Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 102 Hoành sinh

Bạn đang đọc Khí Trùng Tinh Hà của Lê Thiên

Phiên bản Dịch · 4505 chữ · khoảng 16 phút đọc

Võ Thánh Sơn, cách mặt nước biển hai ngàn thước, quanh năm mây mù, vô cùng thần bí.

Đế Đô Bách Việt Quốc, được xây dựng cạnh núi cạnh biển, lưng dựa vào Võ Thánh Sơn, tăng thêm uy thế Đế Đô, Hoàng thất uy nghiêm.

Chưa đến một ngày, một trăm hai mươi Võ đồng đạt tư cách này đã đến được Đế Đô Bách Việt Quốc.

Bái kiến Võ Thánh, không phải là một việc tầm thường, cũng không phải là ai cũng có tư cách này. Do vậy, tất cả các Võ đồng sau khi đến Đế Đô, người phụ trách tiếp đãi của Chân Võ Thánh Địa nói:

- Tất cả các bạn, theo danh sách kết quả thành tích Thí luyện, tạm thời ở lại Đế Đô, có thể ở bất kỳ nhà trọ nào, ăn uống ngủ nghỉ được miễn phí.

- Đại nhân, vậy chúng tôi phải ở lại mấy ngày?

- Miễn phí ăn ở, chẳng lẽ các ngươi còn không vui sao?

Vị sứ giả trợn mắt nói.

- Hì hì, tất nhiên là không phải! Chúng tôi… chúng tôi chỉ mong sớm được bái kiến Võ Thánh đại nhân, hì hì.

- Bái kiến Võ Thánh đại nhân. Không phải các ngươi nói muốn gặp là có thể tùy ý đi gặp được.

Sứ giả khẩu khí nghiêm túc:

- Điều duy nhất ta có thể nói là – Đợi! Có thể ba ngày, có thể năm ngày, cũng có thể là ngay ngày mai. Trong thời gian này, nếu các ngươi có người thân, bằng hữu ở Đế Đô thì có thể đi thăm, nhưng ta nhắc trước, phải sẵn sàng đợi lệnh triệu tập đến từ Võ Thánh Sơn.

- Vâng!

Các Võ đồng đều vui vẻ cười.

Những Võ đồng này là tinh anh trong số tinh anh. Hầu hết đều đến từ đại gia tộc của các nơi. Con cháu Vương tộc Đại phiệt gần một nửa, còn lại không phải là con cháu Thế gia thì cũng là quý tộc thượng phẩm.

Quý tộc Hào môn hạ phẩm như Tần Vô Song vô cùng hiếm. Ngoài Tần Vô Song, còn lại vài người đều là điểm số thấp nhất trong danh sách đạt tư cách mà thôi. Vọng tộc và Hàn môn cấp thấp, một người cũng không có. Đây chính là sự chênh lệch…

Tần Vô Song tràn đầy cảm xúc, sự khác biệt đẳng cấp gia thế trên thế giới này lại thể hiện ra trực tiếp như vậy, mà sự chênh lệch giữa các con cháu gia tộc khác nhau, có thể thấy được từ bồi dưỡng nhân tài.

Tần gia trấn Đông Lâm, nếu cứ giãy giụa ở vị trí Hàn môn, đừng nói các sự kiện cấp cao, e rằng đến vị trí quý tộc hạ phẩm cũng khó giữ được. Cho nên các gia tộc bình thường, càng tránh xa những sự kiện như thế này.

Sau khi giải tán, Tần Vô Song không có bằng hữu để thăm, đang suy nghĩ xem có nên một mình đi thưởng ngoạn phong cảnh Đế Đô không, đột nhiên đằng sau nghe có tiếng động, chắc là có người đang đến.

Tần Vô Song không quay đầu lại, liền nghe ra đó là tiếng bước chân của đệ đệ Đồng Ngôn của Đồng Dao.

- Tần huynh, sao lại một mình bồi hồi ở đây thế này?

- Ha ha, Đồng huynh không đi thăm bằng hữu sao?

- Tiểu đệ đến từ nơi xa xôi hẻo lánh, nếu có người thân ở Đế Đô này thì quan hệ cũng rất xa, đến thăm thì lại gây phiền phức cho người ta. Hơn nữa, tiểu đệ vô cùng ngưỡng mộ phong thái độc chiếm phong quang của Tần huynh. May mà Tần huynh rảnh rỗi, hay là chúng ta tìm một nơi uống vài ly?

Tần Vô Song trong lòng biết Đồng Ngôn muốn cảm tạ mình, thứ hai là muốn kết giao với Quán quân Cá nhân Thí luyện, nhưng cũng không từ chối.

Đối với chị em nhà Đồng gia, Tần Vô Song cũng không bài xích, đặc biệt là khả năng tình báo và khả năng quan hệ xã hội của Đồng gia lại có thể vươn đến được Chân Võ Thánh Địa, điều này làm Tần Vô Song rất kinh ngạc.

- Mời!

Tần Vô Song giơ tay mời tỏ vẻ đồng ý.

Đồng Ngôn dựa vào khả năng giao tiếp của mình, tìm vài người đi nghe ngóng, đã hỏi được vài tên quán rượu nổi tiếng ở Đế Đô.

- Đồng huynh, chỉ là buổi tụ tập nhỏ, không cần phải phô trương như vậy, tùy tiện tìm một nơi nào đó là được rồi.

- Tần huynh, lần này huynh phải nghe theo sự sắp xếp của tiểu đệ. Huynh đừng quên, bây giờ huynh là Quán quân Thí luyện, là con cháu Vương tộc, tuyệt đối không thể sơ sài, nhất cử nhất động sau này của Tần huynh đều tạo dư luận cho sự kiện phong Vương sắp tới.

Tần Vô Song thản nhiên cười. Công nhận hắn nói cũng có lý, nhưng cố ý phô trương như vậy, không phải tính cách của hắn. Thân phận Vương tộc, cuối cũng cũng dựa vào thực lực, đây là suy nghĩ của Tần Vô Song.

o0o

Vừa đi vừa nói, hai người đã đi được vài con đường lớn rồi.

- Đây chắc là Tê Phượng Lầu, đường Chu Tước, Ha ha, cái tên này nghe rất hấp dẫn, rất thích hợp với thân phận của Tần huynh, chính là nó!

Tần Vô Song thấy hắn như vậy, cũng không phản đối, ngẩng đầu nhìn lên, thấy đoạn đường dài xa xa phía trước, có một cây ngô đồng cành lá xum xuê che bầu trời, vô cùng hùng vĩ, đặc biệt trang nhã, cách điệu.

Phượng Hoàng Tê Ngô! Cây ngô đồng xum xuê sẽ thu hút Kim Phượng Hoàng đến, cây ngô đồng vốn có liên quan mật thiết với linh vật Phượng Hoàng. Trước cửa Tê Phượng Lầu trồng rất nhiều cây ngô đồng, có lẽ là do vậy.

Vẫn còn chưa đến gần, liền nghe thấy tiếng kêu khóc thê lương thảm thiết. Sau đó, lại là một tiếng quát lớn:

- Ngươi bị oan, muốn cáo trạng thì đi đến Hoàng thành. Ngươi có chết ở đây, cũng không ai biết đâu, ngươi có để người khác làm ăn hay không?

- Các ngươi có đi hay không? Không đi đừng trách ta ác độc.

Tiếng quát nghiêm khắc, hung tàn, khẩu khí vô cùng không kiên nhẫn vang lên.

- Các vị đại gia, chúng tôi cũng hết cách rồi, nghe nói các Hoàng thân Quốc thích thường lui tới quý tửu lầu, chúng tôi muốn ở đây chờ vận may, cầu xin ông trời có mắt, có đại quan quý nhân đến nghe oan tình của chúng tôi…

- Đi đi, đi đi! Chỗ chúng ta không phải là quan phủ, không hơi đâu mà nghe chuyện của các ngươi. - Có nghe thì cũng vô dụng, có oan tình, thì phải đi tìm quan phủ.

- Các vị đại gia…

- Đuổi mà các ngươi không đi phải không? Các huynh đệ! Lôi chúng đi!

Một người mặc áo choàng xanh tức giận quát lên, khoát tay. Vài tên cường tráng phía sau xông lên, kéo ba lão bà quần áo rách rưới ra ngoài đường lớn chẳng khác nào như kéo lũ gia súc.

- Hu… Hu… A! Trời ơi! Các ngươi thật không có lương tâm sao?

Tiếng khóc vang trời, người xem đau lòng, người nghe rơi nước mắt, người bàng quan muốn cất tiếng khuyên can, nhưng thấy những đại hán hung thần độc ác đó, lời nói đến đầu lưỡi mà không thốt được lên lời.

Các gã đại hán kia định sải bước kéo ba lão bà ra ngoài đường Chu Tước. Chưa đi được vài bước, đột nhiên nhìn thấy hai thiếu niên đứng giữa đường, vừa lúc chặn đường bọn họ.

- Cút!

Hắn liếc một cái, phát hiện không phải là là các thiếu gia danh tiếng trong Kinh thành. Đối với những người như thế, đám đại hán này cứ mở miệng là quát lớn.

Đồng Ngôn khuôn mặt không lộ vẻ gì, cũng không tránh ra, cũng không trả lời. Hắn thấy như vậy, trong lòng rất phẫn nỗ. Cho dù mấy lão bà đó làm gì, nhưng một người lớn tuổi như vậy, lại bị một người kéo đi, thật là chướng mắt.

- Thế nào? Hai người có ý kiến gì sao?

Tên mặc áo choàng xanh bước đến, nhìn trang sức quý tộc của Tần Vô Song và Đồng Ngôn, liền đoán ra thân phận hai người, là đệ tử quý tộc, nhưng lại không phải là con cháu quý tộc đẳng cấp cao, càng không phải là các đại thiếu gia ở Kinh thành. Nói cách khác, người như vậy, Tê Phượng Lầu có thể đắc tội.

Tất nhiên, họ làm ăn thì có lý lẽ của người làm ăn, nếu đối phương không cố ý gây sự, mọi người cười với nhau là xong, cần tiếp thì phải tiếp.

Tần Vô Song lạnh lùng nhìn tên áo xanh một cái, đột nhiên hỏi:

- Ngươi có tổ tông không?

- Nói thừa! Chẳng lẽ người không có tổ tông?

Tên áo xanh trợn mắt, không khách khí quát.

- Vậy ngươi có cha mẹ không?

- Không cha không mẹ chẳng lẽ ta chui ra từ hòn đá? Cậu thiếu niên, biết điều thì tránh ra, đừng cho rằng khoác áo quý tộc là có thể tự cao. Đừng quên, đây là Đế Đô, chứ không phải là quê nhà các ngươi.

Tên áo choàng xanh khẩu khí không hề che dấu ý châm chọc.

Tần Vô Song gật gật đầu:

- Thì ra ngươi không phải chui ra từ hòn đá, vậy tuổi tác của họ, có đáng tuổi mẹ ngươi không?

Tên áo choàng xanh hai mắt trợn lên:

- Hai người hợp lại muốn ra mặt đòi công bằng sao? Đế Đô không thiếu thứ gì, chỉ thiếu chuyện mới mẻ này thôi.

- Thả người ra!

Tần Vô Song không muốn nói nhiều.

- Ta chỉ nói một lần, không cần biết họ làm gì, hãy thả người ra trước.

- Ha ha ha…

Tên áo choàng xanh ngửa mặt lên trời cười vang:

- Nếu ta không nghe nhầm, thì đầu ngươi có vấn đề rồi. Ngươi dựa vào cái gì? Dựa vào danh tiếng quý tộc hạ phẩm trên người ngươi? Chết cười! Đây là Đế Đô! Tiểu quỷ, ngoan ngoãn về quê làm ruộng đi! Đế Đô rất nguy hiểm!

Những lời này làm tổn thương lòng tự trọng của Đồng Ngôn một cách sâu sắc, quát:

- Thôn trấn thì đã sao? Quý tộc thôn trấn còn hơn gấp trăm lần đám chó cường bạo cậy thế ức hiếp người như các ngươi. Thả người ra!

- Không thả thì làm sao?

Tên áo choáng xanh hầm hừ nói.

- Không thả?

Tần Vô Song khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng, đột nhiên toàn thân lay động, cánh tay khẽ giơ lên, xuất hiện một luồng cuồng phong.

Chỉ nghe tiếng ‘Bốp bốp bốp bốp’ mười mấy tiếng tát tai dứt khoát.

Một lát sau, những tên đại hán đó lần lượt buông tay, từng người ôm mặt, không thể không nhìn Tần Vô Song. Cả tên đại hán áo choàng xanh cũng như gà mắc thóc.

Ngay sau đó, hít sâu một hơi, căng yết hầu, hét to:

- Đánh người! Đánh người rồi!

Vừa nói xong, bên trong Tê Phượng Lầu, chen ra một đám tai to mặt lớn, một người đàn ông trung niên mặc áo hoa dẫn đầu xông ra ngoài.

- Ai? Ai đánh người?

Người trung niên lạnh lùng hỏi.

- Cửu Đương gia, hai tên quý tộc nhà quê này, họ đánh người.

Tần Vô Song cũng không để ý đến bọn người hung ác đó, đỡ ba lão bà đó dậy, đưa họ rời khỏi đây trước. Ba lão bà như gặp được cứu tinh, bám lấy chân Tần Vô Song không buông:

- Thiếu gia, vị thiếu gia này thật là người tốt, nhất định phải làm chủ cho tôi. Chúng tôi là dân thường của Xích Mộc Lĩnh, mấy năm nay, nhi nữ của mấy gia đình chúng tôi vô duyên vô cớ mất tích, đến quan phủ báo án, quan phủ cũng không có cách, chúng tôi cùng đường, chỉ còn cách lên kinh thành…

- Xích Mộc Lĩnh?

Tần Vô Song sửng sốt:

- Tổng cộng có bao nhiêu nhà?

- Nhiều lắm, chúng tôi cũng không quen nhau, khi đi cáo trạng ở Xích Mộc Vương Thành thì mới quen nhau, ít nhất là bảy mươi nhà.

- Nhiều như vậy sao? Vậy những người khác đâu?

Tần Vô Song hít một hơi, nếu chỉ là một hai nhà, thì có thể là việc vô tình, bảy mươi nhà, thì không phải là vô tình nữa rồi.

- Những người khác, đã phân ra đi kêu oan ở các nơi khác rồi, nhưng các vị lão gia quý tộc đó không cho chúng tôi ở lại, nói chúng tôi làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của họ. Hu… hu… hu…

Tần Vô Song im lặng, việc này cũng khó trách, trong thế giới này, những gia tộc bình thường muốn kêu oan đã là khó rồi. Đang muốn nói một câu an ủi, thì có một tiếng quát phía sau:

- Tiểu tử, đã đánh người mà không dám đứng ra sao?

Tần Vô Song cảm thấy đây không phải là chuyện bình thường, liền dặn dò:

- Các vị rời khỏi đây trước, đợi tôi ở trước đền thờ kia.

Quay đầu lại, chậm rãi nói:

- Ta đánh người, là vì các ngươi đáng bị đánh, nếu các ngươi không muốn làm lớn chuyện, thì việc này sẽ dừng ở đây.

Thái độ của Tần Vô Song là muốn giữ hòa khí, không phải là vì sợ, mà là vì quan tâm đến chuyện của các lão bà kia, có cảm giác có liên quan đến mình. Hắn cũng không hiểu tại sao lại có cảm giác đó, nhưng cảm giác này rất mạnh và luôn ở trong tiềm thức.

Cửu Đương gia trang phục quý tộc là một người có thể trấn tĩnh, Tần Vô Song không hề sợ ông ta. Cửu Đương gia thấy Tần Vô Song không sợ mình, liền để ý quan sát kỹ Tần Vô Song.

Họ mở tửu lầu cũng không phải là muốn gây náo loạn ở đây, đương nhiên, làm ăn thì coi trọng hòa khí sinh tài, không ai muốn gây xung đột. Cãi nhau ảnh hưởng đến việc làm ăn.

- Nhị vị, chắc hai vị lần đầu tiên đến Đế Đô, chắc cũng có chút quan hệ ở Đế Đô này. Vậy không cần vội, chúng tôi là những người làm ăn, coi trọng hòa khí sinh tài, nhưng cũng tuyệt đối không sợ sinh chuyện. Việc ngày hôm nay, hai vị đã ra tay, muốn cho qua cũng không được, nếu hai vị có người thân đi cùng, có thể cho người đi thông báo, còn hai vị thì ở đây trước.

Tê Phượng Lầu không sợ sinh chuyện. Không ức hiếp người khác, người ta đã cảm ơn trời đất rồi. Hôm nay bị người khác đánh, tuy chỉ là mấy con chó canh cửa. Nhưng đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, chó bị đánh trước cửa nhà, rất mất mặt chủ.

- Ở lại? Thiết đãi rượu thịt sao?

Tần Vô Song lạnh lùng cười.

Đồng Ngôn bước lên một bước nói:

- Vị Đương gia này, ngài đã nói là hòa khí sinh tài, việc này có thể kết thúc ở đây. Bạn ta đã đánh người, ta tình nguyện trả phí trị thương.

Đồng Ngôn nhượng bộ.

Cửu Đương gia trong lòng lay động:

- Quả nhiên là Võ đồng dưới quê lên, gặp chuyện lớn liền lùi bước, loại đệ tử này cũng dám gây sự ở trước cửa Tê Phượng Lầu? Hôm nay không cho các ngươi biết mặt, người khác lại tưởng rằng Tê Phượng Lầu dễ ức hiếp.

Nghĩ đến đó, hắn liền cười:

- Phí trị thương? Người có bao nhiêu tiền?

- Mời một lang trung đến, tiền thuốc hết bao nhiêu, chúng tôi đền gấp đôi, một nửa coi như phí tổn thương tinh thần.

- Hừ hừ!

Cửu Đương gia liếc mắt:

- Ngươi đền không nổi!

- Sao ngươi biết được?

Đồng Ngôn trầm giọng hỏi.

- Ngẩng đầu nhìn xem, nhìn xem bảng hiệu của Tê Phượng Lầu, biết ai đã viết ba chữ đó không?

Ba chữ viết như rồng bay phượng múa quả nhiên là khí thế bừng bừng, nước sơn bóng loáng, vô cùng phú quý.

- Ai viết?

Cửu Đương gia lạnh lùng cười:

- Ngươi không cần biết ai viết, ngươi đánh người ở dưới bảng hiệu này, cứ cho các ngươi khuynh gia bại sản cũng chưa chắc đền được một phần mười.

Đồng Ngôn thầm rủa, rõ ràng là cướp đoạt.

Tần Vô Song đột nhiên nói:

- Nghe ngươi nói hình như muốn tống tiền chúng ta.

- Ha ha ha!

Cửu Đương gia ngửa mặt lên trời cười, hắn liếc mặt lườm Tần Vô Song một cái sắc lạnh:

- Tống tiền các ngươi, dựa vào một Võ đồng như ngươi sao?

Đột nhiên hắn trầm xuống, quát:

- Biết điều thì hãy đi theo chúng ta, đợi người nhà các ngươi đến chuộc, nếu không các ngươi khó tránh nếm mùi đau khổ.

- Nói đi cũng phải nói lại, ngươi là Đương gia, mà muốn làm lớn chuyện?

Tần Vô Song lạnh lùng nói:

- Ta vốn nghĩ ngươi là người thông minh, không ngờ, ngươi còn không thông minh bằng bọn họ.

Cửu Đương gia hơi chột dạ, hắn chăm chú quan sát hai thiếu niên, bất luận là nhìn từ góc độ nào, cũng không giống thuộc con nhà có thế lực, nhưng điều duy nhất làm hắn bất an, chính là ánh mắt của tên Võ đồng này.

Nhưng mà, Cửu Đương gia đã quen với trường hợp thế này rồi, hà cớ gì vì một ánh mắt mà bỏ qua quy tắc của Tê Phượng Lầu. Nếu người đã bị đánh rồi, thân là Đương gia lại không có trách nhiệm gì, sau này không bị các Đương gia lớn hơn mắng chết mới lạ.

- Xem ra, các ngươi rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt!

Cửu Đương gia vẫy tay, một tốp võ sĩ phía sau xông lên, bao vây Tần Vô Song và Đồng Ngôn.

- Gia nhân tốt!

Đồng Ngôn hít một hơi dài.

- Bắt lấy!

Cửu Đương gia hét lớn, nếu ai chống đối, không cần phải nhẹ tay, xảy ra chuyện, thì có bề trên chịu trách nhiệm.

Tần Vô Song vốn không muốn gây chuyện, nhưng bị Cửu Đương gia coi mạng người như cỏ rác này chọc giận.

- Xảy ra chuyện? Ngươi chịu trách nhiệm?

Tần Vô Song khẩu khí uy nghiêm truy hỏi.

- Ta chịu trách nhiệm! Đánh chết cho ta!

Cửu Đương gia nheo mắt thành một đường chỉ, nhìn ánh mắt của Tần Vô Song, như nhìn một người đã chết. Lập tức hắn nói với những tay thủ hạ đó:

- Các ngươi, hãy bắt các lão bà đó lại. Họ không phải là thích can thiệp vào chuyện người khác sao? Để cho họ trải nghiệm một chút, cái gọi là thấy bất bình mà ra mặt là hành vi đáng cười ngu xuẩn!

- Vâng!

Tần Vô Song liên tục cười nhạt, hiểu ra Cửu Đương gia muốn lấy bọn họ ra uy hiếp, nếu không việc này có liên quan gì đến mấy lão bà đó.

- Ngươi chịu trách nhiệm?

Tần Vô Song thì thầm, đột nhiên khuôn mặt như có màn sương, đột nhiên nói:

- Ta chỉ sợ, ngươi chịu không nổi trách nhiệm.

Vừa nói xong, kéo Đồng Ngôn về phía sau, chân phải chặn lại, lùi ra phía sau, ngăn lại hai tên thủ hạ mặc áo giáp đen.

- Xử lý bọn họ!

Cửu Đương gia vô cùng tức giận.

Võ sĩ giáp đen tổng cộng có mười hai người, bình thường luyện tập, hẳn là có danh sự chỉ dạy, ra tay cực kỳ có tiết tấu, cũng không đến nổi đánh loạn xạ tứ phía. Hai người một nhóm, cùng nhau xung kích, nhịp đánh vô cùng chuẩn xác.

Tần Vô Song chỉ cảm thấy bốn phương tám hướng đều là quyền cước, dường như không nhìn rõ, cầm lấy Đồng Ngôn. Ra một cước đánh đúng một tên.

- Đồng huynh, tránh một bên!

Tần Vô Song đẩy nhẹ Đồng Ngôn ra đến nơi an toàn. Cùng với phi chân đá ra phía sau, rồi ngồi phủ xuống, làm một đường cước quét đến hai võ sĩ giáp đen.

Cầm được thanh đao, đâm liền hai bên, tấn công hai bên, bốn võ sĩ giáp đen vừa đến bị đâm trúng, dường như cùng lúc phi đến. Trong nháy mắt, mười hai võ sĩ giáp đen đã bị Tần Vô Song hạ gục mất sáu người.

Sáu võ sĩ giáp đen khác bao vây bên ngoài, thấy Tần Vô Song mạnh như vậy, khí thế lập tức giảm sút, lập tức dừng lại.

Lúc đang do dự, Tần Vô Song quát:

- Đều gục cho ta!

Đột nhiên tốc độ tăng lên, cả người như một long quyển phong, thành một cơn lốc xoáy, tay chỉ đến nơi nào, lập tức nơi đó có một võ sĩ giáp đen ngã xuống. Dường như không nhìn rõ tốc độ của hắn, sáu tên võ sĩ giáp đen còn lại đều đã hoàn toàn ngã gục.

- Ngươi chịu trách nhiệm, phải không?

Tần Vô Song lạnh lùng nhìn Cửu Đương gia:

- Bây giờ, ngươi nói đi, ngươi lấy gì để chịu trách nhiệm?

Cửu Đương gia mặt không còn giọt máu, nhìn các võ sĩ giáp đen nằm dưới sàn. Phải biết đây đều là những gác cửa tinh anh của Tê Phượng Lầu, đột nhiên lại giống như khúc gỗ, hoàn toàn không có sức kháng cự!

- Nói cho ta biết, ngươi chịu trách nhiệm thế nào?

Tần Vô Song từng bước tới gần, Cửu Đương gia mặt trắng bệch, không tự chủ lùi về phía sau.

- Lão Cửu, không được nhúc nhích!

Lúc này, trong cửa lớn của Tê Phượng Lầu, xuất hiện một nam tử sắc mặt âm trầm, gây cho người ta một cảm giác hung hãn.

- Nhị Đương gia! Tôi…

Cửu Đương gia thở phào nhẹ nhõm, lập tức chỉ vào Tần Vô Song thì thầm:

- Tên tiểu tử này rất lợi hại!

- Đứng bên cạnh ta!

Nhị Đương gia liếc hắn một cái, hiển nhiên là không hài lòng với hắn.

- Vâng!

Cửu Đương gia một tiếng cũng không dám cãi, ngoan ngoãn đứng đằng sau.

- Cậu thiếu niên, thân thủ không tồi, từ đâu đến?

Khẩu khí của Nhị Đương gia trầm trầm, làm người ta có cảm giác không thể nắm bắt.

- Đừng hỏi ta từ đâu đến trước, ta chỉ muốn biết, ngươi muốn dừng tại đây, hay là tiếp tục?

Người của Tê Phượng Lầu, từng tốp từng tốp xuất hiện, hắn không tốn mấy công sức đều đánh gục bọn họ.

- Thật to gan!

Nhị Đương gia đột nhiên hét lớn:

- Dù là Hoàng thân Quốc thích Đế Đô, cũng không có nhiều người to gan như ngươi!

Tần Vô Song không trả lời, mà để ý đến động tĩnh bên cạnh hắn.

Vào lúc này, trên đường, những người Cửu Đương gia sai đi bắt những lão bà đó, đã đưa ba lão bà quay lại.

- Cửu Đương gia!

Những người này thấy chỉ mới trong một lúc, mười hai võ sĩ giáp đen đã hoàn toàn nằm gục dưới đất, mà Nhị Đương gia không biết xuất hiện từ lúc nào.

- Nghe lời Nhị Đương gia…

Cửu Đương gia rất chật vật dặn dò. Những người đó lần lượt nhìn sang Nhị Đương gia.

Tần Vô Song thấy tất cả việc này, trong lòng tức giận, trên mặt xuất hiện một tầng sắc hồng, đây là biểu hiện của việc vận dụng Viêm Dương Chân Kinh.

Nhị Đương gia đề phòng, thoáng nhìn, quát lên:

- Giết họ cho ta!

- Vâng!

Người mặc áo xanh vừa mới bị đánh ngã, đang buồn bực, nghe Nhị Đương gia giao phó, không chút do dự, rút đao sau lưng chém về phía các lão bà.

Ting tang!

Đốm lửa bắn ra khắp nơi, thanh đao trong tay tên mặc áo xanh rơi xuống, run run, máu tươi trào ra. Tần Vô Song nhanh như chớp, lần vào đám người đó, như hổ lạc giữa bầy dê, cùng lúc xông vào những tên đó, đưa ba lão bà ra một góc, quát lên:

- Đồng huynh, đưa họ đi đi!

Đồng Ngôn cũng là người quyết đoán, biết việc hôm nay chắc rắc rối to rồi, vội đáp một tiếng:

- Được!

Hắn vội dẫn theo ba lão bà, quay đầu đi luôn, ý nghĩ đầu tiên trong đầu hắn là nghĩ cách báo việc này với Tứ Đại Tôn Giả của Chân Võ Thánh Địa.

Tần Vô Song chặn ngay giữa đường, không cho bất kỳ người nào của Tê Phượng Lầu đi qua, thấy bóng bọn người Đồng Ngôn khuất hẳn mới yên tâm.

- Thích giết người phải không?

Tần Vô Song chậm rãi nói, khẩu khí trầm xuống:

- Vậy hôm nay, bổn thiếu gia sẽ chơi cùng các ngươi.

Nói xong, hét lên một tiếng, đạp hai chân, toàn thân nhẹ như hồng nhạn, đột nhiên bay lên không trung, tốc độ cực nhanh, giống như những tia chớp.

Ngay sau đó, hai chân Tần Vô Song đã đứng trên cây ngô đồng trước cửa Tê Phượng Lầu, cười hắc hắc một tiếng, mượn lực này, hai chân trực tiếp đạp vào tấm bảng hiệu chữ vàng bên trên.

Loảng xoảng!

Một tiếng nổ lớn, tấm bảng hiệu chữ vàng bị Tần Vô Song đạp thành một đống nát vụn.

Biến cố này, làm cho hai Đương gia như rơi vào vực thẳm, lạnh run người. Tấm bảng hiệu, niềm tự hào của Tê Phượng Lầu, đã bị người ta hủy!

Bạn đang đọc Khí Trùng Tinh Hà của Lê Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 36

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự