Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 46 Cả đời

Bạn đang đọc Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên của Bách Lý Yêu Yêu

Phiên bản Dịch · 5321 chữ · khoảng 19 phút đọc

"Phương Dận đi rồi?"

Phương Thê bọn họ ở nước Pháp một đoạn thời gian, chờ bác sĩ nói ánh mắt của Doãn Văn Trụ khỏe lại hoàn toàn sau mới trở về nước.

Không nghĩ tới Doãn Văn Thận nói cho bọn họ biết một cái tinPhương Dận thề son sắt nói muốn sụp đổ mấy gia tộc lúc trước đã hại Tư Đồ gia, hơn nữa Phương Thê cũng hiểu cá tính của anh ta, không thể nào nói buông tha liền buông tha .

Nếu không anh ở Phương gia nhiều năm như vậy, sớm nên bỏ qua.

"Ừ."

Doãn Văn Thận gật đầu một cái, sau đó cười cười nói: "Vậy con phải cám ơn anh trai con."

"Anh hai?"

Phương Thê sợ run lên, sau đó hỏi: "Anh hai đã tới đây?"

Lời của cô vừa hết, Tư Đồ Dục liền cười đi tới: "Thê Thê."

Tư Đồ Dục nhận được điện thoại của Phương Thê, biết cô tha thứ người đàn ông kia, bọn họ cũng ở cùng nhau.

Cho nên anh muốn xem người đàn ông đó rốt cuộc thế nào?

Dĩ nhiên cũng liền thuận tiện gặp Phương Dận một chuyến.

Mặc kệ thế nào, Phương Dận cũng không xấu, mà là quá cố chấp.

Vì báo ân, không tiếc làm bất cứ chuyện gì.

Anh chỉ là nói cho anh ta một ít lời, cho anh ta biết ý nguyện thực sự của cha.

Không phải cừu hận kia, mà là hy vọng mới.

Phương Thê làm truyền nhân chân chính của Tư Đồ gia mới là hi vọng của cha.

Nếu như anh hại đến cô ấy, như vậy cha lại sẽ ra sao?

Anh cũng cho anh ta nhìn một ít th

Phương Dận là một người thông minh, tự nhiên rất nhanh hiểu rõ.

Vốn Phương gia cũng chính là anh, tự nhiên cũng nên về anh, nhưng anh lại nói đã sớm chán ghét thương trường, muốn tìm một chỗ đi giải giải sầu.

Tư Đồ Dục không có giữ lại, chỉ cười nói với anh, Phương gia tùy thời giữ lại cho anh, chẳng qua là thay mặt quản lý, chờ anh giải sầu xong, tùy thời chào đón anh về.

Phương Dận không nói gì, chỉ là cuối cùng giữ lại một câu nói.

Đó là anh nói với Phương Thê, đó chính là hi vọng cô hạnh phúc.

Anh nói, nếu như là hi vọng của Anh Diễm ,như vậy anh tự nhiên nguyện ý thành toàn.

"Anh hai."

"Cậu."

Phương Thê và tiểu Lạc Lạc đồng thời kêu lên.

Tư Đồ Dục đi tới bọn họ, ôm lấy tiểu Lạc Lạc hôn một cái, vừa cười nói nhìn Phương Thê: " thế nào? Nước Pháp đẹp không?"

"Ừ, cũng không tệ lắm."

Phương Thê hồi lâu không có thấy Tư Đồ Dục, đáy lòng cũng rất vui.

"Anh hai, tới đây tại sao lại không nói cho em biết một tiếng?"

Tư Đồ Dục liếc mắt nhìn Doãn Văn Trụ, lúc này mới cười cười nói: "Không muốn quấy rầy em."

Thật ra thì có một số việc, anh thích làm trong bóng tối.

Đối người quan trọng của mình, anh nguyện ý vì bọn họ chống lên một mảnh bầu trời.

Cho nên Doãn Văn Trụ rốt cuộc là người thế nào, anh cũng cần hiểu rõ.

Người của Mạt điện bọn họ là bao che, cho nên nếu như muốn tổn thương người Mạt điện bọn họ, anh tuyệt không cho phép.

"Xin chào, em là Doãn Văn Trụ."

Doãn Văn Trụ đưa tay với Tư Đồ Dục, lễ độ mà nói.

Đây là anh trai của Thê Thê, anh đương nhiên sẽ tôn trọng.

"Tư Đồ Dục."

Tư Đồ Dục cũng đưa tay ra, cùng Doãn Văn Trụ cầm thật chặt.

Vào lúc anh tới đã làm qua một chút điều tra, cho nên đã hiểu được một ít chuyện, cho nên đối với phong cách hành sự của Doãn Văn Trụ cũng rất là thưởng thức.

"Thê Thê là người em yêu cả đời, cho nên về sau em nhất định sẽ bảo vệ tốt cô ấy, kính xin anh hai yên tâm."

Doãn Văn Trụ liếc đã thấy ra mục đích của Tư Đồ Dục, cũng trước mặt mọi người mặt ngoài nói ra lập trường của mình.

Không phải là vì giải thích cái gì, mà vốn là lời hứa của anh.

"Nói cái gì đó?"

Phương Thê ***ng nhẹ Doãn Văn Trụ một cái, mới ngược lại nhìn về Tư Đồ Dục : "Anh hai, đã đến rồi, vậy thì ngây ngô mấy ngày nữa mới trở về đi, em cũng thật lâu không thấy anh hai rồi."

Tình yêu rất quan trọng.

Nhưng đối với Phương Thê mà nói, thân tình cũng rất quan trọng.

"Thê Thê nói đúng, ở mấy ngày nữa đi."

Doãn Văn Thận cũng đúng lúc mở miệng nói.

"Không, Thê Thê, anh còn có chuyện."

Lần này anh tới đây còn có một mục đích, đó chính là rốt cuộc có tin của người phụ nữ kia, cho nên mặc kệ tin tức là thật hay giả, anh cũng muốn lập tức đi tới nhìn một chút.

Không muốn chậm trễ nữa, chỉ sợ bỏ qua lần nữa.

Cho nên lúc này Tư Đồ Dục không thể chờ đợi.

"Anh hai, là có tin tức sao?"

Chung sống ba năm, Phương Thê tự nhiên biết chuyện có thể để cho điện hạ Mạt điện động dung là cái gì?

Nếu như là vậy, cô cũng không tốt gọi anh lại.

Đó là hạnh phúc của anh hai.

"Ừ."

Tư Đồ Dục gật đầu một cái nói: "ngày mai anh sẽ lên đường."

Lên đường đến thành phố H, lên đường đến bên cạnh cô ấy.

"Vậy anh hai , thuận buồm xuôi gió, còn có đạt thành tâm nguyện."

Phương Thê cười cười, đi tới ôm Tư Đồ Dục một cái, nhẹ giọng nói.

Tư Đồ Dục ôm lại Phương Thê, cũng nhẹ nhàng nói: "Em cũng thế, phải

"Ừ, em sẽ hạnh phúc."

Phương Thê dùng sức gật đầu một cái, trong lời nói tràn đầy kiên định.

Cô sẽ hạnh phúc, hạnh phúc lần này chính cô nắm chặt.

Tư Đồ Dục buông lỏng Phương Thê ra, đi tới Doãn Văn Trụ, "Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Doãn Văn Trụ gật đầu, theo Tư Đồ Dục đi ra ngoài.

Đây là cuộc nói chuyện giữa đàn ông.

Phương Thê cũng không biết bọn họ rốt cuộc nói cái gì, ngày thứ hai, Tư Đồ Dục đã rời đi.

Lúc rời đi, anh cười nói, anh yên tâm.

Phương Thê không hỏi Doãn Văn Trụ bọn họ rốt cuộc nói cái gì, bởi vì cô hiểu, mặc kệ nói cái gì, bọn họ đều là vì cô hảo.

==========

SUN­SHINE bán được rất tốt, hơn nữa ý tưởng mới kia của Phương Thê cũng rất thành công.

Bọn họ ở SUN­SHINE đặt biệt mở một gian bán trang phục trẻ em.

Sau khi thành công ở Thành phố C, Abel cũng bắt đầu mở chi nhánh ở tỉnh Z.

Có lẽ là bởi vì tìm được ánh mặt trời một lần nữa, Phương Thê linh cảm chợt bộc phát, một người núp ở trong phòng thiết kế.

Bây giờ cô cũng không cần lo lắng tiểu Lạc Lạc rồi.

Có Doãn Văn Thận có người ông nội này thương yêu bé, cũng còn có Doãn Văn Trụ người cha này

Chỉ là đây chính là khổ Doãn Văn Trụ.

Thật vất vả gặp nhau, thật vất vả thấy được ánh sáng, nhưng cố tình thời gian gặp mặt lúc này ít lại càng ít.

Nhưng anh cũng không có như lúc trước bá đạo như vậy, mà là lựa chọn tôn trọng và chờ đợi.

Nếu như đây là chuyện Thê Thê thích, như vậy anh cũng liền ủng hộ.

Anh thích xem cô đứng ở trên sân khấu bắn hào quang ra bốn phía, Thê Thê anh chính là xuất chúng như thế.

Mà Phương Thê ở trong phòng liên tiếp nán lại mười mấy ngày sau, rốt cuộc đã làm ra mấy khoản tác phẩm mình rất hài lòng.

Lúc này, cô lại nhận được điện thoại của Abel, nói là ở thành phố B có một sự kiện về ngành thời trang, Cô cũng nhận được thiệp mời.

Đến lúc đó, Cô có thể ở trên đó trình diễn các trang phục cô thiết kế, cũng coi là tiến một bước vì SUN­SHINE làm tuyên truyền.

Hơn nữa bên trong cũng có một chút giải thưởng, nếu được giải, càng nổi tiếng trên thị trường trong nước.

Phương Thê cảm giác người mình dâng lên một cỗ nhiệt huyết.

Cô muốn khiến SUN­SHINE cái thương hiệu này thành công trong nước, không phải là vì kiếm tiền, mà là vì cho thành quả của mình được hồi báo.

Cho nên cô quyết định tham gia.

Cúp điện thoại sau, Cô cất bản thiết kế của mình đi, cũng ra khỏi căn phòng đã ở trong này hơn mười ngày.

Tắm rửa sạch sẽ, lại đổi một bộ quần áo, Cô mới ra khỏi nhà

Lúc lái xe, Cô gọi điện thoại cho Doãn Văn Trụ.

Doãn Văn Trụ đang đi họp, chẳng qua là lúc nhận được điện thoại Phương Thê, vốn là mặt nghiêm túc lại triển lộ ra một nụ cười dịu dàng, các giám đốc trưởng phòng kinh hãi.

Bởi vì tổng giám đốc bọn họ từ trước đến giờ đều rất nghiêm túc, hơn nữa thời gian gần nhất tính khí đặc biệt không tốt, cả ngày mặt đen lại.

Hôm nay nhìn đến anh cười như vậy, tuy nói rất tốt đẹp, nhưng phần lớn vẫn cảm thấy kinh hãi.

Có người thậm chí nghĩ, đây coi như là hiện tượng quái dị sao?

"Buổi họp hôm nay tới đây."

Doãn Văn Trụ bỏ lại một câu nói đứng dậy đi ra ngoài.

Anh mặc dù không có đi quấy rầy Phương Thê, nhưng tâm tình tự nhiên sẽ không quá tốt, cho tới cả công ty cũng có chút áp suất thấp.

Lại thêm vào, anh gần đây đang tiến hành một cái kế hoạch, cho nên mọi người cũng đủ bận rộn.

Nếu như Thê Thê anh thích cái thành phố này, anh nguyện ý vì cô mà di chuyển tổng bộ.

Đi tới chỗ không người, anh nhấn nút trả lời.

"Thê Thê, em rốt cuộc nhớ tới anh à."

Trong giọng nói rõ ràng mang theo vài phần buồn bã.

"Đúng vậy a, nhớ anh, cho nên lát nữa cùng đi ăn cơm, kêu tiểu Lạc Lạc và cha anh nữa."

Phương Thê nghĩ, mình quá nhiều ngày không có bồi a

"Thê Thê, hai người chúng ta đi đi."

Mặc dù người một nhà rất hạnh phúc, nhưng anh thỉnh thoảng cũng muốn qua thế giới hai người.

Hơn nữa lâu rồi không thấy nhau.

"Ừ, cũng tốt."

Phương Thê không có từ chối, cười đáp.

Cái người này ngẫu nhiên chính là tính tình trẻ con.

"Vậy anh tới đón em." Doãn Văn Trụ vui vẻ nói.

"Đừng, em sắp đến dưới lầu công ty của anh rồi." Phương Thê nhìn ngoài cửa sổ, bây giờ đã có thể nhìn thấy chỗ cao ốc công ty của anh rồi.

"Ừ, vậy anh lập tức đến ngay."

Doãn Văn Trụ cười cúp máy, sau đó hát một bài nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng làm việc.

Vì vậy công ty trên dưới tất cả mọi người bị kinh sợ.

Bọn họ tổng giám đốc đang hát, bọn họ tổng giám đốc còn rạng rỡ như vậy.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Có người tò mò còn len lén suy đoán.

Cho nên khi có người ở cửa thấy Doãn Văn Trụ lên xe Phương Thê, sau đó đi công ty tuyên truyền một phen sau, mọi người mới đều hiểu thì ra tổng giám đốc đã có chủ rồi.

Mấy ngày trước áp suất thấp đoán chừng cũng là cùng bạn gái tổng giám đốc có liên quan.

Nhưng mà bây giờ tốt rồi, người ta đến tìm anh nữa, khổ cho bọn họ ngày khó khăn rốt cuộc cũng kết thúc.

Mà Doãn Văn Trụ đang ngồi trong xe Phương Thê dĩ nhiên không biết cấp dưới của anh nghĩ như vậy.

Lúc này lòng ánh tràn đầy cả mắt đều là Phương Thê, mắt vẫn dính vào trên người Phương Thê, một giây cũng chưa từng dời đi.

Phương Thê cũng bị anh nhìn có chút ngượng ngùng rồi, nghiêng đầu ngó anh một cái hỏi: "Cái người này nhìn em làm gì?"

"Một ngày không thấy, như cách ba thu, Thê Thê, em nói chúng mình bao lâu không gặp, anh có thể nào không nhìn em đây?"

Doãn Văn Trụ lại gần vài phần, tay từ sau lưng Phương Thê đưa tới, ôm hông của Cô.

"Này này, em đang lái xe."

Người này chẳng lẽ không biết phân địa điểm và thời gian sao?

Doãn Văn Trụ vô tội cười cười nói: "anh biết, nếu không anh không phải dừng lại như vậy."

Phương Thê nghiêng đầu liếc anh một cái, nhưng không nói gì, đáy lòng nhưng vẫn là có chút ngọt ngào.

Thì ra cảm giác có người nhớ tới tốt như vậy.

Hai người một đường đi tới một tiệm ăn ưÂu Nhã, muốn một phòng riêng, sau đó gọi món.

Phục vụ viên mới vừa đi, Doãn Văn Trụ liền bu lại, tay gợi lên cằm của cô, nhẹ nhàng hôn xuống, tiếp chính là nhiệt liệt ôm hôn.

Sau đó cửa mở ra, vang lên tiếng xin lỗi liên tiếp của phục vụ viên.

"Thật xin lỗi, tôi quên mang thứ gì rồi."

Nói xong nhanh chóng đem đồ để xuống bàn, lại thật nhanh rời đi.

Phương Thê mặt có chút hồng, đưa tay đẩy Doãn Văn Trụ ra: "Đứng đắn một chút."

Thiệt là, lại bị người ***ng phải.

Người ta cũng không biết sẽ nghĩ thế nào.

"Không sao, người ta hâm mộ còn không kịp."

Doãn Văn Trụ bộ mặt đều là hạnh phúc, anh mới mặc kệ người khác nhìn thấy.

Coi như thấy được thì thế nào?

Phương Thê bất đắc dĩ, chỉ có mặc anh.

Chỉ là Doãn Văn Trụ cũng không còn sẽ tiếp tục chuyện mới vừa rồi, anh cũng biết tính tình Phương Thê, nếu là thật ép, là biết chọc giận cô .

Nhưng lúc sau mang thức ăn lên, phục vụ viên kia luôn là mang theo một vẻ mặt lúng túng, điều này làm cho Phương Thê có chút quẫn bách.

Hai người ăn cơm xong, Phương Thê nhớ tới chuyện Abel nói qua, liền mở miệng nói với Doãn Văn Trụ: "Trụ, mấy ngày nữa, em muốn đi thành phố B mấy ngày, anh cùng em đi không?"

Thật ra thì cô cũng không muốn cùng anh tách ra, cho nên mới muốn nói với anh.

Doãn Văn Trụ suy nghĩ , mới nói: "Nhưng anh vừa vặn có chuyện."

"Ừh, vậy em sẽ đi nhanh về nhanh thật ra thì đáy lòng có chút thất vọng, Cô còn tưởng rằng anh sẽ thật vui theo cô đi.

Nhưng cô cũng hiểu, anh cũng có rất nhiều chuyện phải làm.

"Vậy Thê Thê, mấy ngày nay em có phải nên bồi anh không?"

Doãn Văn Trụ lại bu lại, đáng thương nói.

Phương Thê nghĩ, chuyện của mình cũng làm xong, chuyện tiếp theo Abel nhất định sẽ an bài thỏa đáng .

Vì vậy gật đầu nói: "Được, mấy ngày nay sẽ cùng anh."

Thật ra thì cô cũng muốn cùng anh ở chung một chỗ.

Doãn Văn Trụ ôm Phương Thê hôn một cái : "Ừ, Thê Thê thật tốt."

Vì vậy trong lòng liền lên kế hoạch làm sao sống tốt nhất trong mấy ngày nay.

=============

"Đại Tiểu Thư, cô mệt lắm không?"

Abel ngồi bên người Phương Thê, nhẹ giọng hỏi.

Phương Thê hơi xấu hổ gật gật đầu, sau đó bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần .

Sớm biết sẽ như vậy, Cô cũng không nên tùy tiện đáp ứng.

Có người như anh ta sao?

Bọn họ mấy ngày nay, cơ hồ đều trải quaường.

Anh nói, một đoạn thời gian trước anh rất tịch mịch, cho nên muốn bù lại toàn bộ.

Cô dĩ nhiên kháng nghị qua, nhưng mỗi lần đến cuối cùng vẫn bị anh cản lại.

Cho nên lúc này thật là có chút mệt mỏi, cũng may trên máy bay còn có thể ngủ một lát.

Abel thức thời không hỏi nữa, chẳng qua là khóe miệng mang theo vài phần cười trộm.

Phương Thê vốn chỉ nhắm mắt dưỡng thần, nhưng sau lại ngủ mất.

Lúc cô tỉnh lại, máy bay đang trong lúc hạ cánh.

Abel thấy cô tỉnh lại, cười nói: "Đại Tiểu Thư, thời gian vừa vặn tốt."

"Ừ."

Phương Thê gật đầu một cái, lại hỏi: "Abel, lần này show trình diễn thời trang có rất nhiều người tham gia sao?"

"Ừ, các nhà thiết kế nổi tiếng trong nước cũng sẽ tham gia."

Abel cười nói: "Nhưng tôi có lòng tin với Đại Tiểu Thư."

Lúc ban đầu chỉ vì sự giao phó của điện hạ, cho rằng chỉ muốn anh cùng với một tiểu thư vui đùa một chút như mọi nhà.

Nhưng bây giờ anh thật thưởng thức cô ấy.

Thật sự về mặt thiết kế của cô ấy rất có thiên phú.

Tiệm kinh doanh so dự tính còn tốt hơn rất nhiều.

"Cám ơn

Phương Thê cười cười, đáy lòng cũng bình thường trở lại.

Thật ra thì cũng không có gì thật hồi họp cả, dù không lấy được phần thưởng, đi vào trong đó lộ lộ mặt, mở mang tri thức cũng tốt.

Lại nói show trình diễn thời trang lớn hơn nữa của thành phố C cô cũng đã tham gia qua, ngược lại tại sao bây giờ lại hồi họp chứ?

Có lẽ là vì quy mô trong nước đi.

Ở chỗ này có quá nhiều người quan tâm, cho nên luôn muốn cho bọn họ chia sẻ thành công và vui sướng của cô mà thôi.

Phương Thê nghĩ tới đây, không khỏi nhếch môi mà cười.

Mặc kệ là người của mình quan tâm, hay là người mình quan tâm, sự tồn tại đó, mới có thể cho cô cảm thấy cuộc sống tràn ngập động lực.

Máy bay hạ cánh, Phương Thê đến khách sạn mà Abel đã sớm đặt phòng.

Ngày mai mới là buổi diễn, cho nên lúc này quan trọng nhất là cô dưỡng đủ tinh thần.

Thật ra thì chuyện này, Abel từ lâu đã sắp xếp xong xuôi.

Vào lúc này, cô luôn cám ơn anh hai, đã sắp đặt cho cô một trợ lý tốt như thế.

Phương Thê nghỉ ngơi một đêm, chỉ có chút mất mác chính là, Doãn Văn Trụ không gọi điện thoại tới.

Cô nghĩ, có lẽ anh quá bận rộn thôi.

Hơn nữa Phương Thê cũng không kịp suy nghĩ nhiều, tiếp theo một dãy công việc đều cần cô đi làm.

Chọn xong trang phục, make up nhẹ nhàng, lúc này Phương Thê mới khách sạn, cùng Abel cùng nhau tới show diễn.

Abel muốn nói là, ánh mắt của Đại Tiểu Thư thực sự độc đáo.

Lúc trước chọn cô gái tên là Phượng Cửu Nhi kia, lúc này vận may đã đến, gần đây đã nổi lên.

Nhưng bọn họ trong lúc cô ấy còn chưa nổi tiếng đã ký hợp đông với cô ta, cô ta không chỉ đối với bọn họ có ơn tri ngộ, còn tiết kiệm được một khoản tiền rất lớn.

Lần trình diễn này, cô ấy cũng ở trong đó.

Hơn nữa gần đây xì căng đan trong làng giải trí không ngừng, đại khái xì căng đan giống như về cô ấy cùng thiếu đông của công ty người mẫu kinh tế VV.

Ban đầu cô ấy có thể cho người đề cử cô ấy, trong lúc đó tất nhiên cũng có người nọ nhúng tay.

Chỉ là Phương Thê lại rất thưởng thức cô ấy, quan hệ giữa hai người không tệ.

Cô ấy không giống như rất nhiều sao trong làng giải trí tồn tại sự vong ân phụ nghĩa, đạp người khác bò lên trên, đối với cô mà nói, người mẫu chỉ là mộng giấc mộng của cô ấy mà thôi.

Cô ấy từng nói qua, đợi cô ấy công thành danh toại, lúc hoàn thành mơ ước, cô ấy sẽ thối lui khỏi giới người mẫu.

Không vì danh, không vì lợi, chỉ vì hoàn thành một mơ ước.

"Cửu Nhi, hôm nay vất vả em rồi."

Phương Thê đi tới bên cạnh cô ấy, cười nói.

"Chị Phương nói gì đó."

Phượng Cửu Nhi cười,

Dù cô ấy bây giờ đã nổi tiếng, nhưng khí chất trên người lại chưa bao giờ thay đổi qua.

Phương Thê nói mấy lời khích lệ với cô ấy, sau đó lại cùng người khác chào hỏi.

Abel vẫn đi theo bên người Phương Thê, có lúc sẽ nhắc nhở một ít cần thiết.

Buổi trình diễn cuối cùng cũng bắt đầu.

Phương Thê cảm giác mình lại mang theo một loại hưng phấn khác thường.

Trình diễn từng tên tuổi riêng, phong cách khác nhau, diễn dịch khác nhau, lại đặc sắc như nhau.

Này không hổ là sự kiện tụ hội các nhân vật nổi tiếng trong giới thời trang.

Phong cách của Phương Thê cũng như trước, chỉ so bình thường nhiều mấy phần sắc thái thanh thoát.

Có lẽ vì ánh mặt trời trong sinh mạng cô rực rỡ hơn, nên thiết kế tiếp đó cũng thanh thoát lên.

Cô ngồi dưới sân khấu, vẫn chú ý phía trên nhất cử nhất động.

Sự kiện lần này khác với các buổi trình diễn thời trang trước, cho nên những nhà thiết kế cũng ngồi dưới sân khấu.

Chỉ có chờ công bố giải thưởng, những nhà thiết kế đó mới có thể được mời lên đài, nói một chút cảm nghĩ, cũng nói một chút ý tưởng của mình.

Dù không giành được giải, nhưng một lát cả nước cũng truyền tin sự kiện buổi công diễn thời trang này, cũng có thể đánh vang sự nổi tiếng của từng thương hiệu.

Rất nhanh, thương hiệu cuối cùng cũng biểu diễn x

Trong quá trình bình chọn, cũng có ca sĩ tới hát.

Đợi đến một khúc xong, MC cười cầm trên tay một tờ giấy gì đó lên, tỏ vẻ kết quả đã có.

Phương Thê cảm giác mình vẫn còn có chút hồi họp.

MC trên sân khấu bắt đầu công bố kết quả, đợi đến không khí phía dưới nóng lên, người MC đó mới tuyên bố người đoạt giải ba.

Tiếp theo là giải hai, cuối cùng là giải nhất.

Trong ba hạng, Phương Thê cũng không nghe thấy tên mình, nên có chút thất vọng.

Nhưng rất nhanh, cô liền bình tĩnh lại.

Dù sao cũng là lần đầu tiên công diễn cả nước, con đường của cô còn rất dài.

Mặc dù khi ở Italy rất được đón chào, dù sao cũng là hai nơi khác nhau.

Nhưng vào lúc này, MC lại tuyên bố, còn có một giải đặc biệt.

Tên tuổi đoạt giải chính là cô.

Phương Thê hơi sững sờ, Abel lại cười nói: "Đại Tiểu Thư, thật ra thì giải đặc biệt này so với ba giải trước còn tốt hơn, thật đó."

Phương Thê còn chưa tới kịp hiểu rõ lời ý tứ trong lời nói của Abel, đã bị mời lên sân khấu.

Nhà thiết kế trong ba giải đầu phát biểu cảm nghĩ của mình trước, sau đó đến lượt Phương Thê.

MC cười hỏi cô : "Shine, biết vì sao còn có giải

Phương Thê lắc đầu một cái, tỏ vẻ không biết.

"Thật ra nói thật, trong lúc bình chọn, các giám khảo cũng không biết nên đem giải nhất cho cô hay cho tiểu thư Ada."

Mc nói có chút thần bí.

"Chỉ là sau đó có người nói muốn tặng cho cô một phần ngạc nhiên, nên ngày đặc biệt ở nơi này, chúng tôi đặc biệt vì cô tạo ra giải đặc biệt này."

Tiếng nói của MC vừa dứt, toàn bộ đèn trong hiện trường bị tắt, chỉ còn lại có hai ngọn đèn.

Một chiếu trên người Phương Thê, một chiếu về phía cửa.

Phương Thê không khỏi ngẩng đầu nhìn theo, lại thấy nơi đó đứng một người mình rất quen.

Cái người nói không rãnh tới cùng cô.

Phương Thê nhẹ nhàng che môi lại, có chút không dám tin.

Mà Doãn Văn Trụ đang cầm hoa, dưới ánh đèn từ từ đi về phía cô, cho đến tới trước mặt cô.

Anh quỳ rạp xuống trước mặt cô, đem hoa đặt ở trước mắt cô.

"Thê Thê, gả cho anh. Anh sẽ cho các bạn ở đây và các bạn ngồi trước tivi làm chứng cho anh, anh sẽ yêu em cả đời."

Đây là sự ngạc nhiên mà Doãn Văn Trụ muốn cho Phương Thê.

Ở nơi này sẽ là một ngày đặc biệt nhất của cô, cho cô một kỷ niệm đáng nhớ nhất.

Anh nói qua, sẽ cho cô một buổi cầu hôn long trọng, cũng muốn cho cô một hôn lễ lo

Cho nên anh mất thật lớn hơi sức, mới buổi trình diễn này thượng sắp đặt một màn này.

Phương Thê thật sự có chút giật mình, kinh ngạc nhìn không có phản ứng.

Mà những người ở phía dưới sớm đã bắt đầu kêu lên.

Chuyện như vậy, mặc dù không thể nói là mới mẻ, nhưng tuyệt đối được xem là lãng mạn, coi như tục nữa, mỗi cô gái cũng nguyện ý tục một lần như thế.

Bởi vì này cũng được xem là thời khắc hạnh phúc nhất của một người phụ nữ.

Được chính người mình yêu cầu hôn mình.

Phương Thê sửng sốt một lát, mới phản ứng lại, đưa tay nhận bó hoa trong tay Doãn Văn Trụ, sau đó gật đầu thật mạnh.

Cô rất giật mình, đương nhiên cũng vui vẻ.

Doãn Văn Trụ lấy ra chiếc nhẫn, ở trước mặt nhiều người đeo lên ngón tay của Phương Thê.

Sau đó đứng lên, hôn lên hai má cô.

"Thê Thê, anh yêu em."

Phương Thê ngẩng đầu nhìn anh : "Em cũng thế."

Dù quanh mình tất cả đều là người, nhưng một phút này, trong mắt bọn họ chỉ còn lại có đối phương, liền nhìn như thế, như muốn ngắm nhìn hết thảy mọi thứ của đối phương.

Cho đến những người phía dưới bạo phát ra tiếng vỗ tay, hai người mới chuyển dời tầm mắt.

Doãn Văn Trụ ôm nhẹ Phương Thê, cầm lên micro, sâu kín nói: "Đã từng bỏ lỡ qua rất nhiều việc, cũng đau lòng rất nhiều. Cho nên anh rất cảm tạ trời cao, có thể cho anh một cơ hội lần nữa. Cho nên lần này, anh sẽ rất quý trọng."

Doãn Văn Trụ lại nhìn Phương Thê : "Thê Thê, cám ơn em."

Thật cám ơn, cám ơn em về bên cạnh anh lần nữa.

Màn cầu hôn như vậy, có lẽ cũng tốt đẹp như đồng thoại.

Thân phận của Doãn Văn Trụ được sáng tỏ, hơn nữa thành tựu của Phương Thê, sau đoạn thời gian rất ngắn, qua báo chí đều có thể nhìn đến một màn cầu hôn cùng với tình yêu này khiến rất nhiều người hâm mộ.

Mà Doãn Văn Trụ muốn chính là chứng tỏ nhiều hơn, từ nay Tư Đồ Phương Thê chính là vợ Doãn Văn Trụ anh.

Lúc trước không thể cho cô, anh sẽ gấp bội bồi thường.

Dĩ nhiên cũng là tuyên bố quyền sở hữu của mình.

Có chút bá đạo, anh vẫn có như trước.

============

Doãn Văn Trụ vốn định đem công ty chuyển tới đây, nhưng cuối cùng Phương Thê vẫn lựa chọn cùng anh quay về Thành phố H.

Lúc trước không muốn trở về, từng có nhiều ký ức đau lòng.

Mà bây giờ quay về, cô muốn tạo nhiều kỷ niệm hạnh phúc hơn.

Thủ phủ nhà Doãn Văn thành phố H cưới dâu, hôn lễ dĩ nhiên mọi thứ đều long trọng.

Phương Thê ngồi trong phòng trang điểm, trong lòng cảm thấy hạnh phúc, cũng hơi hồi họp, còn có chút không chân thật.

Một ngày này thật sự đã đến.

Cô thật sự sẽ gả cho Doãn Văn Trụ rồi.

Đủ loại chuyện lúc trước từ trong lòng xẹt qua, suy nghĩ đến bây giờ, Phương Thê chỉ cảm thấy dường như đã qua mấy đời.

Mà lúc cô đang ngẩn người, có người từ cửa đi vào.

Anh làm động tác ý bảo đừng lên tiếng với thợ trang điểm, lại bảo cô ấy đi ra ngoài trước.

Lúc này mới từ từ đi tới sau lưng Phương Thê, đưa tay ôm cô ở trong lòng thật chặt.

"Thê Thê, qua một lát nữa, em sẽ trở thành cô dâu của anh rồi."

Anh nhẹ giọng nói bên tai cô.

Phương Thê từ trong sững sờ thanh tỉnh lại, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

"Cho nên em cũng phải chuyển từ thử sang chính thức rồi."

Doãn Văn Trụ lại hôn hôn lên má cô.

Lúc này Phương Thê mới bừng tỉnh hiểu ra.

Tựa hồ từ lúc cô nói câu kia tính đến hôm nay, vừa lúc 77 ngày.

Thì ra anh vẫn luôn nhớ, trong lòng không khỏi càng nhiều mấy phần cảm động.

"Ừ, chuyển thành chính thức."

Từ đó về sau, anh chính là chồng của cô, người chồng chính thức.

Giữa bọn họ đã trải qua quá nhiều ngăn trở, nhưng rốt cuộc vẫn

"Bà xã."

Doãn Văn Trụ đưa tay nắm tay Phương Thê, nhẹ nhàng gọi.

"Vâng."

Phương Thê hơi thẹn thùng lên tiếng.

"Bà xã."

Doãn Văn Trụ hôn nhẹ lên môi Phương Thê, lại gọi một lần nữa.

"Vâng."

Phương Thê lần nữa lên tiếng.

"Bà xã."

". . . . . ."

"Bà xã."

"Doãn Văn Trụ, anh cố ý sao?"

Như vậy chơi rất vui sao?

Doãn Văn Trụ lại bế Phương Thê lên, cho cô ngồi ở trên đùi của anh, mới đem mấy phần cưng chiều nói: "Rất muốn gọi, bởi vì rốt cuộc có thể gọi như vậy rồi."

"Bà xã."

Anh khe khẽ cắn cắn vành tai của cô : "Hơn nữa gọi cả đời cũng không ngán."

Đúng vậy, cả đời.

Từ nay về sau cũng không tách ra nữa.

Phương Thê vốn hơi buồn bực, nhưng bây giờ lại biến thành cảm động và thẹn thùng.

Cô đưa tay nắm tay Doãn Văn Trụ, nắm thật chặt.

"Vâng, cả đời."

Cả đời dài bao nhiêu, cô không biết.

Nhưng cô sẽ cố gắng cùng anh qua cả đời.

Chuyện sau này, cô cũng không biết.

Nhưng cô cũng sẽ cố gắng làm cho phần hạnh phúc này lan đến cuối cùng, cho đến lúc bọn họ thực sự đầu bạc răng long.

Doãn Văn Trụ cũng cầm tay Phương Thê thật chặt.

Bọn họ mười ngón tay đan xen, ánh mắt quấn quít.

Trong biển người mênh mông, có thể gặp được một người vốn chính là một loại duyên phận, huống chi hiểu nhau yêu nhau gần nhau.

Bạn đang đọc Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên của Bách Lý Yêu Yêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự