Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Chương 12

Bạn đang đọc Học Viện Ngôi Sao của sexylady_bum

Phiên bản Dịch · 1480 chữ · khoảng 5 phút đọc

Bênh viện

Bữa tiệc tàn dần, khách khứa cũng ra về hết, chỉ còn lại bọn nó và bọn hắn, pama bọn nó và pama bọn hắn. Mama nó mở lời:

- Linh, con và các bạn dọn dẹp chỗ này đc không? Mama cho mấy cô hầu nghỉ phép rồi! Giờ bọn ta phải lên kia bàn 1 số chuyện, đc chứ?

- Vâng. - Vế đầu của nó làm cho các bậc phụ huynh cực kì hài lòng nhưng vế sau thì lại trúng tim đen của họ. - Nhưng mama đừng hòng qua mặt con. Con thuộc cái bài này rồi!

- Vậy thì chúng ta đi đây! - Papa nó chuồn lẹ cùng các ông bà kia.

Đan nhìn theo mà lắc đầu thở dài thườn thượt:

- Haizz! Chứng nào tật nấy!

Còn Hà thì đã đem ở đâu ra 4 cây chổi vs 4 cái giẻ lau, nói:

- Các anh quét! Bọn tôi lau!

- Gì chứ? - Khang gân cổ lên cãi. - Bọn tôi phải làm mấy câi việc này á?

- Đúng đấy! - Nhật gật đầu đồng tình.

Ngọc tiến lại, quăng cây chổi cho lũ con trai, mỉm cười nửa miệng:

- Thế không phải ngày xưa các cậu đã hứa là để các cậu làm việc nặng còn gì?

- Chúng tôi chưa bao giờ hứa với các cô như thế cả! - Kiệt nghiến răng quát. - Mà chỉ hứa với... - Đến câu sau cậu như khựng lại.

Đan nhếch môi, hỏi giọng khinh khỉnh:

- Là ai vậy? Có là tiểu My, tiểu Tâm, tiểu Lệ và tiểu Quyên của các người không?

Mỗi chữ cái mà Đan buông ra nơi bờ môi là mỗi một cây kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim của bọn hắn khiến bọn hắn đau xót. Hắn bước ra trước mặt nó, hỏi bằng giọng đau đớn:

- Tiểu Linh, là em phải không?

- Ai tên tiểu Linh ra có Vũ Tuấn Nam gọi này! - Nó "bơ" hắn luôn.

- Tiểu Linh, cho anh xin lỗi mà! Em và họ tha thứ cho bọn anh được không? - Hắn nói bằng giọng hơi run.

Nó mặc kệ, ra chỗ Đan, nó hỏi bằng giọng lạnh lùng nhưng cay nghiệt đến dã man làm bọn hắn cảm thấy như tim mình bị bóp nghẹn vậy:

- Chị, 2 tiếng "xin lỗi" liệu có đủ cho tổng cộng 90 cái tát, 24 lần bị xô ngã đến chảy máu và 7 lần vào bệnh viện của chị em mình không?

- Không! - Đan hững hờ buông 1 từ.

- Vậy thôi! - Nó nhún vai rồi quay lại. - Các anh có nhớ ra cũng vô dụng bởi vì quá muộn rồi! Giờ thì mau dọn dẹp đi!

Bọn hắn đành ngậm ngùi mà dọn dẹp cùng bọn nó trong nỗi đau khổ. Nhất là hắn. Thỉnh thoảng hắn có nhìn nó nhưng đáp lại chỉ là 1 cái nhếch môi khinh bỉ của nó. Hắn đau lắm chứ. Hắn không hề biết rằng chỉ vì bọn hắn mà 11 năm trước, nó đã phải nhập viện 1 lần, Đan phải nhập viện 2 lần, Hà 1 lần và Ngọc 3 lần. Có tiếc nuối nhưng cũng chẳng thể làm gì đc nữa. Cũng chỉ tại bọn hắn mà thôi. Nghĩ tới đó, hắn bỗng như cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi vật trước mắt như mờ dần, mờ dần, rồi ánh sáng tắt hẳn, chỉ còn lại 1 mau đem tăm tối.

- Ê, Nam! Mày sao vậy? Này! Nam, tỉnh dậy đi! - Nhật giật mình khi thấy thằng bạn chí cốt bỗng dưng ngã cái "Rầm" ra thảm cỏ.

Khang và Kiệt cũng chạy ra. Phía bọn nó thì cũng chỉ có Đan, Hà và Ngọc chạy ra giúp đưa hắn đi bệnh viện. Chỉ có nó là đứng nhìn chiếc xe cấp cứu đang xa dần. Khẽ trút 1 tiếng thở dài, nó lau nốt chiếc bàn kê gọn vào kho (nói là kho chứ nhìn giống kiểu nhà mini ấy, rộng 50m2 lận). Rồi nó đi ra cổng, leo lên chiếc xe Lamborghini Aventador quen thuộc, nó phóng thẳng tới bệnh viện.


Tại bệnh viện KiNa (viết tắt tên 2 anh em hắn)...

Đan, Hà, Ngọc và Khang, Nhật đang ngồi trên ghế chờ, lòng thấp thỏm không yên. Còn Kiệt thì cứ đi tới đi lui, đi lên đi xuống, đi thành vong tròn khiến Đan chóng mặt mà gắt um lên:

- Anh bình tĩnh đi! Ngồi xuống ghế xem nào! Chóng hết cả mặt!

- Cô có bao giờ trong trường hợp này chưa mà biết? - Kiệu cáu kỉnh quát to nhưng cũng chỉ vừa đủ để 6 con người nghe.

- Nhiều không đếm nổi là đằng khác! - Đan tựa đầu vào ghế, cười buồn.

Kiệt cũng chẳng biết nói sao. Không gian lại rơi vào im lặng. Khoảng 2 tiếng sau, ánh đèn đỏ chuyển sang sắc xanh lá, kêu cái "Ting". Vị bác sĩ bước ra, chưa kịp nói đã bị Kiệt chặn họng:

- Bác sĩ Trung, em trai tôi sao rồi? Nó mà có mệnh hệ gì là tôi xử ông!

- Nhị thiếu gia không sao đâu! - Bác sĩ Trung nói. - Cậu ấy chỉ bị kiệt sức do ăn uống không đầy đủ, nghỉ ngơi không ổn định và suy nghĩ quá nhiều thôi!

- Giờ nó sao rồi? - Kiệt hỏi tiếp.

- Vẫn trong tình trạng hôn mê! Có lẽ ngày mai hoặc ngày kia sẽ tỉnh! - Ông Trung trả lời. - Mọi người có thể vào thăm.

Chỉ đợi câu nói ấy thôi là cả đám lao thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt của Nam. Kiệt đi tới, đặt tay mình lên bàn tay lạnh lẽo của Nam, cậu nói:

- Mau khoẻ nhé!

- Ớn quá cha! - Hà nhăn mặt. - Liệu có cần thêm "nụ hôn tinh yêu đích thực" của anh không đấy?

Câu nói của Hà làm mọi người ôm bụng cười sặc sụa. Không khí ngột ngạt như giản bớt. Nửa tiếng sau, Ngọc nói:

- Thôi về đi! Muộn lắm rồi đấy!

- Ừ! Cũng đã 11h còn gì! - Nhật vạch đồng hồ xem rồi đồng tình. Sau đó cả 2 nhìn nhau và... "Hứ!" 1 tiếng.

- Nhưng ai sẽ ở lại trông hắn đây? - Hà chỉ tay.

- Kệ mẹ n.ó đi! - Khang phẩy tay. - Đêm sẽ có y tá trông mà! Lo gì! Bệnh nó cũng nhẹ mà!

- Vậy cũng đc! - 5 người kia đồng ý rồi cả 6 lần lượt ra về. Kiệt đi cuối không quên khép cánh cửa lại.

Không gian chìn vào im lặng của màn đêm tăm tối, chỉ còn lại duy nhất 1 ánh đèn mờ.

Tầm 11h30, 1 cái bóng đen lao vụt trên hành lang với tộc độ ánh sáng khiến người ta tưởng là mèo. Bóng đen đó đứng trước 1 phòng chăm sóc đặc biệt rồi bước vào. Bên trong, hắn vẫn đang hôn mê. Nó đứng cạnh hắn, đặt bàn tay thon thả lên trán hắn. Nóng. Nó liền lấy khăn mặt nhúng nước rồi vắt ẩm. Gấp gọn đặt lên trán hắn, sau đó đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào. Nó rời môi hắn và ghé vào tai hắn thì thầm:

- Không phải nụ hôn đầu của cậu nhưng là nụ hôn đầu của tôi đấy!

Xong xuôi, nó ngồi lên chiếc ghế cạnh giường bệnh, 2 tay đặt lên cạnh giường và gục mặt xuống ngủ.


Sáng sớm hôm sau. À không, phải nói là cực kì sớm luôn. Chỉ tầm khoảng 3h sáng thôi, nó đã thức dậy và nhanh nhẹn trở về nhà. VSCN xong, nó xuống bếp trong bộ đồng phục và trổ tài nấu cháo. Nói trước là nó nấu hơi bị ngon đấy, chẳng qua không thích thể hiện thôi. Nấu xong, nó cho cháo vào cặp lồng rồi lấy cặp đến bệnh viện. Trước khi đi không nhắc bác quản gia: "Nếu 3 con lợn kia có hỏi thì bác bảo là cháu đi học trước rồi nhé!".

Lúc nó đến bệnh viện thì cũng mới chỉ gần 5h sáng. Không có người mở cổng, nó đành dùng khả năng "kinh công" của mình để... vượt tường. Lại như 1 cơn gió, nó lướt nhanh hành lang bệnh viện và dừng lại ở phòng hắn. Đẩy cửa vào, thấy hắn vẫn ngủ, nó thở phảo nhẹ nhõm rồi bước đến cạnh giường, đặt cặp lồng cháo nóng hổi và túi sữa đậu nành mới mua trên đường đến. Rồi nó lại vắt lại khăn và đặt lại lên trán hắn, sau cùng là 1 nụ hôn nhẹ lên môi và 1 lời nói dịu dàng: "Mau khoẻ lại nhé! Tiểu Nam của tớ!"

Bạn đang đọc Học Viện Ngôi Sao của sexylady_bum
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự