Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 407 Không Gian Hỗn Loạn

Bạn đang đọc Huyền Thiên của Ô Sơn

Phiên bản Dịch · 1404 chữ · khoảng 5 phút đọc

Dương Thiên Lôi cũng biết, rõ ràng là hai yêu nữ vừa rồi sử dụng nguyên thần tự bạo, hơn nữa còn làm nổ tung Dược đan vô cùng vô hạn, cứ nhiên lại muốn cùng hắn đồng quy vu tận. Chỉ là không nghĩ tới hắn có thể núp vào trong thanh tĩnh lưu ly bình thôi. Nhưng hiện tại nếu đang ở bên trong không gian hỗn loạn, cũng đồng nghĩa, hai người đã sớm bước chân vào trong không gian hỗn loạn, vậy bây giờ bọn họ đang ở vị trí nào? Còn phải ngây ngốc ở trong không gian hỗn loạn này bao lâu nữa?

_ - Có biện pháp nào trở về không? Dương Thiên Lôi sau một lát trầm tư, quay lại hỏi nàng. _

- Không có... Năm đó tuy ta dạo chơi không ít tinh cầu, nhưng tu vi lúc đó chỉ mới là Thần Đạo cấp bốn đỉnh phong chi cảnh, căn bản không có cách nào dựa vào chính thực lực của mình để mở ra đường hầm không gian, ta đều là thông qua đường hầm không gian của đại thương hội mà đi... Nhưng mà...

_ - Nhưng mà cái gì?

- Nếu như ngươi có thể thăng lên Thần Đạo cấp năm..., thì chúng ta có lẽ sẽ còn có hy vọng! _

- Vì sao phải là Thần Đạo cấp năm mới có hy vọng? Trong ánh mắt lấp lánh của Dương Thiên Lôi nồng đậm tinh quang, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của Lăng Hi, hỏi. - Thanh Tĩnh Lưu Ly bình này nhất định là một đạo khí cực kỳ cường đại, tuy linh khí của ta cùng nó đã hợp thành một, nhưng ngươi cũng là chủ nhân của nó, chỉ có sức mạnh của ngươi tăng lên, mới có thể từng bước mở ra các loại thần thông đang ẩn bên trong nó! Nếu nó có tồn tại một đạo khí cực lớn, vậy nó đã từng là chủ nhân, ta khẳng định nó vô cùng cường đại, rất có thể chính là Chân thần Cường Giả, cho nên, khẳng định nó ẩn chứa vô số tinh cầu đã bị ấn ký... Chỉ cần ngươi tấn thăng lên Thần Đạo cấp năm, thì lúc đó năng lực của ngươi có thể mở ra đường hầm không gian, mới có thể khởi động công năng của tinh cầu đã bị ấn ký! Lúc đó, chúng ta mới có thể thuận lợi phản hồi lại! Lăng Hi trả lời. ...

Cát Ương Đế quốc, Cực Dương thành, tại Dương gia.

Trong tiểu viện u nhã, hình như có tiếng đàn đâu đây, thánh thót vang khắp tiểu viện. Mặc dù không ẩn chứa chút năng lượng nào, nhưng theo ngón tay thon dài khẽ lướt kia, phát ra từng giai điệu duyên dáng, lại tản ra một hơi thở hòa hợp một thể với đất trời, tất cả hoa cỏ, không có gió nhưng mà vẫn tung bay, giống như đang nhẹ nhàng nhảy múa theo tiếng đàn, từng chú chim nhỏ, từ khắp nơi quanh quẩn hạ xuống bên người nữ tử đánh đàn...

Một thân áo trắng, một đầu tóc trắng.

Nữ nhân này chính là mẫu thân của Dương Thiên Lôi, Lộ Miểu Ân.

Nói khách quan thì khoảng ba năm trước, nàng rất gầy, thân ảnh yếu đuối, giống như có một biến hóa tuyệt diệu nào đó, trên gương mặt tuyệt mỹ, làn da trong suốt như tuyết, nhưng lại mang theo một tia hồng nhuận. Ba năm qua, thân thể suy yếu của nàng, đột nhiên biến chuyển càng ngày càng tốt hơn, càng ngày càng có thần khí. Tuy ba năm nay nàng không có nhìn thấy đứa con mà mình yêu thương, nhưng mà nàng lại không có chút nào lo lắng, ngay cả trên gương mặt, đều thường xuyên nở một nụ cười làm say lòng người.

Giờ này khắc này, tinh thần của nàng hoàn toàn hòa nhập cùng tiếng đàn...

Đứng ở bên cạnh nàng, là tiểu nha hoàn, hai mắt đang nhắm lại, rõ ràng là đang đắm chìm trong tiếng đàn tuyệt diệu của Lộ Miểu Ân.

Nhưng mà, đúng lúc này...

_ - Boong boong tranh - - _

Thanh âm của tiếng đàn, sau khi các nốt nhạc tự nhiên lên cao, rồi đột ngột kết thúc, Lộ Miểu Ân vô cùng kinh ngạc nhưng lập tức trong ánh mắt tràn ngập tia vui mừng. - Thiên Lôi... Lộ Miểu Ân tràn ngập vui sướng thì thào gọi tên con.

- Phu nhân! Ngài... Làm sao vậy? Tiểu nha hoàn Đang chìm đắm trong mỹ diệu đột nhiên bừng tỉnh, trông thấy Lộ Miểu Ân dường như đang tràn ngập vui sướng, liền hỏi. - Không có gì... Lộ Miểu Ân đột nhiên đứng dậy, nói với nàng: - Tiểu Thanh, ngươi đi đóng kín cửa lớn lại, đứng canh giữ ở ngoài cửa, bất luận kẻ nào kể cả ngươi đang ở đây, cũng không được tiến vào đây, có khả năng ta phải ở trong này vài ngày, hiểu chưa? - Phu nhân... Tiểu nha hoàn lập tức giật mình nói: - Ngài... Ngài không định ăn cơm sao? Ở chỗ này những vài ngày, cơ thể của ngài sẽ đói chết mất...

- Yên tâm, trong phòng cũng có không ít điểm tâm, ngươi mau đi đi! Ngàn vạn lần đừng có tới quấy rầy ta! Lộ Miểu Ân nhẹ nhàng nói. Âm thanh dường như hòa nhập vào âm thanh của tự nhiên, làm cho tâm tiểu nha hoàn an tâm, lập tức ngoan ngoãn gật gật đầu, bước nhanh tới cánh cửa của tiểu viện.

Sau khi tiểu nha hoàn lui ra ngoài, Lộ Miểu Ân liền tiến vào gian phòng, ngồi xếp bằng ở trên giường, lúc đầu trên người Lộ Miểu Ân giống như không có chút tu vi nào, nhưng giờ này khắc này, lại tràn ngập từng luồng khí tức vô cùng thần bí! Sắc mặt trở nên càng ngày càng hồng nhuận, sau một lát, ngay cả một đầu tóc dài màu trắng, cũng bắt đầu có biến hóa kỳ lạ, thoát một cái cả mái tóc biến thành màu đen!

Dường như, đang có sự biến hóa thần bí nào đó, đã bắt đầu chuyển biến trên người Lộ Miểu Ân!

Nhưng mà, cũng không lâu lắm...

_ - Phốc – Đột nhiên Lộ Miểu Ân phun ra một ngụm máu tươi, nàng bỗng mở mắt ra, hoảng sợ nói: - Sao lại thế này? _

Dường như trong một nháy mắt, sắc mặt của nàng trở nên vô cùng tái nhợt, sức lực quanh thân thể dường như bị mất đi đâu hết, thân thể nàng mềm nhũn trực tiếp ngã xuống giường. ...

Không có ai biết, lúc Lộ Miểu Ân vui mừng dừng đánh đàn lại, đúng là thời khắc nguyên thần của Dương Thiên Lôi thay đổi tan biến một cách quỷ dị. Cũng như vậy, lúc Lộ Miểu Ân phun ra máu tươi, dường như thời điểm nàng đột nhiên bị trọng thương, thì là lúc hắn khởi động đường hầm không gian Hạo Thiên Âm Dương Hồ rơi vào không gian hỗn loạn! ...

Không gian hỗn loạn không giới hạn, đầy dẫy gió lốc vô cùng vô tận trong không gian, Bình thanh tĩnh ngọc lưu ly ở trong không gian gió lốc, tùy ý trôi dạt, tỏa ra thần quang năm màu nhàn nhạt, cho dù gió lốc có mạnh bao nhiêu, đều không thể làm tổn tại được nó một chút gì.

Trong thanh tĩnh lưu ly bình.

Bạch quang lóe lên, Dương Thiên Lôi liền xuất hiện ở trong Minh huyền bảo khố.

Tiêu Như Mộng ngồi khoanh chân ở trên Thái cực đồ, phía dưới là huyền hoàng kỳ Thời Không Cách, nàng đã tu luyện hơn mười năm. Tinh thần, bản thân, dĩ nhiên đã đạt đến trạng thái của Tiên Thiên cấp chín Đỉnh Phong Tối, giờ này khắc này, nàng đang đắm chìm trong trạng thái tu luyện, quanh thân tỏa ra khí tức thuần khiết, giống như nàng lâm vào hôn mê bình thường.

_ - Lăng Hi, ngươi xác định nàng ở trong này có thể vượt qua thiên kiếp?

_

Bạn đang đọc Huyền Thiên của Ô Sơn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 49
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự