Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 51 Ngoại Truyện: Diêm Vương Độc Thoại

Bạn đang đọc Heo Yêu Diêm Vương của Minh Nguyệt Thính Phong

Phiên bản Dịch · 8002 chữ · khoảng 29 phút đọc

Tôi là Diêm La, là vua của địa phủ.

Tôi quản lý sự sống chết của loài người, sắp xếp vận mệnh sau khi tái sinh của bọn họ, sống trong nhân gian, có người thờ phụng tôi, có người sợ tôi, nhưng không có người nào thích tôi.

Đương nhiên, ai sẽ thích một vị thần khiến mình phải tử vong chứ?

Bọn họ thích Bồ tát, thích Phật tổ, thậm chí thích một thần giữ cửa nhỏ nhoi, nhưng lại sợ tôi.

Cũng chẳng sao, dù gì tôi cũng không cần được thích, bọn họ chỉ là trách nhiệm của tôi, một nhiệm vụ tôi vui vẻ gánh vác. Không có vị thần nào hiểu nỗi khổ của nhân gian hơn tôi, cũng không có ai hiểu rõ việc một linh hồn không thích đáng thả vào luân hồi sẽ tạo thành ác quả như thế nào hơn tôi.

Sinh ra người nên sinh, chết đi người đáng chết.

Sống chết có mệnh, ai cũng không thể cản trở, bao gồm cả thần.

Thực ra, tôi cai quản không chỉ là quy tắc tử vong, còn có cả thứ tự của sinh mệnh.

Tôi biết tôi là một ông vua đủ tiêu chuẩn.

Tôi ở trên vương vị này, vẫn luôn làm việc rất chăm chỉ, cẩn trọng.

Từ lúc tôi đoạt được quyền lực địa phủ trên tay Bắc Âm Vương, tôi quyết đoán, mạnh mẽ đổi mới, thiết lập lại quy tắc, chỉnh đốn lại kỷ luật của địa phủ, tôi muốn khiến cho cục diện nhân gian thay đổi, từ vô đức vô nghĩa, trở thành an lành yên ổn.

Muốn làm được tất cả những điều này, tôi thực sự phải hành xử một cách nghiêm khắc nhất, lạnh lùng nhất và uy nghiêm cũng là phẩm chất tôi phải có. Cho nên địa phủ trên dưới đều sợ tôi, nhân gian cũng vẽ tướng mạo tôi thành giống như ác ma. Như thế cũng tốt, nỗi sợ hãi của bọn họ đối với tôi chẳng có điểm nào xấu.

Tôi là vua của địa phủ, tôi vẫn luôn hài lòng với cuộc sống của mình.

Nếu như có người bảo với tôi, sau này tôi sẽ yêu một chú heo, tôi nhất định sẽ cảm thấy anh ta đang sỉ nhục tôi, tôi sẽ khiến anh ta phải hối hận vì đã nói ra câu này.

Đương nhiên không có ai dám nói như vậy, nhưng sự việc lại thực sự xảy ra.

Bản thân tôi đương nhiên không bao giờ nghĩ tới mình lại có thể như thế. Vậy mà rất nhiều rất nhiều năm về sau, vào một ngày, cuối cùng tôi hiểu ra được, tôi thật sự, yêu một chú heo rồi.

Heo Con lần đầu tiên xuất hiện trước mặt tôi, là do A La dắt đến. Nó rất vui vẻ giơ chú heo con lên trước mặt tôi, nói: "Anh, anh xem, chú heo con này có đáng yêu không?".

Chú heo con hiếu kỳ chớp cặp mắt tròn nhỏ của nó nhìn tôi, nó có màu hồng phần, thân hình nhỏ bé tròn lông lốc, bốn cái chân béo ngắn cũn, hai cái tai to còn hơi vẫy vẫy, cái mũi ngắn tròn tròn của nó giống như là bị ấn bẹp vào khuôn mặt béo núc, nhìn thế nào cũng thấy xấu, đâu có đáng yêu?

Nhưng mà, A La thích là được.

A La là người thân duy nhất trên thế giới này của tôi, là em gái tôi yêu thương nhất.

Chúng tôi cùng nhau trải qua rất nhiều khó khăn, cùng nhau thoát khỏi cái chết, cùng nhau chiến đấu. Vào lúc thương tâm nhất, chúng tôi cùng nhau rơi nước mắt. Vào lúc đói khát nhất, chúng tôi cùng chia nhau một chiếc bánh. Vào lúc nguy nan nhất, nó bảo vệ ở phía sau tôi. Và vào thời khắc thắng lợi, nó đứng bên cạnh tôi.

Nếu như không có nó, chúng tôi sẽ không nắm giữ được địa phủ thuận lợi như thế, tôi cũng không thể nhanh chóng ngồi lên vương vị này.

Nó là người thân quan trọng nhất của tôi.

Chỉ cần là tôi có, tôi đều nguyện ý chia sẻ với nó. Tiền tài, vinh quang, tất cả...

Tôi là vua, nó cũng là vua.

Cho nên bây giờ nó chỉ đơn giản muốn có một con vật nhỏ đáng yêu làm thú cưng, tôi đương nhiên tán đồng.

Nhưng A La rất lười, nó đặt tên cho chú heo con, lại chính là: Heo Con.

Heo Con chỉ là thú cưng, tôi đương nhiên không để tâm đến nó.

Nhưng sau rất nhiều năm, tôi từng nghĩ, từ khi nào tôi lại chú ý đến nó vậy nhỉ?

Là khi A La nhắc đến Heo Con đáng yêu thế nào, khiến người ta vui vẻ thế nào, hay là khi Thôi phán quan tố cáo nói Heo Con gây rắc rối, chạy loạn khắp nơi?

Tôi không tìm được đáp án. Tôi nghĩ trong chuyện này, rất nhiều người cũng sẽ không có đáp án. Cũng giống như trong cuộc sống của bạn có một số thứ bạn không cách nào kháng cự được, từng chút từng chút, như sợi tơ mảnh, từ từ xâm nhập vào xương máu của bạn, đợi khi bạn phát hiện ra, nó đã trở thành một phần trong sinh mệnh của bạn rồi. Nhưng nó xâm nhập vào khi nào, bạn có vắt óc nghĩ cũng không nhớ ra được.

Giữa tôi và Heo Con đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng lại giống như chưa từng có chuyện gì. Phải biết rằng, thực ra những tích lũy vụn vặt, bình thường, có lúc sẽ khiến bạn cảm thấy quá tải, nhưng có lúc lại như trống không, giữa Heo Con và tôi, chính là như vậy.

Tóm lại, tôi bận bận rộn rộn, nó nhàn rỗi chạy lung tung, cuối cùng chúng tôi, ừm, tôi cuối cùng đã làm một việc mà từ trước đến nay mình chưa từng làm.

Tôi đưa nó đến đài Vọng Hương.

Trong cuộc đời của tôi, chỉ đúng một lần duy nhất đưa một con vật đến đài Vọng Hương, là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

Vì sao lại phá lệ vì nó?

Có lẽ là bởi vì nó mang đến niềm vui cho A La, có lẽ vì tinh thần mãi mãi không bỏ cuộc muốn tìm kiếm người chủ trước đây của nó.

Đúng vậy, nó chạy loạn khắp địa phủ chỉ vì tìm kiếm chủ nhân, tuy bây giờ nó sống rất tốt, tuy người chủ trước kia của nó rất nghèo, tuy nó rời xa bọn họ lâu rồi, tuy nó chính vì chủ nhân mà chết, nhưng nó không quên bọn họ, nó vẫn đang tìm kiếm, nó muốn nhìn thấy bọn họ.

Đây là trung thành!

Tôi lại nhìn thấy được lòng trung thành trên người một con heo. Lòng trung thành đơn thuần, không mong báo đáp, không cách nào mài mòn được!

Cố chấp đến mức khiến tôi cảm động.

Tôi vì nó phá lệ, tôi cảm thấy nên làm. Nhưng tôi không ngờ rằng, điều này đã khiến tôi gặp phiền phức.

Tôi gây nên tình yêu rồi!

Là tình yêu đơn phương nhưng lại cố chấp của một chú heo.

Sau này Heo Con cưỡng hôn tôi, ngay trước mặt những vị khách vô cùng quan trọng, trước một khắc khi nó phải đầu thai.

Đó cũng là lần đầu tiên của tôi.

Lần đầu tiên bị cưỡng hôn.

Lúc đó tôi đã hận nó, tôi vô cùng chắc chắn. Ấn tượng tốt đối với nó trước đây của tôi hoàn toàn bị nụ hôn này xóa sạch. Nỗi sỉ nhục lớn nhất tôi gặp phải trong cuộc đời này, là nó mang đến cho tôi, Cho nên tôi không chút do dự ném nó vào trong lao. Nó sỉ nhục tôi, đương nhiên phải chịu trừng phạt.

Không biết tốt xấu, không biết sống chết! Nên đánh giá nó như thế nhỉ?

Tôi gạt nó ra khỏi đầu, như thế, tôi mới có thể quên đi nỗi sỉ nhục nó gây cho tôi. Tôi vẫn cứ bận rộn, tận tụy làm việc, tôi thật sự không nhớ đến nó nữa.

Nhưng vận mệnh luôn thích đùa cợt.

Bắc Âm Vương đến tấn công, Heo Con vốn dĩ nên đi đầu thai, lại quay lại cứu tôi.

Cửu Thiên Huyẽn Nữ đường đường là một chiến thần thiên đình còn chỉ có thể đứng ngoài, cuối cùng lại là một chú heo cứu tôi. Nó vứt bỏ cơ hội chuyển sinh trăm năm mới có được, chạy quay lại cứu tôi.

Tôi không biết nên hình dung cảm nhận trong lòng như thế nào. Lần đầu tiên, được heo cứu!

Cửu Thiên Huyền Nữ ưng ý Heo Con, bởi vì nó có năng lực xuyên qua kết giới. Bà ấy muốn để nó bái nhập môn hạ của bà ấy, làm quân tiên phong trong trận chiến của bà ấy. Nhưng mà Heo Con không đồng ý.

Nó thật sự là một chú heo ngốc, cho đến hôm nay, tôi vẫn cảm thấy nó rất ngốc.

Cửu Thiên Huyền Nữ là người thế nào, là chiến thần thiên đình, là uy phong của thiên đình, bao nhiêu thần tiên nịnh nọt lấy lòng, bao nhiêu người tu hành muốn bái bà ấy làm sư phụ, Heo Con lại không đồng ý.

Nó không đồng ý, chính là cho tôi cơ hội. Tôi cần thế lực của thiên đình, tôi cần sự hỗ trợ của Huyền Thiên phái. Thế là vì muốn lôi kéo thần giới, tôi đã lừa Heo Con. Tôi nói với nó, nếu như nó có thể tu được pháp thuật, hóa thành hình người, tôi sẽ nguyện ý ở cùng với nó. Heo Con rất vui mừng, Cửu Thiên Huyền Nữ cũng rất vui mừng, đương nhiên, tôi có được thứ mình mong muốn, cũng rất vui mừng.

Về sau nhớ lại chuyện này, tôi thấy hối hận, sao mình lại có thể lừa gạt tình cảm của một chú heo chứ.

Đây là lần đầu tiên, tôi lừa gạt tình cảm của một "cô gái".

Đếm lại cẩn thận, hóa ra tôi đã dâng cho Heo Con khá nhiều cái "lần đầu tiên" của mình, cũng nhiều như nó dâng cho tôi vậy. Nhưng rốt cuộc có bao nhiêu? Tháng năm của tôi quá dài lâu, sự việc xảy ra quá nhiều, cho nên cái "lần đầu tiên" của tôi và Heo Con, nhiều đến mức có đếm cũng không hết.

Lần đầu tiên cô ấy giận dỗi, lần đầu tiên cô ấy ghen, lần đầu tiên cô ấy hóa thành hình người, lần đầu tiên cô ấy cười thẹn thùng trong tướng mạo của con người, lần đầu tiên cô ấy ôm tôi, lần đầu tiên cô ấy trốn tránh tôi, lần đầu tiên cô ấy bị thương nặng, lần đầu tiên cô ấy khóc thút thít vì tướng mạo không đủ xinh đẹp... Tôi lại nhớ rõ ràng như vậy.

Nhưng mà, điều đó không minh chứng cho tình yêu.

Tuy cô ấy yêu tôi, mỗi người đều biết. Tuy cô ấy rất đáng yêu, tôi nghĩ tôi phủ nhận không nổi. Tuy cô ấy rất nỗ lực muốn đạt đủ tiêu chuẩn, để có thể làm vợ của tôi, nhưng mà, những thứ này lại không biểu thị rằng tôi cũng phải đáp trả bằng tình yêu.

Tình yêu khiến Heo Con tràn đầy ý chí chiến đấu và mơ ước. Tôi biết, Cửu Thiên Huyền Nữ cũng biết.

Chúng tôi đang liên thủ đào tạo ra một chiến binh tiên phong tiến bộ thần tốc, ngoan ngoãn nghe lời, dũng cảm không sợ gì, trung thành lương thiện. Tôi dùng tình cảm làm mồi nhử, bà ấy dùng vũ lực thúc đẩy, chúng tôi đều không cảm thấy có gì không đúng. Heo Con đương nhiên cũng không cảm thấy không tốt. Trên thực tế cô ấy rất vui vẻ, cô ấy vẫn luôn chờ mong một ngày mình có thể thành công, cô ấy muốn gả làm vợ tôi, cô ấy muốn vì sư phụ giành được thắng lại ở mỗi một trận chiến.

Từ khi nào tôi bắt đầu cảm thấy áy náy nhỉ? Là sau mỗi lần Heo Con từ chiến trường bị thương quay về, hay là mỗi lần nhìn vào ánh mắt tràn đầy nỗi thẹn thùng, tình yêu, hy vọng của cô ấy? Vậy mà tôi, rõ ràng biết sẽ không thể cho cô ấy kết quả như mong đợi, lại vẫn cổ vũ cô ấy chăm chỉ luyện tập sớm ngày thành công. Cũng có thể vì cô ấy từ trước đến nay chưa từng oán thán, hay vì cô ấy lúc nào cũng tràn đầy tin tưởng.

Tóm lại, khi bản thân tôi còn chưa phát hiện ra, thì tôi đã ngày càng thương xót, đau lòng cho Heo Con, tôi bắt đầu quan tâm, lo lắng cô ấy cứ như thế này chết đi trên chiến trường, mang theo sự lừa dối và tính toán mà cô ấy mãi mãi không biết, đánh mất đi sinh mệnh của mình.

Nhưng sự việc đã không thể quay đầu lại. Đại chiến trời đất bắt đầu rồi, Heo Con bị phái ra chiến trường, tôi nhớ rất rõ lần đối thoại đó của tôi và Cửu Thiên Huyền Nữ.

Bà ấy nói rằng ***g thiên ma của Trọng Lâu và Xi Vưu không ai có thể phá, chỉ mỗi Heo Con làm được. Chỉ cần cô ấy đi trước phá được ***g thiên ma, thì thần tộc sẽ có thể giành thắng lợi huy hoàng nhất từ trước đến nay trong lịch sử với tổn thất nhỏ nhất.

Bà ấy tràn đầy tự tin, hăm hở hăng hái, nhưng tôi lại nghĩ những trận chiến nhỏ đã khiến Heo Con thương tích đầy mình, lần này nếu đối mặt với Trọng Lâu và Xi Vưu, cô ấy làm sao có thể sống mà quay về?

Thắng lợi của thần tộc rõ ràng quan trọng, nhưng sinh mệnh của Heo Con thì sao?

Tôi biết tôi nghĩ như thế rất không nên, tôi biết Cửu Thiên Huyền Nữ nói đúng, nếu như không phá ***g thiên ma, tổn binh mất tướng kia là chuyện nhỏ, thần tộc đại bại mới là chuyện lớn. Một khi để ma tộc nắm giữ thiên giới, nhân gian sẽ rơi vào khổ nạn vạn kiếp không khôi phục được, địa phủ chúng tôi đương nhiên cũng không có khả năng bảo toàn.

Bà ấy nói đúng, bà ấy nói hoàn toàn đúng!

Nhưng tôi phẫn nộ, tôi phiền não, tôi giận lòng dạ lạnh lùng của Cửu Thiên Huyền Nữ, tôi giận sự đơn thuần ngốc nghếch của Heo Con, tôi cũng khinh bỉ sự xảo trá đen tối của bản thân mình. Đúng là tôi lợi dụng cô ấy, nhưng tôi không muốn cô ấy chết.

Tôi không cách nào tưởng tượng, nếu như cô ấy hồn bay phách tán, tôi sẽ phải làm sao?

A La nghe thấy tin tức tôi mang về, hưng phấn vô cùng. Nó rất ngưỡng mộ Heo Con, cảm thấy Heo Con là chiến tướng quan trọng như vậy, thật hạnh phúc. Nó chỉ hận không có bản lĩnh như Heo Con, cùng Heo Con chiến đấu lập công.

A La thực sự lý trí hơn tôi, nó biết tính quan trọng của đại kiếp trời đất, nó hiểu rõ then chốt của cuộc chiến ma - thần. Tất cả các thần, tất cả con người, tất cả sinh mệnh, đều sẽ chịu ảnh hưởng trong trận đại chiến này.

Điều ấy, tôi biết!

Nhưng tôi vẫn nhớ nhung Heo Con kia.

Tôi ngồi ở đó, nghĩ rồi lại nghĩ.

Tôi không cách nào dừng lại được, tôi nhớ Heo Con, khi Heo Con tham ăn hếch mũi lên, con mắt đen nhỏ nhỏ sẽ di chuyển linh hoạt, dáng vẻ lăn tròn khi Heo Con vui vẻ, còn cả khi biến thành một cô nương có cặp mắt to, khuôn mặt tròn, ôm lấy tôi nói: "Ta thích chàng".

Tôi thực sự nên quên chuyện này đi, tôi là vị vua địa phủ làm tròn chức trách nhất, tôi vì sự yên ổn an lạc hòa bình của nhân gian đã cố gắng rất nhiều. Cho nên, tôi nên quên chuyện này đi, để Cửu Thiên Huyền Nữ hoàn thành chức trách của bà ấy.

Nhưng tôi không khống chế nổi bản thân mình, tôi ăn không ngon ngủ không yên, ruột gan khó chịu.

Tôi lại lần nữa vận dụng sự giảo hoạt của mình, đi tìm Cửu Thiên Huyền Nữ. Tôi bảo với bà ấy trước khi đại chiến, tôi nên giữ đúng lời hứa thành thân với Heo Con.

Biểu hiện của Cửu Thiên Huyền Nữ khi đó tôi vẫn luôn ghi nhớ, bà ấy rất kinh ngạc. Bà ấy nhất định cho rằng lúc đầu tôi là vì giúp đỡ bà ấy dỗ dành Heo Con bái sư mới hứa hẹn. Lúc đầu tôi thực sự như vậy, nhưng bây giờ đã không phải rồi.

Cửu Thiên Huyền Nữ nói với tôi, Heo Con xuất chinh đã là việc tất yếu phải làm, bà ấy làm tốt công tác tư tưởng cho cô ấy rồi, tôi không cần chịu ấm ức như thế, Heo Con sẽ không vì chuyện đó mà tính toán với tôi.

Cô ấy đương nhiên sẽ không tính toán với tôi, một khi cô ấy xuất chinh thì sẽ không quay lại được nữa.

Tôi nói với Cửu Thiên Huyền Nữ thành thân có thể khiến Heo Con hưng phấn, cô ấy có ý niệm và quyết tâm tâm quay về, như thế sức chiến đấu tăng lên, khả năng thắng lợi càng lớn.

Cửu Thiên Huyền Nữ đã đồng ý.

Thế là Heo Con được đưa quay lại, cô ấy vô cùng vui thích. Cô ấy thẹn thùng, vừa muốn xích lại gần tôi, vừa muốn lẩn tránh tôi.

Lúc đó, thực sự tôi cũng cảm thấy nghi hoặc vì chuyện mình muốn làm, tôi không biết trong lòng tôi rốt cuộc đang nghĩ gì. Tôi muốn bù đắp cho cô ấy, hay là muốn bảo vệ cô ấy, hay vì một số nguyên nhân khác phức tạp hơn.

Tôi biết hậu quả của việc mình sắp làm, nhưng tôi vẫn muốn thực hiện nó.

Cũng giống như Heo Con, đơn thuần thuận theo tim, làm việc bản thân mình muốn, bắt buộc phải làm!

Tôi ôm Heo Con vào phòng, nói với cô ấy muốn thử lễ phục, tôi không muốn đến mong ước nhỏ nhoi như thế cũng không thể cho cô ấy toại nguyện.

Heo Con hóa thành hình người, mặc lên bộ xiêm y đỏ chói, khuôn mặt tròn tròn, mắt to giống như một cô gái mũm mĩm. Tôi cũng thay lên bộ áo tân lang cho cô ấy xem, cô ấy cười cong cong đôi mắt chăm chú nhìn tôi.

Tôi cầm lấy chén rượu, nói với cô ấy hôn lễ ngày mai, phải uống rượu giao bôi. Quả nhiên cô rất hiếu kỳ, đan vòng cánh tay với tôi, uống hết chén canh Mạnh Bà kia.

Cô ấy ôm lấy tôi cứ nói mãi, nói cô ấy cảm thấy mình là chú heo may mắn nhất, mọi người đều đối xử rất tốt với cô ấy, cô ấy còn có thể giết yêu trừ ma, làm chuyện lớn cho trời đất.

Tôi kề sát vào mặt cô ấy, nhìn cô ấy thẹn thùng cười, đột nhiên rất muốn biết khi cô ấy vẫn là một chú heo, dũng khí ở đâu có thể khiến cô ấy vứt bỏ cả cơ hội đầu thai, lao về hôn tôi một cái.

Tôi từ từ cúi đầu, nhìn cô ấy chớp mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó mặt đỏ ửng nhắm mắt lại.

Môi tôi áp lên môi cô ấy, cảm thấy mềm mại mà ngọt ngào.

Đây là hương vị của một cô gái đơn thuần lại dũng cảm, là Heo Con của tôi. Hai chữ "Của tôi" này, chính là lần đầu tiên tràn vào lòng tôi.

Của tôi, Heo Con của tôi!

Cô ấy rụt rè, ôm chặt lấy tôi, lén mở mắt ra nhìn.

Chúng tôi thân mật như thế, tôi có thể nhìn thấy hàng mi dài của cô ấy, nhìn thấy sự thẹn thùng vui mừng nơi đáy mắt cô ấy. Môi chúng tôi quấn quýt lấy nhau, Heo Con xấu xí ngốc nghếch này, lại khiến tôi cảm thấy trong lòng ngập tràn ấm áp.

Loại cảm giác đó, sau này tôi mới biết, nó gọi là hạnh phúc.

Hanh phúc sở dĩ quý báu, vì nó khó cầu được, nó không những khó cầu, mà còn ngắn ngủi

Tôi đột nhiên cảm thấy không nỡ buông cô ấy ra, nhưng mà thời gian đến rồi.

Heo Con lại biến về hình dáng một chú heo, tôi mặc áo tân lang, ôm cô ấy bước vào đường luân hồi, đây chính là kế hoạch của tôi, là kế hoạch giúp tôi có thể bảo vệ cô ấy, để cô ấy được tiếp tục sống.

Tôi đã chọn người nhà tốt cho cô ấy, bố là phủ doãn, chức quan không lớn không nhỏ, cơm áo không phải lo, quan trọng nhất là những người trong gia đình đó nhân phẩm, tính cách đều tốt, bọn họ sẽ yêu thương cô con gái này.

Heo Con hình như biết tôi muốn làm gì, cô ấy bắt đầu vùng vẫy, khóc rất bi thương, khóc đến mức tôi cũng cảm thấy đau buồn. Bây giờ cô ấy biết tôi lừa cô ấy rồi nhỉ, hy vọng cô ấy sẽ không hận tôi. Tuy quá khứ, tôi thật sự đối xử với cô ấy không tốt, nhưng vào thời khắc này, tôi cũng có nỗi khổ tâm và không nỡ. Tôi không kìm được, hôn lên đầu cô ấy, nói với cô ấy: "Đừng khóc, Heo Con ngốc".

Ba chữ "Ta thích nàng"' này, tôi không nói ra được. Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, vẫn không nên thốt ra. Tôi không thể lại lừa cô ấy nữa, dù gì đối với cô ấy, đi vào đường luân hồi rồi, tôi có nói ba chữ này hay không đều giống nhau. Vào thời khắc này, tôi không thể lại lừa cô ấy nữa.

Nhiều năm sau tôi mới biết, thực ra, lúc đó tôi đã lừa chính bản thân mình.

Tôi đưa Heo Con vào đường luân hồi. Cô ấy mang đi thứ gì đó của tôi, tôi không biết, tôi không tìm hiểu kỹ. Tôi chỉ biết tôi sẽ để tất cả tháng năm sau này của cô ấy trôi qua bình yên thuận lợi. Những sự việc còn lại, bản thân tôi sẽ gánh vác.

Tôi thật sự đã phải gánh vác rất nhiều, nhiều quá sức tưởng tượng của tôi.

Đầu tiên là đối mặt với cơn giận của Cửu Thiên Huyền Nữ.

Binh tiên phong quan trọng nhất bà ấy bồi dưỡng hơn hai trăm năm đã không còn, dù bà ấy có tức giận hơn nữa cũng có thể hiểu được.

Nhưng bà ấy không chỉ tức giận đơn giản như thế, bà ấy đã cắt tay lấy máu, lập lời độc chú, nguyền rủa tôi mãi mãi không có cách nào nói chuyện với Heo Con, mãi mãi không thể chạm được vào cô ấy, thậm chí ôm, hôn, tất cả những chuyện thân mật. Lời chú của bà ấy tỉ mỉ rõ ràng từng câu từng chữ, bà ấy muốn tôi và Heo Con cứ coi như có thể ở cạnh nhau cũng không cách nào chạm được đến nhau.

Khi đó tôi đã cho rằng đây là một lời chú rất hoang đường.

Tôi ngồi trong phòng uống rượu một mình, nghĩ đến lời chú, cảm thấy thật buồn cười. Cửu Thiên Huyền Nữ mất bao nhiêu công sức để hạ chú, cứ coi như linh nghiệm cũng đâu vấn đề gì, lẽ nào tôi không có Heo Con thì không được?

Tôi thừa nhận, tôi hình như hơi thích cô ấy, tôi thực sự không nỡ để cô ấy vào chỗ chết, nhưng chỉ vậy mà thôi.

Đúng, chỉ vậy mà thôi.

Tôi làm sao có thế giữ chặt không buông Heo Con? Tôi làm sao có thể không có cô ấy thì không được?

Cửu Thiên Huyền Nữ đúng là nghĩ quá nhiều rồi. Heo Con đã chuyển thế làm người, mà tôi vẫn là vua của địa phủ, tôi vẫn còn có rất nhiều lựa chọn.

Đại chiến ma - thần cuối cùng cũng có ngày kết thúc, không còn Heo Con, thần tộc cuối cùng vẫn thắng, chỉ có điều thương vong nặng nề, nguyên khí tổn hại lớn.

Đương nhiên, từ cái ngày tôi đưa Heo Con đi kia, tôi chính là ác nhân không nhận được hoan nghênh nhất trong thần tộc, kéo theo địa phủ cũng bị thiên đình vứt bỏ, không còn quản chuyện sống chết của chúng tôi nữa.

Mà nhân gian cũng không cách nào tránh được, chịu ảnh hưởng của trận chiến ma - thần, thiên tai nhân họa ba mươi năm không dứt, mớ hỗn độn này, đương nhiên là do địa phủ chúng tôi đến thu dọn.

Còn có một sự việc nữa, là A La trở mặt với tôi. Nó lên án dữ dội việc tôi ích kỷ ném Heo Con vào đường luân hồi. Đặc biệt là sau này, khi đại chiến kết thúc, thần tộc thương vong nặng nề, nhân gian đại nạn ba mươi năm, sự bất mãn của nó đối với tôi càng sâu sắc, nó thậm chí nói tôi không xứng làm vua, là một vị vua, há có thể vứt bỏ sinh linh thiên hạ không quản, hành động ích kỷ tùy tiện như thế này.

Hai huynh muội chúng tôi sống lâu như vậy rồi, từ trước đến nay chưa từng có xung đột kịch liệt đến thế.

Nhưng những điều ấy đều không khiến tôi dao động, tới bây giờ tôi vẫn cảm thấy, tôi không hối hận một chút nào.

Ích kỷ tùy tiện? Bạn biết đó, nếu như trên thế giới này có một người đáng để bạn ích kỷ tùy tiện như thế một lần, đó cũng thực sự là chuyện tốt.

Mặc kệ hậu quả, bất chấp tất cả, chỉ vì người ấy!

Nếu như người ấy tổn tại trong sinh mệnh của bạn, vậy là ông Trời đã rủ lòng thương.

Nhưng vận khí của tôi không tốt. Đợi cuối cùng khi tôi hiểu rõ những điều này, người tồn tại trong sinh mệnh của tôi, khiến tôi nguyện ý vì cô ấy bất chấp tất cả, bắt đầu từ đây chỉ có thể hy vọng mà không thể có được.

Tôi không thể không thừa nhận Cửu Thiên Huyền Nữ đúng là một vị thần quyền năng. Lời chú tôi luôn cười cợt đó, lại thực sự đánh trúng tử huyệt của tôi.

Khi phát hiện ra điều này, Heo Con đã sống được mười hai năm ở kiếp thứ nhất rồi.

Tôi cho rằng thời gian có thể làm nhạt sự quan tâm, bận rộn có thể làm nên sự quên lãng. Nhưng tôi lại quên mất, tích lũy cũng là điểm mạnh của tháng năm. Tháng năm tích góp, nhặt nhạnh nỗi nhớ nhung của tôi, bồi đắp tình cảm của tôi.

Tôi thực sự không muốn tự tìm phiền phức một chút nào, chỉ muốn tránh khỏi lời chú này của Cửu Thiên Huyền Nữ. Muốn đối phó lời chú đáng cười này thật ra rất dễ dàng, chỉ cần tôi không gặp lại Heo Con nữa thì chẳng có gì linh nghiệm cả.

Nhưng tôi phát hiện ra, tôi không có cách nào, tôi càng ngày càng nhớ nhưng cô ấy, nhớ nhung giọng nói của cô ấy, nhớ nhung dáng vẻ nhìn thấy đồ ăn ngon thì vui mừng sung sướng, nhớ nhung biểu cảm lúc cuối cùng cô ấy mặc áo cưới thẹn thùng.

Tôi nhớ nhung, tôi không cách nào tự giải thoát.

Thế là cuối cùng tôi không kìm được, đến nhân gian tìm cô ấy.

Cô ấy rất dễ nhận ra, mắt to, mặt tròn, so với hình dáng Heo Con ban đầu hóa thành thì đã thay đổi nhiều, xinh đẹp hơn.

Thực ra tướng mạo này ở trong nhân gian cũng không coi là tuyệt sắc. Nhưng tôi chẳng biết làm sao, lại cảm thấy rất đẹp.

Tôi đứng ở bên đường, đợi cô ấy đi về phía mình. Người quen đường đều đang nhìn tôi, nhưng cô ấy lại không thấy, cô ấy rất tự nhiên đi qua trước mặt tôi. Tôi bừng tỉnh muốn gọi, nói vói cô ấy mấy câu, sau đó tôi phát hiện mình nói không ra lời.

Không phải tôi không muốn nói, mà thật sự nói không ra lời.

Lời chú đó, linh nghiệm rồi!

Tôi là người thức thời, tôi cảm thấy mình không nên đi tìm cô ấy nữa, nên quên cô ấy đi, cứ để cô ấy từ nay trở thành một phần trong công việc của tôi, sẽ có sinh lão bệnh tử giống như những người khác trong thẻ sinh tử.

Tôi nên để cô ấy trải qua cuộc sống của chính mình, còn tôi tiếp tục sống cuộc sống của tôi.

Nhưng tôi phát hiện tôi không làm thế nào vứt bỏ được.

Sau lần gặp mặt đầu tiên, nỗi nhớ nhung càng khó kìm nén. Cô ấy tràn ngập trong đầu óc tôi, khắc vào tim tôi.

Tôi không kìm được đi gặp cô ấy lần thứ hai, lần thứ ba,... Cuối cùng, có một lần, tôi thấy cô ấy đã đính hôn.

Tôi ẩn thân, đứng trong phòng cô ấy, nghe cô ấy cùng với mẹ bàn luận chuyện hôn sự, nhìn thấy khi cô ấy nhắc đến vị hôn phu, mặt hơi hồng lên, thẹn thùng cười. Biểu cảm này, giống như biểu cảm của Heo Con lúc quay về chuẩn bị thành thân với tôi ngày đó.

Tôi đột nhiên cảm thấy phẫn nộ, trái tim bùng cháy, dạ dày co rút, tôi không không chế nổi bản thân mình, sự phẫn nộ không cam chịu tràn đầy trong lòng, trong tâm trí. Tôi cần phải làm chút gì đó, tôi làm sao có thể trơ mắt nhìn cô ấy gả cho người khác?

Cô ấy là Heo Con của tôi, là của tôi!

Cô ấy nên thuộc về tôi!

Lúc đó, tôi đột nhiên hiểu ra, có một loại tình cảm, làm tổn thương người ta mãnh liệt hơn quan tâm và nhớ nhung, đó gọi là đố kỵ!

Tôi không kìm nén được, trước ngày cử hành hôn lễ, cô ấy đến miếu thờ thắp hương cầu phúc, tôi lại lần nữa hiện thân tìm cô ấy. Lần này tôi cuối cùng nhìn thẳng, đối diện với cô ấy. Cô ấy nghi hoặc nghiêng đầu nhìn tôi, hỏi tôi có phải là không được khỏe không?

Tôi mở miệng, nhưng lại một lần nữa nói không ra lời, tôi thật sự không có cách nào nói chuyện với cô ấy sao?

Cô ấy hiền lành cười với tôi, bỏ qua việc nói chuyện với người kỳ quái là tôi đây, quay người rời đi.

Tôi kéo tay cô ấy, nhưng tay tôi lại xuyên qua, không chạm được vào cô ấy!

Cô ấy không có chút cảm giác gì với động tác của tôi, đối với cô ấy mà nói, chẳng có gì xảy ra cả.

Ngày cô ấy thành thân, tôi không tới tìm nữa, uống rượu một mình ở trong phòng. Mọi người đều tránh tôi thật xa, chỉ có người bạn chuột Bát Bát, Heo Con quen biết trong địa phủ ở bên cạnh tôi. Tôi ngẩn ra nhìn nó, đó là kỷ niệm duy nhất Heo Con để lại cho tôi.

Tôi mà lại chỉ còn một con chuột nhỏ?

Tôi thử phá giải lời chú kia, không có tác dụng.

Tôi hết lần này đến lần khác thử nói chuyện với cô ấy, cũng không thành công. Thế là tôi nhìn cô ấy sinh hai trai một gái cho chồng cô ấy, nhìn bọn họ ngọt ngào sống cùng nhau, nhìn cô ấy và các con chơi đùa cười nói. Tôi nhìn cô ấy xuất hiện nếp nhăn, nhìn tóc cô ấy bắt đầu có sợi trắng.

Mấy chục năm qua đi, cuối cùng tôi cảm thấy trái tim rộng mở hơn, ít nhất thì, cô ấy cũng hạnh phúc.

Lúc cô ấy qua đời đã năm mươi chín tuổi, tôi đích thân đi đón. Tôi thấp thoáng thấy lại niềm vui, cô ấy quay về rồi!

Cuối cùng cô ấy quay lại bên canh tôi rồi.

Tôi vì cái chết của cô ấy mà cảm thấy vui mừng.

Nhưng tôi rất nhanh chóng không vui mừng được nữa.

Cô ấy thành linh hồn rồi, nhưng tôi vẫn không thể nói chuyện với cô ấy.

Tôi vốn đã lạnh lùng, sự thất bại này khiến sắc mặt càng khó coi hơn.

Cô ấy rõ ràng rất sợ tôi, một người dẫn dắt linh hồn không nói gì, chỉ trưng ra khuôn mặt đen sì, cô ấy đương nhiên sợ hãi. Nhưng cô ấy vẫn dám đưa ra yêu cầu với tôi, cô ấy nói tướng công của cô ấy đã mất trước cô ấy hai năm rồi, hỏi tôi có thể lại tìm thấy anh ta ở địa phủ không?

Cô ấy nhớ nhung tướng công của cô ấy? Người chết rồi, "tiền trần vãng sự nhất bút câu tiêu"1, đâu còn là tướng công của cô ấy nữa?

_ 1 _ _ Chuyện đã qua ở kiếp trước chỉ một nét bút là xóa sạch. _

Tôi phất áo đi thẳng, sau này Bát Bát lén lút đi thăm cô ấy quay về nói với tôi, cô ấy ở địa phủ đi khắp nơi tìm tướng công, tìm không thấy, khóc rất thương tâm.

Thật là heo ngốc, trước đây khi là heo thì tìm chủ nhân nhỏ của mình, biến thành người rồi, lại đi tìm tướng công.

Chỉ có điều khi cô ấy còn là heo thường bám lấy tôi, bây giờ thành người rồi, cô ấy lại sợ tôi. Trước đây cô ấy không biết nói, còn bây giờ lại là tôi không nói được.

Mỗi một người đều sẽ phải trả giá cho những việc mình làm, đương nhiên tôi cũng vậy. Nói thật lòng khi tôi đưa Heo Con vào đường luân hồi, tôi đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi rồi, tôi nắm rõ những hậu quả mình sẽ phải gánh vác. Nhưng tôi không biết, hậu quả này lại khiến tôi phải thể nghiệm nỗi đau khổ sâu sắc nhất.

Nỗi đau khổ ấy, khiến tôi sau rất nhiều năm nhắc lại, vẫn thấy sợ hãi.

Tôi lại chọn một hộ gia đình để Heo Con đầu thai, lần này cô ấy không kháng cự, dưới sự dẫn dắt của Bạch Vô Thường, cũng giống như hồn phách khác, uống canh Manh Bà, đi lên đường luân hồi, làm người kiếp nữa.

Cô ấy lại một lần nữa chuyển thế, tôi sẽ lại có cơ hội nữa rồi phải không?

Đáp án là không.

Nhung mà kiếp này, tôi không đau khổ giống như kiếp trước nữa.

Tôi vẫn không nói chuyện được với cô ấy, nhưng lần này tôi biết như thế nào có thể khiến cô ấy vui vẻ. Khi cô ấy trở về địa phủ, tôi đưa cô ấy đến đài Vọng Hương, cô ấy nhìn thấy tướng công và con cháu ở dương gian rồi thì cười với tôi, tôi cảm thấy trong lòng chua chát.

Cô ấy hỏi tôi, có thể ở lại địa phủ đợi tướng công cô ấy không, cô ấy và tướng công đã hẹn nhau rồi, gặp lại nhau trên đường Hoàng Tuyền, sau đó cùng nhau đầu thai lại làm phu thê.

Tôi không kìm được gườm cô ấy, sau đó phất tay áo rời đi.

Tôi chẳng muốn để bọn họ lại làm phu thê. Tôi rất nhanh chóng lại lần nữa lựa chọn người nhà tốt cho cô ấy, để cô ấy lần thứ ba chuyển thế làm người.

Ở kiếp này, tôi vẫn không có cơ hội.

Nhưng đã không quan trọng nữa rồi. Dù gì tôi có thể mãi mãi nhìn theo cô ấy, nhìn cô ấy dưới sự sắp xếp của tôi, vô lo vô nghĩ sống, gả chồng sinh con, sau đó khi cô ấy già yếu chết đi, tôi lại tới đón cô ấy về.

Như thế thực sự cũng không tồi, tôi cứ nhìn theo cô ấy như vậy, thế là được.

Lần này đi đón linh hồn của Heo Con, tôi không cho cô ấy cơ hội nói những điều khiến mình tức giận nữa. Tôi dẫn cô ấy thẳng đến chỗ tạm cư của hồn phách, giao cho quỷ sai rồi rời đi. Tôi biết, quỷ sai sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, cho đến khi tôi tìm được người nhà thích hợp lại để cô ấy đầu thai.

Kiếp thứ tư, tôi chẳng phí sức thử phá chú nữa, bởi vì tôi biết không thể nào thành công.

Có điều, hễ có cơ hội là tôi lại đi thăm cô ấy, cô ấy nuôi một con chó nhỏ, rất yêu thích, luôn chơi cùng nó. Bát Bát cực kỳ ghét con chó kia, nó từng lén lút cắn đuôi con chó đó. Lúc ấy tôi đột nhiên nghĩ, nên để Bát Bát đi cắn tướng công của cô ấy một cái.

Cô ấy rất hạnh phúc, tôi hài lòng.

Trời đất đang thay đổi, tôi hy vọng mình có đủ năng lực để khiến hạnh phúc của Heo Con kéo dài mãi mãi.

Ở kiếp đó, năng lượng trời đất biến đổi, nhân gian thiên tai nhân họa không ít. Chỗ ở của nhà Heo Con sẽ có đại nạn, tôi giở một chút thủ đoạn, sắp xếp để bố mẹ cô ấy có được cơ hội làm ăn ở xa, cả nhà phải chuyển đi. Heo Con tránh được qua đại họa, tôi chỉ kịp thở phào một cái, rồi sau đó đột nhiên ý thức được, thần tộc chúng tôi đang ngày một xa cách nhân gian rồi.

Nỗi khổ của dân đen, ở cự ly xa xôi thế này, vị thần nào có thể nhìn rõ được?

Thế là, bắt đầu từ kiếp đó, tôi thay đổi cơ cấu cán bộ và phân công ở địa phủ, từng chút từng chút khiến cho địa phủ gần hơn với nhân gian. Gần hơn với loài người, chúng tôi sẽ làm được nhiều điều cho bọn họ hơn.

Đến kiếp thứ năm chuyển thế của Heo Con, cả địa phủ chúng tôi chính thức dời đến nhân gian. Tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian học lấy phương thức sống của loài người, để tất cả người của địa phủ cùng nỗ lực hòa nhập vào cuộc sống mới chốn nhân gian.

Biến động năng lượng khiến cho yêu ma xuất hiện, công việc của chúng tôi càng lúc càng khó khăn, chúng thần đều đang ẩn thế, tin tức chúng tôi có được càng ngày càng ít. Mất bao nhiêu công sức, cuối cùng tôi cũng tra ra được, vận mệnh trời đất: Sáu trăm năm một kiếp nạn, vẫn đang luân chuyển. Tuy trận chiến năm đó, yêu ma thượng cổ bị trấn áp dưới mười tám tầng phong ấn, nhưng đại kiếp tới không thể thay đổi, cho nên, để chuẩn bị cho cơn đại kiếp lần này, chúng tôi còn hai trăm năm nữa.

Vào thời khắc đó, tôi bỗng nhiên cảm giác chuyện cũ như đang tái diễn, nhưng lần này không có Heo Con ngốc nghếch làm tiên phong mở đường nữa rồi.

Tôi bắt đầu tích cực tìm phương pháp cứu thế, với kinh nghiệm ở nhân gian nhiều năm như vậy, tôi ý thức được sự vĩ đại của trí tuệ và sức mạnh loài người. Thời đại thay đổi, thần, ma, người sớm đã không còn phân đẳng cấp như ban đầu. Tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo, người và thần, sẽ hợp tác chặt chẽ.

Kế hoạch này, vào kiếp thứ sáu của Heo Con, bắt đầu được thực hiện.

Tôi sáng lập ra Tập đoàn Nhã Mã, kiếm được rất nhiều tiền trong nhân gian, sau đó lại dồn số tiền này cho sự nghiệp hàng ma phục yêu trừ ác cứu thế. Trong từng ngành nghề, tôi đều có nhân lực, mạng lưới của tôi thu hút và trọng dụng rất nhiều hậu nhân của gia tộc hàng ma. Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ hạn sáu trăm năm chẳng mấy chốc sắp đến rồi, mà Heo Con lại không giống như năm kiếp trước nữa.

Ở trong kiếp này không chỉ có Heo Con thay đổi, còn cả A La nữa.

Từ sau sự việc lần đó, tôi và A La không còn tìm lại được tình cảm huynh muội hòa ái giống như lúc đầu, tôi kiên trì lập trường của mình, mỗi một kiếp đều bảo vệ Heo Con, từ xa dõi theo cô ấy, cảm thấy mình vẫn ở bên cô ấy. Còn A La, tôi luôn cảm thấy không thích cách nghĩ của nó.

Nhưng tôi biết A La không có ác ý với Heo Con, nó thích Heo Con, nó ngưỡng mộ năng lực của cô ấy, chỉ là, chuyện nó hy vọng Heo Con làm, cùng với hy vọng của tôi, hoàn toàn đối lập nhau.

Heo Con ở trong kiếp thứ sáu, gặp phải phiền phức lớn. Vận mệnh của cô ấy khúc khuỷu, đột nhiên thay đổi. Vào lúc cô ấy học trung học, sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Tôi không có cách nào suốt ngày ở bên cạnh bảo vệ cô ấy, tôi cũng không có thân phận thích hợp. Đã thế tôi còn không thể nói chuyện với cô ấy, không thể chạm vào cô ấy. Nếu như để cô ấy nhìn thấy tay mình xuyên qua tay của tôi, xem ra sẽ làm cô ấy sợ chết khiếp.

Vào lúc này, A La nói, nó nguyện ý đi bảo vệ Heo Con.

Tôi biết đây là lời nói thật lòng của nó.

Thế là A La biến mình thành một cô gái trẻ, trở thành bạn học của Heo Con. Bọn họ dính vào nhau như hình với bóng, dưới sự giúp đỡ của A La, Heo Con bình yên trải qua mấy nguy hiểm nhất đó.

Đại kiếp sắp đến, tôi rất sợ không có cách nào bảo vệ cô ấy chu toàn, thế là tôi lại hành động, tìm cách để bố mẹ Heo Con di dân. Nhưng nằm ngoài dự liệu của tôi, Heo Con không chịu xuất ngoại, cô ấy nhất định muốn ở lại.

Hắc Bạch Vô Thường và các phán quan biết việc tôi luôn luôn theo dõi Heo Con, rất nhiều người bàn tán sau lưng, nói tôi đã si mê một cô gái. Thực ra cũng chẳng thể nói bọn họ sai, chỉ có điều, bọn họ không hiểu được một người độc đoán lại lạnh lùng như tôi đây, vì sao cũng biết đến tình cảm luyến ái.

Tôi nghĩ tôi không chỉ đơn thuần là đang yêu, tôi quen biết Heo Con hơn một nghìn năm, thời gian dài như vậy, cô ấy dường như đã nhập vào sinh mệnh của tôi rồi.

Tôi nhìn theo cô ấy, bởi vì tôi cần được nhìn thấy cô ấy.

Điều này có thể khiến tôi bình tĩnh và vui vẻ.

Tôi bảo vệ bên cạnh cô ấy, không chỉ đơn thuần làm nhiều điều vì cô ấy, mà cũng là để giúp bản thân mình nhờ đó mà có thêm sức mạnh tiến lên.

Lưu luyến? Tôi chắc chắn tôi không lưu luyến. Ví dụ, bạn đến nói cũng không thể nói với cô ấy, bạn còn có thể lưu luyến gì đây?

Nhưng tất cả rào cản cuối cùng cũng bị phá bỏ.

Hôm đó, tôi đang ngồi ở tầng ba mươi tám của cao ốc Đế Cảnh mở cuộc họp thì nhận được điện thoại của Heo Con. Khi tôi bắt máy, bên đó không nói gì, trái tim tôi đột nhiên đập mạnh, tôi thử lên tiếng, nhưng phát hiện mình không thể.

Thế là trước khi cô ấy nói ra câu đầu tiên: "Xin hỏi là anh Nghiêm phải không", thì tôi đã biết cô ấy là ai rồi.

Ông Trời hóa ra cũng có lúc mềm lòng, ông ấy đã buông tha cho tôi rồi, ông ấy lại cho tôi hy vọng mới lần nữa.

Tôi phát hiện mình có thể phát ra được âm "Vâng", sau đó tôi lại có thể nói: "Tôi là Nghiêm Lạc".

Tôi, sau hơn sáu trăm năm kể từ lần đầu tiên đưa Heo Con vào đường luân hồi, cuối cùng đã có thể nói chuyện được với cô ấy rồi!

Có lẽ vì sinh sống với loài người quá lâu, nên tôi đã trở nên tham lam như bọn họ, có được một chút, liền hy vọng có được nhiều hơn. Nhưng, hình phạt trong suốt sáu trăm năm này luôn khiến tôi sợ hãi.

Đúng vậy, cứ coi như tôi có thể nắm giữ sinh tử, nhưng tôi vẫn cảm thấy sợ hãi. Cho nên tôi không dám tới gặp cô ấy, nhưng cuối cùng tôi vẫn không kiềm chế được, đi lần này, tất cả mọi việc đều thay đổi.

Tôi còn có thể ôm cô ấy!

Cái ôm này, đối với tôi mà nói, so với vương vị địa phủ còn đáng quý hơn. Tôi biết, tôi không thể buông cô ấy ra lần nữa, sự trừng phạt của sáu trăm năm cuối cùng sắp kết thúc.

Nhưng tôi lại cảm thấy sợ hãi, đại kiếp trời đất sắp đến, năng lực khác lạ của Heo Con vẫn còn, chúng thần sắp thức tỉnh, yêu ma cũng sắp vây tới. Heo Con của tôi, có phải sẽ lại gặp kiếp nạn không?

Không thể ngăn vận mệnh, nhưng bất ngờ lại có cơ xoay chuyển.

Tôi không còn là Diêm La của sáu trăm năm trước, vận mệnh luân chuyển, mà tôi cũng đã thay đổi, tôi trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Tôi muốn bảo vệ cô ây, tôi muốn ở bên cô ấy.

Heo Con của tôi, thê tử của tôi!

Hạnh phúc sở dĩ quý báu vì nó khó cầu được, không những khó cầu, mà còn rất ngắn ngủi.

Thế nhưng vô số đoạn ngắn ngủi đó hợp lại với nhau, lại có thể tổ hợp thành hạnh phúc vĩnh hằng.

Tôi là Nghiêm Lạc, vua của địa phủ.

Thực ra câu chuyện của tôi rất đơn giản, chẳng qua là từ không để tâm đến yêu thích, sau đó thì ghét bỏ, căm giận, lợi dụng lừa dối, rồi cuối cùng lại áy náy thương xót, yêu thương đến nỗi không thể thoát ra.

Thật sự rất đơn giản.

Chỉ là, yêu rồi mà thôi.

Bạn đang đọc Heo Yêu Diêm Vương của Minh Nguyệt Thính Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự