Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 330 Đình Nhi cũng có bí mật

Bạn đang đọc Hi Du Hoa Tùng của Xích Tuyết

Phiên bản Dịch · 1798 chữ · khoảng 6 phút đọc

Bạch Khiết buông Lưu Phong ra, mỉm cười: “Ta hiểu được ngươi lo lắng nếu ăn đậu hũ non của tiểu nha đầu thì sau này nó sẽ tìm ngươi tính sổ. Nhưng ngươi không cần lo lắng. Tiểu nha đầu Bạch Vũ thật ra rất thích ngươi.”

“Tỷ làm sao biết được?” Lưu Phong động tâm hỏi tiếp.

“Ta làm sao biết được á? Ây...” Bạch Khiết trầm tư một chút, mập mờ nói: “Ngày đó khi ta vào thân thể của Bạch Vũ thì ngươi đoán xem lúc đó Bạch Vũ đang làm gì? Nó đang tự thủ dâm... hơn nữa miệng lại không ngừng kêu tên ngươi... Lúc đó ta tiến vào não hải của nó thì phát giác ra nó đang mơ giao hoan cùng ngươi. Ngươi nghĩ mà xem, nó như vậy, không lẽ không thích ngươi. Cho nên ngươi yên tâm, cho dù ngươi và ta mây mưa, mạo phạm đến thân thể của nó thì Bạch Vũ khi biết cũng không tức giận đâu...”

Nói xong Bạch Khiết khẽ mở một giải lụa thắt áo, lộ ra da thịt trắng muốt trên ngực.

Hồ ly tinh, Lưu Phong thầm mắng một câu, vội vàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ đừng tìm ta nói đùa. Cho dù là thật thì cũng không nên tại một nơi hoang sơn như thế này.”

Bạch Khiết cười hắc hắc, sửa lại quần áo, đưa tay dí lên trán Lưu Phong, cười nói: “Nhìn ngươi về điểm này ngày thường to gan lắm mà. Không lẽ sợ một tiểu nữ tử như ta biến ngươi thành dạng gì hay sao?”

Tiểu nữ tử? Ta nhình ngươi giống ác ma thì đúng hơn. Lưu Phong nghĩ thầm như vậy nhưng lại mỉm cười: “Chúng ta đi về trước đi.”

Ban đêm, Lưu Phong cùng Đình Nhi tay trong tay đi dạo trên đường.

Mặc dù hai người đang tại kinh đô, nơi phồn hoa nhất đế quốc nhưng lúc này trời đã tối, ngoại trừ binh lính tuần thành thì chỉ có một vài thanh lâu, đổ trường hoạt động.

“Đình tỷ tỷ, gần đây đệ có việc bận, không đến tìm tỷ. Tỷ đừng giận nhé.” Lưu Phong đưa tay ôm lấy eo Đình Nhi, ôn nhu nói.

Đình Nhi quay đầu lại, cũng nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói: “Mắt của ta không có nhỏ đâu. Ngươi như thế nào ta sẽ biết. Được rồi Thiên Thượng Nhân Gian của đệ khai trương thế nào rồi? Nói cho ta biết đi. Ta bây giờ không còn là ngoại nhân nữa đúng không?”

Lưu Phong vội vàng nói: “Đương nhiên, chỉ là đệ sợ tỷ không thích Thiên Thượng Nhân Gian của đệ.” Kỳ thật hắn cũng định mời Đình Nhi đến khai trương nhưng lại sợ nàng cho rằng Thiên Thượng Nhân Gian cũng giống như thanh lâu vậy.

Đình Nhi mỉm cười: “Thiên Thượng Nhân Gian là sản nghiệp của đệ, ta như thế nào lại không thích. Hơn nữa Thiên Thượng Nhân Gian so với thanh lâu cũng không hề giống. Ta như thế nào lại e ngại.”

Lưu Phong có chút cảm động, nắm chặt tay Đình Nhi một chút.

Cứ như vậy, hai người vừa đi, vừa nói chuyện, từ nơi trung tâm đi đến một nơi không có người.

Hai người chọn một bãi cỏ sạch sẽ ngồi xuống nhìn lên bầu trời đầy sao, lẳng lặng hưởng thụ thế giới ấm áp của tình nhân.

“Đệ đệ, ngươi nói chúng ta tu chân, tại sao lại không nên gia nhập miếu đường tại thế tục?” Đình Nhi thở dài một tiếng: “Tu chân chính là thoát khỏi quy luật tự nhiên. Chúng ta vốn là chỉ ẩn thân nơi vu sơn thủy tận nhưng bây giờ lại tiến vào thế giới phàm nhân này, làm những chuyện không hề thích thú...” Đình Nhi đối với thế tục, thực sự có một ác cảm.

Lưu Phong ngước đầu lên, bình thản nhìn bầu trời đầy sao, nhẹ giọng nói: “Trên đời này mười chuyện thì có đến 8, 9 chuyện không vừa ý. Con người không thể chống lại được vận mệnh của mình.” Lưu Phong nói những lời này thực ra cũng là tâm sự của hắn. Linh hồn của hắn không biết vì sao đến được thế giới này, sau đó lại vô duyên vô cớ, khoác lên mình vô số sứ mạng, cừu hận... Không có việc gì là do hắn tự nguyện, hắn chỉ là một con cờ trong bàn cờ số phận mà thôi.

Đình Nhi chấn động, con ngươi xinh đẹp hiện ra một đạo dị sắc, nhẹ giọng nói: “Đệ đệ, ta có một chuyện không biết có nên hỏi không?” Đình Nhi chính là một nữ nhân cẩn thận, tỉ mỉ. Vài lần tiếp xúc cùng hắn, nàng cũng phát hiện ra Lưu Phong có một sự thống khổ. Mặc dù không biết hắn xảy ra chuyện gì nhưng trực giác của nữ nhân cho nàng biết Lưu Phong ẩn dấu trong lòng một sự khổ tâm mà hắn không muốn chia sẻ với bất cứ ai.

Lưu Phong cười một tiếng: “Đình tỷ tỷ, người có phải hiểu được trên người đệ đang ẩn dấu một chút bí mật? Không sai. Tỷ hoài nghi rất đúng. Bởi vì ngẫu nhiên mà đệ phải mang trên người một sứ mạng khó có thể tưởng tượng được.”

Nói đến đây, Lưu Phong dừng lại, quay sang nhìn Đình Nhi, nghiêm mặt nói: “Đình tỷ tỷ, xin lỗi, đệ bây giờ chưa thể nói ra bí mật này được. Bây giờ chưa phải lúc. Hãy tin tưởng đệ, khi thích hợp, đệ sẽ nói.”

Đình Nhi nắm chặt tay Lưu Phong, gật đầu: “Đệ đệ, ngươi yên tâm, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi. Kỳ thật mỗi người đều có một bí mật của mình. Ta cũng không gạt ngươi, ta cũng có một bí mật đồng dạng như đệ vậy. Ta bây giờ cũng chưa thể nói cho đệ, xin đệ hãy tha thứ cho ta.”

Lưu Phong kinh hãi, thầm nghĩ Đình Nhi sao lại có khả năng có bí mật gì cơ chứ.

“Đệ không cần hỏi, khi ta nói, ta sẽ nói.”

Lưu Phong trầm tư một chút, bình thản nói: “Trước tiên phải củng cố chỗ đứng tại kinh đô đã rồi hãy nói.”

“Được rồi, khi nào ngươi định tiếp nhận mấy người Tố Tố?” Đình Nhi đột nhiên chuyển vấn đề.

Lưu Phong có chút biến sắc, diện mạo xấu hổ: “Còn phải chờ đệ an bài mọi chuyện ổn thoả đã.”

Đình Nhi mỉm cười: “Nhìn ngươi khẩn trương kìa. Ngươi nghĩ rằng ta lòng dạ hẹp hòi hay sao? Yên tâm đi, ta sẽ không làm khó Tố Tố. Ngươi nên đón nàng đến đây sớm một chút, để cho ta có thể hảo hảo thân cận với nàng ta. Dù sao thì nàng ta cũng là thê tử của ngươi.”

Lưu Phong rất muốn đem chuyện Tố Tố tu chân nói cho Đình Nhi nghe nhưng lại chuyển ý niệm, không nói ra. Hắn biết Đình Nhi bây giờ tỏ ra độ lượng là vì nàng biết Tố Tố chỉ là người phàm. Nếu biết chân tướng của Tố Tố bây giờ là tu chân giả, chỉ sợ Đình Nhi sẽ thay đổi cách nhìn.

Thấy Lưu Phong không nói gì, Đình Nhi tiếp tục nói: “Ngươi nên gác mọi chuyện, mau thu xếp đón Tố Tố đến đây. Ta ở đây cũng không có chuyện gì, tỷ muội chúng ta có thể ở cùng một chỗ nói chuyện, thật cũng hay lắm.”

“Được rồi, đệ sẽ nhanh chóng an bài.” Lưu Phong đáp ứng đại cho vui lòng nàng.

Đình Nhi thấy Lưu Phong có vẻ không tập trung, cau mày: “Đệ đệ, ngươi đối với chuyện này hình như không nhiệt tình lắm. Hay là ngươi không muốn đón Tố Tố đến đây? Ta biết rồi, ngươi không muốn nàng ta tới đây, sẽ không có ai quản ngươi. Ngươi có thể tại kinh đô, chơi bời, lêu lổng thoải mái.”

Lưu Phong vội vàng nói: “Đình tỷ tỷ, ta là người thế nào, không lẽ tỷ không biết sao. Ta là người chính nhân quân tử.”

“Hứ, đừng tưởng ta không biết.” Đình Nhi đột nhiên nhéo một cái vào tay hắn, cả giận nói: “Ngươi có đúng là thường xuyên cùng Kim Vận phu nhân bậy bạ hay không? Còn mẹ con Dương thị nữa?”

Lưu Phong bất giác buồn bực, như thế nào mà Đình Nhi lại biết được những chuyện này. Hắn vốn tưởng với tính cách của nàng thì sẽ không thèm điều tra bản thân mình chứ.

“Đình tỷ tỷ, là ai nói cho tỷ nghe chuyện này?”

“Chuyện này là do Đạo Đức sư thúc nói cho ta nghe. Ta biết lão nhân gia sẽ không nói dối ta.”

Mẹ kiếp. Lưu Phong nghiêm mặt, nắm lấy tay Đình Nhi: “Đình tỷ tỷ, nghe đệ nói đã. Tỷ phải tin tưởng đệ. Không thể nghe lời người khác dèm pha. Đạo Đức chân nhân tuyệt đối là nói bậy. Đệ và Kim Vận phu nhân chỉ là bàn chuyện buôn bán, hợp tác mà thôi. Quan hệ rất thuần khiết. Còn mẹ con Dương thị chỉ là là quan hệ chủ khách mà thôi, thuần khiết như tuyết trắng mùa đông vậy. Cho dù tỷ không tin nhân phẩm của đệ thì phải tin tưởng nhân phẩm của mẹ con Dương thị chứ. Đạo Đức chân nhân chắc là muốn nói xấu đệ, định làm cho Thiên Tâm hưởng lợi đây mà. Tỷ thông minh, ngàn vạn lần không được nghe Đạo Đức lão đầu.”

Đình Nhi nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, liếc mắt nhìn Lưu Phong: “Lão nhân gia như thế nào cũng là sư môn trưởng bối của ta. Người đừng có một câu lão đầu như vậy.”

Lão đầu? Ta còn muốn gọi hắn là tạp mao nữa kia. Lưu Phong bày ra một bộ mặt thiện lương, tươi cười: “Đúng, Đạo Đức chân nhân như thế nào cũng là sư thúc của tỷ. Đệ cũng nên tôn trọng một chút.”

Đình Nhi thở dài một tiếng: “Đệ đệ, ta không phải là quá cẩn thận nhưng cũng có trực giác của nữ nhân. Ta cũng biết ngươi rất đa tình. Kỳ thật ta không quan tâm ngươi có bao nhiêu nữ nhân. Dù sao các nàng cũng chỉ có thể sống với ngươi một đoạn thời gian. Nhưng nếu việc này bị sư môn ta biết thì tương lai cơ hội chúng ta ở chung sẽ có trở ngại lớn.”

Bạn đang đọc Hi Du Hoa Tùng của Xích Tuyết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 136

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự