Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Khi dễ người bị thương

Bạn đang đọc Hai "cầm" Cùng Vui của Đông Bôn Tây Cố

Phiên bản Dịch · 2178 chữ · khoảng 7 phút đọc

Kiều Nhạc Hi đang ngồi trên ghế sô pha đối diện giường bệnh vừa xem tạp chí vừa ăn trái cây, dáng vẻ vô cùng đắc ý.

Giang Thánh Trác đang dần dần hồi phục, vết thương đang lên da non ngứa ngáy, không ngừng vặn vẹo.

"Này, Xảo nhạc tư, rót cho tớ ly nước".

Kiều Nhạc Hi liếc cậu một cái, chậm rãi đứng lên, rót ly nước nóng đưa tới trước mặt cậu.

Giang Thánh Trác liền đưa tay cầm lấy, vừa đưa lên miệng liền phun ra ngoài, "Nước nóng vậy cho người uống sao?"

"Nếu không phải cho người uống, vậy chẳng lẽ dùng để tắm người? Nếu cậu nghĩ vậy thì chút nữa mình sẽ vui lòng giúp cậu".

"………….."

Sau một lát nữa, cậu ta lại kêu, "Xảo nhạt tư, tớ muốn ăn quýt".

Trong mấy giây kế tiếp, một vật thể màu đỏ cam đang hướng ót cậu bay tới, cũng may cậu nhanh tay tiếp được, Giang Thánh Trác nổi giận rống lên, "Cậu không thể dịu dàng một chút sao? Sao không lột đưa sang đây? Cậu không thấy buổi sáng mấy cô y tá dịu dàng thế nào, đôi tay chu đáo tỉ mỉ tiêm thuốc ra sao…..".

Kiều Nhạc Hi liếc mắt khinh thường, "Cậu còn không biết nghiêm túc một chút, bản thân bị liệt nửa người vậy mà còn không bỏ bản tính háo sắc!"

"Mấy cô y tá đó, đồng phục hấp dẫn, cậu thì biết cái gì? Chờ đã, cái gì mà liệt nửa người? Tớ mà bị liệt nửa người á? Không đúng, mình như vậy là bị liệt rồi sao?! Cũng không đúng……."

Buổi chiều, viện trưởng mang theo một số chuyên gia hướng Giang Thánh Trác kiểm tra, cậu ta dựa người vào tường chỉ vào cái bàn bên cạnh, "Đây là cái gì? Thức ăn của bệnh viện mấy người đây sao? Cái này mà làm cho người ăn? Các người đây là ngược đãi bệnh nhân!"

Mấy chuyên gia rối rít nhìn về phía viện trưởng, vài giọt mồ hôi lặng lẽ rơi trên trán viện trưởng, "À……….. à……….."

Đứa cháu yêu nghiệt nhà họ Giang không thể trêu chọc.

Kiều Nhạc Hi đi đến trước mặt viện trưởng cười nói nhỏ giọng, "Viện trưởng đừng để ý đến cậu ta, thương thế cậu ta không có vấn đề gì chứ?"

"Không có, khôi phục rất tốt".

"Làm phiền mọi người, cửa bên này".

Lời nói ngầm chính là không có chuyện gì thì các người cũng đi nhanh đi, tôi đây là muốn xử lý cái tên chết tiệt này, tránh cho mọi người bị liên luỵ.

Đám chuyên gia ước còn không được, bước như bay ra ngoài.

Giang Thánh Trác còn mặt lạnh bất bình, "Cậu thấy tớ nói có đúng không?"

Kiều Nhạc Hi bỗng hướng với cậu cười dịu dàng nói, "Để tớ suy nghĩ một chút, cậu vừa rồi nói cái gì? Không phải đồ cho người ăn? Lời này thì đúng rồi, cậu vốn không phải là người, cậu là cầm thú!"

Giang Thánh Trác bất mãn phản đối, "Tớ đây không ăn!"

"Không ăn đúng không?" Kiều Nhạc Hi vừa ngồi mép giường vừa cười híp mắt hỏi, bên kia ngón tay trỏ hung hăng để lên cái chân bị bó thạch cao của cậu, không ngừng dùng sức ép mạnh xuống.

Giang Thánh Trác lập tức kêu oai oải, "Kiều Nhạc Hi! Cậu mau buông tay ra! Tớ ăn, tớ ăn!"

Giang Thánh Trác uống canh từng ngụm từng ngụm, bộ dáng khổ sở, Kiều Nhạc Hi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cậu, chỉ mới mấy ngày mà gầy đi trông thấy, giọng nói cũng mềm hơn, "Đây là thuốc bệnh viện nấu cách thuỷ giúp cậu, đều là mấy loại thuốc tốt, đối với vết thương của cậu sẽ có lợi, sao cậu không chịu uống nhiều một chút?"

Giang Thánh Trác ngẩng đầu trợn mắt nhìn cô, "Đừng có nói chuyện không biết suy nghĩ, chính cậu cũng biết cái này được nấu bằng thuốc bắc, tớ không ói cũng là may lắm rồi".

Kiều Nhạc Hi nhìn cái chén nước màu đen, không phân biệt được gì này, với lại trong không khí vẫn còn đặc mùi thuốc đông y, rất đồng tình với cậu, suy nghĩ một chút hay là nói thẳng ra, "Sao cậu lại cứ liều lĩnh như vậy? Cậu thoát nạn khỏi tai nạn xe nếu như không có anh cậu che dấu, trong nhà khẳng định là sớm phát hiện ra! Ba cậu sớm chạy tới đánh cho cậu một trận, chứ không phải như cậu bây giờ la hét như ông chủ lớn chỗ này, không có việc gì cũng gây chuyện, cậu muốn được chết nhanh phải không?".

Giang Thánh Trác nghe đến đó mắt sáng lên, "A, tớ đã nói rồi mà, tại sao không ai đến thăm tớ, thì ra là che giấu tin tức!"

Kiều Nhạc Hi biết rõ nói chuyện với cậu cũng chẳng dễ dàng gì nên dứt khoát không để ý tới cậu.

Giang Thánh Trác ở giường bệnh giằng co một lát, "Này, sao không để ý tới mình! Xảo nhạc tư? Kỹ sư Kiều? Nhạc Hi? Công chúa Nhạc Hi? Thái hậu Nhạc Hi?….."

Mấy ngày trôi qua, Kiều Nhạc Hi vận dụng hết tất cả sở trường ác độc của mình, kể khổ, châm chọc, nhạo báng, cay nghiệt, ngoài sáng và trong tối, dứt khoát không bỏ qua bất cứ cơ hội nào, thân thể Giang Thánh Trác chưa khôi phục, tinh thần và thể lực đều có hạn, công lực đối đáp nhanh mồm nhanh miệng kém hơn ngày thường hơn phân nữa, hơn nữa Kiều Nhạc Hi không tiếc dùng vũ lực đối phó, mấy lần tranh cãi gay gắt, nhưng Giang Thánh Trác đều bị thua trận bởi vì cô trực tiếp uy hiếp vết thương trên người cậu.

Cậu Giang bị Kiều mỹ nữ chọc đến tức hộc máu, Kiều mỹ nữ cố tình giương khuôn mạnh lạnh lùng dáng vẻ vô tội, làm cậu tức đến mức đầu muốn bốc khói.

Kiều Nhạc Hi thấy cậu cũng gần như hồi phục hoàn, liền quyết định đi làm lại, đêm hôm đó trước khi đi nói cho cậu biết.

Giang Thánh Trác nghe xong lập tức mặt mày hớn hở, lớn tiếng hoan hô, chỉ thiếu mỗi việc đốt pháo ăn mừng nữa thôi, nếu như không phải xương đùi bị gãy, Kiều Nhạc Hi đoán chắc cậu có thể chạy mấy vòng hoan hô.

Ngày thứ hai Kiều Nhạc Hi vừa mới bước vào phòng làm việc, Quan Duyệt ở phía sau gọi lại, "Tổ trưởng Lưu tìm cậu!".

Kiều Nhạc Hi liếc mắt nhìn cô, thấp giọng hỏi, "Mấy ngày nay tớ không có ở đây, không có xảy ra chuyện gì chứ?"

"Không có", Quan Duyệt không muốn ở lại phất tay bỏ đi.

Kiều Nhạc Hi gõ cửa đi vào, tổ trưởng Lưu đang nói chuyện với một cô gái.

Thấy Kiều Nhạc Hi, tổ trưởng liền giới thiệu, "Đây là kỹ sư Kiều, còn đây là thực tập sinh mới đến, Bạch Tân Tân, về sau sẽ vào tổ chúng ta".

Kiều Nhạc Hi quét mắt cực nhanh sang người kia, trong lòng có chuẩn bị.

Giang Thánh Trác từng nhận xét Kiều Nhạc Hi là người không chỉ miệng lưỡi lợi hại mà mắt nhìn người cũng không kém, vừa nhìn một chút liền biết ngay.

Theo cô nhìn thấy vẻ ngoài của cô gái này khó sống chung với người khác, bên ngoài thì cười nhưng lòng không cười cùng cô gái bắt tay, biết vâng lời đứng yên lặng một bên không phát biểu ý kiến gì. Tổ trưởng nhìn ra ý của cô, liền để cô gái ra ngoài trước.

Cửa vừa đóng xong, Kiều Nhạc Hi liền hỏi, "Em nhớ là nhóm thực tập này đã được xác định từ trước, hơn nữa thực tập cũng sắp kết thúc rồi, sẽ bắt đầu vị trí công tác, bây giờ đưa người mới vào là có ý gì?".

Tổ trưởng cũng rất ảo não, "Chị cũng không có biện pháp, cô ta là cháu gái của Tổng giám đốc Bạch".

Kiều Nhạc Hi nhíu mày, "Cháu gái của Tổng giám đốc Bạch? Sao không tuỳ tiện tìm vị trí hậu cần nào đó ngồi chơi xơi nước là được rồi, qua bên công trình làm gì?"

"Cô gái đó cũng là kỹ sư truyền thông, điều sai vị trí chẳng phải là lãng phí nhân tài sao!"

"Vậy tại sao lại sắp xếp cùng chung tổ với em?"

"Thì em chứ ai!" Tổ trưởng nghiến răng mở miệng, "Cô gái đó nhằm vào em đó! Người ta nghe nói trong nghề có một nữ kỹ sư xinh đẹp họ Kiều, nghe danh mà đến."

Kiều Nhạc Hi "Cắt" một tiếng, "Sếp cũng chụp cái mũ quá lớn cho em rồi, có lời gì cứ nói thẳng ra thì hơn".

"Tổng giám đốc Bạch có ý muốn em hướng dẫn cô ta nhiều hơn, cô ta cũng là du học sinh về nước, sẽ không gây phiền toái gì cho em đâu."

Kiều Nhạc Hi biết có phản đối gì cũng vô dụng, chỉ có thể chấp nhận, "Hy vọng là thế".

Kiều Nhạc Hi phờ phạt đi ra khỏi phòng, Quan Duyệt bên ngoài nghênh đón, hai người đứng nói chuyện phiếm ngay tại khúc quanh hành lang.

"Haiz, xảy ra chuyện gì vậy?" - Vừa nói vừa hất cầm sang hướng khác.

Mấy bạn đồng nghiệp nam đang vây quanh cô thực tập sinh mới, tuổi trẻ, đôi má ửng hồng. Trừ những cái khác, Kiều Nhạc Hi thật là thích cô gái này, đôi mắt trong sáng đáng yêu.

Nhưng đáng tiếc….

Cô thở dài, "Lính nhảy dù…."

Quan Duyệt "A" một tiếng, "Thật không có ý tứ".

Kiều Nhạc Hi vỗ vỗ trán, "Rất không có ý nghĩa mới đúng".

Bạch Tân Tân vừa thấy cô vui vẻ chạy đến xấu hổ cười: "Chị Kiều, trước kia em đã nghe danh của chị, hy vọng về sau sẽ học hỏi được nhiều điều."

Kiều Nhạc Hi cười nói, "Không cần khách sáo, gọi tôi là Kỹ sư Kiều là được rồi, mọi người cùng nhau học tập, cùng nhau tiến bộ. Theo tôi vào phòng làm việc một chút".

Vào phòng làm việc, Kiều Nhạc Hi tựa vào bàn làm việc thu hồi nụ cười, "Về sau mọi người sẽ là đồng nghiệp, trước tiên tôi có một số việc cần nói với cô. Ở ban công trình không phải không có cạm bẫy nào, người nào có khả năng thì gặp ít phiền phức, còn ở công trường thì có hàng triệu cạm bẫy, nghiêm trọng hơn còn ảnh hưởng đến tính mạng con người. Tổng giám đốc Bạch đối với cấp dưới yêu cầu rất cao, tôi nghĩ cô cũng biết. Hoan nghênh cô tham gia tổ chúng tôi, hy vọng về sau hợp tác vui vẻ."

Bạch Tân Tân cũng là người thông minh, nghe xong những lời nói tinh tế đầy ẩn ý của cô, nhìn chằm chằm Kiều Nhạc Hi suy nghĩ mấy giây, cái gì cũng không nói, gật đầu đi ra ngoài.

Buổi chiều, Kiều Nhạc Hi đang trong phòng hội nghị cùng mấy tổ trưởng chủ lực của công ty sửa đổi bản vẽ, tập trung tinh thần vào buổi họp, không quan tâm đến những việc xung quanh, chỉ tiếc lại có người không sẵn lòng để người khác sống yên ổn.

Khi đó, tiếng chuông điện thoại lần thứ ba vang lên, Kiều Nhạc Hi từ trạng thái tập trung vào bản vẽ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào điện thoại đến ngơ ngẩn.

Một phòng đầy người đang hăng say trong công việc, trong công ty mọi người ai cũng biết, thời điểm kỹ sư Kiều chỉnh sửa kế hoạch tuyệt không thể quấy rầy, hậu quả của việc quấy rầy vô cùng nghiêm trọng.

Kiều Nhạc Hi luôn cho là nhất quá tam, khi tiếng chuông di động lần thứ ba vang lên cô cảm thấy có lẽ nên nhận cuộc gọi này. Đưa tay cầm điền thoại lên, giọng nói nhẹ nhàng vang lên, "Xin chào, xin hỏi ai vậy?"

Mọi người trong phòng nhìn vẻ dịu dàng của Kiều Nhạc Hi, cảm thấy vô cùng đồng tình với người ở kia đường dây kia, sự dịu dàng kỹ sư Kiều có sức công phá mạnh mẽ hơn mấy lần so với sự bộc phát bình thường của cô, tinh thần mọi người lập tức chuyển sang tình trạng báo động khẩn cấp, chỉ sợ bị ảnh thưởng từ cuộc chiến sắp diễn ra kia.

Bên kia dừng một chút mới trả lời, "Nhạc Hi, tớ là Mạnh Lai đây, tớ sắp trở về".

Hết Chương 06.

Bạn đang đọc Hai "cầm" Cùng Vui của Đông Bôn Tây Cố
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự