ngài, theo như ông ấy dự tính, Thí luyện Võ đồng ở Sơn mạch Thiên Khấp đã kết thúc. Nếu là Võ đồng nơi khác đến, xin Đại Đương gia điều tra kỹ càng, đối phương có phải là Võ đồng đạt tư cách Thí luyện lần này hay không, và càng phải điều tra rõ thành tích Thí luyện của hắn.

Tống Lăng Phong như bị điện giật, toàn thân hóa đá, kêu khổ trong lòng, đột nhiên hiểu ra, lẩm bẩm nói:

- Thì ra là vậy, thì ra là vậy!

Đột nhiên trừng mắt:

- Sao ngươi không đến sớm một chút?

Cửu Đương gia hổn hển thở nói:

- Thuộc hạ vừa được Phí đại nhân dặn dò, đã dốc toàn lực chạy một mạch đến đây, không hề ngừng nghỉ.

Tống Lăng Phong tức giận không biết để đâu cho hết, quát:

- Việc này đều do ngươi mà ra, nếu ngươi có con mắt nhìn, thì hà cớ gì làm loạn ở đây!

Cửu Đương gia bụng đầy ấm ức, bình thường cũng là do ngươi dặn không thể để mặc cho người đến đây gây sự, nhất định không thể để làm mất mặt Tê Phượng Lầu, nên ra tay thì phải ra tay.

Đang muốn nói gì đó, Tống Lăng Phong đột nhiên quát lên:

- Còn đứng ngẩn người ra làm gì? Mau hạ lệnh, Tê Phượng Lầu ngừng kinh doanh trong một tháng.

- Ngừng kinh doanh?

Cửu Đương gia ngẩn người.

- Chấp hành ngay!

Tống Lăng Phong bực tức quát, lại dặn dò:

- Người chết thì trợ cấp mai táng cho người nhà! Lập tức chấp hành, ta vào cung, cầu kiến Ban Quý phi!

Cửu Đương gia ngầm ý thức được việc không ổn, nhưng thấy được Đại Đương gia tức giận như vậy, không dám hỏi thêm câu nào, lập tức chấp hành.

o0o

Tần Vô Song đi đằng sau Đại Tôn giả áo bào tím, đột nhiên dừng bước, hỏi Đồng Ngôn:

- Đồng huynh, ba lão bà đó, huynh sắp xếp cho họ ở đâu?

- Ta đã để họ rời khỏi Đế Đô rồi. Việc của họ, tuy thảm, nhưng chắc chắn không thể cáo trạng được, về nhà còn hơn là chờ ở đây.

Tần Vô Song im lặng không nói gì, dường như đang suy nghĩ, chuyện này, hắn luôn cảm thấy có khúc mắc, cụ thể là ở đâu, thì nhất thời nghĩ không thông. Theo hắn thấy, một chút phong ba lần này ở Tê Phượng Lầu, chỉ là bước nhạc đệm mà thôi.

Tin Tê Phượng Lầu tạm thời ngừng kinh doanh ngay lập tức giống như pháo nổ đã truyền đến mọi ngóc ngách của Đế Đô. Bất kể quán trà, hay tiệm cơm, mọi người bàn tán nhiều nhất chính là chuyện Tê Phượng Lầu ngừng kinh doanh. Tuy người tận mắt chứng kiến không nhiều, nhưng vẫn là có người xem.

Mọi người thể hiện ra đủ lại thái độ, nhưng đại đa số đều là cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ai bảo bình thường Tê Phượng Lầu hung hãn đến như vậy. Những quý tộc cấp thấp bình thường không có tư cách vào Tê Phượng Lầu vui chơi thì càng khoái trá, chỉ mong Tê Phượng Lầu dừng kinh doanh luôn.

o0o

Châu thành Nam Vân Châu, trong phủ Tây Môn Đại phiệt.

Tây Môn Vũ xòe bàn tay ra, một con chim bồ câu đưa tin sà xuống, hắn rút một ống trúc nhỏ trên mình con chim, rút ra một mảnh giấy điều.

Ngay ở phía sau lưng hắn, có hai người đang đứng, chính là hai Thủ lĩnh Đại Hộ pháp của Lãnh Huyết Thập Tam Ưng.

- Phiệt chủ, có phải có tin tức từ Đế Đô không?

Tây Môn Vũ mở mảnh giấy trong tay, nhìn qua tờ giấy, trong mắt lộ vẻ hơi ngạc nhiên.

- Nhị Hộ pháp!

Tây Môn Vũ trầm tư một lúc, sau đó gọi.

Nhị Hộ pháp thân hình cao lớn từ phía sau tiến tới:

- Phiệt chủ, có gì dặn dò?

- Ngay ngày mai ngươi hãy đưa theo nha đầu Nghiên nhi đến quận La Giang, càng nhanh càng tốt.

Tây Môn Vũ khẩu khí vô cùng thận trọng. Sau đó nói thêm một câu:

- Cụ thể làm thế nào? Không cần bản Phiệt chủ nói rõ chứ?

Nhị Hộ pháp thận trọng nói:

- Ý của Phiệt chủ là… lần này đi từ hôn với Đạt Hề Thế gia, còn cụ thể thế nào, xin Phiệt chủ nói rõ.

- Ừm, từ hôn!

Tây Môn Vũ trầm ngâm.

- Còn về thái độ, không nhất thiết phải quá cao ngạo, cũng không cần quá khúm núm, không được làm mất mặt Đạt Hề Thế gia, nhưng phải giữ được tôn nghiêm của Tây Môn Đại phiệt ta. Tóm lại, chủ động từ hôn là chúng ta. Nhị Hộ pháp có thể làm được không?

- Phiệt chủ đã đưa ra biện pháp, thuộc hạ sẽ không phụ sự sai bảo của Phiệt chủ. Chỉ là Nhị tiểu thư, thuộc hạ lo rằng cô ấy sẽ khó chịu với quyết định này.

- Ta sẽ báo cho nó, sau khi xuất phát, tất cả quyền quản giáo thuộc về Nhị Hộ pháp. Có thể đánh, có thể mắng lúc cần thiết, có thể thay ta thi hành gia pháp, tuyệt đối không được dung túng cho nó.

Tây Môn Vũ dặn dò.

- Thuộc hạ tuân mệnh!

Nhị Hộ pháp cung kính trả lời.

- Ừm, ngươi lui xuống trước đi, nghỉ ngơi sớm, ngày mai lên đường.

Tây Môn Vũ cho Nhị Hộ pháp lui xuống.

Đại Hộ pháp vẫn còn đứng ở phía sau, đột nhiên thở dài, nói:

- Phiệt chủ, có phải đã có kết quả Thí luyện Võ đồng rồi phải không?

Tây Môn Vũ thở dài, có chút không muốn, nhưng nhiều hơn cả là hâm mộ và khâm phục.

- Đúng vậy, Bách Việt Quốc chúng ta sắp có một Ngoại tính Vương tộc rồi.

- Quán quân Cá nhân, hay là…

- Nếu theo những gì ta nhận được, Quán quân Cá nhân đã rơi vào Tần gia trấn Đông Lâm.

Tây Môn Vũ thản nhiên nói.

Đại Hộ pháp trầm ngâm nói:

- Tần gia trấn Đông Lâm, từ nay một bước thăng thiên rồi.

o0o

Thời gian này quận La Giang rất yên bình, vì có ba Võ đồng kiệt xuất đã đi tham gia Thí luyện Võ đồng, làm cho quận La Giang thiếu đi không khí náo nhiệt. Nhưng cũng vì vậy mà có không ít chuyện để bàn luận.

Thời gian Thí luyện Võ đồng một tháng đã qua, tin rằng trong vài ngày nữa, thành tích Thí luyện sẽ được truyền đến quận La Giang, đến lúc đó, thành tích Thí luyện của các Võ đồng quận La Giang ai ai cũng sẽ biết.

Sau giờ ngọ, Đạt Hề Hằng đang chơi cờ cùng Trưởng lão gia tộc ở trong sân, đột nhiên có một tâm phúc chạy vào, nói thầm vài câu với Đạt Hề Hằng.

Đạt Hề Hằng xưa nay luôn bình tĩnh, nghe xong cũng phải nhíu mày.

- Người của Tây Môn Đại phiệt đến? Nhị Hộ pháp của Tây Môn Thập Tam Ưng đích thân đến, còn có cả Tây Môn Nghiên tiểu thư?

Đạt Hề Hằng có chút hồ nghi, Tây Môn Đại phiệt đến vào lúc này là có ý gì đây? Là phúc hay là họa, hắn không thể biết được.

- Gia chủ, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh cũng không được, cần đối diện thì vẫn phải đối diện.

Vị Trưởng lão đẩy một quân cờ, làm đảo lộn hoàn toàn cục diện.

Đạt Hề Hằng gật gật đầu:

- Ta đi xem xem!

- Ngài đi đi. Ta đi thông báo cho các Trưởng lão.

Vị Trưởng lão không dám có chút chậm trễ lập tức đứng lên nói.

o0o

Trong phòng khách của Đạt Hề Thế gia, Đạt Hề Minh không hề thất lễ, đến chào hỏi những vị khách đến từ Tây Môn Đại phiệt. Bề ngoài hắn rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không hiểu lần này Tây Môn Đại phiệt đến là có ý gì?

Đặc biệt là Tây Môn Nghiên, thì nhìn chằm chằm hắn với ánh mắt không hề kiêng kỵ, trong mắt còn hàm ẩn sự tức giận và sát khí.

Nhị Hộ pháp đó, trên mặt nhìn không ra là sát khí gì, làm bộ mặt rất tiêu chuẩn, làm cho người ta không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Sau khi dâng trà và điểm tâm, Đạt Hề Minh đang muốn mở lời, đột nhiên nghe có tiếng bước chân ngoài cửa, nhẹ nhàng mà dứt khoát, có nhịp điệu, đó là phụ thân Đạt Hề Hằng.

Quả nhiên, Đạt Hề Hằng bước vào, nhìn quanh một vòng, tươi cười nói:

- Quả nhiên là Nhị Hộ pháp các hạ của Tây Môn Đại phiệt đến thăm, không nghênh tiếp từ xa, thật thất lễ.

Nhị Hộ pháp lạnh lùng cười, cũng không đứng dậy, chỉ gật gật đầu.

- Nhị Hộ pháp, Tây Môn tiểu thư, hai vị từ xa đến, không biết là có việc gì?

Đạt Hề Hằng không dám chậm chễ, thận trọng hỏi.

Nhị Hộ pháp nheo mắt, nói:

- Mấy tháng nay, có rất nhiều tin đồn thị phi truyền đến châu thành Nam Vân Châu chúng tôi, làm Phiệt chủ chúng tôi không vui.

- Ồ? Nhị Hộ pháp muốn nói điều gì?

Đạt Hề Hằng biết hắn nói về điều gì, nhưng lại lấy lùi để tiến.

- Tộc trưởng Đạt Hề Thế gia, người ngay không nói lời gian, Đại phiệt nhà chúng tôi lần này phái tôi đến, là muốn hủy bỏ hôn ước của hai nhà chúng ta. Vì có tin đồn quý công tử ở quận La Giang, đã làm ảnh hưởng lớn đến danh tiếng của Tây Môn Đại phiệt chúng tôi. Mà việc này, trách nhiệm thuộc về Đạt Hề Thế gia ngài. Giải quyết thế nào, Phiệt chủ chúng tôi nhường cho gia chủ Đạt Hề suy nghĩ.

Hủy bỏ hôn ước?

Đạt Hề Hằng và Đạt Hề Minh đều sửng sốt, vẫn còn cho rằng mình nghe nhầm. Họ vốn nghĩ, lần này đối phương đến, là muốn giục sớm kết hôn, thật không ngờ, đối phương lại muốn từ hôn.

Đối với Đạt Hề Minh mà nói, đây là việc tốt không cầu mà có, dường như muốn thốt ra một chữ ‘tốt’, nhưng hắn biết, có phụ thân ở đây, tất cả đã có phụ thân làm chủ.

Đạt Hề Hằng không có ý kiến gì đối với việc từ hôn, nhưng điều hắn suy nghĩ là Tây Môn Phiệt chủ vô cớ muốn từ hôn, không thể không có điều kiện. Việc này không giống với phong cách của Tây Môn đại phiệt.

Đạt Hề Hằng trầm ngầm nói:

- Nhị Hộ pháp, ý của quý Phiệt chủ là…

- Ý của Phiệt chủ rất rõ ràng, buộc phải từ hôn. Để lấy lại danh tiếng của Tây Môn Đại phiệt chúng tôi, Đạt Hề Thế gia các người phải có thái độ đúng mực.

Đạt Hề Hằng giật mình hiểu ra, đây chính là giở trò, tống tiền. Nhưng Đạt Hề Hằng không để ý điều này. Nếu có thể từ hôn, Đạt Hề Thế gia liền chấp nhận bồi thường, chỉ mong việc này kết thúc tại đây.

Nhị Hộ pháp trở mình đứng dậy, nói:

- Tộc trưởng Đạt Hề Thế gia, lời của Phiệt chủ tôi đã truyền đạt hết. Đạt Hề Thế gia muốn kết thúc việc này, còn phải xem thành ý của gia chủ ngài như thế nào. Phiệt chủ chúng tôi ở châu thành Nam Vân Châu chờ tin tức của ngài, trong vòng bảy ngày, quá thời hạn sẽ không tốt!

Giao phó xong, Nhị Hộ pháp nửa phút cũng không ở lại, lập tức rời đi.

Tây Môn Nghiên từ đầu tới cuối chưa nói câu nào, mà chỉ khó chịu nhìn Đạt Hề Minh. Những cường giả của Đạt hề Thế gia vội vã chạy đến, đã thấy người đã đi mất rồi.

Đạt Hề Hằng yên lặng không nói gì, hiển nhiên là đang suy nghĩ điều gì. Tây Môn Đại phiệt đến và đi như gió, lại xuất hiện như vậy, làm hắn nhất thời nhìn không thấu rốt cục là có hàm ý gì.

Tây Môn Đại Phiệt chủ động từ hôn? Việc này vốn không phù hợp với phong cách hành sự của Tây Môn Đại phiệt. Nghe bề ngoài, khẩu khí của Tây Môn Đại phiệt rất cao ngạo. Nhưng mà, kiểu cao ngạo này cũng để lại đường lùi, xem ra, cũng như Tây Môn Đại phiệt cho Đạt Hề Thế gia một đường lùi vậy.

Bây giờ, chỉ xem Đạt Hề Hằng hắn lùi như thế nào? Bồi thường, tiến cống lễ vật, những việc này chỉ là việc nhỏ, với tài lực của Đạt Hề Thế gia vẫn có thể gánh được. Còn về tạ lỗi, một gia tộc Thế gia tạ lỗi với gia tộc Đại phiệt, cũng không phải là chuyện mất mặt gì, thậm chí còn đáng mừng.

Dù sao Thế gia và Đại phiệt xảy ra xung đột, thu dọn hiện trường cuối cùng cũng sẽ đều là vô cùng thê thảm, có thể kết thúc bằng việc tạ lỗi, đối với Thế gia mà nói, cũng là một thắng lợi.

- Phụ thân, việc này có phải bắt nguồn từ Tần gia?

Đạt Hề Minh thận trọng hỏi. Hắn nhớ đã nghe nhắc đến, Tần Vô Song lần này đi Thí luyện Võ đồng, hình như có dự định sẽ đến châu thành Nam Vân Châu gặp Tây Môn Đại phiệt.

- Tần gia? Minh nhi, tuy Tần gia thắng được Hứa gia, đạt được vị trí Hào môn, khả năng bên trong đến thế nào còn chưa biết. Nhưng con cảm thấy, thực lực của Tần gia hiện nay, có thể uy hiếp được Tây Môn Đại phiệt không?

Đạt Hề Hằng hỏi lại.

- Phụ thân, con cảm thấy có thể!

Đạt Hề Minh khác phụ thân mình, hắn rất khâm phục Tần Vô Song.

- Minh nhi, tiểu tử Tần gia, ta thừa nhận hắn rất yêu nghiệt, nhưng con phải biết rằng, Phiệt chủ Tây Môn Đại phiệt, tu vi của ông ta đã đạt đến Chân Võ Cảnh Cửu đẳng! Nội trong Nam Vân Châu này, không thể có thế lực nào có thể làm thay đổi chủ ý của ông ta. Việc này phải có ẩn tình khác, dù thế nào, ta quyết định đích thân đến châu thành một chuyến, xem xem Tây Môn Đại phiệt rốt cục…

Vẫn chưa nói hết câu, ngoài cửa đột nhiên có một tâm phúc chạy vào:

- Gia chủ, có bồ câu đưa thư.

Đạt Hề Hằng rút ra một mảnh giấy từ trong ống trúc, sau khi xem, cũng không khỏi trợn mắt, nhưng sau đó, lộ vẻ mặt vui mừng khôn xiết.

- Phụ thân, là thư từ đâu đến?

Đạt Hề Minh nhìn biểu hiện của phụ thân, biết là có tin tốt.

- Dương nhi, nó đạt tư cách rồi! Hơn nữa, đạt được thành tích đứng thứ bảy trong Xích Mộc Lĩnh. Còn Xích Mộc Lĩnh thì đạt Quán quân trong Tứ Đại Lĩnh!

Đạt Hề Hằng tự hào nói.

Đột nhiên mặt khẽ biến sắc, có chút cổ quái, cười mà như không cười:

- Minh nhi, phụ thân thu hồi lại cách nghĩ đối với Tần gia. Không thể không thừa nhận, phán đoán về việc này, phụ thân đúng là không có tầm nhìn.

- Phụ thân, chẳng lẽ…

- Tiểu tử Tần gia, đạt 600 tích điểm trong Thí luyện Võ đồng, người đứng thứ hai còn cách hắn rất xa. Đạt được vị trí Quán quân Cá nhân, hơn nữa lại còn đạt được vị trí đứng đầu cống hiến cho Quán quân Tập thể.

Đạt Hề Hằng trong khẩu khí có chút ngưỡng mộ, thở dài nói:

- Tần gia trấn Đông Lâm, phong Vương phong Hầu, từ nay một bước lên mây. Minh nhi, con thật có con mắt, con đúng là có con mắt.

Bạn đang đọc Khí Trùng Tinh Hà của Lê Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 43

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự