Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 241 Quyển 2 Chương 241: Tiếp Tục Cuộc Chơi

Bạn đang đọc [Hồi Ký] Cấp 3, Anh Và Em của Mievi Dương

Phiên bản Dịch · 1460 chữ · khoảng 5 phút đọc

Bầu trời đêm Đà Lạt ngày càng thêm lạnh, mù sương giăng kín hẳn cả màn đêm giá lạnh. Cái lạnh không đến nổi cắt da cắt thịt, nhưng cũng đủ làm cho con người ta cảm thấy lạnh lẽo rồi.

Tuy vậy, đối với tôi giờ đây ấm áp lắm, vừa cả thể xác lẫn tinh thần. Hơi ấm mà người con gái kia mang lại, tuy chẳng làm nóng lên được giữa màn đêm, nhưng dường như lại xua tan hẵn cơn lạnh của đầu mùa đông.

_Sao em lại quyết định như vậy? -tôi hỏi.

_Em cũng không biết nữa, nhưng em tin bản thân mình làm đúng! -Quyên nhìn tôi quả quyết.

_Haizz như thế em chẳng phải chịu thiệt hay sao?

_Chứ anh muốn sao? Hay lại là chẳng chọn ai? Hay anh lại muốn tham lam giống như ngày xưa, quen em và Oanh cùng 1 lúc? -Quyên nheo mắt hỏi tôi, lại lườm @@

_Ớ đâu có đâu -tôi lắc đầu nguầy nguậy.

_Hứ -Quyên thụi vào bụng tôi -tham lam quá rồi đó!

_Ây da anh nào dám đâu!

Quyên buông tôi ra, đứng lùi về sau 1 bước, khẽ cười.

_Em không muốn 1 lần nửa sẽ chia hạnh phúc của mình với người khác đâu! 1 lần là quá đủ đối với em rồi. Còn bây giờ, em chỉ muốn anh thật sự hạnh phúc với MNgọc, cô ấy đã hi sinh cho anh quá nhiều rồi, còn em thì... xem như đây là những gì em có thể làm để bù đắp lại chuyện ngày xưa vậy! -Quyên nhẹ nhàng nói, những giọt nước mắt trắng xoá kia bất chợt rời khỏi khoé mắt, lăn dài xuống đôi gò má của em, từng giọt, từng giọt một.

Tôi đứng lặng im trong bóng tối mà nhìn em, cô gái của quá khứ, và hiện tại thật sự có rất nhiều sự thay đổi. Ngày xưa em rất là hậu đậu, và có thể nói là ích kỷ, khi em đã lựa chọn hạnh phúc cá nhân hơn là chọn tôi. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác xưa nhiều lắm, em đã trưởng thành hơn, biết suy nghĩ, biết cảm thông, và hi sinh tình cảm cá nhân, chỉ vì cảm thấy chưa xứng đáng...

Tôi bước lại ôm chằm lấy em, người con gái yếu đuối mỏng manh trước gió.

_Chuyện quá khứ, đừng nhắc lại làm gì! Sống vì hiện tại và tương lai thôi em!

Có tiếng nấc lên khe khẽ, thân thể nhỏ bé trong lòng tôi lại run lên, nhẹ nhàng nhưng lại khiến tâm trạng tôi chùn xuống đáng kể. Bất giác, tôi lại rơi nước mắt, cứ như nước đầy tràn ly, nhẹ nhàng rời khỏi đôi mờ mi kia mà rơi xuống đất.

Mãi một lúc sau tôi và em cũng trở lại phòng ngủ, lúc này hai người kia ngủ mất rồi. Quyên hôn lên má tôi thay lời chúc ngủ ngon, rồi em cũng nhẹ nhàng leo lên ngủ bên cạnh MNgọc và Yến luôn.

Còn tôi thì 1 thân 1 mình ngủ giường bên cạnh, thà vậy tốt hơn chen vào ngủ chung với cả bọn kia =)))

Hôm sau thì cả bọn lại nằng nặc đòi tôi dẫn đi chơi khắp Đà Lạt, và tất nhiên tôi chỉ là chân chụp ảnh cho mấy nhỏ đó mà thôi. Công nhận con gái ngày nay chỉ thích gắn mình vào khung ảnh với cảnh nền thiên nhiên đẹp mà thôi:) có backdoor làm nền tuyệt vời thì tất nhiên người trong hình cũng phải đẹp chứ sao!

Đến tối thì tôi nhẹ thở hơn, vì Yến phải về SG gấp do có công việc đột xuất. Yến luôn cứng rắn là thế, 1 thân 1 mình, chẳng cần ai quan tâm, chẳng cần ai phải lo lắng cả. Nhưng nhỏ cũng yếu đuối lắm đấy chứ, chỉ là nhỏ không cho phép mình thể hiện ra bên ngoài mà thôi.

Chủ nhật tôi lại dẫn Quyên và MNgọc lên đồi RaĐa ngắm cảnh, vì nơi này khá là thoáng và đẹp mắt nữa, thích hợp cho việc cắm trại.

Nhưng chủ yếu có người quen của tôi chỉ, nên lên đồi Ra Đa, rồi tiếp tục qua cái đồi gì đó kế bên, nơi đó cảnh còn đẹp hơn hẳn. Chụp choẹt vài chục tấm hình cho hai cô nàng kia, rồi lại kéo nhau qua LangBiang, đến hẳn trưa cả ba mới trở về lại KS.

_Này chừng nào mới về SG đây anh? -MNgọc khều tôi khi tôi đang nằm ngủ trên giường.

_Hết chán rồi về -tôi chẳng buồn đáp.

_Trời ạ! Còn đi học nữa chi anh -Quyên khoanh tay nhìn tôi

_Thì... để xem sao đã, có gì thì lát về luôn -tôi xem dt rồi nói.

_Quyết định vậy đi, chứ mai tụi em còn đi học nữa -MNgọc bậm môi.

_Ừ rồi rồi, về thì về!

Hic tôi chưa muốn về, vì lịch học tôi được nghỉ thêm 2 ngày nữa kia mà. Nhưng thôi thì nghe lời hai ẻm thì tốt hơn, lếch xác về lại SG vậy. Và hơn hết, tôi muốn xác lập chủ quyền luôn ấy mà =))))

Đang nằm xem lại ảnh trong máy, dt tôi bất chợt lại run lên, tôi mở lên nghe luôn, là dt của K mập.

_Tao nghe này mập.

_Thằng nồi nay 20-11 sao không về trường? -thằng mập quát lên trong dt.

_Ừ hả! Nay về trường à! -tôi ngạc nhiên, ngồi bật dậy nghe chiếu chỉ của thằng mập luôn.

_ĐM lên SG cái méo nhớ gì hết thế mậy?

_Ừ sorry tao quên mất, à mà nay đông đủ không?

_Đủ! Đủ cái nồi gì! Méo có 1 đứa nữa -thằng K mập tru tréo lên trong dt.

_Haha có mình mày thôi à? -tôi bật cười sau câu nói của thằng mập, bạn bè gì chẳng có đứa nào nhớ ơn thầy cô hết vậy kìa, kể cả tôi =.= tại quên thôi.

_Ừ thế mới quạo đây! À thông báo luôn, chủ nhật tuần sau về họp lớp, sẵn đi thăm thầy cô luôn.

_Rồi rồi oke chủ nhật tao có mặt.

_Nhớ nhé! Mày mà méo xuất hiện là xác định với tao nhé -nó gằn giọng hăm doạ.

_Biết rồi mày!

_Báo cho thằng A với MNgọc luôn nha ku!

_Rồi oke.

Cúp máy, tôi đưa mắt nhìn sang MNgọc, rồi lại cười cười. Nay ngày Nhà Giáo Việt Nam mà tôi lại chẳng nhớ, cả hai em cũng chẳng nhớ nốt, đúng là học xong kiến thức trả lại cho thầy cô hết, nên giờ chẳng nhớ gì cả =)))

_Gì ấy anh? -MNgọc nhìn tôi khó hiểu

_K mập kêu tuần sau về họp lớp kìa!

_Ừa thì sao? Có gì mà anh lại cười thế kia?

_Nay 20-11 mà tụi mình chẳng về trường kìa, thằng mập nó chữi quá -tôi phì cười.

_Hừ tại ai? Tại ai bỏ lên đây để tụi em phải lên đây, quên luôn việc về thăm thầy cô -MNgọc lườm tôi.

Tôi chỉ cười xoà cho qua chuyện mà thôi, tự dưng nhắc lại vụ đó, mắc công mấy nhỏ lại lôi tôi ra xử tội thì chết mất. Khổ lắm =.=

Đời người vô thường, khi ta chấp nhận 1 điều gì đó, tất nhiên bản thân sẽ phải tự điều chỉnh lại tất cả mọi chuyện, để phù hợp với điều mình chọn. Do đó khi tôi đã chấp nhận chọn MNgọc làm bạn gái, thì tôi sẽ phải làm tất cả những gì có thể để bù đắp lại những tháng ngày làm cho MNgọc phải buồn, phải khổ vì tôi.

Vấn đề chỉ còn là thời gian mà thôi, cần chút gì đó tạo động lực thay cho lời yêu của tôi dành cho em, và tôi đang cố gắng làm tất cả để có thể làm được cái chuyện mà tôi đã đề ra.

Nói thì dễ, nhưng làm thì khó lắm! Đâu thể đơn giản là ngỏ lời yêu, chẳng khác nào tôi mất đi 1 người, tôi lại nhanh chóng tìm người khác để thay thế. Như vậy khác gì là 1 thằng sở khanh đâu nhỉ =.=

Trở về Sài Gòn hoa lệ sau vài ngày đi vi vu trốn chạy, tôi lại được hộ tống bởi hai cô nàng kia. 1 chuyến đi vừa giải toả được nổi buồn, vừa gặp lại được bạn gái cũ, vừa giải quyết được mọi rắc rối về chuyện tình cảm. Và trên hết, trái tim tôi đã xác định được bóng hình mà mình cần phải chọn rồi

Bạn đang đọc [Hồi Ký] Cấp 3, Anh Và Em của Mievi Dương
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự