Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 592 Dư Âm Chưa Bình

Bạn đang đọc Giang Sơn Mỹ Sắc của Mặc Vũ

Phiên bản Dịch · 8420 chữ · khoảng 30 phút đọc

Dực Thành binh bại!

Thấm Thuy binh bại!

Quân Tâv Lương đà đã thòng thòng đạo từ Giáng Quận đến Trường Binh, đại quàn mưa gió tề tụ Hà Đông.

Thượng Đảng báo nguv, Hà Đông báo nguv, Bách Bích báo nguv!

Lý Tĩnh đánh hạ Hồ Khẩu, cấp lấy Long Môn Quan, đã bọc đánh đường lui Bách Bích. LÝ Đường tạiHàĐôngđại quán chẳng những không thể tái diễn ác chiến B ách B ích năm đó, chiến tích đại phá Lưu Vũ Chu, ngược lại thành gông cùm xiềng xích của Quan Trang.

Thỡi điểm khác biệt, kết quả cũng có chồ khác biệt.

Năm đó Lưu Vũ Chu bốn phía là địch, trước mắt sông núi lưu chuyển, đến phiên Lý Uyên bốn bề thọ địch.

Lý Uyên trước mắt lực đà là trứng chọi đá, hôm nay binh lực Quan Trung, ngoại trừ hộ vệ Tây Kinh ra. thi đa phẩn đều đà phái ra ngoài. Lý Quỹ. Lương Su Đô chưa binh, mặc dù một mực không có ý đồ bất ngờ đánh chiếm Quan Trung, nhưng Lý Uyên không thể không phòng, Lương Sư Đô một đưỡng lùi về phía tây, nhưng còn đổi với Quan Trung uy hiếp không nhỏ. Lam Quan cùng tập kết gần mười vạn binh lực. để ngừa quân Tây Lương phá Lam Quan trực tiếp đánh tới dưới thành Tãv Kinh. Đồng Quan cặv vào nơi hiểm yếu, tạm thòi không lo. Hà Đông vốn đà tụ tập ba mươi vạn binh lực. nào đâu nghĩ đến Lý Thế Dân trước bại sau hao tồn binh lực. Hà Đông thoáng qua lại bị đại quán Lý Tình bọc đánh đường lui.

Vốn Hà Đông giống như cánh cửa của Quan Trung, Lý Uvên thầm nghĩ tại cửa ra vào cụ địch, nào đâu nghĩ đến Lý Tĩnh không đi thường quv. lại nhảv cửa sổ tiến đánh.

Làm sao thủ. làm sao kháng? Lý Uvẻn trong mấy ngàv này, già nua đi rắt nhiều.

Duv nhắt có thể khiến cho Lý Uvên cảm thấy trong dự liệu là Lý Huvền Bá đà chết. Lý Huvền Bá rốt cuộc đà chết! Cái gai trước ngực rốt cuộc đà rát ra! Lv Uvên mới nhặn được tin tức này, là Bùi Tịch sai người ngựa nhanh kịch liệt đưa tin tức tới.

Lý Huvền Bá lại không chết tại Bùi Tịch bố cục mà ngược lại rơi vào trong vây công của quán Tây Lương, lực tận mà chết.

ở trong mắt Lý Uvên, ai giết Lý Huvền Bá, Lý Huvền Bá chết như thế nào cũng không quan hệ. Quan trọng là. Lý Huvển Bá đã chết. Lý Huvền Bá sớm đáng chết. Lý Uvên oán hận nghĩ đến. Nếu không có Lý Huvển Bá. Quan Trung có lẽ vẫn không lãm vào tình trạng quán bách nhưbâv giờ.

Nhưng Lý Huvển Bá chết, cũng không có mang đến cho Lý Uvẻn quá nhiều phấn chắn, ngược lại còn có loại lo nghĩ khó tả. Lý Huvền Bá đà chết. Thấm Thủv khi bị quán Tãv Lương đánh, Đưỡng quán lòng người bàng hoàng không rò. Bùi Tịch không dám đi Giáng Quận, chi có thể dẫn binh rát lui về phía bắc đến Thượng Đảng, cùng Lý Thẩn Thòng binh hợp một chồ kháng quân Tây Lương. Lý Uvên hiểu rẳng Bùi Tịch sẽ không lình quân, ra tav chính là bại chiêu. Thấm thủv một khi mất. Thượng Đảng cùng Giáng quận liên lạc đà bị cắt đứt. Trước mắt Thượng Đàng tâv có quần sơn, đông có Thái Hành, bắc đều là quán Tâv Lương. Đà là một nơi cô độc bị chia cắt. Tuv có lương thảo nhưng Đường quàn lại là miệng ăn núi lở, tự hãm tử địa. Nhưng khién cho Lý Uyên p hiền muộn nhất còn không p hải Thượng Đảng quẫn cảnh, mà là quán Tây Lương ỡ quận Duyên An!

Lý Tình dẫn quán Tây Lương, chẳng những nhìn thèm thuồng Bách Bích, mà còn như một mũi đao nhọn sắc bén. sẵn sàng đám đến Tây Kinh.

Tuy phía bắc Duyên An cùng Tây Kinh còn có khoản cách mấy trăm dặm. Nhưng so với Tần Lình HoàngHà hiểm yểu mà nói. có thể nói là bốn phía lọt gió.

Lý Uyên ở vào hoàn cảnh lưỡng nan.

Hắn nếu như đem binh lực còn lại của Tây Kinh kéo ra ngoài đối kháng đại quán Lý Tình tại Duvên An, vậy cùng có thề bị Lý Tĩnh đi đường vòng, lại từ đường nhỏ phía bắc tới lấv Quan Trung, nhưng hắn nếu không chủ động xuất kích. Hà Đông nểu toàn quán bị diệt, độ khẩu hiểm yểu lại bị Lý Tình đánh bại, quân Tây Lương có thể đơn giản vượt qua Hoàng Hà, một mực đánh tới dưới thành Tâv Kinh.

Ke từ đó, quán Tây Lương cướp lắv lộ tuyến Quan Trung, cùng lộ tuyến Lý Uyên năm đó đánh Quan Trung không khác gi nhau, khác biệt chính là. năm đó Lý Uvên không đi Long Môn mà đi Hồ Khẩu tiến cõng Quan Trung, mà Lý Tĩnh lại lượn một vòng càng lớn hơn công Hồ Khẩu. Mà Hồ Khẩu Long Môn một khi bị hạ. có thể làm cho binh tướng bỡ bên kia thuận lợi qua sông, uy hiép không cần nói cũng biết.

Lý Uvẻn vươn tav gài đầu. mới phát hiện lại rơi xuống không ít tóc. Lúc nàv cung nhân tiến điện bẩm báo: '‘Khởi bẩm Thánh Thượng. Thái tử cùng Tẳn vương đà trên đường về, có lẽ sáng nay đều có thể đến kinh thành”Lý Uyên mặt ủ mày chau, ra hiệu nói: “Bọn họ nếu như quay lại, lặp tức triệu tập bọn họ tới gặp trẫm”.

Cung nhân nghe lệnh lui ra, Lý Uyên thầm nghĩ, Lý Huyền Bá đà chết, trước mắt không tiếp tục nội ưu. tuy có ngoại hoạn, nhưng cùng Kiến Thành, Thế Dân thương nghị thật kỹ lưỡng, nói không chừng sè có biện pháp phá giãi quân Tảv Lương tiến công. Lý Uvên đương nhiên còn không muốn buông tha, tâm lực tiểu tụy hạ. nặng nề đi vào giấc mộng, chi là trong

lúc ngủ mạ vẫn cau mày.

Trong khi Lý Uyên tại gắp rút tim đối sách, Lý Kiến Thành cùng Lý Thế Dân đang cấp tốc trẽn đường chạy trở lại Quan Trung.

Hai người đểu lo lo lắng lắng, mặt ủ mày chau. Cục diện đối với bọn họ mà nói. đà chuyển biến xấu đến tinh trạng không thể vàn hồi, bọn họ đà rất khó nghĩ ra biện pháp nào để chống lại.

Hộ tống hai người quay lại kinh thành có ôn Phong Nhà. Trường Tôn Hẳng An, Đoạn Chí Huyền cùng một đám hộ vệ.

Bọn họ lúc nàv. còn chưa biết tin Lý Huvền Bá đà chết.

Giết chết Lý Huvển Bá là mệnh lệnh cực kỳ bí ẳn. trà Bùi Tịch cùng với huvnh đệ ôn thị biết rò nội tình, một mực giữ kín không nói ra. Đường quán ở Thấm Thủv tuy biết Vệ vương đã chết, nhưng đều rát lui đến Thượng Đảng, cho nên trước mắt Quan Trung, chi có một mình Lý Uvên biết được tin tức này.

Lý Thế Dân dưới sự bảo vệ của một sổ thân vệ của LÝ Huvền Bá. trèo đèo lội suối rốt cuộc quay lại đến Dực Thành, mừng rô phát hiện Đoạn Chí Huyền lại vẫn còn sống. Đoạn Chí Huvền trong loạn chiến bản lĩnh sống sót cùng không giống binh thường, nhìn thắv Lý Thế Dân cũng mừng quá mà khóc.

Mọi người thương nghị một hồi, hiểu 1'ẳng Dực thành trước mắt chi còn lại có ba vạn binh lực. như bị quân Tây Lương trùng trùng vây khốn, chi sợ lại khó mà thoát thân, đà như vậy, không bẳng thùa dịp quán Tãv Lương chưa thành thế vây kín, ra sức chiến một trận, tạm thòi cùng binh lực Bách Bích tụ hợp. Mọi người tâm V đà quyết, quvết định thật nhanh, vứt bó Dực Thành dẫn binh sì nhẳm hướng tây phá vòng vây, Lý Kiến Thành sau khi biết tin tức này. lập tức phái binh tiếp ứng. hai quán vừa xông, tụ hợp cùng một chồ. sau đó lui giữ Bách Bích.

Lý Kiến Thành sau khi nhìn thấy Lý Thế Dãn. vừa thương cảm lại vừa mừng rờ, mừng rõ là đệ đệ không việc gì. thương cảm là thế cuộc lại chuyển biến xắu. Cùng Lý Thế Dân vừa nói về việc Lý Tình, Lý Thế Dân cũng không khòi cau mày. thầm nghĩ mới ra khòi khốn cảnh, lại nhập lao lung, nếu để cho Lý Tĩnh trấn giữ ờ Long Môn độ khẳu, thuận sông xuống dưới trú binh, Bách Bích đã cùng Dực Thành không có gi khác nhau. Nhưng hắn giờ phút nàv sốt ruột quay lại. một là muốn đối chất Lý Nguyên Cát. hai là cũng muốn cầu được giải dược cho Lý Huyền Bá. còn muốn cùng Lý Uyên đường đường chính chính nói rò tắt cả. để cho hắn cho minh một câu trà lời. Lý Thế Dân không muốn cứ không rõ ràng như vậy mà sống. Lý Kiến Thành cũng cảm thấy tinh thể không ổn. nóng lòng cùng phụ thân thương thảo sách lược để kháng, lập tức cùng Lý Thể Dân phối họp với nhau, dẫn người quav lại kinh thành.

Nhưng mà Lý Kiến Thành dù sao cũng trầm ồn. đương nhiên sẽ không buông tha Bách Bích, để cho Khuất Đột Thòng dẫn binh tiếp tục thủ vững Bách Bích, lại để cho Lưu Hoẳng Cơ, Đường Kiệm hai người chia đi Long Môn Quan, hiệp trợ binh sì nơi đó bảo vệ quan khẩu, không thể để cho Lý Tĩnh chiếm được độ khẩu, chặt đứt đường lui cùa quân tại Bách Bích!

Mọi người thương nghị đà định. Lý thị huyrih đệ lúc này mới dẫn thân tín qua Hoàng Hà, chọn tuyền đường đi Tây Kinh.

Trẽn đường đi, mọi người thấv quán dân hoảng sợ, hình dạng cũng như bốn bề thọ địch, trong lòng cùng dâng lên sự bất an, trầm mặc không nói gi.

Ngày này rốt cục qua Vị Thủy Ly Sơn, khi nhìn qua Bá Kiều phía trước. Lý Thế Dân đột nhiên hòi: “Đại ca. Lý Nguyên Cát thủy chungnói ta không phái phụ hoàng thân sinh, huynh thấy thế nào?”

Sau khi gặp Lý Kiến Thành, cũng không có đem chuyện mình gặp được Lý Huyền Bá nói ra, chi nói bị một đường đuổi giết vòng núi hoang mấv ngàv lúc nàv mới quav lại. về phẩn cùng Lý Huyền Bá đương nhiên cũng giữ kín không nói ra. Nhưng chính vì như thế, cho nên đối với chuyện Lv Nguyên Cát phái Doãn A Thử ám toán hắn, cũng không có đề cặp với Lý Kiến Thành.

Lý Kiến Thành nghe Lý Thế Dân đặt càu hòi. nhịn không được cười lên nói: “Thế Dân không phải cho rằng đâv là sự thật chứ?”

Lý Thế Dân từ trên mặt Lý Kiến Thành nhìn không tới nửa phẩn dị thường, tâm tinh phúc tạp nói: “Nghĩ tới mồm miệng thế gian, ta mặc dù không tin nhưng luôn nghe lời đồn đài này, khó tránh khòi cũng có nghi hoặc”.

Lý Kiến Thành cảm khái nói: ‘‘Thế Dân làm huynh trường Nguyên Cát. chuyện này làm rất tốt. vi huynh thấy đệ biết ẩn nhẫn nhượng bộ. cảm thấy cũng yên tâm. Nhưng mà... cái nàv cũng thật sự ùy khuất cho đệ. ta nhièu lằn khuyên bảo Nguyên Cát. nhưng hắn vần không nghe, ài!”

“Chẳng lẽ để cho ta cứ như vậy một mực nhịn xuống?” Lý Thế Dân hòi.

Lý Kiến Thành do dự nói: “Đương nhiên không phải. Thật ra ta cùng phụ hoàng nhiều lằn nói hắn. thậm chí cũng trách phạt qua hắn, nhưng hắn cuối cùng vẫn thói quen khó sửa. nhưng vô luận như thế nào. hắn cũng là thân sinh huynh đệ chúng ta. có đúng hay không?"

“Mấu chốt là hắn có từng xem ta là huynh đệ hay không' Lý Thế Dân nhìn sang mâv trắng bav bav, trời cao núi xa, lạnh nhạt trả lại một câu. Lý Kiến Thành thấy Lý Thế Dân bắt màn. cũng không có để ỡ trong lòng, mim cười nói: “Thế Dãn. chúng ta một mực đều là thân sinh huynh đệ. vô luận ai cũng không thể sửa đổi. Ta biết đệ một mực ủy khuất, nểu có sai lầm, tính ờ trẽn đầu ta. hướng về phía ta nồi giận có được không?” Thấy Lý Thế Dán không nói. Lý Kiến Thành tận tinh khuyên bảo nói: “Trước mắt đối đầu đại địch, chúng ta nên là huynh đệ đồng lòng, tuyệt không thể tự loạn trận cước. Thế Dân. ta tin tưởng đệ có thể rõ ràng đạo lý này”.

“Ta rõ ràng, nhưng phụ hoàng có rõ ràng không?’' Lý Thế Dân hòi ngược lại: “Huyền Bá vốn có đại tài, cũng không phái hắn lình quân xuất chinh, mà chi trông coi đường lương, thử hỏi xử trí như vậy. có thể nào khiến cho... HuvểnBátâmphục?”

“Đẻ cho Huyền Bá thủ Thấm Thủy là chủ ý của Khuất tướng quân, ta cũng cùng ý, thật ra..Lý Kiến Thành thể khó xử, trong lúc nhất thời không biết tìm từ như thế nào. thật làu mới nói: “Đệ vêntâm. lầnnàv trờ lại Tây Kinh, ta nhất định phái đem việc nàv nói ra”.

“Nếu như Nguvên Cát lại làm nhục ta, đại ca người sẽ làm gi?” Lý Thế Dân đột nhiên

Lý Kiến Thành bất đắc dĩ nói: “Ta sẽ ước thúc hắn, đệ cùng ta cùng một chồ. hắn sẽ không làm quá”.

Lý Thế Dân môi động hai cái. nghĩ thầm, như ngươi không cùng ta cùng một chỗ? Nhỡ tới một khắc Lý Huyền Bá trúng độc. Lý Thế Dân tức giận trong lòng, hắn đối với Lý Kiến Thành cũng không trách cứ, thật đối với Lý Nguvên Cát đã là ghét đền tận xương tùy.

Hai ngưỡi lại là trầm mặc. chờ sau khi qua Bá Kiều, Tãv Kinh rắt nhanh đà ở trưỡc mắt. Hai người dẫn binh sĩ vào Tâv Kinh, thấy dán chúng trong thành khắp nơi đồn đài. cũng đà thắt kinh. Bởi vì nàv những lời đồn đài nàv cùng không giới hạn ờ tranh chấp Thái tử, mà là liên quan đến ờ đâu lại thắv quân Tây Lương, trong lúc nhất thời, giống như trừ Tây Kinh ra, bốn phía đều là binh sĩ Tây Lương, còn có lời đồn đãi nói Lý Tình đà sớm đánh tới Vĩnh Phong Thương, muốn đến công Tâv Kinh.

“Trong đày khẳng định có mặt thám của Tiêu Bố Y” Lý Kiến Thành nghe dân chúng nghị luận, lặp tức đưa ra phán đoán. Lý Thế Dân đương nhiên cũng rò ràng điểm ấy, có chuvện trong lòng, không muốn nhiều lời. Mới vào cửa thàrih, đột nhiên có một người trực tiếp lao tới trước ngựa. Con ngựa kinh hài hí lên. sớm có thán vệ chuẩn bị tiến lên. Lý Thế Dân ánh mắt nhìn qua. đà trông thấv là Trường Tôn Vô Kỵ. lắp bắp kinh hài, đơn giản là Trường Tôn Vô Ky trên mặt có một ít có bối rối cùng bất an.

“Vô Ky. làm sao vậy?” Lý Thế Dân vội hòi.

‘Thế Dân. Vô cấu mất tích rồi” Trường Tôn Vô Ky vội la lẻn. không để ý mọi người ỡ đây.

Lý Kiến Thành cũng đà bị dọa cho nhảv dựng, “Vô cấu tại sao lại mắt tích?”

Lý Thế Dân hai mắt phóng hòa. hầu như đồng thòi quát lẻn: “Vô cấu tại sao lại mất tích?”

“Hình như cùngNguvên Cát có quan hệ” Trường Tôn Vò Kỵ vội la lên.

Lý Kiến Thành hai hàng chân mày dựng lên. “Vô Kỵ, việc này cũng không thể nói lung tung”.

Trường Tôn Vô Ky cũng có chút tức giận, bất chấp thân phận Lý Kiến Thành, quát lẻn: “Ta tại sao phải nói lung tung, ngươi cho ta một lý do có được không?”

Lý Kiến Thành thấv Trường Tôn Vô Ky gấp rút, cũng biết mình vừa rồi giọng điệu có vấn đề. xin lỗi nói: “Ta không phải ý nàv... Nguvên Cát tuy là hồ đồ. nhưng cũng sẽ không thể quá như thế... Có thể có thể..vốn muốn nói có thể có nguvên nhân, hoặc là có ẩn tinh gì khác hav không. Lý Thế Dân cả giận nói: ‘‘Hắn sẽ không quá? Vậy lấn trước là chuvện gi xảy ra? Lý Kiến Thành hắn là huvnh đệ của ngươi? Chẳng lẽ ta không phải?”

“Đương nhiên đều phải, nhưng Vô Ky cũng phải nói cho rò ràng”.

“Còn có cái gì cẩn nói rò ràng? Sáng sớm hòm nav Vô cấu lẻn chùa cẩu nguvện. cẩu phúc cho Thánh Thượng cùng tướng sĩ. trẽn đưỡng quav lại đã biến mất không thấv. chúng ta đã tim thật lâu, cho tới bây giờ đã qua nửa ngàv đương nhiên sẽ không vô duvên vô cớ biến mất lâu như vậy. nơi này là kinh thành, còn có ai dám không có mắt mà ra tav với Vô cấu? Chúng ta đi tìm Tẻ vương, nhưng căn bản cũng tìm không thấy hắn. Lý Kiến Thành, ngươi bảo ta nói cho rò ràng, vậy ta hòi ngươi, ta còn nói như thế nào cho rò ràng?”

Lý Kiến Thành đà ý thức được sự tình cấp bách, đổi với thân vệ quát: “Các ngươi ở bốn phía kinh thành đi tìm Nguvên Cát. nhắt định phái bắt hắn đưa đến cho ta. Nhớ rõ... ngoại trà không cẩn phải làm hắn bị thương ra, bất luận cái gi phương thức đểu là ta tới đảm đương!" Thắv Lý Thế Dân hai mắt phóng hòa, Lý Kiến Thành nói: “Thế Dân cùng ta đi phủ Tề vương chờ Nguvén Cát”.

“Ngươi một người chờ là được rồi. ta đi tim chung quanh" Lý Thế Dân lặp tức cự tuyệt.

Lý Kiến Thành thầm nghĩ cũng tốt, nghĩ tới Nguvẻn Cát ngàn vạn lẩn không cần phải tạo thành sai lầm lớn. bẳng không loạn trong giặc ngoài cùng một chồ bộc phát. Tâv Kinh xem như xong đời.

Lý Kiến Thành dẫn thủ hạ nhanh chóng thẳng đến phủ Tề vương mà đi, trong lòng thẳm

Cầu xin Lý Nguyên Cát có thể ờ tại phủ. đồng thòi lệnh cho thân vệ lưu V động tĩnh của Lý Thế Dân. chi sợ hắn làm ra chuyện không thể vàn hồi. Lý Thế Dân thấy Lý Kiến Thành đi xa, lòng nóng như lửa đốt hỏi: “Vô Kỵ, ngươi tại sao còn ỡ nơi này? Ngươi vì sao không đi tìm Vô Cấu?”

Trường Tôn Vô Ky nói: “Thế Dãn, ta đà đem hết toàn lực. phái nhản thủ có thể điều khiển, đi tìm toàn thành, Vô cấu là muội muội ta, ngươi nghĩ rẳng ta không nóng này sao? Nhưng lằn nàv..Hắn chưa nói xong, có một thân vệ Trịnh Nhân Thái giục ngựa chạy vội tới. trong tay cằm khối ngọc bội nói: “Tần vương, tại ngõ ô Liễu phường An Định tảv bắc thành phát hiện khối ngọc bội nàv. Có nha hoàn nói. đâv là ngọc bội Tẩn vương phi đeo”.

Lý Thế Dân tiếp nhận xem xét. thất sắc nói: “Cái nàv thật là ngọc bội của Vô cấu, nàng tại sao lại đi nơi đó?”

Trường Tôn vỏ Kỵ đột nhiên nhớ tới một việc, “Ta nhớ ra rồi, cuối ngõ ò Liễu có một phủ đệ của Lý Nguyên Cát. hắn ngại phủ Tề vương cách Hoàng cung quá gần. cho nên trong thành rất nhiều nơi đểu có phủ đệ. Chồ đó..."Nghe Trường Tôn Hẳng An ho khan một tiếng. Trường Tôn Vô Ky vội dừng lời. cùng không nói gi tiếp nữa. bời vì trong khi Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân liều mạng tranh đấu giành thiên hạ. Lý Nguyên Cát một mực đều là tẳm hoan tác nhạc, cho nên thiết kế rất nhièu phủ đệ để hắn hưởng lạc. nếu như Trưởng Tôn Vô Cấu rơi vào nơi đó. thật hậu quả có thể nghĩ.

Lý Thế Dân nắm chặt ngọc bội kia, trong hai mắt lửa giận thiêu đốt. thì ra ngọc bội vốn là hàng nhái, năm đó Dương Quảng đối với Lý Thế Dân có chút không tệ. thưởng cho khối ngọc bội. nhưng khi ám sát Lý Mần thắt lạc. Lý Huvền Bá vì bảo vệ Lý gia binh an, lúc nàv mới tìm Bùi Minh Thúv giúp đờ tạo lại một khối. Lý Thế Dân cùng Trường Tôn Vô cắu sau khi thành thân, lại đem khối ngọc nàv đưa cho Trưởng Tòn Vô cấu.

Chuyện cũ như nước thủy triều. Lý Thế Dân không khỏi lại nghĩ tới Lý Huyền B á. không biết trong lòng tư vị ra sao. Không nói thêm lời, thúc mà hướng về phía tây bắc kinh thành chạy đi.

Vô luận Đông Đô hay Tây Kinh, đều là khu vực bên ngoài hai thành dùng phường làm đon vị. Lý Thế Dân từ Long Môn quay lại. tiến vào là Thông Hóa môn phía đòng, vốn có thể trực tiếp xuyên thắng nội cung đến các phường tàv bắc. nhưng nghĩ lại. nội cung đề phòng nghiêm ngặt, chướng ngại trùng trùng, nếu đi thắng chi sợ càng chậm trễ thòi gian. Lại vòng ngựa hướng nam, sau đó rẽ hướng tâv chạy như điên, thẳm nghĩ sớm đến bên cạnh Vô cấu. Trường Tôn Vô Ky đương nhiên cũng rồ ràng Lý Thế Dân nghĩ gì, cùng Trường Tôn Hẳng An. Đoạn Chí Huyền dẫn theo vài tên thân vệ cấp tốc chạv về phía phường An Định.

Trên đường đi dân chúng gà bav chó chạv. Lý Thế Dân cùng không cằn quản quá nhiều, cắn chặt hàm răng, khóe miệng đã tràn ra máu tươi.

Chờ khi tới gần phường An Định, lại có một binh sĩ lao tới kêu lẻn: “Tằn vương, không ổn rồi”.

Lý Thế Dân nhìn thấy thảm trạng, lửa giận trong lòng càng thiêu đốt.

Nguỡi nọ gọi là Lý Mạnh Thường, cũng giống như Trinh Nhân, đều là thủ hạ của Trường Tôn Vô Ky. Nhưng khi mới gặp gờ. Trường Tòn Vô Ky cùng Lý Thế Dân đều thiếu chút nữa không có nhận ra người này. Người này chán mày sưng lên thật cao. một con mắt đen nhánh giống như vẩy mực nhiễm, trên mặt ngoại trà mồ hôi còn có máu chảv, khải giáp trên cánh tav có vết máu loang lổ.

Trường Tôn Vô Kỵ quát: “Có gi không ồn?” Đồng thòi ra hiệu ý bảo Lý Mạnh Thường nói ngắn gọn. có lựa chọn mà nói. Lý Mạnh Thường hiểu ý, gặt đẩu nói: “Tằn vương, chúng ta biết Tẩn vương phi tới đâv. trước tiên là đền phủ Tề vương đòi người. Tẻ vương lại ỡ chồ

này”.

Lý Thế Dân hai hàng chân mày dựng lên nói:“Vùa đi vừa nói chuyện” Bức thiết muốn gặp LÝ Nguvên Cát một mặt. thúc mã đi về phía trước. LÝ Mạnh Thường một đường chạy trước nói: “Chúng ta gặp Tề vương đòi người, không nghĩ đến hắn không nói đạo lý, nói Tằn vương phi không ờ tại chỗ của hắn. Hắn nói chúng ta dì hạ phạm thượng, sau đó ra lệnh cho thủ hạ ra tay”.

‘Bọn họ ra tay. các ngươi sao không đárih lại?” Trường Tôn Vô Ky quát lên: “Có vấn đề gì ta đền đảm đương!”

Lý Thế Dân cảm kích liếc nhìn Trường Tôn Vô Kỵ, lòng thấv vẫn là Vô Ky đổi với hắn không sai.

Trường Tòn Hằng An cùng muốn nói cái gì. nhưng thấv được hai người lửa giận bốc cao. cũng không muốn làm ác nhân.

Lý Mạnh Thường rụt rè nói: “Chúng ta đương nhiên có thể đánh được bọn họ. nhưng Tề vương đích thân ra tay, chúng ta làm sao dám cùng hắn giao thủ?”

Lý Thế Dân không hề để ý mà phóng ngựa xông vào ngõ ô Liễu, nhìn thấy mấy người chặt vật không chịu nồi hướng về phía nàv chạv tới. Trường Tôn Vô Ky thấy đều là thủ hạ của mình, đối với Lý Thế Dán có chút áv náv.

ở cuối ngõ. truyền đến một hồi cười vang, Lý Nguyên Cát đang khoa tay múa chân kêu to. Lý Thế Dán thấv vậy, tức giận dâng lên giục ngựa xông tới. những gia đinh kia trông thắv Tằn vương đùng đùng nổi giận giục ngựa xông tới. đều thu liềm thái độ cuồng ngạo.

Vỏ luận như thế nào, Tần vương tại chiến trường tung hoành chém giết, đều không phải bọn họ dám khinh thị. Lý Nguvẽn Cát đang còn mắng to: “Thật sự là tiểu nhân đắc chí! Lũ con cháu các ngươi cũng dám khi dễ đền trên đẩu bổn vương, ta còn chưa đến chồ các ngươi mà các ngươi lại dám đền chồ ta đòi người” Đang nói thống khoái, đà thấy bóng dáng của Lý Thế Dân. Lý Thế Dán đền thật nhanh- mới ỡ đầu ngõ. đã như một trận gió thổi tới trước mặt. Mấy người muốn ngăn đón, thấy tình thế không ổn vội vàng lui về phía sau. còn có một người trốn tránh không kịp, bị móng ngựa đá trúng bav đi ra ngoài.

Lý Nguvẽn Cát chưa bao giờ tròng thấv Lý Thế Dân hung hãn như vậy, bị dọa sắc mặt tái nhợt, hai chán mềm nhũn, ngà ngồi trên mặt đất. Nhưng thấy được móng ngựa cao cao giơ lên. sinh tử trước mắt. phin khời khí lực lăn một vòng. Một tiếng đùng vang lên. đầu đà đâm vào trên vách tường, có thể nói đẩv trời là sao.

Có người hầu muốn tới cứu giúp, Trường Tôn Vô Ky. Đoạn Chí Huvền đuổi tới. vung tav lên. người hầu đà bav đi ra ngoài.

Lý Nguvẽn Cát cổ nén đau đớn đứng lẻn, không đợi kim tinh tán đi, đà thấv một đạo hàn quang đến trước mắt. hoảng sợ nói: “Thế Dân. ngươi làm cái gi?”

Mũi kiếm đà đến cồ họng Lý Nguyên Cát. bồng nhiên dừng lại, Lý Thế Dân cắn răng nói: “Vô Cấu ỡ nơi nào. giao ra đâv!”

“Ta làm sao biết Vô cấu ỡ nơi nào? Đó là lào bà của ngươi, ngươi sao lại hỏi ta!” Lý Nguyên Cát hét lớn.

Lý Thế Dân lửa giận trong lòng càng đậm, một quyền đánh ờ trên bụng LÝ Nguyên Cát. Lý Nguyên Cát thấv Lý Thế Dán trong tav có kiếm, không dám né tránh, ngạnh kháng một kích, nước mũi nước mắt đều chảv ra. Thấv Lý Thế Dân động chân hòa, Lý Nguvẻn Cát cầu khẩn nói: '‘Thế Dân, có chuyện gì thì từ từ nói chuyện”.

“Vô Cấu ỡ nơi nào?” Lý Thế Dân vẫn những lời này.

“Ta thật không biết Vò cấu ờ nơi nào” LÝ Nguyên Cát lần nàv vẫn kiên quvết nói như vậy.

Lý Thế Dân lúc này làm sao mà chịu tin, lại là một quyền đánh qua, Lý Nguyên Cát chi cảm thấv ngũ tạng lục phủ đều có chút điên đảo. thiếu chút nữa phun ra máu. kêu lên: “Ngươi đánh chết ta. ta cũng khôngbiết”.

Lý Thế Dân cười lạnh nói: “Tốt, ta đâv sẽ giết ngươi, để xem ngươi có biết hay không' Hắn vung trường kiếm lên. hướng về phía Lý Nguyên Cát đám tới, Lý Nguyên Cát quát to một tiếng, lách mình tránh thoát. Lý Thế Dân cẩm kiểm đuổi theo, lại đám ra một kiếm. Lý Nguyên Cát cả đời hưởng phúc, nào có trải qua loại quẫn cảnh như vậy, mặc dù muốn chạv trốn, nhưng hành động đà theo không kịp đại não. kêu một tiếng, lại ngã lăn ra đất lăn lộn hai vòng, nhưng vẫn không thể nhanh hơn được trường kiểm của Lý Thế Dàn. Kiếm quang lóe lên. mắt thấy đã muốn đâm vào đùi Lý Nguvên Cát đùi, chợt một tiếng xoảng vang lên. một kiếm đã đâm xéo tới. đờ lấy bảo kiếm của Lý Thế Dàn.

Xoảng một tiếng, hai kiếm chạm nhau, hòa quang văng khắp nơi, Lý Thế Dân cánh tav hơi chấn động, liếc xéo qua, thấy người cẩm kiểm bảo vệ Lý Nguvên Cát đúng là Lý Kiến Thành!

Lý Kiến Thành rốt cuộc kịp thòi đuổi tỡi.

“Đại ca, Lý Thế Dân muốn giết ta” Lý Nguvên Cát vốn đà bị sợ tới bể mặt. nhưng khi thấy được Lý Kiến Thành đến đảv, dũng khí đà cao hơn nhiều. Hắn xưa nav không có lý cũng muốn có lý, huống chi hôm nav vốn là có lý?

Lý Thế Dân giận nhìn Lý Nguvẻn Cát nói: “Không sai. ta hòm nav muốn làm thịt ngươi. Vô Cấu rơi một sợi tóc. ta sẽ chém ngươi một kiếm”.

Hai người đà thế như nước với lửa. không thể điểu hòa. Lý Kiến Thành âm thẩm nhíu mày. quav đẩu đối với Lý Nguvên Cát nói: “Nguvên Cát. Vô cấu rốt cuộc là ngươi... dấu đi sao? Nếu thật là ngươi, nhanh lên giao ra đây”.

Lý Nguvên Cát cả giận nói: “Ta giấu nàng làm cái gì? Nàng rất vui vể chơi sao?” Hắn nói vô tình ý, Lý Thế Dân nghe xong càng cắn răng. “Lý Nguvên Cát. hòm nav chúng ta nợ cũ mới tính cùng một lượt, chi nói chuvện ngươi lệnh cho Doãn A Thử độc giết Huvền Bá. muốn giết ta. ta cũng đà tha cho ngươi không được, đại ca... người tránh ra, hôm nav là chuvện của ta cùng Lý Nguvên Cát”.

Lý Kiến Thành kinh ngạc hòL ‘'Hắn lệnh cho Doãn A Thử độc giết ngươi cùng Huvền Béụ làm sao có thể?”

“Ta tận mắt nhìn thấy còn có thể không có khả năng sao? Nếu huvnh không tin, thì bảo Doãn A Thử đi ra đối chất”.

Lý Kiến Thành đã ý thức được tình thế nghiêm trọng, cau mày nói: “Nguvẻn Cát. bảo Doãn A Thử ra đây”.

Lý Nguvẻn Cát ngửa mặt lên trời cười nói: “Lý Thế Dân. ngươi thật sự là hận ta tận xương, cho dù loại chuvện này cũng có thể vu oan ỡ trên người của ta! Ma quv Huvển Bá kia vò cõng cái thế. ngươi lại là dũng mãnh hơn người, mà chết ỡ trên tav Doãn A Thử thi đãv mới là chuvện cười bẳng trời..

Lý Kiến Thành nghe đến đó. trong lòng khẽ động, mơ hồ cảm giác không có chỗ đúng

nói: “Thế Dân. rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ngươi từ từ nói ta nghe một chút”.

Nhưng lúc nàv Lý Thế Dân làm sao mà từ từ cho được, liền nói: “Chi cần bão Lý Nguyên Cát đem Doãn A Thử giao ra đâv là được’'.

Lý Nguyên Cát cười to nói: “Tốt. ta sẽ đem Doãn A Thử giao ra, ta xem ngươi làm thế nào ngậm máu phun người" Phán phó một hạ nhân nói: “Đi bảo Doãn A Thử đến đày” Thấy hạ nhân do do dự dự. Lý Nguyên Cát cả giận nói: “Ngươi nểu không đi ta cắt đứt chân ngươi!” Hạ nhân cuống quít nói: “Tề vương. Doãn A Thử vài ngày trước... đà không ờ tại kinh sư. hiện tại ai cũngkhôngbiết hắn đi nơi nào!”

Lý Nguyên Cát vốn đúng lý hợp tình, hắn chưa làm qua chuvện, làm sao có thể dễ dàng tha thứ người khác đem cái bô cài lên trên đẩu hắn, nghe Doãn A Thử không ở đâv thì kinh ngạc nói: “Cái này cũng thật vừa lúc”.

Lý Thế Dân nỡ nụ cười, nhưng lại không có nửa phẩn vui vẻ, “Giao ngưỡi không ra? Ta chi có thể nói nếu giao ra đây mới là gặp quỷ. Doãn A Thử tự gây nghiệt bị Huyền Bá một chưởng đánh chết!”

Lý Kiến Thành không hiểu ra sao, nhưng hai đệ này không có ngưỡi nào hướng về phía hắn giải thích, chi có thểnói: “Trong lúc này khắng định có hiểu lầm”.

“Có lẩm con mẹ nó chứ. cái nàv còn không đơn giản sáng tỏ?" Lý Nguyên Cát tức giận nói: “Lý Thế Dân. ta biết ngươi đổi với ta bất màn, lúc nàv mới đem Doãn A Thử giết, lại giá họa cho ta có đúng hay không?”

Lý Nguyên Cát khó được tinh táo một lẩn, mặc dù không đoán kết cuộc, thế nhưng đoán chút ít da lông. Lý Thế Dán nghe xong chi cảm thấy Lý Nguyên Cát càn quấy trả đũa, đà là không có thuốc chữa, giận quá ngược lại cười nói: ‘‘Đúng đó. ta càng là đem Vô cấu ẩn núp đi, sau đó lại tìm ngươi đòi người, khôngbiết ta có bệnh hav là ngươi có bệnh?”

Lý Nguvên Cát đang không rò chuvện gì. lại bị Lý Thế Dân đuổi giết, trên người không chồ nào không đau, đời này lại là lằn đầu tiên bị oan uổng, không khỏi trong cơn giận dữ quát: “Không sai. chính là lão tử làm. ngươi có thể như thế nào?”

“Ngươi rổt cuộc chịu thùa nhận sao?” Lý Thế Dân tay cằm kiếm đều có phát run.

“Đúng vậy, ta đà sớm xem các ngươi không vừa mắt. một mực muốn giết các ngươi. Lúc nàv mới khiến cho Doãn A Thử đi hạ độc. độc chết các ngươi..

“Nguvẻn Cát! Lời nói không thể nói lung tung!!'Lv Kiến Thành quát mắng.

Lý Nguvẻn Cát quặt cường phun lẻn. nào đâu quản được quá nhiều, cười ha hả nói: “Đáng tiếc nha. Doãn A Thừ quá mức vô dụng, không có độc chết các ngươi, bẳng không sao lại cho ngươi tới trước mặt lào tử giương oai?” Hắn cặv vào đại ca tại bên người, càng nói càng càn quấv. “Không sai. tắt cả mọi thứđều là ta làm, Quan Àm Tỳ cũng là bị ta bắt đi, hiện tại đang bị lột sạch ỡ trong phủ của ta. Khi những nô tài kia đền đòi người, lão tử đang chơi đền thống khoái! Ngươi có thể thế nào? cắn ta sao?”

Lý Thế Dân nổi giận gấm lên một tiếng, trường kiếm đâm tới. Lý Nguvên Cát ngoài miệng kiêu ngạo, bản lãnh lại rất không kiêu ngạo, cuống quít tránh ỡ sau lưng Lý Kiến Thànhkêu lên: “Đại ca cứu ta!”

Lý Kiến Thành xuất kiếm, một kiếm gạt đi trường kiếm của Lý Thế Dân, vội la lên: “Nguvên Cát, chớ có nói lung tung. Thế Dân. không nên vọng động”.

Lý Thế Dân cả giận nói: “Kiến Thành, cút ngav! Bẳng không ta ngav cả ngươi cũng giết”.

Trong hai càu này, Lý Kiến Thành đà ngăn cản ba kiếm của Lý Thế Dân. lúc này hắn đà lui đền bên người đám người Đoạn Chí Huvền, Lý Mạnh Thường, nhưng Lý Kiến Thành cùng không lo lắng những người nàv ra tay, bời vì đàv dù sao cùng là chuyện trong hoàng thất, thủ hạ biết điều đều ai cũng không giúp. Trưởng Tôn huvnh đệ biết đại thả nhất định có thể ra tay ngăn lại. nhưng đang ngăn cản Lý Thế Dân. lúc này bỗng nhiên cảm thấv chồ lưng có chút nhói lên. phàng phất như bị muồi chích một cái. Lý Kiến Thành cũng không có để ỡ trong lòng, còn đang kêu lên: “Thế Dàn. dừng tay”.

Trưởng Tôn huvnh đệ cũng vây quanh tới. cảm thấv vô luận như thế nào. Lý Thế Dân cũng không thể cùng Lý Kiến Thành giao thủ. chịu tội đều ỡ trên người Lý Nguvên Cát. nhưng Lý Thế Dân cũng không nén giết hắn, thầm nghĩ trước muốn chế trụ Lý Nguvên Cát. Lúc này Lý Kiến Thành đột nhiên động tác cứng ngắc, ánh mắt có chút đờ đẫn. Lý Thế Dân đã sớm đò hồng mắt. thẳm muốn bức lui Lý Kiến Thành, làm thịt Lý Nguvên Cát. không chút do dự một kiếm đám tới. ỡ giữa cánh tay Lý Kiến Thành.

Một tiếng xoảng vang lẻn. trường kiếm của Lý Kiến Thành rơi xuống đất. nhưng người vẫn không động, biểu hiện trẽn mặt quái dị. Lý Thế Dân không có nghĩ nhiều, đà nhân cơ hội một cước đem Lý Nguvên Cát đá ngà. trường kiếm chi ỡ trên cổ họng của hắn, đang muốn đám xuống, sau lưng đột nhiên có người hét lớn: “Thái tử!” Thanh âm kia cực kỳ thê lương kinh hãi, Lý Thế Dán trong lòng ràng mình, quav đầu lại tròng qua. chi thấy Lý Kiến Thành đă về hướng phía trẽn mặt đất mà ngà xuống, trẽn cánh tav chảv xuôi xuống đúng là máu đen, Lý Kiến Thành hai mắt ánh sáng đà hết. sau khi té ngà trên mặt đất. co giặt hai cái rồi không có động tình.

Lý Thế Dân ánh mắt lộ ra vẻ kinh hài gần chết, hắn tuy đâm Lý Kiến Thành một kiểm, mặc dù thấy máu, nhưng tự biết tuyệt không phải nghiêm trọng, chứ đừng nói chi là khiến người vong mạng! Nhưng Lý Kiến Thành xác thực là đã chết!

Lý Kiến Thành đà chết? Đại ca đà chết? Lý Thế Dân trong đầu trống rỗng, Lý Nguyên Cát cũng kinh ngạc đến ngây người tại chồ. nhưng so với Lý Thế Dân lại tinh ngộ nhanh hơn.

Lý Thế Dân hiểu 1'ẳng, minh tuyệt không có giết đại ca. nhưng Lý Nguyên Cát lại cho 1'ẳng Lý Thế Dân một kiếm đám chết đại ca! Lý Thế Dân đà dám giết đại ca. mục tiêu kế tiếp chính là hắn! Lý Nguyên Cát nghĩ tới đây. không chút do dự phần khởi khí lực. hướng về phía Lý Thế Dán đánh tới mà kêu lên: “Ngươi giết đại ca, ta và ngươi liều mạng". Hắn vừa mới khởi thân, cùng cảm giác được gò má hơi tẻ dại. tựa như bị vật gi đó chích một cái, nhưng hắn và Lý Kiến Thành đều như nhau, toàn bộ không thèm để ý. Lý Thế Dán trong khi hoảng hốt quên phản kháng, bị hắn òm lấy. nhưng thân tại chiền trường nhièu năm. đã dưỡng thành phản ứng mẫn cảm đổi với sự tập kích, không chút do dự trờ kiểm lại đâm tới.

Lý Nguyên Cát văn không thành, võ chẳng nên. cuộc đời đều ờ trong kiêu ngạo mà vượt qua. Lý Thế Dán trường kiếm khi đám tới. lại không nghĩ đền né tránh. Kết quả trường kiếm từ bén cạnh sườn Lý Thế Dân lóe lên. đâm ngập vào trong bụng của Lý Nguvên Cát.

Lý Nguvên Cát quát to một tiếng, buông tav ngửa mặt lẻn trời té xuống.

Lý Thế Dân rút trường kiếm ra, mang ra một chùm máu tươi, trong lòng ngơ ngẩn. Hắn mặc dù thống hận Lý Nguvên Cát tới cực điểm, nhưng khi thấv hắn ngã xuống, vẫn khó có thể tin.

Bụng tuy là chồ hiểm, nhưng một kiếm đám trúng, khó có thể chết ngav. Lý Nguvẻn Cát té ngã trên mặt đất. xanh cả mặt. trong bụng chảv ra máu. lại cũng là màu đen.

Vươn tav. chi vào Lý Thế Dàn. Lý Nguvên Cát run giọng nói: “Ngươi... thật ác độc!” Hắn đầu nghiêng một cái. không còn tiếng động.

Trường Tòn huvnh đệ sau khi bổ nhào qua. cùng đà kinh hài đứng tại chỗ, chưa bao giờ nghĩ đến qua cục diện lại chuvầi tiếp đột ngột như vậy. Trường Tôn Vò Kv còn không dám tin tưởng sự thật trước mắt. vươn tay đi kiểm tra hơi thờ của Lý Kiến Thành, vừa sờ đột nhiên rút tav về, sắc mặt tái nhợt, thắp giọng nói: “Thái tử đà chết”.

Thái tử cứ như vậy mà chết? Thái tử cứ như vậy vô thanh vỏ tức mà chết? Tắt cả mọi người khó có thể tin. cũng không thể không tin.

Lý Thế Dân trong óc trống rồng, nhẹ buông tay. tiếng leng keng vang, trường kiếm rơi xuống đất. lẩm bẩm nói:“Không, không phải ta giết Kiến Thành!'’

Những người hầu kia lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nhất tề một tiếng hô. muốn bõ chạv về bốn phía. Trường Tôn Hẳng An hướng về phía Đoạn Chí Huyền nháv mắt, Đoạn Chí Huvển như diều hâu xoav người, đã đến cửa phủ đệ. rút đao chém tới. Hắn xuất đao cực nhanh, thoáng qua chém mấy người. Trường Tôn Vô Ky tinh ngộ lại, lập tức gia nhập trong trận tàn sát nàv. Trường Tôn Hẳng An. Trường Tôn Vô Kv cộng thêm Đoạn Chí Huvền còn có Trịnh Nhân Thái, Lý Mạnh Thường cùng mấy thân vệ, mồi người hai mắt đỏ hồng, ngăn chặn hai đẩu. rất nhanh đem gia đinh của Lý Nguyên Cát trong ngõ nhò. còn có mấy thân vệ của Lý Kiến Thành chém giết hầu như không còn.

Lý Kiến Thành khi ỡ tại Bách Bích, bên người hộ vệ rất nhiều, ôn Phong Nhà vì sợ hắn bị Lý Huyền Bá hại chết, lúc này mới trọng điểm bảo vệ. Nhưng sau khi trờ lại kinh thành, tắt nhiên đà thả lòng rất nhiều. Lý Kiến Thành nghe Lý Thế Dán hướng về phía phủ đệ Lý Nguyên Cát đánh tới. vội vàng đuổi theo, bất quá chi dẫn theo mấy tên thủ hạ. thầm nghĩ khuyên can, nào đàu nghĩ đến đánh nhau, không ngờ không minh bạch chết ỡ chồ nàv.

Mấy người đều là hạng người dũng mãnh, thì những gia đinh thân vệ này có thể địch lại, sau khi giết sạch những người này. Trường Tôn Hẳng An cùng Đoạn Chí Huyền lại đi vào trong phủ đệ. hiển nhiên một mặt là giết người diệt khẩu, một mặt khác là muốn tìm Trường Tôn Vô Cấu. Trường Tôn Vó Ky trường kiếm nhỏ máu. đi đến trước mặt Lý Thế Dân. thấp giọng nói: “Tần vương, tắt cả đều đã giải quvết”.

“Giải quyết cái gì?” Lý Thế Dân vừa nhìn mọi nơi. sắc mặt đà biến.

Lý Mạnh Thường nhặt lên trường kiếm mà Lý Thế Dân làm rơi xuống, đột nhiên nói: “Trẽn thân kiếm này có độc. bẳng không Thái tử sẽ không chết như vậy”.

Trường Tôn Vô Kv cầm lấv trường kiếm, thấy bên cạnh còn có một người hấp hốL một kiếm đâm vào trên mặt hắn, người nọ kêu thảm cũng không thể phát ra, nhưng trên mặt rất nhanh phát xanh rồi biến thành màu đen. trong vết thương chảy ra máu màu đen, cùng Lý Kiến Thành không có gi khác nhau.

Trường Tôn Vô Ky đột nhiên trong lòng băng giá. chậm rãi quav đầu lại trông qua. ánh mắt nhìn Lý Thế Dán đã không giống trước.

Kiếm là kiếm của Lý Thế Dân. trên thân kiếm có độc. nói Lý Thế Dân đà sớm mưu đồ từ làu, nhưng Trường Tôn Vô Kỵ hắn cũng không biết rò tinh hinh.

Lý Thế Dân thấv trên thân kiếm có độc thì ngẩn ra tại chỗ. thấv ánh mắt Trường Tôn Vô Kỵ, thi kêu lên: “Không phải ta hạ độc”.

Trường Tôn Vô Ky cười khổ một tiếng, “Tần vương, hiện tại là người hạ độc hay không, thật ra cũng khôngphài là vấn đề!”

“Nhưng đúng là ta không hạ độc. ai lại hại ta?” Lý Thế Dân trong lòng một hồi mỡ mịt.

Trường Tôn Vô Kỵ thẩm nghĩ sự tình đà đến tình trạng này. ngươi cũng không cằn tự làm khồ minh không thùa nhặn, thấp giọng nói: “Tần vương, trước mắt muốn bảo toàn bản thân, chi có đi gặp Thánh Thượng..Hắn nói chưa xong. Trường Tôn Hẳng An đà từ trong phủ đệ bước nhanh ra, mũi kiếm nhó máu. hiển nhiên là vừa rồi lại giết mấv người, tròng thấy Lý Thế Dân nói: “Thế Dân. trong phủ không có tìm được Vô cấu. chi có một nữ nhân khác đă bị lột sạch. ta... đà giết. Chí Huvền đang tìm người sống khác, ta tới thông báo cho các ngươi trước”.

Lý Thế Dân trong lòng trầm xuống, cười khổ nói: “Cẩn gì phải giết hết?”

Trưởng Tôn huvnh đệ liếc nhìn nhau, lại nhìn về phía Trịnh Nhân Thái cùng Lý Mạnh Thường ỡ một bên. hai người đều quỳ xuống, cùng kêu lên: “Chúng ta nguyện đi theo Tần vương, hai vị công từ. vượt lửa quá sòng, cùng không chổi từ!”

Trưởng Tôn huvnh đệ mặc dù không bẳng Trường Tôn Thuận Đức, nhưng ờ lúc này cái nhìn đều giống nhau, trước mắt đà không quan tâm quán Tâv Lương, ủng hộ Lý Thế Dân. bảo trụ Trưởng Tôn gia mới là nội dung quan trọng đệ nhất. Cho nén bọn họ quyết định thật nhanh giết người diệt khẩu, đuổi tận giết tuyệt.

Trường Tôn Hẳng An nói: “Tẩn vương, chúng ta vừa rồi giết những ngưỡi đó. chính là vì đề phòng tiếng gió lộ ra. Nhưng có thể lừa gạt được nhất thời. lừa không được một đời”.

“Lừa gạt cái gi?” Lý Thế Dân hỏi.

“Đương nhiên là trước không để cho Thánh Thượng biết” Trường Tôn Vô Ky không chút do dự nói: “Dưới mắt Tần vương giết Thái tử. Tề vương... ngươi nói... Thánh Thượng sẽ như thế nào?”

“Hắn..Lý Thế Dân rùng minh một cái, thẩm nghĩ minh và Huvển Bá không phải con của Lý Uvẻn. lại tự tay giết hai đứa con trai của Lý Uvên, Lý Uvên còn không đem mình chém thành thịt vụn?

“Tiên hạ thủ vi cường!” Trường Tôn Hẳng An nói: “Tằn vương nếu như còn do dự, chi sợ ta và ngươi đều sẽ bị tai họa ngập đầu”.

Lý Thế Dân trông thấy hai người thẩn sắc nghiêm nghị, trong lòng cũng chợt lạnh hòi: “Nhưng... chúng ta thế đơn lực cô, làm thế nào diện thánh?’' Trong lòng thầm nghĩ, mình không phải là con của Lý Uvẻn. vô luận giải thích như thế nào thì độc cùng là ờ trên bảo kiếm, ai có thể tin tưởng mình?

Trường Tôn Vô Kỵ nghe Lý Thế Dân mỡ miệng, không tiếp tục cổ kỵ nữa nói: “Sự phát đột nhiên, chúng ta chi có thể phản ứng bẳng vũ trang!-’

“Phản ứng bẳng vũ trang?” Lý Thế Dân cau màv nói: “Nhưngbinh ờ đàu?”

Trường Tôn Vô Ky nói: “Tần vương, vương phủ của người vốn có mấy trăm hộ vệ, Trường Tôn gia chúng ta tại cắm cung cùng có nhàn thủ. Chúng ta đột nhiên làm khó dễ, phản ứng bẳng vũ trang, Thánh Thượng không đề phòng chúng ta. nhất định có thể thành. Tần vương chi cằn nói Nguvên Cát vũ nhục Vô cắu, người đi đòi người, cùng Nguvên Cát trờ mặt. Kiến Thành khuvên can. bị Nguvên Cát ngộ sát. người phẫn nộ ra tay, chém Nguvên Cát!”

“Điều này có thể được không?” Lý Thế Dân chuẩn bị không đủ. có phẩn do dự. Hắn quav lại Tâv Kinh vồn là muốn vi Lv HuvềnBá đòi lại côngbẳng. đồng thòi muốn hướng về phía Nguvên Cát lắv giải dược cùng hướng về phía Lv Uvên ngà bài, nào đâu nghĩ đến tinh hình chuvầi tiếp đột ngột, lại đến tinh trạng hôm nav. dù là hắn chiến trường trấn tĩnh, vào lúc này cũng không khòi tâm hoảng ý loạn.

Trường Tôn Vò Kv lại thể hiện tác phong gặp nguv khôngloạn. trầm giọng nói: “Không được cùng phải đi! Chúng ta là bị bức không thể không giết người, theo lý... cùng không có gi” Hắn nói mặt không đò tim không đập nhanh, lại nói: “Thái tử đà chết. Tẩn vương người vào cung, nếu có cơ hội. thì cần bức Thánh Thượng lặp người làm Thái từ. sau đó đem ngòi vị hoàng đế truyền cho người”.

Lý Thế Dân đau đẩu nói: ‘‘Nhung dưới mắt... quốc nạn lãm đầu. cho dù truyền ngôi cho tạ ta làm sao có thể kháng cự sự tấn công của quân Tây Lương? Nếu thoáng qua binh bại. chi là sựtinhhổ thẹn sớm muộn mà thôi. Talàm nhưvậy... cóphảilà có điểm hơi quá?”

Trường Tôn Vô Kỵ giận dữ nói: “Nếu như Tẩn vương không đồng ý chủ ý này. ta chi có một biện pháp khác’'.

‘Biện pháp gì?”

“Đó chính là ngươi và ta tự trói cánh tay. đi tới trước mặt Thánh Thượng thinh tội. mặc cho số phận" Trường Tôn Vô Ky nói.

Lý Thế Dân suy nghĩ thật lâu. vẫn không thể định ra chủ ý. Trường Tôn Hẳng An ỡ một bên cười khồ nói: “Giết Thái tử, trước mắt tội của chúng ta đểu là tử tội. có thể đi được bước nào thì hav bước đó. Quán Tâv Lương khi nào thi đánh tới còn chưa biết được, nhưng chúng ta nếu không phát động, chi sợ rắt nhanh sè bị mất mạng. Nếu có thể tránh được khó khăn lần này, còn muốn biện pháp ứng phó quân Tâv Lương, chi có thể nói đi bước nào tính bước đó. Là lặp tức chết ngav hav chờ đợi thời cơ, chi có thể do Tần vương định đoạt”.

Lý Thế Dân nghĩ trước nghĩ sau. chi có thể đồng ý với sách lược này, lại hỏi: “ờ trong thành từ lực lượng vũ trang nào mà các người có nhàn thù?”

Trường Tôn Vô Ky tinh thần chấn động, từng chữ nóira: “Huyền Vũ môn!”

Bạn đang đọc Giang Sơn Mỹ Sắc của Mặc Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 61

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự