Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 35 Chương 34

Bạn đang đọc Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo của Pooh

Phiên bản Dịch · 2634 chữ · khoảng 9 phút đọc

Anh đưa đôi mắt đang nhạt nhòa vì những giọt lệ về phía cửa phòng…hi vọng và hi vọng…anh cố tìm kiếm 1 bóng dáng thân thuộc…Chỉ mong sao…số phận đừng đùa giỡn với tình cảm của anh và nhỏ…

-Duy Phongggg!!!-Cô gái ấy hét lên trong nước mắt,chạy lại phía anh…cô ôm chầm lấy người con trai cô yêu thương rất nhiều…

-Là…Vy Anh sao?Vy Anh?Là Vy Anh thật sao?-Anh buông tay cô gái ra và lay vai cô thật mạnh…như muốn nhìn thật kĩ người con gái đang đứng trước mặt mình.

-Duy Phong…Là Vy Anh,chính là Vy Anh mà!-Cô gái nở nụ cười hạnh phúc trong làn nước mắt trong suốt,tinh khiết như pha lê…Và không ai khác…cô gái ấy…chính là Vy Anh!!!

-Có phải Phong đang mơ không?Phong đang mơ thật sao?Tại sao Vy Anh lại xuất hiện trước mặt Duy Phong thế này?-Anh nở 1 nụ cười toại nguyện trong nước mắt rồi ôm chầm lấy Vy Anh..là nhỏ…đúng là nhỏ thật rồi!

-Duy Phong không mơ đâu…Là Vy Anh…Vy Anh thật đấy!Vy Anh đang ôm Phong đấy…Phong cảm nhận được chứ?Phong có biết Vy Anh nhớ Phong nhiều thế nào không? Huhu…!-Nhỏ khóc nức nở,giờ đây,hạnh phúc xung quanh nhỏ và anh như vỡ òa…đã chẳng còn khoảng cách nào,trắc trở nào ngăn cản được thứ tình yêu tha thiết mà họ dành cho nhau!

-Phong cảm nhận được…Phong xin lỗi Vy Anh,xin lỗi Vy Anh nhiều lắm!Cuốn nhật kí ấy Phong đã đọc hết rồi!Là Duy Phong cố chấp và ngang bướng nên mới nói rằng tình cảm với Vy Anh chỉ là thứ tình cảm thoáng qua..Không phải đâu…Thực sự không phải đâu!Phong yêu Vy Anh thật lòng và yêu nhiều lắm…Nhiều đến nỗi chỉ cần mất Vy Anh 1 lần nữa thôi là Phong sẽ chết thật sự rồi!Phong không biết là Vy Anh đã phải trải qua nhiều nỗi đau đến như thế…Phong đã rất lo lắng khi nghĩ rằng chỉ vì cố chấp không thú nhận tình cảm của mình đối với Vy Anh nên mới khiến cho Vy Anh phải đau khổ,khiến Vy Anh phải rơi nước mắt,khiến Vy Anh lặp lại quá khứ và khiến Vy Anh nằm viện đến mấy tuần liền…Thời gian ấy,Phong tưởng chừng như mình đã chết theo nỗi lo lắng,nỗi nhớ nhung tha thiết dành cho Vy Anh!Vy Anh biết không?Thực ra lúc đầu,Phong vì bị Vy Anh lừa cho 1 vố đau mà từ đó cũng lập kế hoạch trả thù bằng cách tán đổ Vy Anh rồi chia tay dứt khoát như những cô gái khác…Thế vậy mà Phong đâu biết,Phong làm như thế chẳng có tác dụng gì đối với Vy Anh,ngược lại Phong lại đang tự làm ình đau đớn…Vì không biết từ lúc nào...hình ảnh của Vy Anh với nụ cười vô tư,trong sáng đã luôn xuất hiện trong tâm trí Phong…không biết từ lúc nào sự quan tâm,lo lắng cho Vy Anh mỗi ngày đã trở thành thói quen không thể nào từ bỏ…và không biết từ bào giờ…trái tim Phong đã vì Vy Anh mà thao thức đêm ngày!Lúc Phong cố tình đeo tai nghe,luôn nhìn về phía cửa sổ và cố tỏ ra lạnh lùng,không quan tâm đến Vy Anh chỉ là sự giả tạo.Thực ra,Phong đeo tai nghe nhưng không mở nhạc,mắt nhìn về phía cửa sổ nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn trộm hành động của Vy Anh,cố tỏ ra thờ ơ đến Vy Anh nhưng hoàn toàn quan tâm đến mọi hành động,cử chỉ và lời nói của Vy Anh đối với mọi người!Còn lúc Vy Anh khóc giữa trời mưa,lúc đó không phải Vy Anh 1 mình,thực ra Phong đã ở ngay gần đó để theo dõi Vy Anh,để xem Vy Anh có làm sao không,vì Phong rất sợ…sợ nhìn thấy Vy Anh khóc và tổn thương…Lí do mà Phong nói dối và không chấp nhận lời xin lỗi cũng như tình cảm của Vy Anh trong bệnh viện,là vì…

-Suỵt!-Vy Anh mỉm cười,đặt ngón trỏ lên đôi môi của Duy Phong ra hiệu không cần nói tiếp:

-Là vì Duy Phong muốn xem tình cảm của Vy Anh dành cho Duy Phong đến đâu,là vì Duy Phong muốn biết Vy Anh có thực sự thích Duy Phong hay không,là vì Duy Phong muốn thời gian sẽ chứng tỏ 1 điều mà ngay lúc này đây Vy Anh rất muốn nói:Vy Anh thực sự thích và yêu Duy Phong nhiều lắm!-Nhỏ mỉm cười nói trong hạnh phúc,thì ra nhỏ cố tình cướp lời anh là muốn chứng minh tình cảm của mình ngay lúc này!

-Cảm ơn Vy Anh,cảm ơn Vy Anh nhiều lắm!-Duy Phong mỉm cười thật tươi rồi đặt lên môi Vy Anh 1 nụ hôn đầy ngọt ngào và tràn ngập yêu thương!

Ở ngoài kia,sau cánh cửa phòng Vy Anh,4 cái đầu đang chụm vào nhau,lấp ló lấp ló nhìn trộm:

-Wow!Họ hôn nhau đẹp thật đấy!-My thì thầm cười nói

-Cái bà này,lặng im không 2 người đó phát hiện ra thì mất hết cảnh đẹp bây giờ!-Linh vỗ vai My thì thầm,tay còn lại ra giấu im lặng!

-Này!Cái đồ thần kinh đầu anh to thế,tránh ra tôi chụp phát nào,cảnh này không chụp thì quá phí!-Nó cũng thì thầm rồi đẩy lệch đầu hắn ra 1 bên làm cho đầu hắn va hẳn vào cánh cửa.

-Này con heo kia,đau quá,cô làm gì vậy hả?Tí thì bị phát hiện rồi!-Hắn xoa đầu,thì thầm trách móc nó

-2 người be bé cái mồm thôi,người ta phát hiện ra bây giờ!-Linh càu nhàu

-Tại hắn ta chứ,tránh ra tránh ra tôi sắp chụp được rồi!-Nó lại đẩy người hắn

-Hết chỗ rồi,cô tránh ra coi,tôi còn xem nữa!-Hắn cũng không vừa

-Anh tránh đi!

-Cô tránh đi!

-Bụp!Bụp!Rầm!!!!-Sau 1 hồi đánh nhau ác liệt chiếm chỗ,nó,hắn,Linh và My cuối cùng cũng ngã lăn ra sàn nhà,tạo thành 1 tiếng động lớn đến đau lòng!!!

-À há!Thế là chụp được rồi nhé!Đẹp hết ý luôn…Hahaha-Nó cầm trên tay thành quả của mình,nhảy cẫng lên sung sướng tuy trước đó là cú ngã sõng

soài đau ê ẩm!Rồi như chợt nhận ra hành động quá lố của mình,nó đảo mắt nhìn xung quanh,thấy cả 3 cặp mắt trợn ngược lên nhìn mình là của hắn,Linh,My…nghiêng đầu sang phải 1 tý,nó đã bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của ‘2 nhân vật chính’ Duy Phong và Vy Anh!

-Ơ…ơ…Phong với Vy Anh ơi!Không phải bọn tôi nhìn trộm đâu,không phải đâu nhé!-Chẳng biết phải làm gì,nó liền ‘chữa lỗi như khai tội’ cho 2 nhân vật chính nghe…

-Sao mọi người lại ở đây?-Phong ngơ ngác hỏi

-Mọi người…..DÁM NHÌN TRỘM HẢ!!!???-Vy Anh thì khác hoàn toàn,nhỏ như bốc hỏa trên đầu,trợn ngược mắt lên với 4 tên nhìn trộm ‘cảnh 16+’ ban nãy!!!

-A!Vy Anh đừng nóng,đừng nóng…bà vừa mới từ bệnh viện về mà!-Linh nhăn nhó cười nịnh nọt Vy Anh hạ hỏa

-Đúng đúng!Tức lên là không tốt cho sức khỏe đâu,mày xuống nhà ngồi nghỉ át nhé!Hôm nay nắng quá nắng quá!-Nó vừa nịnh vừa dắt tay Vy Anh xuống nhà rồi quay ngoắt lại đằng sau,ra hiệu cho 3 tên trộm còn lại cùng đi xuống,tiện thể nở nụ cười tươi như hoa với 2 nhân vật chính. -Mọi người ăn cơm thôi,Linh nấu xong hết cơm rồi!-Linh từ trong bếp đi ra,mùi thức ăn tỏa ra,lan vào cánh mũi như đang khiêu gợi…

-Ưm!Thơm quá!-Vy Anh cùng nó đồng thanh rồi nhìn nhau cười

-Tất nhiên rồi!Từ ngày Linh về đây,tao với H.San béo hẳn ra đấy nhé!-My nháy mắt cười khì khì

-Trời ạ!Tôi mới về có ngày hôm qua đã phải nấu ăn cho 2 bà đó rồi đấy Vy Anh ạ…hyhy…Mọi người ngồi xuống ăn thôi nào!-Linh vừa nói xong thì chuông điện thoại vang lên,nhỏ mở máy:

-A lô,Khánh à?Có chuyện gì thế?-Chỉ nghe thấy thế,mọi người còn lại đã tủm tỉm cười nhìn Linh như có ý trêu trọc.

-Long nó có ở đấy không hả Linh?Khánh gọi cho nó mà không liên lạc được!-Đầu dây bên kia,Khánh nhăn nhó hỏi

-Long có,cả Phong,My,Hạnh San và Vy Anh nữa đấy!Vy Anh tỉnh lại rồi,cũng xuất viện luôn rồi,mọi người đang chuẩn bị ăn cơm,Khánh với Minh cũng sang ăn cùng luôn đi-Linh cười tươi như hoa

-Vậy sao?Thật vậy à?Được rồi,mọi ng chờ Khánh với Minh nhé,bọn Khánh sang ngay đây!Bye Linh!-Khánh nói rồi cúp máy,chẳng kịp để cho Linh chào lại.

-Khánh với Minh sang bây giờ đấy,mọi người chờ 2 người ấy cùng ăn 1 thể nhé!-Linh mỉm cười nhìn 5 người còn lại

-Ok!-Tất cả đều đồng thanh trừ My ra,nhỏ vẫn hơi buồn khi nghĩ về Minh,chỉ vài phút nữa thôi,nhỏ sẽ chạm mặt Minh ngay tại đây!

Chưa đầy 5’,Khánh đã tý tửng chạy vào biệt thự nhà nó,đi sau là Minh đang gượng cười chào mọi người nhưng nụ cười không đẹp như mọi ngày,mà là 1 nụ cười buồn!

-Mọi người ăn thôi!-Linh nói rồi đẩy ghế ra ọi người cùng ngồi.

-Thế là tập trung đông đủ rồi,mà sao Vy Anh xuất viện từ lúc nào vậy?-Khánh hỏi

-Ừ!Phong cũng thắc mắc nãy giờ mà quên chưa hỏi,Vy Anh tỉnh lại từ bao giờ mà lại còn xuất viện ngay nữa!

-Mọi người cứ từ từ,để Long kể à nghe là biết liền.-Nó nói rồi cười khì khì…

Như được mọi người ủy tháp,hắn nghiêm giọng nói:

-E hèm,e hèm…Lúc tôi vừa đi mua cơm trưa về,đi vào bệnh viện thì thấy Duy Phong đang hốt hoảng chạy ra ngoài,tôi gọi thỳ Phong chỉ nói lại đúng 4 từ:Chăm sóc Vy Anh sau đó lái xe đi đâu mất hút.Vào đến phòng VyAnh thì thấy bạn ấy đang mê sảng gì đó có vẻ hãi lắm,nước mắt chảy ra giàn giụa,tay chân vung loạn xạ lên còn hét lên nữa!Tôi liền lay Vy Anh dậy nhưng bạn ấy vẫn hét lên,rồi tự nhiên Vy Anh bật hẳn dậy,mở mắt ra làm tôi giật cả mình,cứ tưởng Vy Anh làm sao!Sau đó tôi đưa nước cho Vy Anh uống rồi gọi bác sĩ tới khám.Bác sĩ Kha nói là tình trạng sức khỏe rất ổn định,không có gì bất thường,Vy Anh đã tỉnh lại 1 cách khỏe mạnh.Thường thì những người bị bệnh như Vy Anh rất khó tỉnh lại,chỉ khi nào mơ về giấc mơ khủng khiếp nhất mà bệnh nhân coi là ác mộng trong quá khứ thì mới tỉnh lại 1 cách hoàn toàn,ngoài ra các trường hợp khác thì bệnh nhân tỉnh lại hầu như là vẫn nghĩ mình còn lạc trong thế giới quá khứ,không thể nào thoát ra được,các giây thần kinh sẽ lặp đi lặp lại những hình ảnh và quá khứ đáng sợ ám ảnh bản thân bệnh nhân,rất giống như những người bệnh tâm thần.Còn trường hợp của Vy Anh thì bạn ấy đã mơ về những quá khứ đáng sợ rồi tỉnh lại 1 cách an toàn,rất đáng chúc mừng.Đó là nguyên văn lời nói từ bác sĩ Kha mà tôi nhớ rất kĩ.Sau đó,tôi hỏi Vy Anh rằng có nhớ tôi là ai không?Còn nhớ Hạnh San,Khánh My với mọi người không,có nhớ rằng bạn ấy tên gì không thì bị bạn ấy mắng cho 1 trận te tua…Rồi tôi gọi cho Hạnh San nói rằng Vy Anh đã tỉnh lại thì H.San bảo là Phong cũng đang ở biệt thự nhà H.San,không biết có chuyện gì mà Phong gấp lắm,đằng nào thì tối nay ba má của H.San với My và Vy Anh cũng về nên cô ấy bắt tôi làm thủ tục xuất viện cho Vy Anh rồi lai thẳng về biệt thự.Về đến biệt thự thì nghe H.San kể là Phong muốn tìm hiểu chuyện gì đó về Vy Anh,đang ở trên phòng của bạn ấy,có vẻ hốt hoảng lắm,còn nhắc đến ai tên Minh Quân gì gì đó…Sau đó Vy Anh chẳng nói chẳng rằng đi thẳng lên phòng của bạn ấy…Tôi,Linh,My với Hạnh San nhìn nhau chẳng biết phải làm gì liền đi theo Vy Anh lên phòng,lên đến nơi thì thấy Vy Anh cứ đứng nhìn vào phòng mãi mà không vào,mãi về sau bạn ấy mới gọi tên Duy Phong rồi chạy vào…Và 4 người chúng tôi lại gần cửa phòng nhìn trộm Vy Anh với Duy Phong thì nhìn thấy 2 ng đó đang hôn nhau lãng mạn lắm đấy!-Hắn nở 1 nụ cười gian gian sau những lời nói ‘siêu thẳng thắn’ vừa rồi khiến cho 12 con mắt còn lại trợn tròn lên nhìn hắn.

-Gì?Phong với Vy Anh…hôn nhau á?-Khánh với Minh đồng thanh

-Ừ!-Nó,hắn nở 1 nụ cười rất tươi

-Này!Cơm nguội rồi,ăn mau đi!-Phong biết mình với Vy Anh sắp bị lâm vào tình thế muôn thuở đó là bị chúng nó trêu cho hết đường mà chối nên phải chặn ngay lại.

-Đúng rồi!Thức ăn nguội hết rồi này,mau ăn đi,ăn đi!-Vy Anh thấy thế cũng nói theo mặc dù đang rất ngại.

-Thôi!Hihi,mọi ng cứ trêu làm Vy Anh với Phong ngại đỏ cả mặt lên rồi kìa,nhất là Long đấy,làm gì mà khai hết ra thế!-Nó nói rồi quay ngoắt ra nhìn hắt nguýt 1 cái dài từ Hơ-mông đến Mường Tè.

-Ừ ăn thôi,tý mọi người ăn xong phải ở lại phụ bọn tôi dọn dẹp nhà cửa ấy nhá!Tối nay là ba má bọn tôi về đó!-My nhìn mọi người cười

-Hả?Dọn hả?-Minh,Khánh,Phong và hắn đồng thanh la lên

-Chứ sao!-My,Linh,Vy Anh và nó cũng đồng thanh 1 lượt

-Vậy…vậy sao?-Các chàng của chúng ta nở 1 nụ cười gượng trên cả ngượng.

-A!Thế tôi có ý kiến nè,Vy Anh vừa mới từ viện về chắc chắn là không phải làm gì rồi,còn tôi,tôi sẽ dành cái nhiệm vụ xuất sắc và quan trọng nhất,đó là chăm sóc Vy Anh!-Duy Phong nháy mắt rồi nở 1 nụ cười siêu tươi tắn.

-Hơ hơ,sao mày lại sướng thế hả?-Hắn nhìn Phong ‘ganh tị’

-Thế là được rồi còn gì,để cho Vy Anh với Duy Phong còn riêng tư 1 tý chứ,lâu ngày đã không gặp rồi!-Linh cười nhìn Vy Anh

-Đúng đúng,phải để cho 2 người này còn hàn huyên tâm sự việc sớm sớm chiều chiều chứ nhỉ!-Nó nhanh nhảu nói theo.

-Vậy là tôi có việc rồi nhé!Để tôi phần công các việc khác ọi ngày ở nhà nếu có nấu cơm thỳ cũng là Khánh rửa bát nên mày rửa bát cùng Linh nhé,vì Linh đã nấu cơm ngon thế này ọi người ăn rồi,còn My với Khánh thì quét dọn và lau chùi lại bàn ghế,đồ đạc,…Việc còn lại là lau dọn nhà cửa,tầng trên tầng dưới,nhiệm vụ này sẽ do Thiên Long và Hạnh San đảm nhiệm nhé,việc dễ nhất mà!-Phong phân công việc ọi người 1 cách nhanh gọn

-Cái gì?-Nó với hắn gài lên ấm ức

-Dễ ư?-Hắn mếu máo hỏi

-Mọi ng có biết là nhà tôi to thế nào không?Lau dọn cả cái biệt thự này chắc tôi chết quá!Tôi thì đã lười sẵn…-Nó nhăn nhó nói

-Vì 2 người đều lười nên phải làm việc ‘dễ nhất’ ấy!Vậy là Phong phân công đúng ý tôi rồi đó!-Linh nhìn Phong cảm tạ(Chị Linh có phải làm gì đâu mà chả theo ý anh Phong chứ….hehehe)

-Huhuhu…-Hắn với nó ngậm ngùi chấp nhận công việc được giao…

Cả bữa ăn lại diễn ra vui vẻ và tràn ngập niềm vui đông đủ…Vậy là giờ đây,Vy Anh và Linh đều đã trở lại với chúng nó và bọn hắn…Cảm giác vui mừng và hạnh phúc lan tỏa khắp ngôi biệt thự rông lớn rộn rã tiếng cười…!

Bạn đang đọc Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo của Pooh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự