Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 112 Mèo!!!!! Nghiêm Túc À!!!!!! Là Mèo Thôi Đó!!!!!!

Bạn đang đọc Kẻ Kế Thừa Vũ Trụ của Sakura1255

Phiên bản Convert · 2820 chữ · khoảng 14 phút đọc

"Xuất động cao thủ Snake, con đàn bà kia giết, còn mục tiêu thì vẫn bắt giữ như cũ."

Cảm nhận được sát khí hướng về mình và người y tá từ khắp nơi Takuto khẽ nhăn mặt lại, miệng cậu khẽ cử động và chỉ một chữ..... "TỬ."

Có thể nói cậu đã bắt đầu nổi giận, bởi vì tốt xấu gì thì người y tá này cũng đã là người chăm sóc khi cậu nhập viện sau khi đánh gấu lần trước vậy nên cậu cũng khó có thể để cho bọn này muốn làm gì thì làm với cô ta được chưa kể cũng vì lòng tốt khi nãy mà cô bị rơi vào nguy hiểm nữa.

Và cũng phải thừa nhận rằng, cô gái này cũng khá là khỏe khi bồng Takuto chạy ra khỏi khu chợ. Cô đặt cậu lên một chiếc ghế ở vòi phun nước quảng trường trung tâm.

Soạt. Không chút ngần ngại khi đang ở nơi đông người, cô gái xé ngay một mảnh vải dài trên bộ đầm dài tay cô đang mặc ra và thấm lấy máu và băng bó cho Takuto. Sự tận tâm của cô càng khiến cậu thấy ấm áp. Nhưng ngay lập tức cái ấm áp đó lại bị dập tắt khi cậu thấy hai cái bóng mang trên mình một cỗ sát khí không che dấu đang tiến lại gần. takuto thầm nghiến răng nhẹ, cậu không sợ bọn này nhưng nếu còn giả vờ thì chắc chắn cô y tá này sẽ lãnh đủ, nhưng nếu ra tay một cách bí ẩn thì có thể khiến đối phương cảnh giác thu quân hoặc có hành động không lường trước được thì quả là rắc rối.

"Thiệt là phiền phức a, nhưng cứu người là trên hết, nếu không cứu nổi một cô gái đang tận tình chăm sóc mình thì còn có tư cách gì để cứu người mà Quản Lý yêu cầu chứ. Vậy nên nếu các ngươi muốn ta sẽ cho các người biết thế nào tuyệt vọng."

Nghĩ vậy và Takuto chuẩn vận ma lực nếu hai tên đó có hành động.

Và ở phía bên xa xa kia. hai tê sát thủ cũng bỗng dưng cảm thấy có một làn gió lạnh thổi qua tựa như tử thần tỏa ra tử khí phía đằng sau lưng bọn chúng vậy.

“Sao tự nhiên tao thấy lạnh gáy vậy mày. Gân tay gân chân như đang muốn từ chối tiến lên vậy.”

“Mày có cảm nhận như tao đó, từ khi chỉ huy ra lệnh này thì tao đã thấy tim mình như bị bao phủ trong băng tuyết vậy.”

Tên còn lại cũng thở dài tán đồng “Nhưng biết sao được a, nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ thôi, dứt điểm gọn lẹ con bé đó rồi đưa mục tiêu trở về nào.”

Tuy đã củng cố quyết tâm theo cách riêng của mình nhưng ngay lập tức hai tên đó thấy một bóng đen lao thẳng vào mặt và sau đó là một cảm giác lông lá cùng đau đớn như đang bị cào xé hoành hành trên mặt.

“Cái gì thế này.” Cả hai tên la hoảng trước sự tập kích bất ngờ nhưng vì kinh nghiệm của quân đội nên bọn hắn ngay lập tức vung tay định gạt cái thứ đó ra nhưng….

“Cái quái gì thế này, tay mình sao nặng vậy chứ.”

Không thể nhấc nổi tay cũng chư cử động chân tựa như tứ chi của bọn chúng đang phải đeo những chiếc gông cực nặng vậy.

“Đừng coi thường ta.”

Nghiên răng trong phẫn nộ nhưng bọn chúng ngay lập tức thả lỏng toàn thân, xoay nhẹ hông và…..

“yahhhh.” Bằng một cú xoay người như chong chóng hắn đã hất tung những thứ đang bám trên người và khi định thần lại quan sát thì nét mặt bọn hắn, một quân nhân đầy kinh nghiệm cũng không khỏi phải há hốc ra.

“Cái gì đây, cuộc nổi dậy của mèo à.”

Gần 50 con mèo đang bao vây lấy hai người và con nào con nấy đều đang phát ra những tiếng gầm gừ đầy thù địch.

“Cái gì vậy chứ bộ dạo này mày khoái nhậu mấy món tiểu hổ lắm à sao mấy con mèo này nhìn mày với vẻ căm thù ngút trời vậy.”

‘Câu đó cũng áp dụng với mày đó, hơn một nửa ánh mắt bọn nó chĩa vào mày kìa.”

“Khoan đã mày, hôm qua có thằng nói là nó đánh con mèo hoang bán sống bán chết trong con hẻm, hay là nó kéo băng trả thù, loài mèo thù hằn cực dai đó.”

“Nếu vậy thì bọn chúng phải tìm nó chứ tìm chúng ta chi.”

“Mày quên hôm qua cả 3 đứa còn quàng vai cùng nhậu á, mùi của tên đó hẳn còn vương trên quần áo chúng ta, mũi của mèo cũng không thể coi thường được đâu, chỉ thua chó thôi đấy.”

“vậy tính sao bây giờ, rút hay chiến.”

“Rút! Hạ lũ mèo không khó, nhưng nếu kinh động đến mục tiêu sẽ không tốt, thuốc còn tác dụng khá lâu nên hãy tạm rút cái đã.”

Nói rồi hai tên đó quay bước chạy tới một chỗ góc khuất trống trải trong một con hẻm tối nhưng ngay khi đó, lại một cảm giác lạnh lẽo khốc liệt lan tỏa khắp tay chân.

“Chạy trốn mèo mà lại chui vô những con hẻm vắng này, nhân loại các ngươi ngu đến mức độ nào vậy.”

Một tiếng nói trong trẻo của con gái vang lên, nhưng không phải phát ra từ bên ngoài mà bên trong óc hai tên đó. Và khi nhìn xng quanh không phát hiện được gì thì hai tên đó ngước đầu lên. Một con mèo trắng xám nhìn xuống bọn chúng với dáng vẻ như nữ vương nhìn thường dân và hai bên của nó là hai tên cận vệ cũng trông cực kỳ dữ dằn.

“Hình như tao nhầm hay sao mà nghe giọng mấy con mèo vang trong óc gọi mình là đồ ngu thì phải.”

“Và mày đã bỏ qua một thứ là mấy con mèo này biết nói đó.”

“Hứ.” Hắn phất tay tỏ ra không quan tâm “Ngay cả một tên cao thủ tập võ 30 năm đủ nhấc mấy trăm kg bê tông như tên khi nãy còn không bồng nổi một tên Đông Phương thấp bé thì mèo biết nói có gì lạ đâu.”

Bọn này đang chấp nhận sự thật theo một cách thật sự não phẳng đây mà. Đó chính xác là những gì Leon nghĩ và cô không thể không trưng ra một bộ mặt khinh bỉ trong dáng vẻ mèo hiện giờ.

“######!!!!!!! Con mèo này thật sự nghĩ nó là nữ hoàng hay sao đó, cặp mắt đó khiến tao muốn móc ra quá đi.”

“Cũng phải đó, khi này chúng ta rút chỉ vì không thích gây rắc rối nhưng bây giờ trong hẻm này chỉ có 3 con mèo thì sợ gì chứ.”

Nói rồi và nhanh như chớp hai tên phóng lên bức tường đạp nhẹ và bật thẳng lao ngay tới chỗ Leon đang ngồi. Cũng phải công nhận rằng hai tên này là cao thủ Leon đang ở độ cao mấy chục met mà hai tên này thoắt một cái đã tới. Bọn chúng vung tay một tên tính chộp vào cổ và tên còn lại nhắm ngay chân cô mà ra đòn.

Bốp!!!! Bốp!!!!!.

‘Cái gì!!!!!.” Hai tên đồng thanh và cảm nhận sự đau buốt bỏng rát trên tay mình, hai con mèo bên cạnh chỉ bằng một cú xoay người quất đuôi lên tay bọn chúng mà đã chặn được đòn đánh rồi. Nhưng là những người có kinh nghiệm dù đòn đánh bị chặn hai tên đó cũng nhanh chóng lộn vòng trên không rồi bổ gót xuống

“Ăn đi này bọn súc vật khốn khiếp.”

Rầm!!! Mái hiên căn nhà bị hai cược cực mạnh bổ nát gạch bay tứ tán nhưng mục tiêu củ cú đá đó lại biến mất khỏi tầm mắt của hai người.

“Càng lúc tao không tin chúng mày là mèo rồi đó.”

Tung một đòn ra đằng sau lung chặn lại cú quất đuôi nhắm vào cổ của mình một tên lên tiếng với vẻ khó tin và xoay người lại tng hang chục cú đấm. Và đối diện với nó, đối thủ không phải gọi là con mèo hoang mới đúng vặn người né tránh một cách điệu nghệ và đồng thời cũng dùng chiếc đuôi dài của mình tấn công một cách mãnh liệt. Quả là khó tin được đây là trận chiến giữa một cao thủ nhân loại và một con mèo hoang cho dù nằm trên đường cũng không ai thèm ngó tới.

“Cái tên đó quả là nghiêm túc a muốn chiến với một con mèo thật à, liệu hắn có não không nhỉ, nhưng tao thì khác.”

Ở bên cạnh và cũng đối diện với một con mèo khác, một tên quân nhân móc ra khẩu súng.

“Tao thích nhanh ngọn hơn là chần chừ cho nên chết đi nhé.”

Thấy họng súng đen ngòm hướng về phía mình, con mèo cũng lạnh cả người, lông toàn thân dựng lên mắt nhìn chằm chằm vào kẻ nhân loại trước mắt. Nó biết bây giờ chạy cũng vô ích, đây là lần đầu nó đối mặt với sự đáng sợ gọi là vũ khí của nhân loại tạo ra. Ngay từ đầu nó đã không có mấy hưởng ứng với chuyện đi gây sự với nhân loại làm gì, tuy có hơi khó chịu việc một trong ba thủ lĩnh bị loài người hành hạ bán sống bán chết nhưng nó chỉ coi là tên đó bị xui xẻo, nếu là nó thì nó cũng nghĩ vậy thôi. Nhưng những gì cô tiểu thư kiêu hãnh như bà hoàng đó cam đoan thì không thể không khiến nó lưu ý, một thủ đô mà chúng nó không còn phải lục lọi bới rác như trước đây nữa mà sẽ được….

“Nếu ngươi còn suy nghĩ tính toán nhiều quá sẽ chết chắc đấy, khi đó thì không hưởng thụ được cái thứ mà ta đã hứa với ngươi đâu.”

Cho dù tôi tập trung hết sức cũng chưa chắc thoát khỏi ải này để còn mạng hưởng thụ lời hứa của cô đâu, con mèo suy nghĩ vậy và một âm thanh chat chúa vang lên.

Thời gian như dừng lại, con mèo cảm nhận được rất rõ cái vật hình trụ màu đen đang phóng tới trước mặt như một vị thần chết trong hắc phục nhanh chóng lao xé gió chuẩn bị tước đi mạng sống của nó.

Đoàng.

Một cản giác nóng bỏng rát cháy thân hoành hành phía bên sườn khiến nó nhận ra rằng mình đã bị trúng đạn.

“Không thể nào, mi có thể né được viên đạn bắn ngay đầu ở cự ly này sao.”

Lộ ra một vẻ kinh ngạc tên quân nhân lên tiếng, rõ rang hắn chắc mẩm sẽ tiễn thứ súc sinh này lên đường chỉ bằng một viên đạn nhưng cho dù được tặng thêm bao nhiêu bộ não thì hắn không thể tưởng tượng ra được trong giây phút sinh tử mỏng hơn một sợi chỉ đó mà một con mèo, con mèo thôi đấy lại có một phản xạ nghiên đầu qua né đạn mà ngay cả con người cũng không thể làm nổi.

Đột nhiên hắn nghe một tiếng gầm chói tai, con mèo sau khi thoát khỏi được phút giây sống chết thì đã không còn bị trói buộc bỏi cái gọi là lý trí như lúc bình thường nó vẫn tự hào nữa mà ngay lập tức phóng tới tung trảo nhắm vào mắt đối thủ.

“Khừ khừ! Ngươi đúng là làm ta ngạc nhiên chút đỉnh nhưng bây giờ thì… Chết đi nhé.”

Tên quân nhân nỏ nụ cười độc địa hướng nòng súng nhắm ngay bụng con mèo đang lao tới.

"Ở khoảng cách này thì mày khỏi né nữa nhé."

Tên quân nhân chuẩn bị lên cò súng nhắm ngay bụng con mèo đang lao tới..... Nhưng.....

….. “Đủ!”

Chỉ một tiếng vang trong óc và ngay lập tức tên quân nhân cảm thấy ruột gan mình như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình. Cái cảm giác đó đến rất nhanh đi thì cũng rất lẹ nhưng cũng đủ khiến hắn phân tâm và lãnh đủ một đòn trảo của con mèo bằm lên khuôn mặt mình.

“Ah!!!!! Đồ súc sinh chết tiệt.” Gào lên trong đau đớn với một tay che trên mặt tên kia lao tới tung cước vào con mèo, sở dĩ hắn không dám sử dụng súng nữa vì e sợ cái đau đớn đốt ruột thiêu gan kia. Hắn có thể biết chắc chắn rằng nếu mình dùng súng thì sẽ bị như vậy.

“Khốn khiếp, lão tử bị đem ra làm đá mài dao cho một con súc sinh?.”

Đến bây giờ hắn mới nhận ra được nếu kẻ có thể khiến hắn trải qua cảm giác thiêu ruột thiêu gan như vậy không muốn hắn dùng súng hẳn sẽ không để hắn bắn viên đạn đầu tiên. Điều đó có nghĩa là viên đạn đầu tiên chỉ để con mèo vượt qua giới hạn và sự sợ hãi và né được viên đạn việc một con người chưa chắc đã làm nổi.

Sống hơn nửa đời người chinh chiến bây giờ bị lôi ra huấn luyện cho một con mèo, cái nhục này sao hắn chịu nổi, thế nên hắn mới phẫn nộ lao tới tấn công tới tấp như vậy. Nhưng con mèo, đối thủ của hắn cũng không vừa, sau khi trải qua khoảnh khắc sinh tử đồng thời thành công đả thương đối thủ một đòn tinh thần hăng hái, càng đánh càng hiệu quả, động tác càng nhanh nhẹn thuần thục nhảy vọt từ chỗ này qua chỗ khác nhắm vào điểm mù của đối thủ mà đánh. Bản thân là một trong 3 thủ lĩnh, lão già kia không nói nhưng trong hai thủ lĩnh trẻ thì con mèo này thuộc loại dùng trí khá tốt nên nó cũng nhận ra được đối phương đang rất phẫn nộ nên càng biết dùng phương pháp du đấu. Thế là với một con mèo bình tĩnh phóng liên tục qua lại và lựa ngươi sơ hở cào ngươi một trảo, tên quân nhân cả thấy não bộ hắn như muốn nổ tung rồi.

Rầm!.

“Không ngờ trận chiến khiến ta khống khoái nhất là với một con mèo. Cái này không biết vui hay buồn đây.”

Trận chiến bên kia đã chấm dứt với sự thắng lợi của con mèo lúc nào cũng mở miệng ra là muốn chiến kia, đối thủ của nó cũng đã nằm dài trên đất, nhưng chắc chắn nó cũng không lành lặn. Mà cho dù không lành lặn đi chăng nữa thì một con mèo ham chiến đấu như nó sao có thể để cái tên khoái dùng óc này chiến được chứ.

“Người anh em! Sao lâu vậy ta đến giúp ngươi một tay đây.”

Tất nhiên tên quân nhân không thể hiểu được tiếng mèo nhưng sao hắn không nhận ra được cái vẻ dữ dằn trên khuôn mặt đó chứ.

“Nghiên túc hả trời, bọn mày thật sự là mèo sao.???"

Tất nhiên hắn nói mà không mong gì được trả lời, tuy nhiên cuộc đời này vốn có lắm chuyện không dự đoán trước, giống như bạn mua vé số mà chẳng có nổi một chút ý nghĩ nào về việc trúng số, nhưng bạn lại trúng ngay lập tức vậy. Một giọng nữ tính nói vang lên trong óc tên đó.

“2 đứa bọn nó là mèo chính gốc luôn đó, nhưng do bổn vương đã động chút tay chân nên bọn chúng đang thuộc đẳng cấp mèo mạnh nhất trong lịch sử loài người. Thuộc hạ của bổn vương phải như vậy mới xứng.”

Kinh ngạc ngước nhìn lên con mèo trắng ở trên cao vẫn đang nhìn xuống với ánh mắt của kẻ bề trên kia, tên quân nhân không khỏi chột dạ. Hắn nghiến răng một chút và sau khi suy nghĩ lợi hại thiệt hơn thì hắn vung nhẹ tay áo, một quả cầu rơi xuống đất, luồn sáng chói mắt rọi khắp con hẻm tất cả những gì hai con mèo nghe được chỉ là âm thanh oán độc

“Bọn mày chờ đó, giải quyết xong mục tiêu thì quân đội bọn tao sẽ đích thân chăm sóc chúng mày.”

Bạn đang đọc Kẻ Kế Thừa Vũ Trụ của Sakura1255
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TiểuBạchLong
Phiên bản Convert
Thời gian
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự