Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Phạm Thảo -3

Bạn đang đọc Huyết thống sáng tác bởi Ginny

Tiểu thuyết gốc · 1220 chữ · khoảng 6 phút đọc

Hồi ức xa xưa nhất của cụ cố , như Thảo đọc là việc mẹ ông bị giết trong một tàn sát đẫm máu của thực dân Pháp năm 1875 khi cụ cố được năm tuổi. Khi cuộc tàn sát cuối cùng trôi qua, hàng giờ đồng hồ dài dằng dặc sau đó và âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng khóc than của những người sống sót, cụ thận trọng rời khỏi chỗ nấp và đi lên trên phố tìm mẹ. Đối với cậu bé, cả thế giới dường như đang bốc cháy. Bầu trời bị nhuốm màu đỏ rực từ những căn nhà đang chìm trong lửa, làn khói đen đặc quánh cuồn cuộn khắp nơi. Đàn ông, đàn bà nháo nhác lên tìm kiếm người thân hoặc cố tìm cách cứu lấy căn nhà hoặc số tài sản ít ỏi của họ. Nhìn đâu cũng thấy cảnh chết chóc, vô số các xác đàn ông và đàn bà không còn nguyên vẹn nằm la liệt như những con búp bê dập nát; những phụ nữ bị cưỡng hiếp nằm trần truồng và đám trẻ con, máu vẫn chảy đang rên rỉ kêu cứu.

Cậu thấy mẹ mình nằm trên phố, nửa tỉnh nửa mê, máu me đầm đìa trên mặt. Cậu quỳ xuống bên cạnh bà, tim đập thình thịch "Mẹ ơi!"

Bà mở mắt nhìn thấy cậu, cố cất tiếng nói, và cậu biết mẹ mình đang hấp hối. Cậu muốn cứu bà nhưng không biết làm cách nào và thậm chí khi cậu nhẹ nhàng lau sạch các vết máu thì việc ấy cũng đã quá muộn.

Lâu sau đó, cậu đứng nhìn đội mai táng cẩn thận đào đất bên dưới xác mẹ cậu: vì máu bà chảy quá nhiều ướt sũng cả đất .Chính vào lúc đó cậu đã quyết định rằng mình cần phải trở thành bác sĩ.

Gia đình cậu và tám gia đình khác sống trong một căn nhà gỗ hẹp ba tầng. Cậu sống trong một căn phòng nhỏ với bố và bà dì của mình , và cả đời cậu chưa bao giờ được ở phòng riêng hoặc ăn ngủ một mình.

Cậu cũng không thể nhớ được lúc nào tai cậu không nghe được những tiếng nói, nhưng cậu cũng không khát khao được riêng tư, vì cậu cho rằng chuyện đó là hoàn toàn không có. Cậu luôn sống trong một trạng thái hỗn độn.

Cậu bé rất thích được rong chơi trên các con phố lát đá đông đúc và nhộn nhịp. Cậu cũng khoái được hít hà mùi bánh mì nướng xen lẫn với mùi cá khô, trái cây chín hoà với mùi mùn cưa . Cậu thích nghe những người bán hàng rong hát rao các món hàng của họ và các bà nội trợ mặc cả bằng giọng xúc phạm dễ mích lòng.

Sinh nhật lần thứ mười hai của cậu cũng là ngày đầu tiên bố cậu đưa cậu vào thành phố Sài Gòn.

Sáu giờ sáng, cậu xúng xính trong bộ quần áo đẹp đứng trong bóng tối bên cạnh ông bố xung quanh là một đám đông ồn ào với những chiếc xe đẩy thô sơ tự đóng, xe bò hoặc xe ba gác. Không khí lạnh và ẩm thấp làm cho cậu phải co người vào trong chiếc áo vải đã xơ chỉ.

Dường như sau đến vài tiếng đồng hồ, vầng mặt trời màu cam sáng chói mới chịu ló dạng ở chân trời phía đông và đám người xôn xao cả lên. Một lúc sau, các lái buôn mới bắt đầu ào ra như một đàn kiến cần cù, hướng về thành phố.

Càng đến gần thành phố kỳ diệu, khủng khiếp, tim cậu càng đập nhanh hơn. Cậu đã có thể nhìn thấy những công sự nhô cao khỏi mặt sông Cửu Long

Cậu bám vào bố chặt hơn. Cậu đã thực sự ở, xung quanh là những người không phải người trong khu ổ chuột ,cậu chưa bao giờ trông thấy khung cảnh tuyệt vời như vậy. Cái cảm giác kích thích vì được tự do làm cho cậu ngộp thở. Những ngôi nhà ở hai bên hè phố đều tách biệt với nhau chứ không liền lại một khối . Chắc chắn, cậu nghĩ, mỗi người ở Sài Gòn phải là một phú thương.

Cậu đi theo bố đến khoảng sáu nhà buôn sỉ, nơi bố cậu mua hàng hoá và chất lên xe đẩy. Khi chiếc xe đã đầy, ông và cậu bé quay trở lại khu ổ chuột.

- Mình không thể ở lại lâu hơn sao? - cậu nài nỉ.

- Không, con trai ạ. Chúng ta phải về nhà.

Cậu không muốn về. Đây là lần đầu tiên cậu được ra ngoài cánh cổng và trọng người cậu tràn đầy cảm xúc khoan khoái mãnh liệt tựa hồ làm cậu nghẹt thở. Những người đó có thể sống thế nầy, tự do đi bất cứ nơi nào họ muốn, làm bất cứ cái gì họ thích… Tại sao cậu không được sinh ra ở thành thị ? Ngay lập tức cậu cảm thấy xấu hổ với bản thân vì đã có ý nghĩ bất nghĩa như vậy.

Đêm hôm đó khi lên giường, cậu đã nằm thao thức rất lâu, nghĩ về Sài Gòn và những ngôi nhà đẹp với khu buôn bán nhộn nhịp . Cậu phải tìm cách để tự do. Cậu muốn nói chuyện với ai đó về những gì cậu cảm thấy, nhưng không ai có thể hiểu được cậu.

-------------------

Thảo đặt Quyển sách xuống và ngả người, nhắm mắt, cố hình dung lại nỗi cô đơn của cụ cố, sự phấn khích, cảm giác thất vọng của ông.

Đó chính là lúc nàng bắt đầu đồng cảm với ông, cảm thấy mình là một phần của ông. Huyết thống của ông đang chảy trong người nàng, một cảm giác hoà hợp diệu kỳ đang được nung nóng.

Thảo chợt nghe thấy tiếng xe hơi của bố và nàng nhanh chóng giấu Quyển sách đi. Nàng không còn cơ hội nào khác để đọc nó ở đây. Nhưng khi trở về thành phố Hồ Chí Minh , Quyển sách đã được giấu kỹ tận đáy va-li của nàng.

So với ánh nắng mùa đông ấm áp ở Hà Nội , giống như miền Siberi. Các đường phố ngập sương và bùn loãng, gió thổi qua sông lạnh cóng, nhưng Thảo chẳng hề quan tâm. Nàng đang ở thành phố Hồ Chí Minh , ở thế kỷ trước, tham gia những cuộc phiêu lưu của ông tổ nàng. Mỗi buổi chiều sau lúc tan trường, Thảo vội vàng chui vào phòng riêng, khoá cửa lại và lôi Quyển sách ra. Nàng đã định bàn luận về Quyển sách với bố nhưng lại sợ ông sẽ lấy nó đi.

Về một phương diện kỳ diệu và bất ngờ, chính cụ tổ Phạm Minh là người đã cho Thảo lòng can đảm.

Đối với nàng, họ rất giống nhau. Minh suốt ngày thui thủi một mình. Ông không có ai để trò chuyện.

Như mình, Thảo thầm nghĩ. Và bởi vì họ gần như cùng tuổi - dù cách nhau cả một thế kỷ - nên nàng vẫn có thể đồng cảm với ông.

Bạn đang đọc Huyết thống sáng tác bởi Ginny
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Ginny
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 10
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự