Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Chương 34

Bạn đang đọc Hương Thơm Băng Đá Như Xưa của Mễ Lạp Phấn

Phiên bản Dịch · 2763 chữ · khoảng 10 phút đọc

Vì chứng thực lời nói của lão Trần, tôi hẹn Lâm Quốc Đống ra ngoài. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh hỏi: “Bảo Nhi mang thai rồi phải không?”

Ánh mắt anh mơ hồ, khóe miệng lạnh lùng khẽ co rúm, trong mắt tôi thì đó là hành động chột dạ. Dù lòng tôi đã tan nát nhưng nhất định phải là anh nói ra miệng, tôi mới tin.

Tôi chết đứng tại chỗ nhìn anh chằm chằm, rốt cuộc anh cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, khó khăn nói: “Đúng vậy.” Giọng nói thận trọng thậm chí có chút run rẩy. Một câu nhẹ nhàng nhưng lại đâm sâu vào lòng tôi.

Như vậy cũng tốt, ít nhất tôi cũng hết hy vọng. Nhưng tại sao anh lại lôi kéo, không để tôi đi.

Tôi quay đầu, hung tợn nhìn chằm chằm vào anh, anh vừa lừa gạt tình cảm của tôi vừa sung sướng bên cô ta. Vậy mà anh nói, anh không thương cô ta, là cô ta quấn lấy anh, tại sao tôi lại ngây thơ tin tưởng lời ngon tiếng ngọt của đàn ông chứ? Tôi hận người đàn ông trước mặt, cũng hận bản thân mình.

“Băng Nhi, em hãy nghe anh nói. Đứa bé của Bảo Nhi…” Lâm Quốc Đống dùng sức kéo cổ tay tôi.

“Buông tôi ra!” Tôi lạnh lùng quát anh. Nỗi đau đã cắm sâu vào da thịt, bóp nát lục phủ ngũ tạng của tôi.

“Băng Nhi, cho anh thời gian, anh sẽ xử lý mọi việc, em phải tin tưởng anh, cho anh một chút thời gian, có được không? Anh …” Giọng nói bất lực giả tạo của anh sao lại giống thật thế.

Tôi giơ tay lên, “Bốp” một tiếng, một cái tát rơi trên mặt anh, trên đó lập tức hồng lên năm dấu tay của tôi. Lâm Quốc Đống đột nhiên bị tát nên sững sờ ngạc nhiên. Tôi thoát khỏi anh, xoay người chạy nhanh như bay. Anh lại kêu tôi cho anh thời gian, tại sao vào phút cuối cùng anh lại vô liêm sỉ như thế.

Cuộc đời cứ như một giấc chiêm bao, triền miên kia, rung động kia, bây giờ còn có nghĩa gì. Tất cả như pháo hoa, chỉ lóe lên trong chớp mắt. Tôi lấy khăn tay màu trắng ra, bật quẹt ga, khăn tay lập tức được bao phủ trong màu đỏ, trong nháy mắt biến thành một nhúm bụi…

Hôn lễ của Bí Đỏ được tiến hành đúng hạn, đoàn xe rước dâu thật lộng lẫy. Cả buổi lễ, Bí Đỏ đổi năm bộ lễ phục, thật phức tạp, mỗi lần cô ấy bước ra đều lộng lẫy như tiên nữ giáng trần được mọi người vỗ tay tán thưởng không ngớt. Cà hạnh phúc như đứa bé, rốt cuộc cũng ôm được người đẹp về nhà.

Kể từ khi Bí Đỏ kết hôn, ba mẹ tôi cứ suốt ngày nhắc đến chuyện lớn cả đời của tôi, trên mặt giăng thêm vài đám mây đen.

Mẹ nói: “Bây giờ chỉ còn con là chưa lấy chồng.”

Ba nói: “Băng Băng, xem có ai hợp không rồi kết hôn đi.”

Vì tôi không chịu đi xem mắt nên mẹ cũng buồn thêm mấy phần. Nhưng tôi thật sự không muốn đi. Bây giờ tôi không hề có bất kỳ hứng thú nào với đàn ông.

Bản lãnh của mẹ tôi cũng không thường, bà biết có đánh chết tôi, tôi cũng không đi xem mắt nên sắp xếp cho nhà trai qua nhà chúng tôi ăn cơm, nói là họp mặt bạn bè. Chuyện này xảy ra hai lần, tôi không thèm để ý đến mẹ, bà cũng không còn cách nào khác, đành đi nghiên cứu tìm biện pháp mới.

Tôi không nghe điện thoại của Lâm Quốc Đống, cho dù anh gọi điện bao nhiêu lần, tôi cũng làm như không thấy, có lúc không chịu nỗi nữa tôi dứt khoát ném điện thoại lên giường, lấy mền che lại, làm vậy thì khỏi nghe thấy âm thanh nào, tiếng chuông cũng nhỏ dần.

Có một hôm, từ đằng xa tôi đã nhìn thấy xe của Lâm Quốc Đống dừng dưới lầu nhà tôi. Rốt cuộc anh cũng đến.

Tôi không hiểu anh còn tìm tôi làm gì, chẳng lẽ muốn tôi làm người tình của anh sao? Anh đã quá coi thường tôi rồi.

Thấy tôi đi tới, anh lạnh lùng gọi tôi lại: “Băng Nhi, em đi theo anh.”

Tôi xem anh như không khí, đi thẳng về phía cầu thang.

Lâm Quốc Đống tiến lên vài bước, đứng cản trước mặt tôi giống như một bức tường. Điều này làm tôi nhớ tới lần đầu tiên gặp anh, anh cũng đứng chắn trước mặt tôi như bây giờ.

Tôi cúi đầu, anh vẫn nhìn tôi. Tôi ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt của anh, tôi hung hăng nhìn chằm chằm lại anh. Hai ánh mát giằng co nhau, cuối cùng, tôi lạnh lùng nói: “Ngài Lâm, làm phiền ngài, tránh ra.”

“Băng Nhi, em nghe anh nói có được không? Bảo Nhi, cô ấy…”

Tôi không muốn nghe anh nói về anh cũng như về Trần Bảo Nhi, tôi không muốn nghe gì hết. Tôi thấy bảo vệ đang đi tuần tra, quần áo chỉnh tề đang đi về phía này.

Tôi hét lên một tiếng làm bảo vệ đuổi Lâm Quốc Đống đi. Anh bất đắc dĩ lên xe, tôi không nhìn anh. Tôi chui vào thang máy, lúc này mới phát hiện cả người đẫm mồ hôi lạnh, nước mắt rơi đầy mặt.

Tối đó tôi không ngủ được nên sáng ra hai mắt thâm quầng, tôi cầm gương lên soi, thật giống mắt gấu mèo 0.0. Tôi muốn dùng phấn mắt để che lại, nhưng màu xanh cũng không được màu tím cũng không xong. Tôi tức giận ném hộp phấn qua một bên, ngơ ngác nhìn mình trong gương. Lại nghĩ tới lời mẹ nói, phụ nữ, chính là càng ngày càng già, phải nắm chặt thời gian.

Ai, mặc kệ nó, mắt gấu mèo 0.0 thì mắt gấu mèo 0.0, nhiều lắm là bị Lãnh Thanh Hoa và Tiểu Chu trêu chọc. Cùng lắm thì tôi núp trong phòng làm việc không đi ra ngoài.

Tôi không gặp người nhưng người lại muốn gặp tôi. Hôm nay Lãnh Thanh Hoa và Tiểu Chu đặc biệt đến phòng làm việc của tôi, quả nhiên là bị họ cười nhạo một phen.

Có một cô bạn gửi cho tôi một tấm hình, cô bạn năm xưa bây giờ đã là một cô gái xinh đẹp động lòng người. Cô ấy mặc áo sơ mi và quần jean, dưới ánh nắng mặt trời lại càng xinh đẹp hơn. Cảnh vật xung quanh chắc là ở nước ngoài.

Tôi lấy tấm hình cho Bí Đỏ xem, cô ấy nhìn thấy liền la to: “Xem người ta kìa, có thể đi đó đi đây thật là tuyệt. Lạc Băng, hay là chúng ta đi chơi đi?”

“Không phải hai cậu đi hưởng tuần trăng mật sao?”

“Thôi đi, đi không được nửa tháng đã phải quay lại làm việc. Với lại đi với chồng làm sao giống đi với bạn bè được. Cậu nghĩ đàn ông đi theo để làm gì?”

“Không phải là để trả tiền sao.” Tôi là người bình thường, trong đầu chỉ có thể nghĩ đến cái này thôi.

“Biết vậy sao không lấy tiền của lão Trần đi, dù sao không lấy tiền thì cũng không được gì khác.” Bí Đỏ nghĩ tới chi phiếu của lão Trần liền chảy nước miếng. Hoàn toàn quên mất đã nói với tôi là lấy tiền lẻ đập vào mặt ông ta.

Cuối cùng theo ý của Bí Đỏ, chủ nhật chúng tôi sẽ ra ngoại ô leo núi. Như vậy vừa tiết kiệm tiền vừa có thể phát triển tình cảm. Đó là theo lời Bí Đỏ nói.

Chúng tôi chuẩn bị đủ thức ăn nước uống, dầu cù là, lều, cùng với những thứ khác. Bí Đỏ nói trong núi không có đàn ông nên không cần trang điểm, vì vậy chúng tôi để mặt mộc đi.

Vào mùa thu sương mù bao phủ cả rừng núi, tia sáng yếu ớt của mặt trời rải rác tí ti trên mặt đất, bươm bướm, con kiến nhẹ nhàng chậm rãi dạo bước xung quanh. Cánh hoa sơn trà rơi đầy dưới chân núi, cánh hoa trắng điểm xuyến trên bãi cỏ xanh, đẹp đến nỗi tôi muốn nằm xuống ngủ một giấc.

Tôi và Bí Đỏ lửng thững đi, không khí tràn ngập mùi hương hoa cúc.

“Dùng hoa để ước định / bọn họ ám dụ / thắng được hết tất cả lời nói / dựa vào tình yêu sung sướng và nỗi đau / Em yêu anh / Anh là sinh mạng của em!” Bí Đỏ cao hứng ngâm thơ, vang vọng cả núi rừng.

“Tôi có một dãy nhà / mặt hướng biển rộng / xuân về hoa nở.” Lại đổi bài khác .

Sau đó là Tịch Màn Dung, Từ Chí Mị, Thư Đình, mỗi bài cô ấy chỉ hát một đoạn. Mà chỉ ngâm phần nội dung chính của bài đó.

Bí Đỏ đọc một hơi rồi ngừng lại.

“Sao vậy? Hết nhớ rồi sao?” Tôi chế nhạo Bí Đỏ.

Bí Đỏ không phục nói: “Ai nói, lúc nhỏ tớ còn có thể đọc bài “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị, chỉ là cảm thấy nó dài quá nên quên thôi, tránh cho đầu óc bị quá tải.”

“Bí Đỏ, lâu rồi chúng ta không có đọc thơ. Nếu hôm nay không lên núi, chắc tớ cũng quên mất cái gọi là thơ rồi.” Tôi cảm khái nói “Còn nhớ vào năm 16 tuổi không? Chỉ vì một quyển tập thơ mà xém chút nữa chúng ta trở mặt.”

“Ha ha, là bài đó, tất cả mọi chuyện đều đã hết / tất cả nước mắt cũng đã đi / chợt quên / nó bắt đầu như thế nào / ngày xưa / mùa hè không bao giờ có thể về nữa.” ***g ngực của Bí Đỏ phập phồng, cô ấy cười không ngớt “Năm đó cậu vừa nghe thấy bài này đã khóc.”

“Cậu còn nói, tớ vừa khóc là cậu liền cười.” Tôi trách móc Bí Đỏ.

Sau đó chúng tôi vừa đi vừa hát, thật ra chỉ là những bài tự chế, loạn xà ngầu cả lên nhưng lại cảm thấy rất thoải mái, tất cả phiền muộn đều trôi theo chín tầng mây.

Cà gọi điện thoại tới, trong núi tín hiệu không tốt, Bí Đỏ chưa nói được câu nào liền mất tín hiệu. Cà gọi lại, tình hình vẫn như thế. Bí Đỏ hét vô điện thoại “Tín hiệu không tốt, đừng gọi nữa.” Cũng không biết Cà có nghe được không.

“Lạc Băng, chúng ta khóa điện thoại lại đi, hai ngày này sống trên núi không cho phép nói chuyện về thành phố.” Bí Đỏ ra lệnh cho tôi. Tôi cũng khóa di động lại.

Cô ấy lấy ra một bộ cờ tướng nhỏ, nói: “Lạc Băng, chơi một chút xem cậu có tiến bộ không.”

Tôi không nhớ đã bao lâu rồi không đánh cờ cùng cô ấy. Chúng tôi tìm một tảng đá lớn ngồi xuống rồi bắt đầu sát phạt. Thỉnh thoảng cô ấy ăn quân của tôi, tôi không cho, hai người lớn tiếng cãi vả, náo động cả núi. Khi chúng tôi còn học cấp 3, mỗi năm trường đều tổ chức thi cờ tướng, tôi và Bí Đỏ ẵm giải nhất và giải nhì ra về, chỉ chừa cho người khác giải ba. Đến năm mười hai, bọn họ dứt khoát không thèm ghi danh thi, chỉ có tôi và Bí Đỏ thi, Bí Đỏ cao hứng chỉ cần đánh một ván.

Đêm đến, không khí mát lạnh mang theo mùi bùn đất, giọt sương óng ánh đọng trên tán lá cây. Tôi và Bí Đỏ nằm trên bãi cỏ ướt nhẹp nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao chiếu rọi khắp nơi giống như một chiếc khăn tay khổng lồ, ở giữa trung tâm là Ngân Hà, chúng tôi tìm được một ngôi sao như cái muỗng chính là sao Bắc Đẩu.

Bóng đêm mênh mông, gió mát phất phơ.

Bí Đỏ mở đôi mắt to ra, xoay đầu lại nói: “Lạc Băng, cậu kể chuyện Ngưu Lang Chức Nữ cho tớ nghe đi.”

Từ nhỏ cô ấy đã thích nghe kể chuyện, cô ấy thích nhất là truyện Ngưu Lang Chức Nữ cũng vì nó có quá nhiều nỗi tương tư và bi thương.

“Bí Đỏ cậu sao vậy?” Tôi quơ quơ tay trước mắt cô ấy.

Bí Đỏ gạt tay tôi ra, nói: “Cậu nói xem tại sao Ngưu Lang và Chức Nữ không thể sống chung với nhau?”

Lúc này một vì sao xẹt qua, Tôi và Bí Đỏ cùng im lặng.

Một lát sau, Bí Đỏ lại xoay đầu lại nói: “Lạc Băng, tớ cảm thấy, chuyện của thạch hoa quả và Bảo Nhi không phải như vậy.”

“Không phải nói hai ngày này sống trên núi không nói chuyện thành phố sao?”

“Nhưng không nói thì cảm thấy không thoải mái, không phải cậu cũng nghĩ đến chuyện này sao.” Bí Đỏ nói năng hùng hồn.

“Lâm Quốc Đống cũng thừa nhận còn có thể là giả sao?”

Bí Đỏ dứt khoát ngồi dậy, nói: “Cậu suy nghĩ một chút đi, nếu như Bảo Nhi thật sự mang thai con của thạch hoa quả, thạch hoa quả cũng đồng ý làm ba đứa bé vậy thì tại sao lão Trần lại chạy tới đưa tiền cho cậu? Ông ta sẽ không tự nhiên đưa tiền cho cậu. Cho nên, ông ta làm thế chứng tỏ ông ta chột dạ. Còn nữa, thạch hoa quả nói cậu cho anh ta thời gian, anh ta sẽ xử lý tốt, là có ý gì? Thạch hoa quả đối với Kỳ Kỳ như thế nào, cậu còn không biết sao? Nếu như đứa bé đó thật sự là của thạch hoa quả thì anh ta sẽ “xử lý” sao? Tớ cảm thấy chuyện này có bí mật nào đó.”

Hôm sau chúng tôi từ trong lều bò ra ngoài, chúng tôi cũng không rửa mặt, thì ra cảm giác không rửa mặt lại tốt như vậy. Bí Đỏ lôi kéo tôi cười một trận rồi nói muốn đi vào núi hái quả dại ăn sáng, mùa thu chính là mùa bội thu của trái cây.

Bí Đỏ cởi áo khoác ra, ném lên tay tôi rồi leo lên cây. Động tác rất nhanh nhẹn. Trong núi sâu vậy mà có tiếng người vang vọng, chúng tôi hét to về phía đó hai tiếng nhưng chỉ có thể nghe được tiếng vang.

Bí Đỏ từ trong túi quần lấy ra một túi tiền, Bí Đỏ chết tiệt, cái này mà cũng chuẩn bị luôn. Tôi còn tính căng cái khoác ra để đựng trái cây.

“Lạc Băng, cậu cũng lên đây đi.” Bí Đỏ đưa một tay ra rêu rao.

“Tớ không leo được.” Thấy Bí Đỏ ở trên cành cây dương dương tự đắt, lòng tôi thật ngứa ngáy.

“Ai biểu cậu hồi nhỏ không chịu học leo cây.” Bí Đỏ cười nhạo tôi.

Tôi ngước đầu hâm mộ nhìn Bí Đỏ, hận mình tại sao lại không học võ. Đột nhiên Bí Đỏ ném mấy con sâu xuống, xém chút nữa trúng người tôi. Cô ấy ở trên cây cười ha ha, còn tôi thì lùi ra sau mấy bước mém tí là ngã xuống đất.

“Bí Đỏ chết tiệt!” Tôi nhặt mất trái cây rớt trên mặt đất ném cô ấy.

Bí Đỏ hái mấy trái trên cành ném ngược lại tôi. Cô ấy ở trên cây nên có thể hái được nhiều trái hơn còn tôi thì vừa khom lưng nhặt vừa ném, hơn nữa trái cây trên mặt đất cũng ít nên cô ấy chiếm thế thượng phong. Cô ấy ngồi trên cây cười ngã nghiêng.

Tôi không phục nên muốn nhặt nhiều hơn rồi phản kích lại cô ấy. Tôi ngồi xổm xuống nhặt lại nghe Bí Đỏ hét lên một tiếng.

Chẳng lẽ có động đất sao? Chờ tôi hồi phục tinh thần thì Bí Đỏ đã lăn xuống đồi…

Bạn đang đọc Hương Thơm Băng Đá Như Xưa của Mễ Lạp Phấn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự