Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Chương 11

Bạn đang đọc Hotgirl ? Không ! Tôi Không Muốn Làm Hotgirl !!! của Windy luv mic

Phiên bản Dịch · 4882 chữ · khoảng 17 phút đọc

Bỗng điện thoại của nó reo nó nhấc máy ở đầu dây bên kia giọng của một người phụ nữ trung niên phát ra:

- Cô có phải là Hải Linh không?

- Dạ đúng. Bác là ai vậy ạ?- nó hỏi.

- Tôi là mẹ của Nhất Bảo.

- Dạ.- nó ngạc nhiên nói khiến mọi người quay ra nhìn.- hihi không có gì đâu.- nó nói với họ rồi tiếp tục nói chuyện với bà ấy.

- Chúng ta gặp nhau bây giờ được không?- bà ấy hỏi giọng lạnh tanh.

- Dạ...- nó ngập ngừng.

- Không tiện sao?

- Dạ không ạ bác nói địa điểm đi cháu sẽ tới.

- Được rồi vậy chúng ta gặp nhau...

Trước khi tắt máy bà ta không quên dặn nó là không nói cho bất kì ai biết cuộc gặp mặt hôm nay. Nó đi ra chỗ hẹn thấy nó bà ta vẫy tay nó chạy về phía chiếc bàn bà ấy đang ngồi nói:

- Bác đợi lâu chưa ạ? cháu xin lỗi giờ cháu mới đến được.

- Không sao chỉ tại tôi đến sớm thôi. Cháu ngồi xuống đi.

- Dạ.

- Hôm nay tôi gặp cháu là có chuyện muốn nói..

- Dạ.

- Tôi biết cháu và Nhất Bảo đang yêu nhau tôi cũng đã tìm hiểu qua hoàn cảnh của cháu. Đây là một chút tiền cháu cầm lấy giúp gia đình và tôi cũng muốn cháu hay chia tay với Nhất Bảo.- bà ta đẩy tờ ngân phiếu về chỗ nó nói.

Nó sững người trước hành động này của mẹ hắn. Trước khi đến đây nó cũng hiểu phần nào câu chuyện nhưng thật không ngờ bà ta lại hành động như vậy. Nó liếc qua tờ ngân phiếu cũng phải 10 con số không. Nó hỏi:

- Bác làm vậy là có ý gì?

- Như tôi đã nói cháu hãy chia tay với Nhất Bảo thì số tiền này sẽ thuộc về cháu.- bà ấy vẫn nói giọng lạnh băng như lúc nói chuyện qua điện thoại.

- Cháu không thể nhận số tiền này. Cháu và Nhất Bảo yêu nhau...

- Cháu nghĩ nó yêu cháu thật lòng sao? cũng có nhiều cô gái nói với tôi như vậy nhưng kết quả thì sao chứ vài ngày sau chúng nó lại chia tay và cháu cũng không ngoại lệ. Hãy cầm lấy tiền và đừng gặp Nhất Bảo nữa.

- Thưa bác cháu không biết trước đây Nhất Bảo đã đối xử với các cô gái đó thế nào nhưng cháu tin vào sự lựa chọn của mình. Cháu yêu Nhất Bảo.

- Yêu? cháu yêu nó hay yêu tiền của nó?

- Thưa bác cháu đã nói rồi cháu và anh ấy yêu nhau cháu mong bác chấp nhận quan hệ của bọn cháu.- nó bình tĩnh nói.

- Cháu đừng vội trả lời như vậy cháu cứ về suy nghĩ đi chúng ta sẽ gặp lại 3 ngày sau.

- Dạ không đâu ạ. Cháu đã quyết định rồi cháu và Nhất Bảo sẽ không chia tay.

- Cháu...- bà ấy đập tay xuống bàn tức giận nhưng rồi cũng mau chóng lấy lại được bình tĩnh nói tiếp.- Tôi nghĩ cháu sẽ hối hận về câu trả lời này đấy. Tôi khuyên cháu hãy cầm lấy số tiền này và chia tay với Nhất Bảo đi.- bà ấy vẫn cố khuyên nó.

- Dạ cháu không lấy đâu ạ.- nó kiên quyết nói.

.....

- Sao không thấy nhỉ? bác Sơn...bác Sơn...

- Dạ thưa thiếu gia.- ông quản gia chạy lên.

- Bác thấy cái Ipad của tôi đâu không?

- Dạ không ạ. Để tôi gọi người đi tìm.

- Thôi để tôi xuống dùng tạm của mẹ bác mau tìm đi.

Hoàng Quang Tuấn- thiếu gia của tập đoàn Young Life hoạt động với nhiều lĩnh vực khác nhau nổi tiếng trong giới kinh doanh cả trong và ngoài nước và cũng chính là con trai của bà Lê Tuyết Ngọc- mẹ hắn. Có khuôn mặt vô cùng kute cao 1m85 ngoại hình cân đối có số đo 3 vòng chuẩn như người mẫu. Tuy là con độc nhất của ông Hoàng Hạo Phong nhưng Quang Tuấn có tính cách tự lập ngoài học ở trường cậu cũng tự tìm việc làm thêm.

- Đây rồi hihi.- Tuấn chạy vào phòng làm việc của mẹ mở ngăn kéo tủ lấy chiếc Ipad. Thấy trên bàn có ảnh của một cô gái cậu cầm lên xem ngắm kĩ người con gái này. Cô gái có khuôn mặt xinh đẹp, nụ cười trong sáng mải mê ngắm người con giá đó cuối cùng cậu kết một câu: Đẹp. Chắc mẹ định giới thiệu ình hihi. Cậu cầm tờ sơ yếu lí lịch lên đọc.

" Sao lại vậy? đây là người yêu của anh Nhất Bảo sao?

"- cậu nghĩ. Nghe thấy tiếng của mẹ cậu để tờ giấy về vị trí cũ rồi chạy ra khỏi phòng.

- Mẹ về rồi ạ. - Ừ hôm nay không phải đi học hả con?

- Dạ con vừa về. Con mượn Ipad của mẹ một chút không phiền chứ ạ?

- Ừ con cứ dùng đi.

- Dạ cảm ơn mẹ.

Nói rồi bà ấy đi từng bước mệt mỏi vào phòng làm việc. Tuấn cũng về phòng hình ảnh người con gái ban nãy cứ xuất hiện trong đầu cậu. Cậu thấy cô gái ấy rất quen nhưng không nhớ đã gặp ở đâu, cậu gọi ông quản gia.

- Bác Sơn người con gái tên Hải Linh mẹ tôi điều tra cô ấy có chuyện gì vậy?

- Dạ chuyện đó...Tôi cũng không rõ.

- Thật không?

- Dạ thiếu gia tôi không biết.

- Được rồi ông về phòng đi. Ak ông có thể cho tôi tờ lí lịch của Hải Linh được không?- Tuấn hỏi khi ông quản gia đi ra ngoài cửa.

- Dạ được tôi sẽ đem lên ngay.

- Cảm ơn ông.

  • Sáng hôm sau *

- Thưa giám đốc các hợp đồng đầu tư vào dự án khu nghỉ dưỡng của chúng ta đã bị hủy bỏ.- Cô thư kí chạy vào nói.

- Cô nói gì?- bà ta sửng sốt.

- Dạ thưa giám đốc các nhà đầu tư đã rút khỏi dự án này rồi ạ.- cô ta nhắc lại 1 lần nữa.

- Sao lại có thể như thế? Vậy chẳng nhẽ họ không biết rằng nếu hủy hợp đồng sẽ phải bồi thường gấp 5 lần hay sao? Lí do vì sao họ lại làm thế?

- Dạ do lần ra mắt sản phẩm có vấn đề hơn nữa cổ phiếu của công ty liên tục trượt giá. Các nhà đầu tư và cổ đông đang rất hoang mang.

Bà ta tức giận đập tay cái

" bốp

" xuống bàn khiến cô thư kí giật mình.

- Không thể như thế được.- bà ta ôm đầu nói.

- Thưa giám đốc hiện giờ các nhà đầu tư đều kí hợp đồng với công ty Dream Away rồi ạ.

- Dream Away? Sao tôi chưa nghe thấy tên công ty này bao giờ?

- Dạ công ty đó cũng mới thành lập công ty đó có hướng đầu tư như của chúng ta. Họ cũng ra mắt sản phẩm cùng lúc với công ty ta hiện giờ sản phẩm của họ có mặt ở khắp trung tâm mua sắm cũng như các cửa hàng mĩ phẩm lớn của cả nước. Có thể nói Dream Away là công ty rất có triển vọng...

- Tôi đã điều hành công ty này hơn 10 năm nay chẳng nhẽ lại bại dưới tay một công ty mới thành lập chưa được bao lâu chứ. Không thể như thế, cô mau điều tra xem giám đốc công ty đó là ai.

- Dạ thưa giám đốc.- cô thư kí nói.

- Việc bây giờ cần làm là phải kéo lại các khoản đầu tư của công ty và trấn an các cổ đông. Cô mau ở cuộc họp khẩn cấp đi.

- Vâng tôi sẽ chuẩn bị ngay.- nói rồi cô thư kí vội vàng đi ra ngoài.

" Rốt cuộc Dream Away là công ty thế nào?

"- bà ta tự hỏi.

  • Dream Away *

- Nhất Bảo kế hoạch của chúng ta đang tiến triển vô cùng thuận lợi rất nhiều các hợp đồng được gửi tới.- Minh Cường hớn hở nói.

- Ừ cũng nhờ công của các cậu cả. Các cậu vất vả rồi, à Hoàng Anh thế nào rồi?- hắn hỏi.

- Nghe nó nói sáng nay sẽ gặp Quỳnh Anh để giải quyết mọi chuyện nhưng chẳng biết kết quả thế nào nữa.

- Ừ. Thôi hôm nay làm việc đến đây thôi mình phải vào bệnh viện đây các cậu vào không?

- Có.- cả hai đồng thanh

Hắn hơi ngạc nhiên với câu trả lời này của 2 thằng bạn, trước đây họ đâu có quan tâm ai quá lên như vậy hắn hơi nghi ngờ hỏi:

- Các cậu có tình cảm gì đặc biệt với Hải Linh hả? Khai mau.

- Đâu có.- lại đồng thanh lần nữa.

- Mình có người yêu rồi mà. Đừng nói linh tinh.- Cường nói.

- Người yêu? Thật không ai thế?- hắn và Nhật Duy ngạc nhiên hỏi.

- À...mình...

- Mau nói đi.- hắn giục.

- Là Mai Thùy.- Cường ngại ngùng nói.

- Sao Mai Thùy á.

- Ừ.

- Vậy sao không cho bọn này biết vậy hả?- Nhật Duy trách.

- Thì bây giờ biết rồi còn gì.

- Hơ thì ra là như thế cậu lấy cơ vào bệnh viện thăm mẹ vợ tôi để có thời gian ở bên cạnh Mai Thùy chứ gì. Đồ khôn lỏi.- hắn.

Cường cười xòa cho qua chuyện bông hắn quay sang Nhật Duy hỏi:

- Vậy còn cậu sao tự dưng hôm nay nổi hứng vào bệnh viện vậy? Nhật Duy cậu giấu chúng tôi điều gì hả?

- Không có.- Duy chối.- tôi chỉ đến thăm người ốm thôi chứ đâu có lí do gì khác.

- Tạm tin. Thôi đi thôi cũng muộn rồi.- hắn nói cả bọn kéo nhau ra xe trước khi vào bệnh viện có rẽ qua mua một bó hoa và một chút hoa quả vào tặng mẹ nó.

* * * * Trường đại học *

Vừa mới bước khỏi khu kí túc đập ngay vào mắt bọn nó là ảnh một đứa con gái đang nhảy nhót trên sàn quán bar nhìn kĩ họ nhận ra rằng đó là nó. Đi đến đâu cũng là những tấm ảnh đó mọi người trong trường bàn tán xôn xao về nó bọn Quỳnh Anh tức lắm nhưng chẳng thể làm được gì.

- Sao lại thế này?- Mạnh Quân hốt hoảng chạy vào hỏi trên tay cầm tấm ảnh.

- Cậu xem rồi à. Mình cũng không tin được đó là Hải Linh, con nhỏ dù có thiếu tiền đến mấy cũng không đi làm cái nghề đó đâu.- Mai Thùy.

- Nhưng những tấm ảnh đó là sao?- Quỳnh Anh hỏi.

- Chắc có đứa giở trò.- Kiều Trang.

- Này các cậu nghĩ là ai?- Quỳnh Anh.

- Chưa biết được. Bọn con gái trong trường mình khi biết Hải Linh và Nhất Bảo đang yêu nhau đứa nào chẳng ghét con nhỏ rồi nên việc này chưa biết chắc được ai làm cả.- Mai Thùy nói.

- Thôi bây giờ đi thu mấy cái tấm ảnh đó đi trước khi con nhỏ tới.- Kiều Trang và cả bọn đang định đứng lên đi thì thầy hiệu trưởng đến. Thấy ông ấy cả lớp đồng loạt đứng dậy cúi nhẹ người chào. Ông ta mặc bộ vest màu đen tay chắp đằng sau bước vào vẻ mặt tức giận nói.

- Nguyễn Hải Linh đã đến chưa?

Lớp trưởng đứng dậy trả lời:

- Dạ thưa thầy bạn Hải Linh chưa tới ạ.

- Chưa tới? bây giờ mấy giờ rồi mà vẫn chưa đi học? các cô các cậu xem thường cái trường này quá rồi đấy.

- Thưa thầy bây giờ mới có 7h15 còn những 15

nữa cơ ạ.- Quỳnh Anh bạo dạn đứng lên nói.

- Cô nói gì hả?- ông ta quay sang con nhỏ nhìn với ánh mắt tóe lửa.

- Trường ta quy định 7h30 mới vào học việc bạn Hải Linh chưa tới lúc trước 7h30 thì có sao đâu ạ. Thật vô lí.- con nhỏ vẫn tiếp tục nói. Ngửi thấy mùi thuốc súng thoang thoảng đâu đây biết với cái tính cách ngang ngạnh của Quỳnh thể nào cũng gây ra chuyên nên Mai Thùy và Mạnh Quân ngồi cạnh đều kéo tay của Quỳnh xuống nhưng vô dụng. Con nhỏ hất tay 2 đứa ra vẫn ngang nhiên đứng lên.

- Cô...cô tên gì?

- Thưa thầy em tên Lê Ngọc Quỳnh Anh.- nó nói dõng dạc từng chữ.

- Lê Ngọc Quỳnh Anh được lắm cô đi theo tôi lên văn phòng viết bản kiểm điểm.

- Kiểm điểm? về việc gì ạ?- con nhỏ ngơ ngác hỏi.

- Vô lễ với giáo viên được chưa?- nói rồi ông ta phủi đít bỏ đi, trước khi đi ông ấy không quên quay lại nhắc với sinh viên trong lớp lúc nào Hải Linh lên phòng hiệu trưởng ngay lập tức. Quỳnh Anh bước theo ông ta lên văn phòng ông ấy đưa cho nó tờ giấy và bút kêu nó viết xong thì mang qua phòng hiệu trưởng.

- Ông này có đi làm bản đồ sét đâu mà đầu hói vậy trời. haizzz.- Quỳnh Anh nói khi thấy thầy hiệu trưởng đi hẳn.

Bỗng có tiếng gọi ngoài cửa quay ra thấy bọn Kiều Trang đang đứng ngoài nó cười rồi chạy lại nói:

- Sao lên đây tính viết hộ bản kiểm điểm hả?

- Không rảnh nha mày.- Mai Thùy nói.

- Nhưng có người rảnh muốn viết cho cậu đấy hihi.- Mạnh Quân cười gian xảo.

- Ai ai?- Quỳnh Anh hỏi.

- Tèn...tén...ten.- cả bọn đồng thanh.

Quỳnh nhìn theo hướng tay của mọi người thì ra đó là Hoàng Anh thấy vậy Quỳnh thôi cười làm mặt lạnh đi vào trong.

- Ơ...

- Thôi bọn mình về lớp đây. Cậu tự giải quyết đi nha bye.- Mạnh Quân nói nhỏ rồi đi nhanh về lớp.

- Quỳnh Anh nghe anh giải thích đã.- Hoàng kéo tay con nhỏ lại. Quỳnh Anh vung tay ra nói:

- Còn gì phải giải thích nữa anh về mà lo cho cô vợ nhỏ của anh đi.

- Em nói gì vậy chuyện hôm trước sự thật không phải như em nghĩ đâu...

- Nghĩ? tôi đâu có rảnh như anh. Hoàng Anh này tôi thấy cô gái đó nói rất đúng tôi gia cảnh của tôi không hợp với anh đâu nên chúng ta...chúng ta chia tay đi.- Quỳnh Anh nói mà lòng đau như cắt nó quay sang chỗ khác để tránh ánh mắt của Hoàng.

- Em nói vậy là sao? Không...Quỳnh Anh giữa anh và cô gái đó đã chấm dứt lâu rồi. Anh yêu em, em biết điều đó mà Quỳnh Anh.

- Hoàng Anh đây không phải là lúc chúng ta nói chuyện tình cảm ở đây.

- Không nhất định anh phải nói lúc này...

- Hoàng Anh sao em lại ở đây?- thầy hiệu trưởng đi ra khi nghe thấy có tiếng cãi nhau.

- Dạ chào thầy.- Hoàng cúi nhẹ người chào.- thưa thầy em có chuyện muốn nói với Quỳnh Anh thầy có thể cho bọn em chút thời gian được không ạ?

- Ồ tất nhiên là được rồi em cứ tự nhiên tôi cũng có chuyện cần đi bây giờ hihi.- nói rồi ông ấy đi ngay ra khỏi phòng.

- Quỳnh Anh ít ra em cũng nên nghe anh nói đã rồi quyết định sau có được không?- Hoàng Anh nài nỉ.- Anh và Hà My đã chia tay nhau từ lâu rồi bọn anh không hề liên lạc với nhau mấy tháng nay. Chuyện anh nói sẽ cưới cô ấy chỉ là lúc đó anh không còn tỉnh táo...

- Tỉnh táo? nếu vậy chắc anh đã hứa hôn với hàng trăm cô gái rồi nhỉ?- Quỳnh mỉa mai.

- Quỳnh Anh quan hệ giữa anh và em là thật em tin anh đi. Anh yêu em, anh biết anh không phải là người đàn ông tốt nhưng anh yêu em là thật lòng Quỳnh Anh hãy tha thứ cho anh được không?- Hoàng cầm lấy tay con nhỏ cầu xin, Quỳnh Anh đã không thể che đậy thêm được cảm xúc của mình nữa rồi những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của nó như những giọt pha lê. Con nhỏ ngước mắt lên nhìn Hoàng Anh nhoẻn miệng cười. - Anh nhớ đấy nhá. Em chỉ tha thứ cho anh lần này thôi đấy.

Hoàng kéo nó vào lòng mình thì thầm vào tai con nhỏ: Anh yêu em nhiều lắm Quỳnh Anh à.

Nó hiện giờ đã có mặt ở trường, mới đặt chân vào đã nhận được ánh mắt dò xét của mọi người, những tiếng xì xào bàn tán sau lưng nó rút kinh nghiệm lần trước nó cúi xuống xem lại bộ dạng mình bây giờ : Vẫn ổn.- nó nói.

Nhưng không hiểu sao mọi người lại có thái độ đó với nó, đi đến hành lang về lớp nó gặp đám con gái bên lớp khác đang đứng đó nhìn nó bàn tán xôn xao. Bỗng con Vy- nhóm trưởng đội

" vịt giời

" nói to:

- Đằng trước thì treo biển

" Cấm sờ vào hiện vật

" ( ám chỉ nó là người yêu của Nhất Bảo ) vậy mà sau lưng thì đề cái biển to đùng

" HÀNG VỀ

" xí...- con nhỏ nhấn mạnh từng chữ. Rồi cả bọn ném ánh nhìn sắc lẻm vào nó.

Nó vẫn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng nó biết bọn vịt giời kia đang nói mình. Nó đứng lại hỏi:

- Các cậu nói vậy có ý gì?

- Ý gì? hứ chuyện đó cậu phải biết hơn tụi này chứ Hải Linh.- vẫn cái giọng mỉa mai dư thừa.

- Nói rõ hơn được không?- nó nói.

- Câu đó tụi này hỏi mới đúng chứ. Đồ mặt dày.

- Cậu nói gì.- nó tức giận nói.

Không nói gì nữa chúng nó quay người bỏ đi nó nhìn theo mấy cái dáng

"lả lướt

" đặc trưng của giống vịt bầu đi khuất khỏi dãy hành lang nó đi tiếp về lớp vẫn mải mê suy nghĩ về câu nói của nhỏ Vy lúc nãy. Vừa đặt chân vào lớp nó có cảm giác không ổn thường ngày lớp nó không khác gì cái nhà thương điên vậy mà hôm nay cái lũ này vừa thấy nó là im thin thín như thể nó là thầy hiệu trưởng không bằng. Không ổn không ổn một chút nào. Nó nở một nụ cười chào cả lớp:

- Chào gia đình thứ 2 hihi.

Đáp lại lời chào của nó là những câu trả lời chẳng có lấy một cảm xúc.

" Thật khó hiểu.

"- nó nghĩ. Bước về chỗ bon Kiều Trang bây giờ không có trong lớp chẳng hiểu đi đâu rồi nữa ( còn lo đi xé mấy cái tấm ảnh mà ) đặt cặp sách xuống bàn lớp trưởng nói:

- Hải Linh thầy hiệu trưởng nói cậu lên phòng ông ấy ngay đấy.

- Có chuyện gì thế?- nó ngơ ngác hỏi.

- À...ừ chuyện này...thôi cậu cứ lên đi có chuyện thì thầy mới gọi cậu lên chứ.- Phú lớp trưởng ngập ngừng nói.

- Ừ.- nói rồi nó đi lên phòng hiệu trưởng. Chuông điện thoại nó rung mở ra là tin nhắn của Mạnh Quân:

" Em đến chưa?

"

Nó rep lại:

" Rồi vừa đến thôi bọn anh ở đâu thế? chưa đi học à?

"

Mạnh Quân:

" Không bọn anh đến lâu rồi đang bận giải quyết vài chuyện. Mà em cứ ở trong lớp thôi nhá bọn anh về ngay đây. Có chuyện cần nói.

"

Đọc xong tin nhắn của Quân nó tò mò không biết có chuyện gì, rep lại:

" Không em đang lên phòng hiệu trưởng có chuyện gì lát để em về nói sau nha.

"

Mạnh Quân:

" Bọn anh đợi em ngoài phòng hiệu trưởng.

"- vừa rep xong tụi nó chạy ngay lên phòng của ông ấy nó đang ở trong đó đang nói chuyện với ông ý chúng nó cũng đoán được nội dung của câu chuyện là như thế nào nhưng không biết phản ứng của nó sẽ ra sao đây. Chỉ mong là sự thật không như những bức ảnh kia.

  • Phòng hiệu trưởng *

Nó vừa bước vào phòng thấy bộ mặt khó coi của tên cầm đầu hoa quả sơn nó đoán chắc có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Nó hơi căng thẳng nhưng vẫn cố nở một nụ cười chào ông ấy:

- Em chào thầy.- nó cúi người chào.- Thầy cho gọi em ạ?

- Ừ. Em ngồi xuống đi.- ông ấy chỉ về phía chiếc ghế đối diện với mình.

Nó làm theo chỉ dẫn của thầy hiệu trưởng. Vừa ngồi xuống ông ý đặt ngay trước mặt nó một sấp ảnh cầm lên nhìn nó vô cùng bàng hoàng khi thấy đứa con gái đang nhảy nhót trong ảnh là nó.

" Sao lại thế này?

"- nó tự hỏi chính mình.

- Em giải thích sao về những tấm ảnh này?- ông ta nghiêm mặt hỏi.

- Dạ...thưa thầy...em...- nó ấp úng không nói lên lời.

- Tôi thật thất vọng vì em. Đường đường là một học sinh giỏi của trường năm nay em còn còn có thể nhận được học bổng vậy mà sao lại có chuyện này xảy ra chứ. Hải Linh tôi cần một lời giải thích thỏa đáng.- ông ta tức giận nói.

- Em...

- Em nói đi đó có phải là sự thật không?

- Dạ...phải.- nó nói lí nhí.

Ông ta đạp tay cái

" bốp

" xuống bàn khiến nó giật mình mặt nó tái mét đi nó giải thích tiếp:

- Thưa thầy em chỉ làm thêm ở đó chứ không có những chuyện bậy bạ khác đâu ạ.

- Cứ cho là đúng đi nhưng chuyện một đứa con gái vào những chỗ như thế thử hỏi họ không nghĩ lệch lạc sao được? Gia đình em có biết chuyện này không?

- Dạ?- nó hốt hoảng.- không ạ.

- Trời ơi.- ông ấy ôm đầu nói.- được rồi tôi sẽ gọi điện cho gia đình thông báo về chuyện này.

- Thưa thầy xin thầy đừng nói chuyện em gây ra em sẽ tự giải quyết...

- Giải quyết? một cô bé bồng bột như em sao?

- Em đã 20 tuổi... - Vậy em có ý thức được việc em đã làm không? dù hoàn cảnh có khó khăn đến mấy thì em cũng phải tìm một công việc cho đàng hoàng chứ sao lại có thể làm ở những chỗ đó...- nói rồi ông ấy hít một hơi thật sâu cho vơi cơn giận rồi hỏi.- Em có còn làm việc ở đó nữa không?

- Dạ không ạ.

- Được rồi em về lớp đi tôi sẽ nói chuyện với em sau.

- Thưa thầy xin thầy đừng nói chuyện này với mẹ em...mẹ em vừa mới mổ xong bà mà biết được em sợ sẽ ảnh hưởng tới việc hồi phục.- nó cầu xin.

- Em về lớp đi.- ông ấy nói.

- Em chào thầy.

Nó bước ra ngoài với khuôn mặt ủ rũ bọn Kiều Trang đang sốt ruột đứng ngồi không yên thấy nó ra tụi nó chạy lại lo lắng hỏi:

- Sao rồi?- Kiều Trang hỏi.

- Không xảy ra chuyện gì chứ?- Mai Thùy.

Nó lắc đầu chán nản.

- Không biết đứa nào làm chuyện này. Đồ ném đá dấu tay tớ mà biết được đứa nào hại Hải Linh sẽ cho nó biết tay cứ đợi đấy.- Quỳnh Anh phẫn nỗ nói.

- Kìa em bình tĩnh đã, Hải Linh ông ấy không làm khó gì em chứ để anh vào nói chuyện với ông ý cho.- Hoàng Anh nói.

- Thôi không cần đâu anh. Em làm thì em chịu thôi.- nó ngăn.

- Em nó vậy là sao?- Mạnh Quân.

- Ra khuôn viên đi em kể ọi người nghe.

  • Khuôn viên trường *

Hoàng Anh đã biết chuyện này từ lâu nên cậu không có phản ứng gì ngược lại mọi người sau khi nghe xong nó kể lại mọi chuyện hết sức sửng sốt Quỳnh Anh còn ngồi không vững phải bám vào tay Hoàng.

- Sao em lại có thể như thế hả Hải Linh. Chị biết lúc đó em rất cần tiền nhưng cũng không nên ra vào những chỗ như thế chứ.- Mai Thùy nói.

- Chỗ đó cũng không đến nỗi đâu. Tử tế lắm.- Hoàng Anh nói xong nhận được ánh nhìn tên lửa của mọi người tái mặt.

- Linh em nói không ai biết chuyện này nhưng sao lại có những tấm ảnh kia?- Kiều Trang hỏi.

- Em không biết.- nó vẫn cúi mặt nói.

- Là ai nhỉ?- trong đầu mọi người đều có dấu hỏi chấm to đùng.

" Hứ Hải Linh cô sẽ còn đau khổ dài dài.

"- suy nghĩ của một đứa con gái.

Đâu chỉ có một người mà có những 2 người nãy giờ luôn theo sát bọn nó.

" Tôi sẽ bảo vệ em.

"

- Mà sao nãy giờ không thấy Nhất Bảo nhỉ? Hải Linh em không đi chung với cậu ấy sao?- Mạnh Quân nhìn giáo dác hỏi.

- À...em cũng không biết nữa chỉ thấy anh ấy nói có việc đi từ sớm rồi.

- Oh thằng Bảo nó chưa nói gì với em à?- Hoàng Anh hỏi.

- Nói gì hả anh?- nó hỏi lại.

- Anh nói vậy là sao? có chuyện gì à?- Quỳnh Anh quay sang hỏi.

- À thôi để lúc khác nói đi hihi.- Hoàng Anh cười xòa.

- Anh khai mau các anh có trò gì vậy hả? kể từ cái hôm mẹ mổ hành động khả nghi cho đến bây giờ. Nói đi.- Quỳnh đưa ánh mắt dò hỏi về Hoàng.

- Bọn anh trong sáng mà. Đâu có làm gì đâu.

- Vậy sao mấy ngày nay không thấy mặt mũi các ông ấy đâu hả? hay định đá bọn em thế?

- Ấy ấy em đừng đổ oan cho người tốt. Anh thề anh hứa anh đảm bảo là tụi nó đi làm việc đại sự đấy không có cái gì gọi là phản bội các em đâu. Các em biết bọn anh ngoan mà hihi.

- Ngoan? ọe...ọe...ọe.- bọn nó đồng thanh.

- Thôi Quỳnh chị đừng làm khó anh ấy chắc các anh ý có việc thật mà.- nó nói vậy nhưng trong lòng buồn lắm. Lúc này nó cần hắn hơn bao giờ hết hôm qua cũng chỉ gặp hắn được một lúc nhận điện thoại bọn hắn lại kéo nhau đi ngay mà lí do nhàm chán nhất là có việc bận cần giải quyết. Mấy ngày nay nó cảm thấy tình cảm giữa nó và hắn không còn mặn nồng như trước nữa các cuộc gọi và tin nhắn của hắn cũng dần ít đi. Ngày trước hắn là người chủ động gọi nhưng giờ thì lại là nó nói chuyện chưa được bao lâu hắn lại có việc. Nó không biết hắn đang làm gì mà lắm chuyện cần giải quyết thế ở cái độ tuổi này của hắn thì ngoài việc học ra còn việc gì nữa đâu không nhẽ hắn có người khác? Nghĩ đến vậy tim nó bỗng nhói đau nó lắc đầu thật mạnh để cái suy nghĩ ngu nguội đó biến khỏi đầu mình.

- Hải Linh em sao thế?- Mai Thùy lay người nó gọi.

Nó thoát khỏi dòng suy nghĩ trở lại với thực tại lớ ngớ hỏi:

- Có chuyện gì không chị?

- Vào học thôi chuông nổ rồi.

- Dạ vâng.

  • Công ty Dream Away *

- Công việc tiến triển thuận lợi chứ?- Hoàng Anh hớn hở chạy vào hỏi.

Thấy bộ mặt vui vẻ của cậu lúc này bọn hắn cũng đoán được lí do vì sao.

- Bộ mày với Quỳnh làm hòa rồi hả?- Minh Cường hỏi.

- Thôi đi ông biết rồi còn hỏi hihi.

- Hihi.

- À Nhất Bảo này Hải Linh xảy ra chuyện rồi?

Hắn nghe vậy dừng rút tay ngay khỏi bàn phím đứng dậy tiến về phía Hoàng lo lắng hỏi:

- Cô ấy làm sao? có chuyện gì? mày nói đi.

Bạn đang đọc Hotgirl ? Không ! Tôi Không Muốn Làm Hotgirl !!! của Windy luv mic
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự