Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 715 Thiên Sát Đạo Tặc 4

Bạn đang đọc Hệ Thống Game Tại Dị Giới sáng tác bởi TạTrườngThành

Tiểu thuyết gốc · 1120 chữ · khoảng 4 phút đọc

Không gian lôi đài thứ ba mươi chấn động nổ vang, một thân ảnh mảnh mai bay ra khỏi lôi đài. Thắng bại chỉ trong một chiêu liền có thể phân ra. Lưu Kim Anh chật vật đứng dậy từ dưới lôi đài nhìn thanh niên phía trên vẻ mặt hờ hững thì cắn chặt môi dưới lẩm bẩm nói:

- Kiều Phong, ta nhớ kĩ tên ngươi!

Lưu Kim Anh xoay người rời đi, nàng cần tim một nơi điều tức phục hồi thương tổn. Nàng còn có thể tham gia tranh đoạt tiếp theo, trước không vội. Nhưng mà trong đầu Lưu Kim Anh bất giác loé lên hình ảnh một chưởng kia của Kiều Phong, nàng cắn chặt răng bước đi.

Trên đài cao, thành chủ Thập Vũ Tiên Dương lại gật đầu nói:

- Thêm một tiểu tử hạ vị thần mạnh mẽ, quả thực thú vị! Ai biết thanh niên đó là ai không?

Vị trưởng lão vừa rồi để ý lôi đài của Kiều Phong cùng Lưu Kim Anh lập tức lên tiếng nói:

- Thành chủ, Thanh niên kia tên gọi Kiều Phong, là đại đương gia của Thiên Sát Đạo Tặc mới nổi lên gần đây!

Lời trưởng lão này vừa nói ra làm một đám trưởng lão khác ồ lên một tiếng. Vừa rồi trận chiến của Triệu Vân bọn lão cũng theo dõi, không nghĩ tới Thiên Sát Đạo Tặc xuất hiện hai thanh niên cường giả mạnh mẽ có khả năng vượt cấp khiêu chiến như vậy. Thiên Sát Đạo Tặc này cũng có chút ý tứ, hai vị đương gia xuất hiện chiếm giữ hai lôi đài.

- Các ngươi nhìn lôi đài thứ năm mươi tám kia!

Lại có một vị trưởng lão lên tiếng gọi, mọi người liền quay đầu nhìn sang lôi đài thứ năm mươi tám. Trong lôi đài thứ năm mươi tám có hai thanh niên vừa bắt đầu lao vào chiến đấu.

Trưởng lão vừa lên tiếng mở miệng nói:

- Thanh niên tay nắm đại đao kia vừa nói hắn là Trương Vô Kỵ, Nhị đương gia của Thiên Sát Đạo Tặc!

Lời nói của vị trưởng lão này rất nhanh làm thành chủ Thập Vũ Tiên Dương cùng hơn hai mươi trưởng lão khác chú ý. Hiện tại cái tên Thiên Sát Đạo Tặc rất bắt tai đi. Một đám cao tầng lại bắt đầu quan sát trận đấu của thanh niên gọi là Trương Vô Kỵ này.

Tại lôi đài thứ năm mươi tám, hai thanh niên đang liên tục trao đổi chiêu thức, vừa đánh đã là toàn lực. Một ngừoi trong đó dùng kiếm, kiếm khí liên tục bạo phát, khí thế rất mạnh. Thanh niên còn lại cầm đại đao cũng không chút yếu thế. Nhất là tu vi của cả hai chênh lệch càng khiến người ta quan tâm trận chiến này.

Trương Vô Kỵ vẻ mặt cực kì nghiêm túc, Đại đao nơi tay, hắn liên tục chém ra từng chiêu cực kì đơn giản nhưng vô cùng chuẩn xác.

- So với Bát đệ thì tên này còn kém quá xa!

Trương Vô Kỵ thầm nghĩ trong đầu, Đại đao nâng lên quát lớn:

- Vạn ảnh đao!

Tiếng quát vang lên, đại đao trong tay Trương Vô Kỵ rung lên bần bật như có linh tính. Lập tức từ trên cao khuấy động không gian pháp tắc, vạn hình ảnh đại đao xuất hiện theo hướng bổ của Trương Vô Kỵ mà chém xuống.

Thanh niên dùng kiếm lập tức kinh hãi, đối phương tu vi thua kém hắn nhưng lĩnh ngộ về đao, chiến kĩ quá bá đạo. Hắn không dám liều mạng đỡ một chiêu này, hơn nữa một chiêu này lại có không gian pháp tắc thuộc tính làm cản trở khả năng tránh né của hắn. Trong đầu hắn cảm giác được hơi thở của cái chết, hắn sợ hãi kêu lên:

- Ta nhận thua!

Keng!

Đại đao còn cách đầu của tên thanh niên dùng kiếm kia một gang tay thì dừng lại. Trương Vô Kỵ nhếch lên nụ cười mỉm, chậm rãi thu lại đại đao. Hắn cắm đại đao sau lưng lập tức ngồi xuống tại chỗ điều tức. Thanh niên vừa rồi hô nhận thua lập tức được trận pháp đẩy ra bên ngoài.

Xung quanh khán đài lại một mảnh yên lặng, bọn hắn có cảm giác quái lạ trước nay chưa từng có. Từ khi nào mà hạ vị thần lại có thể đánh trung vị thần đến mức như vậy, quả là nghịch lý a!

Không chỉ có đám người này, thậm chí thành chủ Thập Vũ Tiên Dương cùng hơn hai mươi chưởng lão cũng đưa mắt nhìn nhau nhận ra vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.

- Thiên Sát Đạo Tặc này thật không đơn giản!

Thập Vũ Tiên Dương chỉ có thể thốt ra một câu như vậy. Câu nói này được đa số trưởng lão gật đầu đồng ý. Bọn hắn khẳn định, một trăm danh ngạch lần này tiến tới vị diện chiến trường chỉ sợ sẽ xuất hiện ba tên hạ vị thần a!

.

Lúc này tại một thành trì khác, thành trì nằm trong một sơn cốc phía dưới đông nam của tiên giới. Thành trì gọi là Ám Minh thành. Ám Minh thành lúc này cũng tràn ngập vẻ náo nhiệt cùng hô hào mạnh mẽ. Giống như Thái Huyền Thành, thành chủ Ám Minh thành cùng một đám trưởng lão đang tập trung nhìn về một lôi đài thứ bốn mươi hai. Lôi đài này bất ngờ xuất hiện một thanh niên thần bí. Thanh niên này khí độ bất phàm, trên người tà khí cùng chính khí lẫn lộn hoà vào nhau không một chút xung động nào. Nhất là trên tay thanh niên này chỉ cầm một câu quạt màu đen, khoé miệng luôn nở nụ cười có chút tà ác. Đối thủ của hắn lúc này đang khổ sở vật lộn trên mặt đất lôi đài. Toàn thân hắn từ khi nào đã trở thành đen nhánh, thất khiếu chảy ra máu tươi.

- Ta nhận thua!

Như không thể chịu nổi tra tấn thêm nữa, thanh niên toàn thân đen nhánh kia hét lên chịu thua. Lời hắn vừa nói xong, một viên đan dược chuẩn xác bay vào miệng hắn, có thể thấy được bằng mắt thường thân thể thanh niên này màu da đã dần sáng lên, hắn cũng nhanh chóng bị trận pháp đưa ra ngoài.

Thanh niên cầm quạt kia phe phẩy quạt sắt, nở nụ cười tà dị khiến xung quanh lôi đài một đám tu sĩ rùng mình không thôi.

Bạn đang đọc Hệ Thống Game Tại Dị Giới sáng tác bởi TạTrườngThành
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TạTrườngThành
Thời gian
Lượt thích 28
Lượt đọc 328
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự