Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 7 [Tình yêu người lái đò] phiên bản Hàn Quốc.

Bạn đang đọc Hệ Thống Giải Trí Điên Cuồng (Dịch Free) của Hoàng Thiên Vực

Phiên bản Dịch · 1291 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chương 7: [Tình yêu người lái đò] phiên bản Hàn Quốc

"Chúng ta tới nơi rồi!" Trần Vũ cảm nhận mọi ánh mắt đổ dồn về hắn, dù sao cũng đã bất chấp.

"Đậu, thật sự là cùng một trường."

"Thì ra là cùng trường với chúng ta, về sau sẽ rất náo nhiệt đây."

"Nhường một chút." Trần Vũ đẩy cừu non nói.

"Chị Nhã Lệ, cậu ta thật sự là đàn em của chúng ta a!". Manh Manh lập tức hứng thú.

Nhã Lệ gật đầu, có chút tò mò về Trần Vũ.

"Chào cậu, cậu cũng là tân sinh viên sao???". Manh manh nhanh chóng đi qua hỏi.

"Úi, loli à, tiểu loli đáng yêu quá, cô ấy đang tới kìa, chủ phòng mau lại gần đi!!"

"Chủ phòng, nếu anh xin được số điện thoại, tôi sẽ tặng anh 3600 bông.!!" Đại mãnh nam nói ngay.

Ngốc bạch ngọt bĩu môi nói:"Một tiểu loli có gì hay, xem soái ca đi!".

"Đừng làm ồn, tôi không nghe rõ"

Trần Vũ tức giận nói, sau đó làm vẻ mặt tươi cười nhìn về phía Manh Manh :"Tôi là tân sinh viên, cô là đàn chị sao?!".

"Ừ, tôi học khóa trên cậu, cậu ở khoa nào?!" Manh Manh hỏi.

"Soạn nhạc!" Hệ thông cấp cho hắn chuyên ngành là sáng tác.

"Soạn nhạc ư?! Đàn chị của tôi cũng ở khoa đó, cậu vừa rồi hát bài gì thế, chính cậu sáng tác sao?!" Manh Manh lộ mục đích, cô thật sự muốn biết bài hát kia có thật do hắn sáng tác hay không!.

"Bài đó gọi là "Tình yêu người lái đò", chính là tôi sáng tác. Quên nói một chút, tôi đang livestream, chị có thể chào hỏi mọi người không?!". Trần Vũ livestream mà không nói có chút không đúng, vẫn nên hỏi trước một câu.

"Ồ, cậu còn là một chủ phòng trên mạng sao?!!" Manh Manh ngạc nhiên hỏi.

"Đúng vậy, hôm qua là ngày đầu tiên phát sóng, hôm nay lại tiếp tục. Tôi là đang chuẩn bị dẫn bọn họ đi xem tuấn nam mỹ nữ, cùng mọi người ở đây chào hỏi cái đi." Trần Vũ gật đầu, nhẹ giọng nói.

"Hello, chào mọi người, tôi là Manh Manh đến từ Nhạc viện Trung ương. Rất mong mọi người ủng hộ chủ phòng nha!". Manh Manh nghe xong không nói nhiều lập tức chào hỏi bằng một nụ cười.

Đối với Trần Vũ làm livestream, Manh Manh có thể hiểu một chút cái này có thể giúp kiếm tiền.

Xét cho cùng, quần áo của Trần Vũ có chút bần. Về cơ bản, những người đi học ở đây đều có gia cảnh khá giả, có thể coi là trung lưu.

Áo sơ mi Trần Vũ đang mặc rõ ràng là được giặt đi mặc lại rất nhiều lần, chất lượng vải cũng không được tốt.

Trở thành chủ phòng livestream có thể kiếm được một ít tiền, có hữu ích cho việc sáng tác. Rốt cuộc thì, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.

"Manh Manh, hai người đang nói chuyện gì thế, có vẻ rất thú vị!?" Nhã Lệ hướng bên này đi tới.

"Chị Nhã Lệ, cậu ấy là chủ phòng, hơn nữa ca khúc kia do chính cậu ấy sáng tác ~?" Manh Manh lập tức cười thông báo cho Nhã Lệ.

"Chủ phòng?!?" Nhã Lệ kinh ngạc, sao đó thoái mái. Nhạc viện cũng có rất nhiều người làm chủ phòng.

"Đúng đúng, tôi ngày hôm qua vừa mới phát sóng, có thể hướng mọi người chào hỏi không. Bọn họ đều đang giục tôi xin số điện thoại của các cô kìa!" Trần Vũ cười nói.

Trần Vũ nói xong, Manh Manh cùng Nhã Lệ sửng sốt.

"Muốn số điện thoại của tôi cũng không phải dễ đâu nha. Chào mọi người, tôi là Nhã Lệ, là sinh viên của nhạc viên. Rất mong mọi người có thể tiếp tục ủng hộ và theo dõi cho đàn em của tôi." Nhã Lệ hướng máy quay nói.

Tuy không biết đây là loại máy phát sóng gì thế nhưng cô cũng không hỏi.

"6666, quả nhiên là nhạc viện, chất lượng tuyệt đối chất lượng, Thái tử hãy nhận quà."

"Quá đã, nhanh xin số, nhanh xin số!!"

Ngốc bạch ngọt và Đại mãnh nam sôi nổi đại diện cho giới tính của mình hô hào.

Lúc này, lượng người xem đã lên đến 2600.

"Chủ phòng được làm sinh viên của nhạc viên đúng là có phúc."

"Cảm ơn hai vị, hai người có thể đưa tôi đi báo danh không?!" Trần Vũ nói.

"Không thành vấn đề, chị mang cậu đi, nhà cậu ở đâu?" Manh Manh nói.

"Nhà tôi ở Châu Từ, còn chị?" Trần Vũ thành thật trả lời.

"Tôi á, nhà tôi ở Thượng Hải, chị Nhã Lệ ở Đông Sơn, cậu ở Châu Từ mà sao lại lái xe điện đến đây, khoảng cách khá xa thì phải?!" Manh Manh vừa đi vừa nói.

"À, tôi ở Bắc Kinh hai tháng để làm thêm, tính kiếm chút tiền sinh hoạt, sau đó làm cho công ty tiệc cưới, thỉnh thoảng đi quán bar chơi nhạc. Giờ chuẩn bị khai giảng, tôi cũng không muốn xin tiền ở nhà nên chỉ có thể kiếm chút gì đó nuôi bản thân. Nghĩ đi nghĩ lại, làm chủ phòng livestream cũng hẳn làm cho tôi kiếm chút. Tôi ca hát vẫn là tốt nhất. Còn đó thích đem ca khúc chuyển dang ngôn ngữ khác. Lần đầu tiên livestream, tôi đã chọn tiếng Hàn. Bởi vì tôi muốn bùng nổ a." Nhìn Trần Vũ chí hướng tham vọng, Nhã Lệ trợn tròn mắt.

"Qoài, đúng là nhân tài. Vậy cậu đem ca khúc cậu vừa hát chuyển qua hát bằng tiếng Hàn đi!". Manh Manh có chút tò mò nói.

"666, có khả năng sao!!!"

"Cần khen ngợi bạn học Manh Manh"

"Tôi cũng muốn nghe bản Hàn của [Tình yêu người lái đò]. Nếu anh muốn tôi sẽ đăng lên trang web của Hàn Quốc."

"Tôi đã nghe chủ phòng hát tiếng Hàn, cực kỳ giỏi."

"Tiểu Ưu, giúp ta thăng cấp kỹ năng hát!" Đối mặt với hai người lành nghề ở đây, Trần Vũ hơi thiếu tự tin, sau đó nghĩ đến phẩn thương khi hoàn thành nhiệm vụ.

"Được rồi" Tiểu Ưu trả lời.

Sau đó Trần Vũ cảm nhận được cổ họng thay đổi, trong đầu tăng thêm một số kiến thức về kỹ năng ca hát.

"Có vấn đề gì sao??" Nhìn Trần Vũ im lặng không nói, cô cho rằng Trần Vũ sẽ từ chối, mấy lời nói khi nãy đều là lừa đảo.

"Không có, tôi đang tìm cảm giác. Với cả phiên bản Hàn có phong thái hơi khác." Trần Vũ hồi phục lắc đầu nói.

"Vậy thì tốt!"

"Bắt đầu luôn đây". Trần Vũ nói xong ấn vào nút phóng đại âm lượng mà Tiểu Ưu cung cấp.

Lập tức tiếng hát của Trần Vũ cất lên.

Mọi người xung quanh cũng bị hấp dẫn.

Giọng hát của Trần Vũ làm mọi người xung quanh ngây người, sao có thể??.

Nhạc đệm đậm nét Hoa Hạ nhưng Trần Vũ rõ ràng hát không phải tiếng Hoa Hạ.

Manh Manh mở đôi mắt to nhìn Trần Vũ không thể tin được một người với bộ quần áo như thế. Giọng hát của Trần Vũ rõ ràng tiến bộ hơn trước.

Lúc nãy làm khó hắn có chút tùy ý

Mấy giáo viên đang bận rộn xứ lý báo danh gần đó cũng dừng lại nhìn về nơi phát ra âm thanhĩu mômô

Bạn đang đọc Hệ Thống Giải Trí Điên Cuồng (Dịch Free) của Hoàng Thiên Vực
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Natalya1998
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 53
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự