Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 636 Bị thương.

Bạn đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh của Xích Tuyết

Phiên bản Dịch · 3011 chữ · khoảng 10 phút đọc

Phương Hạo Vân khẽ cười nói : "Quả là trùng hợp, lão bất tử xem ra Phong thành cũng bị ông khống chế rồi... Tôi thật không rõ, ông đã già đầu như vậy rồi, vì sao không thể sống yên ổn một chút, sao lại phải ** theo giới trẻ làm gì? Ông không sợ cái thân già của ông không chịu nổi à?"

"Hừ!" Tôn giả hừ lạnh nói : "Phương Hạo Vân, ngươi lẻn vào Phong thành có mục đích gì ta đều biết, có điều ta phải nói cho ngươi biết, ngươi đang nằm mơ!"

Dừng lại một chút, tôn giả nói tiếp : "Hôm nay không có tiểu thư Bạch gia bảo vệ ngươi, ta xem người sẽ làm gì đây"

"Haha!"

Phương Hạo Vân khẽ cười : "Nghe khẩu khí của ông, ông đang muốn giết tôi à? Ông cảm thấy rằng ông đủ trình sao?"

"Ngươi cảm thấy thế nào?" Tôn giả cười nói : "Phương thiếu gia, theo một ý nghĩa nào đó, ta với ngươi đều cùng một loại người, chúng ta đều là vật thử nghiệm của đàn bà Bạch gia. Ta cảm thấy rằng chúng ta hẳn là nên đồng tâm hiệp lực mới đúng..."

"Ông sai rồi!"

Phương Hạo Vân lắc đầu :" Tôi và ông không cùng một loại người... tôi và ông là hai loại người hoàn toàn khác nhau... Ông chỉ vì lợi ích của chính mình, còn tôi là vì lợi ích của Bạch gia, của gia tộc thủ hộ. Hơn nữa tôi và dì Bạch... cũng chính là dì Tố, là bạn, là bạn rất thân mật, trong lòng tôi có dì ấy, mà trong lòng dì ấy cũng có tôi... Nói cách khác, mục tiêu theo đuổi của chúng ta khác nhau..."

Lời này vừa nói ra, tôn giả lập tức cười nói : "Ngươi thật ngây thơ... đã là lúc nào rồi, mà ngươi vẫn còn tin tưởng mấy cái lời buồn cười đó... Đàn bà Bạch gia là loại đàn bà độc ác nhất, ích kỷ nhất trên đời này. Trong mắt của các nàng, ngươi và ta chỉ là công cụ có lợi ích mà thôi... Đúng vậy, trong mắt các nàng, đàn ông trong thiên hạ này chỉ là công cụ thôi, ngươi đừng tưởng tượng mình cao thượng như vậy, cũng đừng tự đánh giá mình cao. Ngươi chỉ là công cụ..."

"Nói bậy!"

Phương Hạo Vân cười khinh thường : "Lão bất tử, đây là chổ khác nhau của tôi và ông. Ông rất cố chấp, người khác tôi không dám nói, nhưng dì Bạch đối với tôi tuyệt đối thật tâm thật lòng. Đối với Bạch gia cũng thật tâm thật lòng. Đừng có suy bụng ta ra bụng người. Ông đối với người khác thế nào, thì người ta sẽ đối xử lại với ông như vậy..."

"Ngươi lại sai rồi!"

Tôn giả khinh miệt nói : "Ý nghĩa của ngươi bây giờ rất giống ta lúc trước... ta hoàn toàn có thể hiểu được... Làm một người từng trải, ta phải nhắc nhở ngươi, đừng coi đàn bà Bạch gia tốt quá. Các nàng đều là kẻ dối trá. Những cái ngươi thấy chỉ là vẻ bề ngoài thôi... Thiên Phạt chỉ là một mở đầu, điều cuối cùng mà đàn bà Bạch gia muốn chính là làm chủ thiên hạ, làm chúa tể của thế giới này..."

"Lão bất tử, ông thật đáng thương, thật bi ai.. Ông sống đến nông nổi này, thật sự đúng là không còn ý nghĩa gì..." Phương Hạo Vân trầm giọng nói : "Không cần nhiều lời, ông và tôi căn bản không đi chung đường... Nghe nói ông đã luyện thành Duy Ngã Độc Tôn công, hôm nay tôi muốn lĩnh giáo một chút, hy vọng ông đừng để tôi thất vọng..."

"Muốn chết!" Sự cố chấp của Phương Hạo Vân đã làm cho kế hoạch chiêu hàng của tôn giả tan biến, hừ lạnh một tiếng, trong đôi mắt hiện lên một tia sát khí.

"Lão bất tử, đừng có mạnh miệng, hươu chết về tay ai cũng chưa biết ..." Phương Hạo Vân quát lạnh một tiếng.

Khi nói chuyện, cả hai đều đã bắt đầu tấn công, hành động nhanh như điên, động tác nhanh như gió, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều mang theo sự uy hiếp đối phương lớn vô cùng, thanh thế vô cùng to.

Tôn giả hít sâu một hơi, đem Độc Tôn đao từ trước đến giờ chưa từng lấy ra, chém lên người của Phương Hạo Vân.

Độc Tôn đao là đại đao xứng đôi với Duy Ngã Độc Tôn công của tôn giả, uy lực rất kinh hồn, từ khi luyện thành đến giờ vẫn chưa từng lấy ra sử dụng bao giờ.

Hôm nay đối chiến với Phương Hạo Vân, hắn ta không dám khinh thường, trực tiếp dùng đao tượng trưng cho địa vị và thân phận ra.

Phương Hạo Vân cũng không sợ, Thiên Phạt cũng giơ lên đón đao, binh khí của hai người đều không phải là vật tầm thường, sau khi va chạm liền bộc phát một lực lượng kinh người, đồng thời cũng phát ra một tiếng nổ vang trời.

Một kích trôi qua, hai người đồng thời lui về sau.

Trong đôi mắt của tôn giả hiện lên sự ngạc nhiên, dùng ngón tay trái lướt nhẹ lên lưỡi đao, một dúm máu đỏ tươi đọng lại trên thân đao, Độc Tôn đao đột nhiên chấn động, phát ra hàng ngàn hạng vạn tiếng than oán của linh hồn, khiến cho lòng người chấn động.

"Đi chết đi!"

Tôn giả nhẹ nhàng giơ Độc Tôn đao lên, sát khí mãnh liệt toát ra từng đợt từ ĐộcTôn đao, giống như những tia chớp vậy, điên cuồng lao về hướng Phương Hạo Vân.

Luồng sát khí sống động này hầu như đã che kín tất cả đường lui của Phương Hạo Vân, trong tình huống như vậy, hắn đành phả chống đỡ.

Lúc đầu Phương Hạo Vân không coi một đao của tôn giả ra gì, nhưng mà nhanh chóng phát hiện ra, đao thế của tôn giả không hề đơn giản.

Phương Hạo Vân hoảng sợ, vội vàng thúc dục chân khí bên trong cơ thể, kích thích lực lượng cường đại ra, hai tay nắm chặt Thiên Phạt, dùng cả lực lượng của Thiên Phạt để tấn công.

Trong lúc nhất thời, Thiên Phạt dường như đã thay đổi, trở nên quái dị khác thường.

Phương Hạo Vân múa cổ tay, Thiên Phạt lập tức chém ra một luồng sát lạnh.

Tôn giả rất kinh ngạc, hắn ta vạn lần không ngờ rằng Phương Hạo Vân cũng có thế kích thích được sát khí lợi hại như vậy. Hít sâu một hơi, tôn giả trầm giọng nói : "Không tồi, ngươi quả thật rất có năng lực, hèn chi hai tên ngu xuẩn Phong Vân và Tuyết Như Vân lại chết trong tay ngươi..."

Dứt lời, tôn giả đột nhiên lộ ra thần sắc quỷ dị, chậm rãi chém ra một đao, đao này tuy rằng thoạt nhìn không có vẻ kinh thiên gì cả, nhưng sát khí ẩn giấu bên trong đó làm cho người ta không dám khinh thường.

Trong tình huống này, Phương Hạo Vân không dám do dự, tập trung lực lượng tung ra một đao, đao thế giống như một quả cầu lửa vậy.

"Ầm ầm!"

Binh khí của hai người chạm vào nhau, và phát ra một tiếng nổ chấn động trời đất, khiến cho võ sĩ bốn phía đều tập trung về đây.

"Lui ra!"

Tôn giả cười ha hả, nói : "Phương Hạo Vân, ta càng ngày càng thích ngươi, công phu của người làm ta rất tò mò, ta thật sự muốn biết ngươi làm thế nào luyện được..." Nói xong, tôn giả chém ra một đao.

Một đao này không có tốc độ cực nhanh, nhưng lực lượng lại cực lớn, đao khí giống như là có sinh mệnh vậy. Phương Hạo Vân không tính sẽ tránh, bởi vì đao khí đến quá nhanh, cho dù hắn dùng toàn lực lui về sau, thì cũng không chạy thoát được.

"Ầm!"

Lại một tiếng nổ vang lên, thân đao của hai người lại chạm vào nhau. Giờ phút này, khuôn mặt của hai người chỉ còn cách khoảng một gang tay, khóe miệng của tôn giả hiện lên một nụ cười : "Phương Hạo Vân, nếu ngươi và ta liên thủ, thế giới này sẽ là của chúng ta, hay là ngươi suy nghĩ lại đi?"

"Hừ!" Phương Hạo Vân tức giận nói: "Đừng có tốn nước miếng nữa... có bao nhiêu bổn sự thì cứ việc lấy ra đi..."

"Haha..." Tôn giả cười điên cuồng : "Tính tình của ngươi ta rất thích... ta giết ngươi cũng thấy tiếc lắm..."

Phương Hạo Vân không nói nhiều, trả lời bằng một đao đâm đến.

Tôn giả nhảy lên, liên tục tránh né công kích, cùng lúc đó, Độc Tôn đao trong tay hắn cũng không ngừng chém ra, đao khí lập tức lao ra, những tia sáng màu đen hiện lên liên tục.

Phương Hạo Vân quát lạnh một tiếng, giơ Thiên Phạt lên hóa giải.

Tôn giả lại giơ Độc Tôn đao lên, chém về hướng Phương Hạo Vân, giữa không trung tuôn ra vài dòng khí đen, giống như là muốn nuốt chửng Phương Hạo Vân vào trong đó.

Trong lòng Phương Hạo Vân âm thầm kinh hãi, tuy rằng đao khí còn cách khá xa, nhưng hắn cảm thấy rằng uy lực của một đao này tuyệt đối không thể coi thường được.

Phương Hạo Vân quát một tiếng, chân khí nội gia tung ra một lượt, hai tay nắm chặt Thiên Phạt, hung hăng bổ đến.

"Ầm!"

Tiếng nổ thứ ba vang lên, hai lực lượng va chạm vào nhau, lực lượng ngang nhau, quất quít lấy nhau, chậm rãi tiêu tán.

Tôn giả hít sâu một hơi, cười nói : "Thiên Phạt quả nhiên là một bảo bối, đáng tiếc là năm đó ta không rõ ràng được bí mật bên trong, nếu không thì ta cũng không có kết cục này... Phương Hạo Vân, để Thiên Phạt lại, ta tha mạng cho..." Với cảnh giới của tôn giả, có thể nhìn ra cảnh giới của Phương Hạo Vân. Hắn biết rõ, sở dĩ Phương Hạo Vân có thể chống đỡ với hắn, hoàn toàn là nhờ có Thiên Phạt.

"Ta xem ngươi kiên trì đến mức nào..." Nói xong, tôn giả lại chém ra một đao, luồng khí màu đen cuồn cuộn trào ra.

Phương Hạo Vân càng đánh càng thuận, hắn cảm thấy rằng Thiên Phạt đã liên hệ chặt chẽ hơn.

Giơ đao lên đơ, đòn tấn công của hai người chạm vào nhau, và phát ra một tiếng nổ lớn.

Hai người nhanh chóng văng ra khỏi vòng chiến.

Khi Phương Hạo Vân vừa mới thở phào được một hơi, tôn giả lại thừa cơ chém ngang một đao, Phương Hạo Vân quát lớn một tiếng, giơ Thiên Phạt lên đỡ.

Tôn giả cười lạnh, tập trung lực lượng toàn thân, lại tế một giọt máu lên thân đao, thân đao run rẩy thật mạnh, và khí đen càng lúc càng toát ra mạnh mẽ và dày đặc hơn.

Phương Hạo Vân nhíu mày, sắc mặt hơi ngưng trọng lại, dồn hết lực lượng toàn thân xuống hai chân để lui về sau tránh thoát đòn tấn công. Tôn giả dường như không ngờ rằng lần này Phương Hạo Vân không đánh mà lại lui, cho nên kết quả là đánh hụt một cái.

Sau khi ngạc nhiên ngắn ngủi, tôn gia hét lớn một tiếng, phất tay lên chém ra, luồng sáng đen lao về hướng Phương Hạo Vân, giống như một con dã thú đang há mồm muốn nuốt chửng hắn vậy.

Lần này thì Phương Hạo Vân không lùi, mà hét lên điên cuồng, cũng lao vọt đến, và sau một tiếng nổ mạnh, tôn giả cùng Phương Hạo Vân lại văng ngược ra.

Hai người cứ lao vào, ầm một cái và lại lao ra.

Cuối cùng cũng đã có cái mới.

Khóe miệng của tôn giả đã tràn đầy máu, mà Phương Hạo Vân cũng đã phun ra một họng máu, làm cho cả ngực hắn ướt đẫm máu. Thân hình hắn lung lay như sắp ngã, sắc mặt tái nhợt, lùi vài ba bước mới ổn định lại thân hình được.

Một đòn này, lão bất tử hầu như đã thi triển toàn lực rồi, và xung kích phản chấn đã làm cho hắn ta cũng bị thương.

Cũng may đây là Phương Hạo Vân, nếu đổi lại là người khác, sợ rằng đã nằm một đống dưới đất rồi.

"Hừ, cũng chẳng hơn gì!" Tôn giả lau đi vết máu trên khóe miệng, hừ lạnh : "Ta còn tưởng rằng lực lượng của Thiên Phạt có thể nghịch thiên, xem ra cũng chẳng hơn gì..."

Đang đắc ý, thì đột nhiên phát hiện ra sát khí từ sau lưng, không dám chậm trễ, vội vàng xoay người tránh né.

Né qua đao phách, tôn giả lập tức quay người lại, nhìn thấy vẻ mặt đằng đằng sát khí của Phương Hạo Vân đang đứng đằng sau lưng hắn, tôn giả lập tức ngây ngẩn cả người : "Người làm thế nào..."

Tôn giả vội vàng thu hồi vẻ khinh thường, hứng thú nói : "Nói cho ta biết, ngươi rốt cục đã làm thế nào... Rõ ràng là ngươi đứng trước mặt ta, vì sao đột nhiên lại xuất hiện phía sau ta, hơn nữa bản thân ngươi rõ ràng đã trọng thương, sao có thể tung ra sát chiêu lợi hại như vậy..."

"Chờ lúc ông chết, tôi sẽ nói cho ông biết..." Khóe miệng của Phương Hạo Vân hiện lên một nụ cười tàn nhẫn.

Tôn giả cũng cười lạnh, hai mắt đột nhiên thành màu đen, và há mồm phun ra một ngụm máu, tất cả máu đều được phun lên thân đao, một luồng khí đen từ trong thân đao mà ra, và khiến cho bầu trời lập tức tối lại.

Sắc mặt của Phương Hạo Vân cũng trở nên nghiêm trọng hơn.

Duy Ngã Độc Tôn công quả nhiên là danh bất hư truyền, cho thế khiến cho trời đất thay đổi luôn.

Tôn giả giơ Độc Tôn đao lên lên, bổ một đao mạnh mẽ về hướng Phương Hạo Vân, bầu trời đen ẩn giấu sát thương vô hạn.

Phương Hạo Vân biến sắc, hắn biết rõ uy lực của đao này mang theo, hắn không dám chần chờ, cũng phun ra một ngụm máu, bôi lên trên Thiên Phạt.

Máu tươi nhanh chóng bị Thiên Phạt hấp thu, sau đó, thân đao rung mạnh, phát ra những tiếng kêu to, vang lên tận trời. Thiên Phạt và Phương Hạo Vân hợp nhất, hóa thành một luồng sáng lao thẳng đến hướng tôn giả.

Tôn giả thấy đao thế của Phương Hạo Vân, cũng không dám chậm trễ.

"Xem ra ta còn xem thường ngươi" Sắc mặt của tôn giả trở nên vô cùng khó coi.

Nói xong, hắn giơ Độc Tôn đao bổ lên đầu của Phương Hạo Vân, một đao này không đẹp, không hoa lệ, nhưng đao thế mang theo sát khí lớn đến nổi không gì sánh được.

Phương Hạo Vân gầm nhẹ một tiếng, âm thanh giống như tiếng rống, tốc độ lao đến càng lúc càng nhanh, từ một tia sáng liền hoá thành một quả cầu lửa lao đến.

"Hay lắm!"

Tôn giả kêu hay một tiếng, sau đó cũng hóa thành một luồng khí màu đen bắn ra.

"ầm ầm ầm!"

Hai lực lượng cường đại trộn vào nhau, phát ra một vụ nổ cực lớn, và đánh về hướng hai người. Tôn giả thấy thế thầm kêu không tốt, vội vàng lui về sau.

Phương Hạo Vân cũng thầm kêu không tốt, vội vàng lui về sau, nhưng hắn đã tốn lực quá sức, cho nên tốc độ không nhanh bằng tôn giả.

"Hự!"

Một tiếng, thân thể của Phương Hạo Vân bị sóng xung kích nhấc lên, đánh bay cả người hắn lên trên không trung, và đập mạnh xuống đất, phun ra một ngụm máu, và giây phút đó, hắn đã mất đi ý thức.

.................................................. .

Cũng không biết là đã trải qua bao lâu, Phương Hạo Vân mới tỉnh lại, hắn phát hiện ra bản thân đang nằm trong một căn phòng đầy mùi thơm, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào sáng rọi, gió nhẹ thoảng qua bức màn, bốn phía trong phòng tràn ngập vẻ mờ ám, không cần đoán nữa, đây đúng là căn phòng của một cô gái đấy.

Phương Hạo Vân thử vận khí một chút, phát hiện ra kinh mạch bị tổn thương không nhiều, chỉ là chân khí bên trong bị tiêu hao quá độ thôi.

Ở ngực và đầu có cảm giác đau đớn, nhẹ nhàng nhấc tay một cái, Phương Hạo Vân phát hiện ra ngay cả sức để giơ tay cũng không đủ.

"Là ai đã cứu mình?"

Phương Hạo Vân từ từ ngồi dậy, tò mò đánh giá xung quanh, hy vọng có thể nhận ra chủ nhân căn phòng.

Đúng lúc này, cửa phòng được mở ra, một thân ảnh nhỏ xinh đi đến, cô lập tức bước đến trước mặt Phương Hạo Vân, sờ sờ lên trán của hắn.

"Em tỉnh rồi... hết sốt rồi..." Cô gái nói xong, xoay người ngồi xuống bên cạnh Phương Hạo Vân, vẻ mặt đầy thân thiết : "Em thật khờ, vì sao lại một mình đi tìm lão bất tử... bây giờ em chưa phải là đối thủ của hắn, nếu không phải chị đến đúng lúc, bây giờ sợ rằng em đã chết rồi..."

Bạn đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh của Xích Tuyết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 62

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự