Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Hàn Tuyết Nhi bị bắt cóc

Bạn đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh của Xích Tuyết

Phiên bản Dịch · 3289 chữ · khoảng 11 phút đọc

Tạ Mai Nhi cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ dưới bụng dâng lên, cũng như vừa nãy, cô có cảm giác khoan thai dễ chịu. Sau đó, luồng hơi ấm tiếp tục len lỏi vào từng bộ phận trong cơ thể cô, chân khí chảy tới đâu ấm áp đến đó, còn có chút tê tê khiến cô vô cùng thích thú.

Cảm giác dễ chịu của cơ thể làm Tạ Mai Nhi quên đi thẹn thùng, hai mắt từ từ mở ra nhìn trộm Phương Hạo Vân, cô đang nghĩ cậu em này làm thế nào biết cách chữa trị hay như thế, đúng là quá đỗi kì diệu!

Cô nhìn thấy bàn tay của Phương Hạo Vân đang ấn vào vị trí cách chỗ kín không xa, trong lòng lại nổi lên cơn xấu hổ, vội vàng nhắm nghiền mắt không dám mở ra nữa.

Lúc này Phương Hạo Vân đã hoàn toàn tập trung, tâm vô tạp niệm, hắn đang ra sức vận hành chân khí từ cơ thể mình truyền sang cho Tạ Mai Nhi.

Không biết đã trải qua bao lâu, Phương Hạo Vân chắc chắn đã hoàn toàn đả thông hết kinh mạch Hội Âm, luồng hàn khí tích tụ trong đó bị xua tan triệt để, thế mới dừng tay.

Tạ Mai Nhi cảm nhận được toàn thân của cô giờ đây nhẹ nhõm hẳn, nhất là phần thân dưới, hình như đang đắp một túi nước nóng, cô mơ hồ linh hồn mình đã thoát ly khỏi thể xác, đang bay lượn tự do trên bầu trời trong xanh.

“Chị Mai, xong rồi đó. Lần này chị sẽ không bị cơn đau nào hành hạ nữa đâu.”

Phương Hạo Vân rụt tay lại, quệt mồ hôi lấm tấm trên trán, nhỏ tiếng thông báo. Việc chữa trị này đối với Phương Hạo Vân mà nói không đáng là gì, cũng không phải tiêu hao bao nhiêu chân khí, trán hắn vã đầy mồ hôi, hoàn toàn do xấu hổ gây ra, dù nói thế nào thì hôm nay hắn đã chạm vào chỗ nhạy cảm nhất của phụ nữ.

Được Phương Hạo Vân thông báo quá trình chữa trị hoàn tất, tâm trí của Tạ Mai Nhi mới rơi từ trên mây trở lại mặt đất, cô đỏ mặt nhìn Phương Hạo Vân, vội vàng kéo váy lên, chạy về phòng của mình đóng sầm cửa.

Tiếp đến, trong lúc Phương Hạo Vân còn đang ngơ ngác, Tạ Mai Nhi đỏ mặt mở he hé cánh cửa, chui đầu ra khe cửa lí nhí nói với hắn: “Hạo Vân, cám ơn em. Chúc ngủ ngon!”

……

Những ngày đi học thời gian trôi qua nhanh chóng, ba ngày chớp mắt đã trôi qua, hôm nay là thứ năm, theo như sắp xếp của lịch học, lớp của Phương Hạo Vân không có tiết. Hắn vốn định đến căn phòng thuê ở chung cư Kim Hoa thu xếp một chút cuộc sống sinh viên bên ngoài của mình, nhưng vừa mới nhận được cuộc gọi của Phương Tuyết Di, bảo hắn có mặt tại công ty. Phương Hạo Vân định lấy cớ phải lên lớp từ chối, nhưng phía đầu dây bên kia Phương Tuyết Di đọc thuộc làu làu lịch học của hắn, hơn nữa còn đe dọa nói cuộc gọi này là ý của ba, sau này hễ không có giờ lên giảng đường, hắn đều phải đến công ty làm việc.

Phương Hạo Vân không muốn ông bố Phương Tử Lân tức giận ảnh hưởng sức khỏe, vội gác máy đi thẳng một mạch từ trường đến công ty. Vừa bước vào phòng làm việc của tổ 2 bộ phận thị trường, Văn Kỳ lập tức thông báo với hắn: “Hạo Vân, giám đốc kêu em qua đó một chút…”

“Giám đốc?” Phương Hạo Vân ngớ mặt ra một lúc, mau chóng hiểu ra, giám đốc chẳng phải là bà chị Phương Tuyết Di đó ư. Hắn gật đầu mỉm cười đáp: “Dạ, em biết rồi, bây giờ em đi liền.”

Tạ Mai Nhi đưa mắt nhìn trộm Phương Hạo Vân rất nhanh, sau đó lại vội vàng cúi đầu xuống, kể từ ngày Phương Hạo Vân vận chân khí chữa trị cơn đau bụng kinh giúp cô, cô không dám nhìn vào mắt hắn, nhất là khi nghĩ tới chỗ nhạy cảm của mình từng được phơi bày lồ lộ dưới mắt gã trai này, bị hắn nhìn vào, bị hắn sờ trúng, trái tim cô đập nhanh đến mức muốn rớt ra ngoài, sắc mặt ửng đỏ tận mang tai.

Trương Mỹ Kỳ phát hiện ra thái độ kì quặc của Tạ Mai Nhi, hỏi nhỏ: “Mai Nhi, giữa hai người…”

“Không có gì!”

Tạ Mai Nhi hấp tấp trả lời, sắc mặt càng lúc càng đỏ chót lên, trong lòng bối rối. Nhằm che giấu nội tâm của mình, Tạ Mai Nhi vội đưa tay cầm một xấp tài liệu của khách hàng lật xem.

“Mai Nhi, cầm ngược rồi kìa.” Trương Mỹ Kỳ lộ vẻ nghi ngờ lên tiếng nhắc nhở.

……

“Hạo Vân, đây là lịch học mà ba vừa fax qua cho chị, sau này những lúc không lên lớp em đều phải đến công ty làm việc…”

Phương Tuyết Di khoái chí vẫy vẫy tờ giấy trên tay, nghiêm túc nói: “Bắt đầu từ hôm nay, bổn giám đốc sẽ đích thân phụ trách kiểm tra chuyên cần và thành tích nghiệp vụ của em. Hơn nữa tổng giám đốc và chủ tịch tập đoàn cũng sẽ theo dõi sát sao, em phải cố gắng làm việc… Hạo Vân à, sự quan tâm và thử thách mà em sắp đối mặt có thể là nghiêm ngặt duy nhất trong toàn công ty nhé…”

Phương Hạo Vân ngẩng đầu nhìn qua đó, thấy Phương Tuyết Di mặc một bộ đồ công sở màu trắng sữa, những đường cong quyến rũ của cơ thể hiện rõ mồn một dưới bộ đồ trắng, mái tóc mềm mại được cài lại bằng cây trâm ngọc nhìn rất trang nhã, trên khuôn mặt hồng hào đang nở một nụ cười khoái chí.

“Chị ơi, vậy lấy đâu ra thời gian để em ôn tập bài vở?” Phương Hạo Vân sụ mặt cố tìm kiếm một tia hy vọng.

“Em yên tâm, vấn đề em lo lắng ba cũng đã tính đến rồi.” Phương Tuyết Di dập tắt cái cớ ôn tập bài vở của hắn, nói: “Em đừng quên mất, chị của em là thạc sĩ ngành kinh tế tài chính đó nha, đôn đốc phụ đạo cho em trong việc học hoàn toàn nằm trong khả năng của chị.”

Nói đến đây, đôi mắt đen láy xinh đẹp của Phương Tuyết Di quan tâm nhìn vào Phương Hạo Vân, hỏi: “Hạo Vân, việc em thuê nhà bên ngoài làm đến đâu rồi? Mấy hôm nay không nghe em nhắc gì đến nữa. Ba và mẹ đã nói rồi, để hôm nào đó chị sẽ đích thân đi coi thử chỗ em thuê, nếu không họ không yên tâm.”

Phương Hạo Vân bối rối khẽ gật đầu, sau đó mới trả lời: “Không cần xem đâu chị, em thuê nhà ở chung cư Kim Hoa gần trường thôi…” Hiển nhiên hắn không muốn cho bà chị biết chuyện hắn và Tạ Mai Nhi cùng ở chung một căn hộ.

“Hạo Vân, em ngồi đi, sao cứ đứng đó nói chuyện với chị vậy?” Thấy Phương Hạo Vân đứng trước mặt mình nãy giờ, Phương Tuyết Di cảm thấy tức cười, ân cần mời cậu em ngồi xuống.

Nụ cười đó khiến Phương Hạo Vân nhìn không chớp mắt. Phương Tuyết Di thấy nhồn nhột, cô ho nhẹ một tiếng, nói: “Thằng ranh này, em chăm chú nhìn gì đó?”

“Nhìn người đẹp!” Phương Hạo Vân trả lời thật thà.

“Thằng ranh, công phu nịnh bợ của em càng lúc càng giỏi đó nha…” Được người khác khen là người đẹp, đương nhiên cô gái nào cũng cảm thấy vui, Phương Tuyết Di tuy là nữ doanh nhân thành đạt nhưng cũng không ngoại lệ, thích được khen là bản tính của con người mà.

Phương Hạo Vân bước tới kéo ghế ngồi xuống trước mặt chị gái.

“Hạo Vân, từ nay em phải tự trả tiền thuê nhà, em cần cố gắng làm hợp đồng nghiệp vụ cho công ty thôi. Ba đã nói trong cơ thể em đang chảy dòng máu của nhà họ Phương, trời sinh ra đã mang gien kinh doanh làm giàu, cả gia đình đặt rất nhiều kì vọng vào em.” Phương Tuyết Di lựa lời khích lệ: “Cố gắng lên em trai! Cả nhà đều tin tưởng em sẽ làm được.”

Phương Hạo Vân chán ngán trong lòng, hắn nào phải đang chảy dòng máu của nhà họ Phương, bắt hắn đi kinh doanh chẳng thà kêu hắn đi giết người, nhưng nghĩ lại những ngày này hình như Thiên phạt đang nhen nhóm phát tác. Hắn biết mình phải tìm giết một kẻ ác nào đó, nếu không Thiên phạt nổi tác dụng rất có thể sẽ ảnh hưởng tâm chí của hắn.

Trong lúc Phương Hạo Vân đang im lặng nghĩ ngợi, Phương Tuyết Di nhận được một cuộc điện gọi đến, không biết nội dung của cuộc gọi là gì, nhưng khi Phương Tuyết Di đặt điện thoại xuống, sắc mặt bỗng trở nên khó coi, không sao che giấu được nỗi ưu sầu toát ra.

“Chị, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Phương Hạo Vân đoan chắc có khả năng việc kinh doanh của công ty xảy ra chuyện, vội quan tâm hỏi thăm.

Phương Tuyết Di do dự một hồi, ấm ức nói: “Khoản vay mới với bên ngân hàng xảy ra một số vấn đề, giám đốc Lã nói phải chấm dứt hợp đồng vay vốn của chúng ta, hơn nữa còn bắt chúng ta trả hết số tiền vay vào đợt trước nữa.”

Phương Hạo Vân chưng hửng, liền hỏi: “Chị, có khi nào lại là tên Vương Thế Phi phá đám sau lưng không?”

Phương Tuyết Di thở dài chán nản, nói: “Không hắn thì còn ai vào đây, nhất định là tên khốn Vương Thế Phi giở trò.”

Mẹ kiếp, tên rác rưởi Vương Thế Phi này chán sống rồi hay sao? Xem ra lần này mình phải dạy dỗ hắn một trận tàn bạo mới được. Phương Hạo Vân đang từ từ hòa nhập vào gia đình mới, hắn cảm thấy có trách nhiệm bảo vệ lợi ích của nhà họ Phương, không để nó bị bất kì ai phá hoại.

Nhà họ Phương bây giờ chính là nơi hắn coi trọng nhất, ai đụng vào nghĩa là tự tìm cái chết.

“Chị à, chị không cần lo lắng, sự việc sẽ được giải quyết nhanh thôi.” Phương Hạo Vân bình thản nói: “Chuyện lần trước chị quên rồi sao? Lúc đầu cũng là tên thối tha Vương Thế Phi phá đám, nhưng cuối cùng ta đều thuận lợi vay được vốn đó thôi. Nhà họ Phương chúng ta các nhân thiên tướng, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu…” Nói đến đây, ánh mắt của Phương Hạo Vân lóe lên một luồng sáng lạnh lùng, sát khí trong người hắn sôi lên ngùn ngụt.

Đợi khi Phương Tuyết Di ngẩng đầu lên, sát khí trong mắt Phương Hạo Vân đã được hắn che giấu đi.

“Hạo Vân, những việc này không cần em lo, chị và mẹ sẽ nghĩ cách giải quyết, em chỉ cần chú tâm vào việc học và cố gắng làm việc trong công ty là được rồi… Em nói đúng, nhà họ Phương chúng ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Phương Tuyết Di đang nói với em trai, nhưng thực ra cũng là tự an ủi bản thân.

Phương Hạo Vân định nói thêm câu nào đó, chuông điện thoại di động của hắn đột nhiên reo lên, hắn ngừng lại giây lát, đưa tay rút điện thoại trong túi ra. Sau khi nối máy, trong điện thoại phát ra một giọng nữ hối hả pha chút sợ sệt: “Hạo Vân, cậu ở đâu vậy? Cậu mau đến đây đi, Tuyết Nhi bị người ta bắt cóc rồi, cậu mau đến cứu nó…”

Phương Hạo Vân ngớ người ra, hỏi: “Xin hỏi chị là ai? Sao chị lại biết số điện thoại di dộng của tôi?” Phương Hạo Vân nghe giọng nói trong điện thoại quen quen, nhưng trong một lúc lại không nhớ ra là ai. Trong trí nhớ của hắn, số điện thoại của hắn ngoài người nhà và Bạch Lăng Kỳ ra không còn người khác biết.

“Hạo Vân, tôi là Trần Thanh Thanh đây, là chị họ của Hàn Tuyết Nhi, cậu quên nhanh quá vậy, chúng ta gặp mặt hai lần rồi, Tuyết Nhi vừa mới bị người ta bắt cóc, bây giờ cảnh sát vũ trang và cảnh sát đặc nhiệm đều đang đuổi theo, cầu xin cậu ra tay cứu giùm Tuyết Nhi đi có được không?” Đầu dây bên kia vọng sang tiếng nấc nở muốn khóc của con gái.

Phương Hạo Vân đứng dậy đi về phía cửa sổ, hạ thấp giọng nói xuống: “Nếu cảnh sát đang đuổi theo thì em họ của chị chắc sẽ không sao đâu. Tôi nghĩ tôi không thể giúp được gì hơn.”

Trần Thanh Thanh nghe xong chết lặng một lúc, liền sau đó tức giận gào to: “Phương Hạo Vân, cậu thấy chết không cứu? Tôi biết chỉ cần cậu ra tay là chắc chắn em Tuyết Nhi sẽ bình an vô sự, bọn bắt cóc là sát thủ chuyên nghiệp, phía cảnh sát đã mất 2 người rồi… Cầu xin cậu, cậu đến cứu Tuyết Nhi giùm với!”

Phương Hạo Vân khẽ nhíu mày đăm chiêu suy nghĩ, chắc là vụ bắt cóc Hàn Sơn lần trước còn chưa kết thúc, quả thật bây giờ hắn không muốn xen vào chuyện giết chóc, như vậy sẽ phá hỏng cuộc sống giản dị mất, giờ hắn chỉ là một công dân bình thường của thành phố Hoa Hải, hắn cảm thấy mình không có nghĩa vụ đi đối đầu với bọn bắt cóc xấu xa, việc đó nên là trách nhiệm của cảnh sát.

“Xin lỗi, tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường, tôi không có khả năng giúp chị.” Phương Hạo Vân nhẹ nhàng từ chối thỉnh cầu của Trần Thanh Thanh.

Trần Thanh Thanh nghe xong, đôi mắt lập tức đỏ rực lên, nếu Phương Hạo Vân đang đứng kế bên cô, chắc cô lao tới cắn một phát vào người hắn mới hả cơn giận.

“Phương Hạo Vân, tôi đã cầu xin cậu rồi, nếu cậu không ra tay, nhỡ Tuyết Nhi có mệnh hệ gì, suốt đời này cậu không xong với tôi đâu… Phương Hạo Vân, cậu là một tên khốn, cậu là một thằng ích kỉ đáng ghét…” Trần Thanh Thanh điên tiết lên gào to vào điện thoại, sau đó mặc kệ Phương Hạo Vân muốn lên tiếng giải thích, cô đã ngắt mất cuộc gọi.

……

“Hạo Vân, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tuy trong lúc bắt máy lên nói chuyện, Phương Hạo Vân đã cố ý tránh xa Phương Tuyết Di, nhưng mấy câu cuối cùng Trần Thanh Thanh gào quá to, Phương Tuyết Di dù ngồi xa vẫn nghe rõ.

Tên khốn, thằng ích kỉ đáng ghét… hai từ ngữ này làm Phương Tuyết Di mặc sức tưởng tượng, trong đầu cô chợt thoáng qua kịch bản một gã đàn ông phụ bạc bỏ rơi một cô gái si tình.

Phương Hạo Vân nhét máy điện thoại vào túi, mỉm cười lấp liếm: “Không có gì, là một cô bạn học gọi cho em, muốn hẹn em ra ngoài uống nước, em từ chối cô ấy rồi.”

Phương Tuyết Di nói vẻ nghi ngờ: “Có thật không đó? Sao chị nghe tiếng cô bạn học của em nổi giận gào lên trong điện thoại, có phải em đã làm gì có lỗi với người ta, bây giờ muốn chối bỏ trách nhiệm không hả?”

Oan uổng quá! Phương Hạo Vân nghe chị hắn hỏi vậy, biết chị hắn đã hiểu lầm hắn làm chuyện gì có lỗi với cô gái nào rồi.

Đang định lên tiếng giải thích, Phương Tuyết Di đã đứng dậy bước đến gần, đôi mắt nhìn trưng trưng vào Phương Hạo Vân, nói vẻ nghiêm khắc: “Hạo Vân, em trả lời thật cho chị biết, có phải em làm người ta có thai rồi không? Nếu em không biết cách giải quyết, chị sẽ nói với mẹ để mẹ xử lí. Nếu cô gái trông cũng được thì cho hai em lấy nhau, còn không được thì cùng lắm là phá thai…”

Nghe những lời này Phương Hạo Vân sém té xỉu, cái gì mà lấy nhau rồi phá thai, bà chị này có trí tưởng tượng phong phú ghê, chị ấy không đi viết tiểu thuyết diễm tình thì đúng là một mất mát to lớn cho giới văn học.

“Chị à, không như chị nghĩ đâu. Thôi không nói với chị nữa, em có chút việc bận phải đi ra ngoài, chị xin nghỉ phép giúp em, tiện thể giải thích với ba mẹ giùm em luôn.” Phương Hạo Vân tuy ngoài miệng từ chối Trần Thanh Thanh, nhưng trong lòng hắn vẫn bứt rứt không yên, hơn nữa Hàn Tuyết Nhi đã hứa trao thân cho hắn, nhỡ cô ta gặp bất trắc mất mạng chẳng phải hắn bị thiệt thòi à.

“Ờ, em đi đi.” Phương Tuyết Di tỏ vẻ thông cảm nhìn vào em trai, khóe môi nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Khá lắm em trai, mới có ba ngày mà đã khiến chị phải nhìn em bằng con mắt khác rồi đấy. Ai không phong lưu là uổng phí mất tuổi trẻ, giỏi thiệt nha em…”

Bỏ lại câu nói mỉa mai của bà chị sau lưng, Phương Hạo Vân chạy vội ra khỏi phòng giám đốc.

……

Sau khi rời khỏi công ty, Phương Hạo Vân liền gọi vào số máy của dì Bạch, nhờ dì lên mạng tìm hiểu giúp thông tin về vụ án bắt cóc Hàn Tuyết Nhi.

Mấy phút sau, dì Bạch thông qua chương trình hacker xâm nhập thành công vào mạng nội bộ của sở cảnh sát, tìm được thông tin chi tiết về vụ án Hàn Tuyết Nhi bị bắt cóc. Hiện tại bọn bắt cóc đã đưa Hàn Tuyết Nhi lui vào cố thủ tại một khu dân cư, phía cảnh sát đang bao vây khu vực đó lại.

Phương Hạo Vân hỏi rõ địa chỉ xong, vẫy một chiếc taxi chở hắn đến hiện trường.

Khi đến ngã ba cách khu dân cư 2km, hắn thấy cảnh sát đã lập chốt chặn ngăn xe cộ đi vào khu vực bao vây, bên đường còn vài chiếc xe bị hỏng của cảnh sát trong quá trình truy đuổi nằm đó.

Phương Hạo Vân trả tiền xe bước xuống, đưa mắt quan sát một lượt tình hình xung quanh, thấy đâu đâu cũng là cảnh sát đặc nhiệm mặc áo chống đạn màu đen tay lăm lăm súng dài, xem ra rất khó lẻn vào trong kia.

Đột nhiên hắn phát hiện bên trong một chiếc xe bị hỏng nằm ven đường có mấy bộ cảnh phục, ngẫm nghĩ một hồi, Phương Hạo Vân len lén tiếp cận chiếc xe.

Bạn đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh của Xích Tuyết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 143

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự