Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Giấc mơ ngựa trắng

Bạn đang đọc Hoa Bồ Công Anh Sẽ Bay Về Đâu ? của Đình Đình

Phiên bản Dịch · 2879 chữ · khoảng 10 phút đọc

*"Bỏ...bỏ ra…ra coi!" Nhanh chóng xô anh ra, thoát khỏi sự ức chế lúc đó, hít sâu vào và lấy bình tĩnh. Mắt cô chẳng dám nhìn anh nữa, cúi xuống đất và hiện rõ sự lúng túng. Đến bây giờ anh mới cười, nhìn thấy Thiên Nghi vậy anh lại muốn cười và cười ngay trước con người đang lúng túng đến sắp điên lên kia.

"Ê! Bạn là tên biến thái hả? Bị vậy còn cười?"

Bị vậy không cười thì làm gì mới cười. Ẩn ý trong mắt anh đã nêu rõ điều đó. Nhưng vì nể mặt lần đầu tiên chính thức gặp mặt, anh ngừng cười, nhún vai nhìn Thiên Nghi bằng ánh mắt vô tội.

"Sorry, chỉ định đỡ, ai ngờ bạn nhào đến tôi như thế."

"Cái tên này...dám..."*


"Thiên Nghi!!! Anh yêu em!!!"

Cô gái tên Thiên Nghi ngây người nhìn chàng bạch mã hoàng tử phong độ, đẹp trai rạng ngời trước mặt mà quên cả trả lời. Anh chàng bạch mã kia bước đến gần, nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn lên mu bàn tay của cô. Một dòng điện chạy dọc khắp người, cô sợ rằng mình đang nằm mơ.

"Anh ơi… Anh có thể nói lại câu nói vừa rồi không?"

"Anh yêu em." Anh lần nữa khẳng định.

Còn cô, cô không biết cảm xúc của mình lúc này. Giữa một cánh đồng hoa bồ công anh, có một người đứng trước bạn, nói yêu bạn, hôn lên tay bạn, trân trọng bạn. Có lẽ không thực tế nhưng thật ra với cô gái lúc này, đây là điều tuyệt vời nhất.

"Ngựa trắng… Em cũng yêu anh!" Cô nước mắt rưng rưng trả lời.

Cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện rồi, cuối cùng tình yêu của cô xuất hiện rồi. Cô sống mười bảy năm qua thật không uổng phí mà.

Love you and love me

Cong bu ceng qang ji he ni zai yi wi de tain mi

Love you and love me

Cong bu ceng haui yi ni shi wo yong yuan de wei yi

Tiếng hát trong trẻo phát ra chiếc Galaxy S3 vang lên làm náo loạn cả góc phòng nhỏ, cô gái vẫn còn mải mê nén mình bên chăn ấm niệm êm, không biết rằng bản thân đang nướng gần khét cả cái giường rồi. Đôi mắt to đang dần mở ra: "Ngựa trắng... Anh đâu rồi..." Cô mở mắt nhìn lên. Là trần nhà.

Mơ! Thì ra lại là mơ! Đây là lần thứ n cô mơ như thế, cảm giác sao lại rất thực. Là mơ sao?

Đưa tay qua bàn cầm điện thoại lên, gương mặt hốt hoảng biểu hiện ngay, không ngần ngại cô thét lớn.

"Sáu giờ? Sáu giờ?...Trời ơi! Tiêu thật rồi…" Cô phóng nhanh ra khỏi giường, bỏ ngay cái chăn ấm áp kia chạy vọt xuống gác dù trong lòng vẫn còn tiếc nuối bữa sáng chủ nhật yêu quý. Vì hôm nay là chủ nhật nên người lười biếng thích nướng khét kia là kẻ nhận nhiệm vụ làm bữa sáng cho con bé đang ngồi dưới nhà. Vậy mà lại ngủ quá lố, chưa kịp lao mặt đã cố vụt thật nhanh xuống nhà bếp.

"Hai đúng là người chăm chỉ thật, thức sớm quá vậy? Sao không ngủ thêm một tí nữa?"

Cô biết rõ lời nói mỉa mai đang ẩn chứa trên khuôn mặt đáng yêu của con bé học lớp bảy, đôi mắt nó rất to, môi nhỏ chúm chím khiến ai nhìn cũng muốn ôm lấy ngay, đã có nhiều lần cô ôm hôn nó, vậy mà bị nó dùng chân đá ột cú muốn bay ra khỏi vũ trụ luôn.

Con nhỏ Nun xấu xa này, Hai sẽ trả thù sau…chờ đó…quân tử trả thù ngàn năm chưa muộn.

Đúng thế, quân tử trả thù ngàn năm vẫn không muộn, nhưng để coi người quân tử ấy có biến thành xác ướp để sống tới ngàn năm sau không cái đã. Cô cố gắng mỉm cười thật tươi dù máu trong não đang sôi sùn sục.

"Xin lỗi Nun...Tại hôm qua Hai thức khuya làm bài tập nên mới ngủ quên. Hai có đặt giờ mà không biết tại sao nó không chịu reo? Chắc nó muốn Hai ngủ thêm để lấy lại calo…"

Cô vẫn thấy kinh tởm trước sự giả tạo của mình, nói dối không chớp mắt, đúng là như mọi người nhận định, mặt cô rất dày đâm không bao giờ thủng.

"Được rồi, biết Hai học bài với quyển Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc, học theo người ta ngủ gụt trên bàn là quyết tâm cả đời không tiếc nuối, đúng chứ?"

"Có đâu? Hai ngủ trên giường mà, ngủ trên bàn khi nào?"

"Ồ, thế à? Nếu sáng em không lôi Hai vào giường thì Hai đã ôm sàn nhà mà ngủ rồi, công nhận sao Hai hậu đậu quá trời vậy, nếu có người mang Hai đi bán Hai cũng chẳng hay đâu…"

Tiếng thở dài chán nản của Nun như đang thanh vãn vì tại sao người chị của mình lại tệ hại tới thế, còn cô, cô chỉ biết đứng lặng thôi, bây giờ im lặng là trên hết, vì là người có lỗi nên tốt nhất tìm cách chuộc tội thôi.

"Ăn sáng nhe. Hai đi nấu mì cho ăn để còn đi học… nhe?"

Giọng cô nài nỉ, nhỏ nhẹ như đang tỏ ra mình là người chị đảm đan, yêu thương em gái và tháo vát gia đình. Nhưng sự thật không phải thế, nhìn mặt con nhỏ em khinh thường mình mà cô muốn cho nó một trận cho ra hồn.

Rồi Nun ơi, sẽ có một ngày ta lấy lại uy danh của một người chị gái thật sự.

Lòng cô tự nhủ rằng mình phải trở thành một người chị thật xứng đáng để có thể đường đường chính chính đứng trước con bé khó ưa kia mà ra oai.

"Không cần! Đợi Hai thức làm thức ăn sáng chắc em sẽ trễ học mất, coi nè…"

Nãy giờ nói chuyện mà chẳng để ý, trên bàn đang có một dĩa bánh mì bơ sữa vẫn còn nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút. Thì ra Nun cũng là người biết lo cho chị mình, vậy mà lúc nào cô cũng cảm thấy Nun thích châm chọc, chê bai và tìm sơ hở để phá cô. Ông bán bánh mì sáng nào cũng đi ngang, cô thầm nghĩ chắc Nun đã mua lúc mình chưa thức, bèn mỉm cười rạng rỡ.

"Cảm ơn Nun đã lo cho Hai, Hai hứa chủ nhật tuần sau sẽ thức thật sớm làm mì cho Nun yêu ăn."

"Hai đâu cần cảm ơn em, cũng chẳng cần hứa, lời hứa của Hai chỉ là cơn gió thôi, chẳng thể tin được."

Không khác nào dội thẳng vào mặt cô một ráo nước lạnh kèm đá, cô trơ người nhìn theo dáng nhỏ nhắn của em mình tay đang nâng ly sữa uống hết và xách cặp đi, nó thản nhiên bước đi như thế đó, để lại phía sau nỗi ấm ức đang lan tỏa khắp nhà bếp, lẩm bẩm nguyền rủa vài câu để xua đi cơn giận.

"Mà nè, mặt Hai còn dính đầy bọt kem kìa, ở dơ quá… Tóc đã dài giờ còn rối tung, nhìn cũng tựa tựa mấy bà điên ở xóm trên đó."

Nó cười mỉa mai rồi đi không chút luyến tiếc, các sợi dây thần kinh trên đầu cô đang giật lên nghe rõ từng tiếng, con em gái nhà mình lại dám chửi mình như thế, không tức mới là lạ, lần này không kìm nén được rồi, dù cô có là thánh nhân cũng chẳng chịu nổi cái lối nói đâm chọc vào từng ngóc ngách trong khoang bụng của Nun.

"Ê! Vừa phải thôi nhe… Có giỏi thì đứng lại."

Nghe tiếng đóng cổng rồi, cô mới đưa mặt vào cái gương gần đó, ôi thật kinh khủng, bấy giờ cô chợt phát hiện lời Nun nói chẳng sai tí nào, nếu đem so sánh với bà điên xóm trên vẫn còn hơn rất xa, cô đưa tay lên quẹt nhanh mấy bọt kem còn lắng đọng trên cái cằm xinh xắn, dù thế nhưng nhìn cô vẫn tồi tệ y nguyên chẳng khác gì trước đó, tóc cô rất dài, rất đen, nó óng ánh như những trái bồ kết đen, màu đen không lẫn lộn với bất kì màu nào cả, màu đen của tóc mang bao huyền bí về người sở hữu nó. Nên lấy lại nét xinh xắn vốn có của mình cái đã, cô nghĩ vậy, rồi đưa tay vuốt nhè nhẹ lên mái tóc cho gọn gàng.

"Con nhỏ này, bao giờ cũng chỉ biết bắt nạt mình… Đồ Nun xấu xa...xấu xa! Ta ghét ngươi!!!"

Vừa nói, cô tiện tay ném luôn ổ bánh mì còn lại trên bàn vào lối rẽ đến phòng khách, ổ bánh mì đáng thương kia bị làm vật trút giận, va vào thanh cửa và rơi bẽm xuống sàn nhà, vừa hối hận trước việc làm quá lố lăng của mình, cô vội vội vàng vàng đi đến định nhặt nó lên, ai ngờ tay chưa chạm tới thì bữa ăn sáng yêu quý của cô đã bị con Boo đóp nhanh vào miệng và biến mất dạng ra sân, nó còn hí hửng nguẫy đuôi như vui vẻ cảm ơn bữa sáng tốt lành của cô chủ đã ban tặng.

"Này Boo à, cái đó… cái đó không ăn được đâu, có độc đó… Boo!" Thiên Nghi gần như gầm lên rồi dậm chân phình phịch.

Nun là em gái cô, đứa em gái duy nhất cô yêu thương bằng tình yêu của trái tim cháy bỏng bao khát vọng hạnh phúc. Năm nay Nun học lớp bảy, còn cô học lớp mười một, vừa bước sang tuổi mười bảy, bẻ gãy sừng trâu, nhưng hiện tại sức của cô không biết nắm đuôi trâu có dám không huống gì nói đến chuyện bẻ sừng, nếu bẻ sừng con trâu như cô thì được đấy…

Thứ hai, trời thật đẹp, thật trong, những đám mây trắng bồng bềnh theo gió, nó lạc mình phiêu lãng khắp nơi, không bao giờ chịu an phận mà lúc nào cũng thế, sự tinh nghịch luôn ẩn chứa phía sau, còn những tảng mây xanh ngắt luôn khiến bầu trời dường như cao hơn, sương đêm vẫn đọng trên lá, nắng chưa làm nó tan biến, nó vẫn ôm ấp bao hoài bão cho đến giây phút tồn tại cuối cùng.

Trước mắt cô là con đường quen thuộc, con đường dài với những đoạn gồ ghề chông gai, may mắn thay, trong năm kí lô mét đến trường thì đoạn đường gồ ghề ấy chỉ chiếm khoảng một phần ba, số còn lại đều là đường được trán nhựa lán trơn. Băng qua con đường với một cánh đồng bát ngát, song nó không phải là màu xanh của lúa non, cũng chẳng phải màu ngả vàng của lúa chín mộng, mà đây, màu trắng ngây thơ của những cánh hoa bồ công anh, mỗi lần được nhìn thấy bồ công anh, nhìn ngắm những cánh hoa đang bay nhẹ nhàng không vươn chút bụi trần thì cô cảm thấy rất thoải mái, có cái gì đó nhẹ nhàng, có sự gì đó tinh khiết để rột rửa bao bụi đời.

Hoa bồ công anh cũng bay theo gió, nó cũng đang tìm một thứ gì, như cô gái ấy, lúc nào cũng mong bản thân tìm được ngựa trắng của đời mình.

"Nghi thiên tài!"

"Gì?"

"Hôm qua ở nhà thế nào mà bữa nay vào mặt mũi bí xị vậy?"

"Đâu làm gì ngoài việc đọc tiểu thuyết, lướt face, nghe nhạc và vân vân chuyện khác, còn con nhỏ Nun thì sáng sớm đã bắt nạt Nghi làm Nghi muốn lên tăng xông luôn."

Nghe tiếng Thiên Nghi thở dài, thì đối diện cô, một cô nữ sinh với gương mặt rất ư là dễ thương, làn da trắng mịn, đôi môi nhỏ nhắn lúc nào mỉm cười cũng để lộ hàm răng trắng muốt, không những thế, mắt cô ấy còn rất to, rất tròn và long lanh hơn cả viên pha lê trắng dịu dàng mà không kém phần mạnh mẽ, đó là Hải Băng – Người bạn thân nhất của Thiên Nghi, nghe Thiên Nghi than vãn mà Hải Băng vẫn tỏ thái độ bình thường, không gì tức giận thay, thậm chí còn cười thản nhiên trên nỗi bực tức của người đang ở trước mình.

"Nun đáng yêu thật đó, nếu là Băng, Băng sẽ tìm nhiều cách phá Nghi hơn nữa, cho Nghi chết luôn…"

"Sao Băng không binh vực Nghi vậy? Bạn bè mà vậy đó hả? Hôm nay không chở Băng về luôn giờ…" Giọng Thiên Nghi như đang dọa nạt, hai người họ là thế, lúc nào cũng nói chuyện không bao giờ chịu nhúng nhường, nhưng có lẽ Thiên Nghi nhường Hải Băng nhiều hơn, vì tính Hải Băng rất yếu đuối, hay nói khác hơn Hải Băng là hóa thân của cô công chúa Bạch Tuyết, bao giờ cũng dịu dàng mỉm cười thật tươi với tất cả mọi người xung quanh, dù họ có làm gì cho cô buồn thì cô cũng lặng lẻ nén trong lòng không để người khác lo.

"Nghi xấu xí!"

Thiên Nghi vừa nghe đã biết tiếng gọi kinh khủng ấy là của ai rồi, ngoài Tiểu Quỳnh thì chẳng ai xưng hô như thế với Thiên Nghi, bóng Tiểu Quỳnh tiến đến gần và tự ý kéo ghế ra ngồi xuống cạnh Thiên Nghi.

"Hai con nhỏ này, xuống căng tin không bao giờ rủ người khác đâu, tự ý xuống một mình không, xem mình như không khí sao hả?"

Vừa nói Tiểu Quỳnh vừa giựt lấy ổ bánh mì Thiên Nghi đang cầm trên tay và tống vào miệng thản nhiên, hình như không để ý đến sắc mặt Thiên Nghi đang bốc khói lên nghi ngút tận mây xanh.

"Tại Quỳnh không chịu xuống đây mà, lớp Quỳnh xa muốn chết, trèo lên lầu hai một lần mệt lắm."

Hải Băng lên tiếng với giọng nói ngọt ngào trầm ấm, mặt Tiểu Quỳnh thì ngẩn ra vì không thể phủ nhận điều đó, leo lên lầu hai một lần rất mệt, nữ sinh bây giờ ai cũng sợ leo cầu thang.

"Không biết, không cần diện lí do, giận rồi."

"Ừ giận đi, cảm ơn nhiều. Nhớ giận luôn đó, đừng tìm Nghi mà hỏi bài, nhe?"

Môi Tiểu Quỳnh bĩu ra trông ngộ nghĩnh, y như con búp bê với hai má lúm đồng tiền. Còn Thiên Nghi sau khi bị lấy mất bánh mì đành cầm ly chanh đá lên uống, bỗng nhớ ra điều gì, Thiên Nghi vội vàng bỏ ly nước xuống chuyển hướng sang Tiểu Quỳnh: "Ê! Nghe nói có học sinh vừa chuyển vào lớp Quỳnh. Con trai đúng không? Học giỏi không? Đẹp trai không? Ngoan không?"

Nghe tới đây, Hải Băng lắc đầu thương cho đứa bạn thân bị mắc bệnh mê trai: "Bệnh cũ tái phát… hơizz… Suốt đời em tìm ngựa trắng, tìm mãi tìm mãi, rốt cuộc là ngựa đen."

"Ngựa đen gì mà đen, Nghi chỉ yêu mình ngựa trắng thôi nhe."

Hải Băng và Tiểu Quỳnh nhìn nhau rồi cười, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng cũng đủ chọc mặt Thiên Nghi phải xụ xuống bởi câu thần chú ấy, từ ngày đầu Thiên Nghi tìm ngựa trắng thì Hải Băng luôn đọc câu thần đó, nó không khác một lời nguyền khiến Thiên Nghi nhiều lúc lo sợ, nhưng rồi ảo giác cũng qua, và Thiên Nghi tin, cô sẽ tìm được ngựa trắng.

"Đẹp thì đẹp ời đó, giỏi cũng giỏi, không quậy, nhưng là gay…"

Lại một hy vọng vụt tắt, Hải Băng và Thiên Nghi ừ hử nhìn Tiểu Quỳnh, thời đại này nhiều người thuộc thế giới thứ ba quá, nhiều lúc ra đường, Thiên Nghi phải cảm thấy bất ngờ trước những biểu hiện tình cảm của người đồng giới, cô không phản đối vì cô hiểu đó là tình cảm của họ, không một ai có quyền ngăn cấm tình cảm của người khác, nên với cô chuyện này dần trở nên bình thường.

Nghĩ đến mình, cô lại tủi thân, đã mười bảy tuổi đầu mà chẳng có một mảnh tình nào để nhớ thương như bao người, Nun chỉ vừa lớp bảy thôi nhưng con trai cùng lớp cùng trường theo không đếm được. Tự nghĩ, tự buồn rồi tự an ủi, thôi mặc kệ, mình là học sinh ngoan ngoãn, không như con nít quỷ chỉ lo yêu bỏ học.

Giờ là ra chơi chuyển tiết cuối, Thiên Nghi ra hành lang đứng một mình, nhìn xung quanh:

"Gì mà náo nhiệt vậy? Lại nữa sao?"

Bạn đang đọc Hoa Bồ Công Anh Sẽ Bay Về Đâu ? của Đình Đình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự