Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Lời mở

Bạn đang đọc Gió thổi quá khứ vào chốn lãng quên sáng tác bởi HạTịch

Tiểu thuyết gốc · 574 chữ · khoảng 2 phút đọc

Hắn từng nghĩ chỉ cần hắn một lòng lòng với nàng, một lòng vì nàng mà làm tất cả .... chỉ cần là nơi nàng đi qua hắn đều nơi ấm áp nhất và nơi nào có nàng thì nhất định sẽ có hắn.

Hắn cho rằng chỉ cần trông thấy nàng vui, trông thấy nàng hạnh phúc là hắn đã mãn nguyện cho dù người ở cạnh nàng không phải là hắn...

Hắn ngồi ở vị trí cao cao tại thượng ... đế vương mà sao tránh khỏi thân bất do kỉ! Vậy nên cứ đành thất hứa với nàng còn hơn đem mạng sống của nàng ra đùa giỡn nơi đông cung thâm cay, tàn độc này hay đem thiên hạ gánh lên đôi vai gầy yếu của nàng. Hắn cứ thà đẩy này đến nới khác, nơi mà nàng có thể bình yên vô ưu vô lo.

Nhưng hắn nào ngờ dù có bao bọc nàng kĩ thế nào cũng thế, số nàng đã định khó tránh khỏi tai ương, cuối cùng vẫn chết dưới tay người làm chủ hậu cung nhiều năm về trước -thái hậu.

Hắn nổi cuồng phong khắp thâm cung..

Hắn trừ khử hoàng hậu, đòi mạng thái hậu.

Ngự ban cho chính mình chén rượu độc.

...Hắn đến thế giới của nàng.

Tuy nhiên tự vẫn không thành hắn đành nghịch đạo trời đất vừa tồn tại trong hai thế giói song song. Một bên là đế vương với giấc mơ của muôn dân ...một bên là một đại boss mới lập nghiệp không có gì nhưng có nàng, đẩy hắn vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

...........................................

"Cảnh giới luân chuyển, một người không thể đứng mãi hai thuyền.Vậy nên giữa giang sơn, tiền đồ với mỹ nhân ngươi yêu, chỉ có thể chọn một" - diêm vương từ từ nói.

"Giang sơn , tiền đồ ta vì nàng mà đoạt...ngai vàng , tiền bạc ta cũng vì nàng mà dành...ngươi thử nghĩ ta sẽ chọn cái nào?" - anh khẽ than.

                   .................

"Làm sao ta biết được"-Diêm Vương khó hiểu hỏi lại

"Ta sẽ không bao giờ từ bỏ nàng"

". . . ."

"Ta yêu nàng... ta nhớ nàng... ta muốn trông thấy nàng, muốn biết nàng sống có tốt không, muốn biết nàng đã khỏi bệnh chưa...muốn thấy nàng cười dù một chút cũng không sao."

Diêm vương cau mày lại, thắc mắc :"Nữ nhân đấy có gì mà khiến ngươi phải như vậy?"

"Nàng chẳng có gì cả...nhưng với ta nàng là tất cả bầu trời ngoài kia sẽ chỉ như đêm tối, muôn ngàn đóa hoa sẽ trở nên héo rũ trong đêm nếu ta không có nàng...Với ta giang sơn này cũng chỉ như đống đất đá hoang sơ, đế vương cũng chỉ là danh tiếng, quyền lực địa vị không khác nào sợi dây trói chân. Ba ngàn giai nhân cũng chỉ là phù du. Giang sơn, phồn vinh ta muốn đem hết đến trước mặt nàng, muốn cho nàng mọi thứ mà ta có nhưng chỉ hận là ta không thể?! Vậy ta còn cần giang sơn này để làm gì? Nếu như nàng đã rời bỏ giang sơn cuả ta mà đi thì ta sẽ vứt bỏ cả giang sơn này để đến với nàng!"

Sau tất cả ta cũng có thể bỏ tất cả sau lưng để đến với nàng , ta rất muốn nói với nàng ta rất ... rất nhớ nàng !!

Bạn đang đọc Gió thổi quá khứ vào chốn lãng quên sáng tác bởi HạTịch
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi HạTịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự