Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 345 Diệp Tổng Giá Lâm

Bạn đang đọc Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng của Xuân Huy Cẩm Y

Phiên bản Dịch · 1458 chữ · khoảng 5 phút đọc

Edit: Ngọc Nga

Bate: KT.

Đã là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, chonên Sở Cuồng không có cách tiếp nhận được cái thân thể 18 tuổi của chính mình, thấy nam nhân kia trầm ổn, khí khái nam tính, nhẹ nhàng hút điếuxì gà, liền thấy cả người không thoải mái. Sở Cuồng cũng ngậm điếu thuốc giống vậy thì lại biến thành đứa trẻ đẹp trai nhưng hư hỏng, hơn nữaánh mắt của bánh bao luôn vẫn luôn đảo quanh trên người gã, Sở Cuồngliền đứng lên, tức giận nói: “Trẫm đi tới quầy lấy rượu”. Nói xong hắnđi tới quầy rượu bên kia. Qủa nhiên thấy Bánh Bao đi tới ngồi bên cạnhQuan Bộ Phi, Quan Bộ Phi giơ tay xoa đầu nàng, trìu mến hỏi: “Nàng thếnào, gia đình nọ có được không?”

Nghe giống như là nói, chúng ta đều cùngđầu thai, dường như mọi người đều đầu thai vào những gia đình khôngtệ lắm, nhà nàng thì thế nào?

Thải Thải đáp: “Coi như là gia đình có gia cảnh bần hàn, người nhà đều rất kỳ quái, nhưng nhìn ra được không phải là người xấu.”

Diệp Hạ Thái kể lại: “Ta khi tỉnh lại,đúng lúc tang lễ đang diễn ra, ngày thứ hai ta liền nhận văn bản thừa kế tài sản. Sau đó thành tổng giám đốc của tập đoàn Diệp thị. Còn có tênlà ‘Diệp Ý Âu’. Bọn họ nói hình như là do khóc quá nhiều nên ta bị bấttỉnh, cho nên ta đoán, người ngày hôm đó chết, có lẽ là cha của thân thể này. Sau đó ta liền trở thành Diệp tổng.” Sở Cuồng rót rượu quay trởlại, để lên bàn, học như trên TV cầm lên ngửi, sau đó để xuống, thuậnmiệng mà hỏi: “Ngươi là dân làm ăn phải không, buôn bán cái gì?”

“A, rất nhiều lĩnh vực, bất động sản rải rác ở trong lẫn ngoài nước, còn mở quả một quầy bar ở Maldives nữa.”

“Maldives là cái gì?”

Diệp Hạ Thái nói: “Chính là một hòn đảo, sau đó xây thêm một khách sạn bình dân ở trên đó nữa.”

Hai người cùng hiểu ý mà gật gật đầu .

“Sở Cuồng, nhà ngươi đầu thai vào đâu, nhìn qua có vẻ cũng không tệ lắm có phải không ?”

Sở Cuồng nhẹ nhàng day day huyệt tháidương, vẻ mặt lại rất rối rắm: “Hình như là người trong giang hồ, nên có thể xem như là con trai của võ lâm minh chủ.” Thật ra thì hắn hoài nghi mình là con trai riêng của võ lâm minh chủ, nhưng mà không thèm đề cậpđến, có cái gì hay để mà nhắc tới chứ. Chẳng qua trong lòng âm thầmnghĩ, thiên hạ vô gian bất thương, được người trong giang hồ kính trọngvẫn hơn là thương nhân.” Diệp Hạ Thái gật đầu một cái: “Nghĩ tới tađường đường Đại Tướng Quân vương, hôm nay cũng lưu lạc tới nỗi khắpngười toàn hơi tiền.”

“Chậc, trẫm đường đường là hoàng đế Đại Sở, cũng không phải lưu lạc thành người trong giang hồ đấy sao?”

Hai người nam nhân đều có chút phiềnmuộn, bưng ly rượu, Thải Thải nói thầm: “Bổn cung đường đường hoàng hậuĐại Sở, phải lưu lạc thành người giúp việc theo giờ thì sao chứ?”

Hai người nam nhân lập tức quăng tới biểu tình vô cùng thương tiếc, Sở Cuồng đem nàng đầu đặt trên bả vai: “Đókhông phải là bởi vì trẫm không có bên cạnh nương tử sao?”

Mặt Diệp Hạ Thái liền biến sắc, gã đứnglên, đi tới cửa sổ nhìn ra xa phía ngoài hồ bơi. Cười nói: “Nhà ngươicũng có một ao cá như vậy à?”

Thấy kia cá chép bơi lượn trong ao, DiệpHạ Thái thích ý trong lòng, nói: “Ta hậu viện nhà ta cũng vậy, ở trongđó có một cái hồ nuôi cá nhỏ, nhưng mà đến khi trời lạnh thì bị đóngbăng mất.”

“Đó là bởi vì không có máy điều hòa.”

Lần trước hắn thấy trong nhà trống khôngcảm giác hết sức không thoải mái, liền gọi A Đức đi chở một xe cá về.Nhưng mà trời lạnh kết băng, A Đức mỗi ngày nuôi cá nên rất có tình cảmvới chúng, sợ cá chết, liền đi mua máy điều hòa trở về.

Thái thái vốn muốn giữ Diệp Hạ Thái ởlại, ai ngờ dường như Diệp Hạ Thái e ngại, từ chối nói rằng đã đặt khách sạn tốt rồi. Tối nay tạm thời nghỉ ngơi tại khách sạn. “Đại ca, ngươicần gì phiền phức như vậy?” Thái thái nói, Diệp Hạ Thái dịu dàng nói:“Ta không đợi được, chiều nay ở Thượng Hải có một hợp đồng cần ta kýtên. Ta đi trước, các ngươi bảo trọng, tới sau nhé.”

Sở Cuồng gật đầu một cái: “Biết, ngươi đi đi.”

“Ừ.”

Thật ra thì ở trong lòng Sở Cuồng tronglòng, Quan Bộ Phi ,vẫn là tiểu thị vệ đã từng lừa gạt tình cảm của hắn,nhưng cũng chỉ là người đã từng mà thôi.

Thái thái còn đưa hắn đến cửa lớn, tronglòng Sở Cuồng không được tự nhiên nhưng là lại sợ bị người ta nói mìnhhẹp hòi, bèn ngồi ở bên cửa sổ, cầm tay ly rượu nhìn cá trong hồ bơitới bơi lui.

“Làm sao chàng lại giấu ta chuyện tìm Quan đại ca chứ?”

“Trẫm bụng thật đói, nương tử, thật lâu rồi trẫm chưa được ăn thức ăn nàng nấu.”

Tuy hắn chuyển đề tài, nhưng được gặpQuan Bộ Phi, trong lòng nàng còn vui vẻ, Bánh Bao mở tủ lạnh liền pháthiện không còn gì để ăn. Vì vậy nàng cầm ví da Sở Cuồng, nói, “Sở Cuồng, ta muốn đi siêu thị.” Sở Cuồng đứng lên, “Ta đi cùng nàng.” Vì vậy chân trước chân sau ra đến cửa, từ từ đi dạo trong siêu thị mua một vòng mua chút thực phẩm về nhà. Thái thái làm một bàn thức ăn đầy, Sở Cuồng ănthật vui vẻ , đây là mùi vị khi xưa.

A Đức đem tới ba tờ vé máy bay hạng sang tới, Sở Cuồng, Bánh Bao, còn có của mình.

“Toàn bộ hành trình đều có người giám hộ, hơn nữa đã đặt khách sạn và xe sẵn cho hai người, thiếu gia, lễ mừngnăm mới nhớ nói lão gia cho A Đức tiền thưởng nha.”

“Ngươi không cần phải đi.” Sở Cuồng nhàn nhạt phân phó.

“Vậy không được, sao tôi có thể yên tâm thiếu gia mang theo bốn mắt MM một mình ra cửa được chứ?”

“Ta đã quyết định, ngươi lui ra đi, ở lại chỗ này coi nhà .”

“Không được, bị lão gia biết, A Đức sẽ bị ném vào vùng biển quốc tế làm mồi cho cá mập mất.”

Sở Cuồng không nói một câu, A Đức chẳngqua cũng chỉ cười khổ một tiếng: “Như vậy đi, A Đức tôi giữ vững mộtkhoảng cách nhất định với các cô cậu, ta đi Thượng Hải, tìm mấy ngườianh em ôn chuyện, không đi cùng đường với hai người chúng ta đượckhông?” Hắn liền vụng trộm đi theo, không bị phát giác là tốt rồi, lãogia chỉ có một độc đinh, mặc dù nói là con riêng, không thể lộ ra ngoàiánh sáng, chỉ là sớm muộn gì cũng sẽ phải đi Hongkong bái kiến lão giacùng chị dâu, lão gia sớm nói qua, A Đức, cậu mà trông con ta không tốt, hại ta không có con trai thừa kế gia sản, cậu hãy tự nhảy xuông vùngbiển quốc tế đi.

A Đức thật cũng không dễ dàng mà.

Buổi sáng hai người còn đang ngủ, độtnhiên điện thoại vang lên, Diệp Hạ Thái nói với Sở Cuồng: “Ta rất sắplên máy bay rồi, các ngươi tới nhớ liên lạc với ta.”

“Ngươi có thể chờ chúng ta tỉnh lại hãygọi được hay không?” Sở Cuồng lạnh lùng hừ một tiếng, Bánh Bao mơ mơmàng màng dính người vào, đặc biệt đáng yêu hỏi một tiếng: “Ai vậy……”

Sau đó Sở Cuồng cái hôn trán của nàng kêu rất lớn.

Diệp Hạ Thái: “. . . . . .”

Hắn cũng không phải là đứa ngốc, chẳngqua là không nghĩ tới Sở Cuồng canh năm còn chưa dậy, đã vậy còn dùngloại âm thanh này nữa.

Trong lòng của hắn không khỏi nhói đau lên.

Hắng giọng nói: “Cúp máy đây.”

“Diệp tổng…… mời lên máy bay.” Diệp Hạ Thái gật đầu một cái, dẫn theo thư ký lên máy bay.

“Diệp tổng, ta đem nội dung cuộc họp đơn giản nói trước một lần .”

“Ừ.” Hắn trầm ổn trả lời.

Bạn đang đọc Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng của Xuân Huy Cẩm Y
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LongMiêu
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự