Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 23 [harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính - Chương 23: Đấu Với Rồng

Bạn đang đọc [Harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính của Vấn Mạc Văn

Phiên bản Dịch · 1425 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cuộc tranh luận trong phòng duy trì hồi lâu, Harry dưới ánh mắt ra hiệu của Snape mà rời khỏi văn phòng, được cụ Dumbledore ngầm đồng ý. Tuy đã gần khuya, nhưng trên hành lang vẫn có một vài nhóm học trò tụ tập. Thấy Harry cùng Snape đi qua, tuy sợ hãi hơi thở của Snape, nhưng cũng có đứa lớn gan nhìn theo bọn họ.

Harry ở dưới đủ loại ánh mắt cảm thấy rất khó chịu, từng cặp mắt tò mò, ghen tị, cười nhạo cứ như đâm vào người cậu vậy. Cậu lặng lẽ đi qua sau lưng Snape, người đàn ông cũng cố tình lườm nguýt xung quanh, dọa sợ rất nhiều học trò.

Sau khi tới hầm, Harry mới nhẹ nhàng thở phào, hơi thở âm u bên trong hầm có thể khiến cậu an tâm. Snape nhanh chóng đóng cửa lại, kéo Harry lên ghế sa lon, còn mình thì đi qua đi lại trong phòng. Harry nhất thời cũng không biết nên mở miệng thế nào, yên lặng ngồi ở trên ghế sa lon, trong phòng lặng yên, chỉ có tiếng rảo bước buồn bực của người đàn ông.

Snape đột nhiên dừng bước đi đến trước mặt Harry, ánh mắt hắn không còn bình tĩnh trống rỗng như trước kia, đôi môi mỏng hết mở lại khép. Harry không muốn thấy người nọ do dự, mở miệng nói: “Severus, em... em nghĩ em đều hiểu mà.”

Thân thể Snape khẽ động, tiến lên phía trước ôm cậu bé vào lòng.

Cậu bé run rẩy chứng minh cậu cũng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Harry không nghĩ tới cái con người luôn luôn không bộc lộ tình cảm như Snape sẽ ôm mình, thời khắc cậu dựa vào người đàn ông này, toàn bộ sợ hãi cùng tủi thân trong lòng cậu đều như tìm được chỗ trút. Ôm ngược lại Snape, hai người cứ như vậy duy trì hồi lâu.

“Harry, thật xin lỗi. Thật xin lỗi...” Snape ở nơi mà cậu bé nhìn không thấy, lộ ra vẻ mặt bi thương.

“Không, Sev, anh vĩnh viễn không cần nói xin lỗi với em. Em hiểu, em đều hiểu. Em...” Harry nâng gương mặt chôn ở trước ngực người kia lên, mở to đôi mắt trong xanh: “Em không sợ ‘kẻ đó’ đâu, em có lý do để không thể thua, Sev, điều duy nhất em sợ chính là anh sẽ rời xa em.”

Snape cúi xuống hôn lên đôi mắt của cậu con trai đã làm hắn cảm động, ánh mắt khôi phục vẻ kiên định, hắn cũng không có lý do để thua.

Harry ôm tâm tình phức tạp mà rời hầm, khi trở lại phòng sinh hoạt chung thì bên trong bởi vì cậu trở về mà yên tĩnh lại. Cậu không muốn nhìn đến ánh mắt của họ, trong cái nhìn chăm chú của mọi người, cậu trở về tới phòng ngủ. Một ngày này cậu thực mệt mỏi, khi Harry thấy Ron thì định chào hỏi như thường ngày, nhưng nhìn thấy ánh mắt ghen tị và đề phòng của bạn tốt thì lý trí thu tay về, yên lặng rửa mặt xong thì nằm vật xuống giường, trước lúc đi vào giấc ngủ, cậu nhìn ổ chăn của Ron mà nhẹ giọng nói: “Bất luận bồ nghĩ thế nào, mình cũng không hề báo danh tham dự trận đấu.”

Thất vọng vì bạn tốt không hề có động tĩnh gì, cậu thiếp đi trong sự mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Ngày bắt đầu trận đấu, Harry khẩn trương mặc áo chùng thi đấu, vị trí của cậu vô cùng xấu hổ, cho nên hầu như chẳng có bao nhiêu người ủng hộ cậu, trong khoảng thời gian này Ron đang chiến tranh lạnh với cậu, Hermione cũng lúng túng vì bị kẹp ở giữa hai người họ.

“Harry!” Một giọng nói nho nhỏ khiến lòng Harry căng thẳng, cách rèm vải, Harry có thể nghe thấy tiếng thở của cô phù thủy nhỏ.

“Hermione?”

“Harry, mình đã lén vào đây, bồ, cẩn thận nhé, cố lên.”

Harry thả lỏng thần kinh căng thẳng mấy ngày qua, nhẹ giọng nói: “Mình sẽ, cám ơn bồ, Hermione.”

Harry bất hạnh rút trúng con rồng hung bạo nhất trong bốn con rồng, ba người tuyển thủ kia lần lượt rời đi, tiếng vỗ tay cùng tiếng hoan hô ở bên ngoài càng làm cậu căng thẳng, rốt cục ——

“Hiện tại, xin mời vị tuyển thủ cuối cùng, Harry Potter!”

Dọc theo con đường đá đi ra ngoài, ánh sáng cùng tiếng hò reo đột nhiên xuất hiện làm cậu như thể bị đưa đến đấu trường La Mã cổ xưa. Hoảng hốt trong phút chốc, cậu mới hít vào một hơi, khi nhìn thấy cái con rồng khổng lồ kia quả thực cậu bị dọa đến nhảy dựng.

Quá trình lấy trứng vàng thật nguy hiểm, khi Harry quần áo không chỉnh tề thậm chí trên người có vài vết thương leo từ trên chổi xuống thì cậu giơ quả trứng rồng lên, hưởng thụ thời khắc thắng lợi này, được rồi, sau khi Harry quét mắt đến gương mặt đen thui của Snape thì nhiệt tình trong lòng bỗng chốc bị dập tắt.

Trận đấu mạo hiểm của Harry Potter cùng thắng lợi cuối cùng khiến Gryffindor vốn lạnh nhạt bỗng sôi trào, tiếng hò reo vỗ tay một trận lại tiếp một trận, nhưng Harry không vui nổi, mấy ngày lạnh nhạt bởi vì thắng lợi của mình mới bị xua tan, tình hữu nghị của Gryffindor là đây sao? Harry mỉm cười châm chọc, hiện tại cậu nằm ở bệnh thất nhận điều trị của bà Pomfrey, đám học trò muốn tới thăm Kẻ Được Chọn đều chùn bước trước cái lườm giận dữ của bà.

Bệnh thất yên tĩnh khiến Harry cảm thấy cứ như đã qua mấy đời rồi vậy, những tiếng vỗ tay này chỉ có khi mình đạt thành tích, thế nhưng, tựa như mấy năm trước, lúc mình bởi vì đi đêm mà bị trừ đi gần hai trăm điểm, khi mọi người phát hiện mình là Xà Khẩu.... Biểu hiện của Gryffindor cũng làm trái tim cậu băng giá, vì sao trước kia mình không cẩn thận nghĩ tới nhỉ?

“Sao vậy? Kẻ Được Chọn đã thắng lợi kia vì sao ở trong này thương xuân bi thu thế hử?” Harry kinh ngạc xen lẫn vui sướng nhìn Snape đến gần giường mình, rồi sau đó lại bị sắc mặt của người ấy khiến cho sợ tới mức co rụt bả vai gầy yếu. Snape đen mặt nhìn cậu bé đang cố gắng chôn mình trong chăn, nhíu chặt mày.

“Gan của em thật đủ lớn a! Thứ quái nào làm tính lỗ mãng Gryffindor của em bộc phát, đi chọc giận một con rồng vậy hả? Thế quái nào em lại không dùng đũa phép, mà dùng mớ tứ chi phát triển của em đi chọc con rồng đó?” Nhìn Harry nằm ngửa trên giường bệnh.”Hừ, chỉ bị trầy da một chút quả thật lời cho em!”

Harry cũng thấy rất may mắn, ít nhất cậu không phải bị kiểm tra toàn thân còn bị uống mớ độc dược khủng bố giống cô gái Beauxbatons kia. Thấy cậu bé ngẩn ngơ, khiến hơi thở của Snape nặng nề hơn.

“Tốt lắm! Dám phớt lờ vấn đề của giáo sư, Gryffindor...” Khi lấy lại tinh thần, Harry lập tức vươn hai tay ôm lấy người đàn ông trước mặt, ngăn chặn những lời cậu không thích nghe.

Snape đầu tiên là ngẩn ra, rồi lập tức liền phản khách thành chủ mà gặm cắn môi cậu bé, đau đớn làm Harry hít vào một hơi, động tác thô bạo của người đàn ông lại làm cậu say mê mà ma sát thân thể đang kề cận cậu. Trong lòng Snape thầm mắng “Đáng chết”, mới nhớ tới nơi này là đâu.

Harry cũng dường như đã nhớ ra mà hoảng hốt nhìn về phía cửa phòng bệnh, sau khi xác định không có ai, cậu mới cắn nhẹ một cái lên môi người kia. Snape nghiến răng nghiến lợi nói: “Hừ, hi vọng Cậu Bé Vàng không đầu óc sẽ có chút xíu tự giác của phù thủy trong trận đấu tiếp theo, còn có vận dụng bộ não lâu ngày không sử dụng của em đi.”

Bạn đang đọc [Harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính của Vấn Mạc Văn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự