Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 [harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính - Chương 2: Chậu Tưởng Ký

Bạn đang đọc [Harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính của Vấn Mạc Văn

Phiên bản Dịch · 1432 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nói thật, lao động phục vụ cho tiết Độc Dược rất ghê tởm lại đơn điệu, Harry chán ghét nhìn con Thiềm Thừ không ngừng giãy dụa trong tay cùng hai tay dính nhớp mà muốn nôn mửa. Hiện tại trong văn phòng đặc biệt im lặng, điều này khiến Harry có ý muốn quan sát một phen, phải biết rằng phần lớn thời gian cậu đến nơi này đều phải đấu tranh để sinh tồn dưới mớ nọc độc của Snape, mà chưa bao giờ tỉ mỉ nhìn ngắm bài trí nơi này.

Cẩn thận liếc mắt nhìn sang Snape cách đó không xa đang cúi đầu phê chữa lượng lớn bài tập, sau khi xác định tâm tư của hắn không đặt trên người mình cậu mới yên tâm quan sát cảnh vật chung quanh.

Ôi….có lẽ không nhìn thì tốt hơn, vật dụng bài trí cũ kỹ, một màu xám đen nặng nề bao phủ cả gian phòng, trên mấy giá đỡ, đặt những lọ như là độc dược cùng một số sách vở, Harry tâm tình đột nhiên nặng nề, trong lòng thầm than lão gơi già tâm lý thật âm u.

Mà hậu quả của việc thất thần đó chính là con Thiềm Thừ vốn đang nắm trong tay đã theo khe hở nhảy ra ngoài, Harry bừng tỉnh, sau lưng lập tức nổi lên một trận khí lạnh, “Có lẽ không hỏng bét như vậy đâu, Harry”, nuốt một ngụm nước bọt, Harry khom lưng mò đến con Thiềm Thừ cách đó không xa, thỉnh thoảng cẩn thận quan sát động tĩnh của Snape, đôi mắt nguyên bản sắc bén của Snape bị mái tóc hơi dài che khuất, điều này khiến Harry có chút may mắn.

Nhanh lên thôi, ngoan ngoãn ở yên đó đừng nhúc nhích nha… Harry cẩn thận tới gần con Thiềm Thừ, mà ngay khi sắp thành công thì trong lò sưởi đột nhiên bốc lửa, thanh âm của cụ Dumbledore vang lên: “Severus, hiện tại lập tức đến văn phòng hiệu trưởng, ta thích kẹo mật ong.”

Harry ngơ ngác duy trì động tác khom người vươn tay, mà Snape đã khôi phục cảnh giác ngay trước khi Dumbledore lên tiếng, nhìn thấy động tác gần như ngu xuẩn của Harry liền đem hết bất mãn đối với việc đột nhiên bị gọi đi phát tiết lên người Harry: “Cậu Potter! Ta có thể biết vì nguyên nhân gì khiến mi làm ra động tác ngu xuẩn hệt như quỷ khổng lồ không?”

Snape đứng lên sải bước đi đến trước mặt Harry, áo chùng màu đen vẽ lên không trung một vòng cung sau đó quét qua khuôn mặt vẫn đang trơ ra của Harry, Snape cúi người, mặt hắn cơ hồ đụng tới chóp mũi Harry, Harry thậm chí thấy được cơn phẫn nộ trong con ngươi đen huyền kia cùng cảm nhận được hơi thở nặng nề của Snape.

“Nghe đây Potter! Trong khoảng thời gian ta rời đi này, hi vọng trò cái đầu mọc đầy cỏ lác của trò hiểu được cái gì nên làm cái gì không nên làm, ta không hi vọng chứng kiến một tai hoạ gì, hiện tại, tiếp tục công việc của trò!” Cuối cùng hừ lạnh một tiếng liền biến mất trong lò sưởi, chỉ còn sót lại vài đốm lửa nhắc nhở Harry chuyện vừa phát sinh.

Xua tan hơi thở mà Snape lưu lại, Harry hoạt động thân thể cứng ngắc của mình, ôi, đây là một tai hoạ không phải sao, nhìn con Thiềm Thừ đáng thương bị doạ sợ đến không dám di chuyển, Harry lộ ra nụ cười đầu tiên trong buổi tối ngày hôm nay.

Bạn không thể cam đoan một Gryfindor chân chính sẽ an phận thủ thường, không phải sao? Harry lơ đãng nhìn ngắm bốn phía, văn phòng bởi vì Snape rời đi mà tựa hồ ấm áp hơn rất nhiều, cẩn thận đi qua bàn dài, tránh đụng vào những dụng cụ thủy tinh trên bàn, khóe mắt Harry đột nhiên lướt qua một cánh cửa nhỏ khép hờ, mà từ khe hở của cánh cửa tràn ra ánh sáng màu bạc lấp lánh.

Sau khi Harry xác nhận hiện đang an toàn thì với tinh thần mạo hiểm của mình cậu rất nhanh đi đến trước cửa, tay chạm vào cánh cửa thô ráp, cậu từ từ mở nó ra, cả quá trình Harry đều ức chế nội tâm kích động, hệt như một đứa trẻ thám hiểm lung tung dưới tình huống người lớn không biết gì.

Theo cánh cửa mở ra, ánh sáng bạc càng thêm rõ ràng, phòng rất nhỏ không có vật dư thừa gì, Harry rất nhanh liền đem lực chú ý chuyển đến cái chậu đặt trên ghế cao trước mặt, mà ánh sáng bạc kia đang nhảy múa trong chậu, đôi mắt xanh lục của Harry ánh lên tia tò mò, chậm rãi tới gần muốn nhìn rõ xem đó là gì, mà ngay trong nháy mắt, Harry liền bị một lực hút, hút vào trong chậu.

“Lẽ ra mình không nên lỗ mãng như vậy.” Trong khi ngã xuống Harry đã nghĩ như vậy, sau một trận trời đất chao đảo, Harry rốt cục có cảm giác chạm đất, choáng váng qua đi cậu mới quan sát tình cảnh hiện tại. Hiển nhiên nơi này vẫn là Hogwarts, nhưng sau khi Harry thử hỏi người đi qua bên cạnh mình mà không có được câu trả lời, cậu mới xác định tình huống hiện tại này hệt như năm thứ hai khi nhìn vào trí nhớ của Voldemort.

Ha, chẳng lẽ nơi này là trí nhớ của Snape? Còn chưa kịp ngẫm nghĩ, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một học trò Slytherin tóc đen mắt đen, Harry gần như ngay lập tức nhận ra thân phận của người nọ, Harry không dám tin nhìn cậu thiếu niên trầm lặng nhưng thanh tú ở trước mắt mình, đây mới thật sự là cái tên Snape đầy bóng nhờn?

Chợt có tiếng cười đùa khiến Harry và Snape thiếu niên cùng ngẩng đầu lên, bất đồng chính là Harry thì hoàn toàn là vì tò mò, mà Snape thì bày ra biểu tình cảnh giác. Harry tò mò nhìn bốn cậu thiếu niên phong cách khác nhau, thiếu niên đi đầu có một loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

“Ha! Đây không phải là Snivellus sao?” Hưởng ứng lời cậu ta, cậu thiếu niên anh tuấn bên cạnh cũng cười ha hả, “James, có lẽ chúng ta nên tặng Snivellus một món quà nho nhỏ.”

Harry đầu tiên là vì tên của cậu thiếu niên này mà đặc biệt vui sướng, đây là cha của mình! Nhưng chuyện tiếp sau đó làm Harry kinh ngạc không thôi. Chỉ thấy bốn người, đi đầu là James · Potter, rút đũa phép ra, Snape tuy đã sớm phòng bị, nhưng bởi vì bên kia đông hơn, Snape cuối cùng vẫn bị tước mất vũ khí, bị treo ngược trên cây.

Xem đến đây, tâm tình vui sướng khi được nhìn thấy cha mình của Harry hoàn toàn biến mất, cái người đang phun ra những lời tồi tệ, tùy ý bắt nạt người khác kia thực sự là cha của mình sao? Không không, Harry, mày không nên hiểu lầm cha mình, có lẽ là lỗi của Snape thì sao?

Mà những chuyện nhìn thấy sau đó đập nát suy nghĩ của Harry, hầu như mỗi lần tranh chấp đều là do đám người Potter khơi mào, Harry không chỉ một lần nhìn thấy cậu thiếu niên nọ quật cường chống lại sự bắt nạt của bốn người kia, hay trong một góc vắng vẻ nhìn lén Lily Evans ở cùng cha mình, bị Lucius Malfoy nhắc nhở Gryfindor cùng Slytherin đối lập, nỗ lực đọc sách học tập, bởi vì Lily quan tâm mà vui vẻ….

Harry càng xem lòng càng nặng, thẳng đến khi một trận trời đất quay cuồng mới quay về hiện thực, choáng váng qua đi, Harry không kịp nghĩ nhiều liền lập tức đem hết thảy mọi thứ trở về trạng thái ban đầu, sau đó khẩn trương trở lại trước bàn thí nghiệm, cầm con Thiềm Thừ nhơ nhớp lên, nếu là lúc trước Harry nhất định sẽ nhíu mày nguyền rủa tất cả những chuyện này, nhưng hiện tại cậu có lẽ cần thời gian để tiêu hoá những nội dung đã nhìn thấy.

Bạn đang đọc [Harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính của Vấn Mạc Văn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự