Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Chương 44 - 45 - 46

Bạn đang đọc Gia tộc ma cà rồng (Tập 4) của Melissa De La Cruz

Phiên bản Dịch · 5371 chữ · khoảng 19 phút đọc

Chương Bốn Mươi Bốn

Mimi

Quán cafe Starbucks ở góc đường Số Năm và Chín mươi lăm đã đóng cửa, nên Mimi phải đi bộ qua một vài khu nhà để tới EuroMill, một quán cafe kiểu “hotique” được yêu thích mới mở gần đây. Quán EuroMill đã nâng văn hóa cafe sành điệu lên một cấp độ mới. Họ có một cái kẹp thực đơn dày nơi khách hàng có thể lựa chọn loại hạt, cách xay, thậm chí cả cách mà các hương liệu được “chiết suất” (làm nhỏ giọt bằng tay, bằng ống xi phông, ép kiểu Pháp, hay “solo”).

Không gian giống như một phòng trưng bày nghệ thuật: những bức tường trắng với những tấm bảng đen vuông, những cỗ máy xay cafe với máy chế biến espresso sáng bóng tới mức lấp lánh, phản chiếu những tác phẩm nghệ thuật trưng bày.

- Xin hỏi, cô muốn dùng gì ạ? – Người nhân viên pha chế đeo khuyên mũi hỏi.

- La Montana, vòng xoay chậm – Mimi nói, nghĩa là cô muốn một li cafe rang kiểu El Salvador chảy xuống từ từ kiểu Pháp – Hai ly. Mang về. Ồ, và một cái kia – cô nói, chỉ vào một cái bánh sừng trâu socola bên trong tủ kính trưng bày.

Một tiếng huýt sáo bất thình lình thu hút sự chú ý của cô. Một trong số những cái bàn ở trung tâm, giữa các nhà văn đang gõ máy tính xách tay và đám học sinh trường tư đang tranh thủ ăn bữa sáng với cafe latte của mình, tất cả thành viên nhóm Venator của cô trước đây đang ngồi.

- Xin chào, các chàng trai – Mimi mỉm cười nói. Mới chỉ một tháng kể từ khi bốn người bọn họ chiến đấu với bọn buôn lậu ma túy người Brazil và đám Máu Bạc trong rừng thôi sao?

Cô nhận được một nụ cười nhe răng từ anh em nhà Lenox, những người nhanh chóng rời đi. Ted thậm chí còn vỗ vào lưng cô.

- Force – Kingsley gật đầu. Anh ta đá cái ghế bên cạnh mình ra xa cái bàn để cô có thể ngồi xuống.

- Để tôi đoán xem nhé. Cafe conleche? Bốn viên đường? – Mimi cười điệu đà khi cô cố gắng ngăn lũ côn trùng đang ngọ nguậy trong bụng.

Bọn họ đã không gặp nhau kể từ khi về tới New York. Những gì đã xảy ra ở Rio hãy để lại ở Rio, đó không phải là cách người ta thường nói sao? Nếu như cô đã nghĩ rằng Kingsley sẽ tìm gặp cô sau đó, thì cô đã sai. Cô quan tâm tới cái gì chứ? Sau cùng thì nó chẳng phải là vấn đề và bây giờ nó thật sự không còn là vấn đề nữa.

Kingsley đưa cốc của mình cho cô.

- Quay trở lại trường, anh chịu đấy? Năm cuối hả? – Anh ta trêu chọc – Em biết không, có một chuyện rất hài hước... Anh chưa bao giờ đi học trung học. Ý anh là, chưa bao giờ có cảm giác thực sự. Lần đầu tiên anh đi học trung học là khi anh được phân công tới học ở Duchesne.

- Đừng nói với tôi là anh đã bỏ lỡ nó – cô đùa. Cô băn khoăn không biết Kingsley bao nhiêu tuổi rồi. Các Máu Bạc giống như những người Bất tử mãi mãi, bọn họ được tự do với những vòng đời. Họ không có tuổi, gần như thể bọn họ bị đóng băng thời gian. Cô đã biết một chút về tiểu sử của Kingsley: anh ta đã bị “vấy bẩn” vì một Máu Bạc ở Rome, nhưng đã được chính Michael tha thứ và chào mừng quay trở lại với cộng đồng Máu Xanh.

- Có lẽ một chút. Những thông báo nhỏ bắt đầu một ngày. Tất cả những điều tư vấn đồng đẳng. Rất thực tế - Anh ta nhe răng cười để cô biết rằng anh ta đang nói đùa, nhưng chúng không khiến cô vui.

Người pha chế cafe nói to từ quầy:

- Hai li xoáy!

- Chúng là của tôi! – Mimi nói, lấy tờ hóa đơn thanh toán của mình. Một vài điều chẳng hề thay đổi thậm chí nếu đây không phải là một cửa hàng Starbucks, cafe vẫn được đựng trong một chiếc li to cỡ cái bình.

- Tôi phải đi đây, nếu không tôi sẽ bị muộn mất – cô nói với Kingsley. Cô nhặt cái túi xách của mình và vắt nó lên vai, cầm hai chiếc li đồ uống được đựng trong một cái khai giấy bìa.

- Anh đã nghe về lễ kết hôn – Kingsley khẽ nói. Anh ta đặt cốc cafe của mình xuống và ra dấu cho một nhân viên nữ phục vụ khác.

- Forsyth đã nói với anh.

- Đúng vậy. Ông ta giải thích rằng vì Charles vẫn còn mất tích khi làm nhiệm vụ, ông ta sẽ để em đi.

- Thì sao? Có chuyện gì với nó nào? – Cô thách thức.

Kingsley mỉm cười ngọt ngào.

- Không có gì. Anh chỉ muốn chúc mừng em thôi. Em sẽ là một cô dâu xinh đẹp.

Bây giờ thì đến lượt Mimi đỏ mặt lạ thường. Cô không biết cô đã mong chờ điều gì. Anh ta cầu xin cô sao? Yêu cầu cô ta đừng kết hôn với Jack sao? Thật lố bịch. Không thể nào. Kingsley là người giống hệt như cô: ích kỉ, nguy hiểm, không chịu được việc phải tuân theo những thứ quy tắc luật pháp. Cô có muốn anh ta có tình cảm gì đó với cô không khi cô chẳng có cảm giác gì với anh ta?

Cô nhìn anh ta chằm chằm, hai gò má cô dần nóng bừng. Anh ta nhìn lại cô một cách điềm tĩnh.

- Thật buồn cười, tôi không biết tại sao tôi lại để ý tới nữa – Mimi nói, và cô nhanh chóng rời khỏi quán cafe.

Một năm trước, khi Mimi quay trở lại New York từ Rio, cô thậm chí đã chẳng có thời gian mà nghĩ tới hôn lễ. Tất cả mọi thứ đã bị hủy bỏ ngay lập tức. Nó không đúng lúc, sau những gì đã xảy ra, cô và Jack đã quá sốc để nghĩ tới chuyện đó. Các khoản đặt cọc bị mất, váy áo của cô được cất vào kho. Một tuần sau cô đã đối chất với anh ấy về vụ tình cảm nhỏ bé của anh với con bé máu lai, và bọn họ đã hòa giải. Bất kể sự việc xảy ra như thế nào, Schuyler đã không còn là vấn đề nữa rồi: con nhãi ranh đó đã rời bỏ New York và Jack. Cô ta đang theo bước của mẹ mình, đương đầu với một vài kết cục bi thương đau khổ, Mimi hi vọng thế.

Nhưng sự vắng mặt của Schuyler thay vì khiến cho mối quan hệ của họ sâu đậm hơn, thì cuối cùng lại khiến hai người cũng cảm thấy cô đơn dù ở cùng nhau, tạo ra khoảng cách giữa họ. Nhưng lần này, Mimi mới là người rút lui. Cô không muốn mình là sự lựa chọn thứ hai. Cô không muốn Jack ở bên cô chỉ vì anh không thể ở bên người mà anh thực sự yêu.

Giành được Jack thì với cô cũng sẽ là một chiến thắng với cái giá quá đắt. Mimi muốn anh ấy phải yêu cô và thật sự yêu cô. Nhưng mỗi ngày, dường như anh chỉ lặp lại công việc mà mình luôn làm: cung cấp dịch vụ hộ cho người bạn đời của họ, xoa dịu nỗi lo sợ của cô bằng những lời nói dối, trong khi đôi mắt phản bội anh hiện ra sự thật rõ ràng: rằng trái tim anh vẫn thuộc về người khác.

Và vì thế nên cô đã trốn chạy. Cô đã gia nhập nhóm Venator. Cô đã rời bỏ anh. Để xem anh sẽ làm mọi thứ tốt thế nào khi không có cô. Cô muốn anh nhớ cô. Cô muốn anh phải nhớ cô để anh hiểu được chính xác cô có ý nghĩa với anh đến chừng nào. Cô đã nghĩ rằng nếu cô bỏ đi, anh sẽ nhận ra hướng đi sai lầm của mình, và phát hiện ra mối gắn kết sâu đậm giữa họ. Cô cũng đã có thể ở nhà.

Nhưng chẳng có gì thay đổi. Jack đã đi con đường của anh và cô đi con đường của cô. Khi cô nói với anh về yêu cầu của Forsyth, anh đã chấp nhận ngày kết hôn mới của họ mà chẳng có ý kiến gì. Anh sẽ kết hôn với cô. Nhưng anh sẽ chẳng vui vẻ gì khi thực hiện nó: chú rể như một xác chết bước đi. Cô đã mệt mỏi về chuyện này.

Cô tìm thấy Jack đang đứng ở góc đường, chiếc túi đeo chéo của anh được vắt trên vai. Anh ấy thực sự cần phải cắt tóc, cô nghĩ.

- Của anh này – Cô đưa cho người anh sinh đôi của mình li cafe.

- Cảm ơn.

Họ đi bộ tới trường, những bước đi của họ dễ dàng hợp nhau. Thậm chí kể cả sau một năm xa cách, họ vẫn thật đẹp đôi khi ở bên nhau. Họ đã luôn gắn bó chặt chẽ với nhau theo một cách kì cục mà chẳng cần tới một nghi lễ chính thức.

- Bánh sừng bò của anh nữa này. Có thể nó không ngon bằng ở Paris, đúng không? – Mimi hỏi.

Jack cắn một miếng.

- Nó ổn mà – Anh nhún vai. Khi cô nhắc tới Paris, môi anh run run, giống như khi anh buồn.

Nhưng lần đầu tiên trong một thời gian rất dài, Mimi chẳng hề quan tâm chút nào tới điều đang khiến anh phiền muộn.

Chương Bốn Mươi Lăm

Bliss

Bliss đọc tin nhắn của mình. Ngón tay cái của cô do dự đặt trên phím TRẢ LỜI, nhưng cuối cùng cô để điện thoại của mình ra chỗ khác. Không. Ở xung quanh cô sẽ không an toàn. Cô không muốn thêm một người bạn nào nữa của mình phải đau đớn vì cô.

- Xin lỗi – cô nói, khi cô thấy cô Murray nhìn về phía mình.

- Vui vì thấy em quyết định tham gia với chúng tôi – Cô giáo của cô nói kèm theo một nụ cười nghiêm nghị.

Bliss không cần bị nói tới lần thứ hai. Các nền văn minh cổ đại đã nhanh chóng trở thành lớp học yêu thích của cô, và cô không muốn bỏ lỡ một buổi học nào của môn này. Nó giống như một chương trình đặc biệt hấp dẫn trên kênh truyền hình Lịch sử, ngoại trừ việc không có những hình ảnh tái hiện lại tồi tệ. Trong vài tuần gần đây họ đã nghiên cứu khá nhiều chủ đề thú vị khác nhau như mẫu hệ Etruscan (những phụ nữ trẻ tuổi Etruscan nắm quyền cai trị - theo đúng nghĩa), lễ tang của người Ai Cập và bốn kiểu tình yêu theo những người Hy Lạp cổ đại (từ lí tưởng thuần khiết tới đam mê), những ý tưởng đó đã liên quan tới sự hình thành của văn hóa phương Tây như thế nào.

Chủ đề hôm nay là sự lên ngôi của hoàng đế La Mã thứ ba. Caligula. Khi cô Murray giao nhiệm vụ cho Allison Ellison tuần trước, đã có khá nhiều tiếng cười khúc khích phát ra. Hầu hết cả lớp đã quen thuộc với một bộ phim nào đó được chiếu trên truyền hình cáp. Hay nếu không giống như Bliss, họ đã biết những điều cơ bản về danh tiếng của vị hoàng đế đó: tình dục đồi trụy, điên rồ, độc áo.

- Chủ đề của em hôm nay... xin thứ lỗi cho em, thưa cô Murray... vì lớp học này được gọi là Các nền văn minh cổ đại và thuở sơ khai của phương Tây, sẽ là phương Tây – hay ý niệm về nó – thực sự đã chết với cuộc ám sát của Caligula – Allison bắt đầu. Cô gái cao dong dỏng đứng trước tấm bảng đen và đọc một cách tự tin từ những tấm thẻ thông tin của mình.

- Lí thuyết thú vị đây. Hãy làm ơn giải thích – cô Murray nói, ngồi dựa vào phía trước bàn của mình ngay trước phòng học.

- Như tất cả chúng ta đều biết, Caligula đã bị ám sát bởi một âm mưu mà đứng đầu là các thành viên của Hội đồng nhà nước cao cấp. Họ đã đâm ông ta rất nhiều nhát. Khi những người lính bảo vệ trung thành với hoàng đế tới nơi thì ông ta đã chết. Hội đồng nhà nước cao cấp sai đó đã cố gắng khôi phục lại nền Cộng hòa La Mã, nhưng quân đội đã không ủng hộ họ - bọn họ vẫn trung thành với hoàng đế. Với sự giúp đỡ của Pháp quan, họ đã đưa Claudius lên làm hoàng đế.

- Vậy em đang nói rằng cái chết của Caligula đã đi ngược hoàn toàn lại điều mà Hội đồng nhà nước cao cấp đã định? – Cô Murray hỏi lại.

Allison gật đầu một cách đầy hứng thú.

- Cái chết của Caligula đã kéo theo cái chết của tư tưởng về nền Cộng hòa. Hoàng đế không thể sai được. Người dân đã đau lòng vì vị hoàng đế bị giết hại của họ, dù cho những kẻ thù của ông ta có nói rằng ông ta độc ác hay tàn bạo tới đâu. Và với cái chết của Caligila, cái chết của nền Cộng hòa cũng được khẳng định lại một lần nữa. Những người La Mã không bao giờ cố gắng mang nó trở lại sau đó.

- Thành công lớn nhất của Hội đồng nhà nước cao cấp, như vậy, trong việc giết hại hoàng đế là củng cố vững chắc hơn lòng trung thành của nhân dân với hoàng đế - Allison nói – Điều đó thật mỉa mai, phải vậy không? Đặc biệt khi nó không phải là vụ mưu hại đầu tiên trong cuộc đời của Caligula. Agrippina và Julia Livilla – các chị gái của ông ta đã cố gắng giết chết ông ta trước đó, nhưng thất bại. Bọn họ đã không thành công và bị lưu đày. Nhưng Hội đồng nhà nước cao cấp đã thành công trong việc đó.

Có một cánh tay giơ lên.

- Tôi đã nghĩ rằng Caligula đã... ừ, cậu biết đấy, gần gũi với các chị gái của mình – Bryce Cutting nói bóng gió với một nụ cười tự mãn.

Lần này, cô Murray xen vào:

- Ông ta chắc chắn “gần gũi,” như em nói, với cô em gái Drusilla. Bà ấy đã được đối xử như người đứng đầu hậu cung của ông ta, và khi bà ấy qua đời, ông ta đã than khóc về sự mất mát như một người góa vợ, thậm chí ông ta đã bắt Hội đồng nhà nước cao cấp coi bà như một vị thần. Nhưng cho dù họ có gần gũi gắn bó theo một ý nghĩa Kinh thánh, thì lịch sử đã mơ hồ về vấn đề đó. Cả lớp hãy hiểu rằng giống hệt như bây giờ, bọn họ cố gắng bôi nhọ những người cai trị họ với những tai tiếng về tình dục và tất cả các kiểu dối trá tục tĩu. Nếu các em tin một nửa những gì các em đã đọc thì tất cả mọi người đều là những kẻ trụy lạc tình dục theo cách cổ xưa. Có thể Caligula và Drusilla là những người yêu nhau. Hay có thể họ đơn giản chỉ muốn củng cố sức mạnh của mình, để thống trị như anh trai và em gái, giống như các bạo chúa Ai Cập.

Bliss ngẩng lên khỏi cuốn vở của mình. Vì một vài lí do nào đó, cô có cảm giác cô không phải đang nghe về những nhân vật lịch sử xa xưa đã yên nghỉ trong quá khứ và trong những trang sách lịch sử. Thay vào đó, khi cô nghe đến những cái tên Drusilla, Agrippina, và Julia Livilla, cô cảm thấy da mình ngứa ngáy. Họ là những người mà cô đã biết.

Dylan, em nghĩ là em đang gần đến rồi. Em nghĩ đây là việc khiến em có ý nghĩa...

- Cảm ơn, cô M. – Allison nói – Dù sao đi nữa, với ba phần của bài thuyết trình của em, em muốn nói thêm rằng mặc dù tất cả chúng ta đều gọi ông ta là Caligula, thì đó cũng chỉ là một biệt danh, mà ông ta có thể không thích cho lắm vì nó có nghĩa là “Bốt nhỏ.” Tên thật của ông ta giống hệt như tên của Julius Caesar. Họ đã gọi ông ta là Gaius.

Gaius. Đúng vậy. Đó là thứ mà bọn họ đã dùng để gọi vị khách.

Allison đã hoàn toàn đúng. Ông ta khinh bỉ cái biệt danh đó.

Bliss cảm giác như thể tất cả mọi thứ đang quay trở lại quá nhanh và quá sớm – những kí ức đổ xuống như những bông tuyết, sáng rõ và lấp lánh trong đầu cô – nhưng đây là những kí ức của vị khách: Rome, những ngày cuối cùng, lừa dối, và phản bội. Đầu tiên là với các chị gái của ông ta – Agrippina ông ta có thể hiểu (Bliss đã kinh ngạc khi thấy hình ảnh của Agrippina nhìn lại cô với đôi mắt của Mimi Force) – Agrippina và Valerius đã đứng về phe Cassius chết tiệt đó hay bất cứ cái tên nào mà họ gọi Michael khi đó. Nhưng Julia! Sao con bé có thể làm điều này với ông ta – cô em gái bé bỏng của ông ta, đứa trẻ ít tuổi nhất – con bé còn quá trẻ khi bị nghi ngờ lần đầu tiên, và chính con bé là người đã thu hút sự chú ý của Cassius trong hành động tồi tệ của hắn ta – Julia Livilla... Julia mới ghét cái tên đó làm sao – con bé đã từng nói rằng nó khiến con bé nhớ lại bà cô đáng ghét của mình, người đã coi thường con bé. Con bé đã muốn được gọi bằng một cái tên khác...

Sophia.

Ông ta đã rất gần gũi. Quá gần gũi để nhận ra sự thật về giấc mơ của mình. Ông ta đã tới quá gần, chỉ để Cassius phá hủy mọi thứ...

Trong suy nghĩ của mình, Bliss thấy điều mà vị khách đã thấy khi đó. Một con đường mòn. Một con đường quanh co sâu dưới thành phố của Lutetia, xuyên qua những đường hầm sâu trong lòng đất, một con đường khúc khuỷu dần xuống lòng đất, tới chỗ một nhóm những con quỷ đang cúi đầu trước vươn miện của ông ta... Ông ta lại đứng lên lần nữa, oai nghiêm và huy hoàng, một lần nữa là Hoàng tử của Thiên đường... mãi mãi. Cả thế giới sẽ rung chuyển và co rúm vì sợ hãi. Những dòng sông sẽ biến thành máu và các kị sĩ sẽ được giải phóng... Sẽ không một ai thoát khỏi đội quân của Satang.

Đây là cuộc khủng hoảng ở Rome.

Bliss há hốc miệng vì kinh ngạc.

Những con quỷ. Những cái chết. Sự mục nát. Tất cả điều này đã từng xảy ra trước đây.

Và nó sẽ lại diễn ra. Trừ khi...

Cô chớp mắt. Cô đang ngồi trong phòng học, Allison đã kết thúc bài thuyết trình, mọi người đang cất sách vở và giấy tờ vào túi xách của mình. Cô Murray đang nhìn cô tò mò.

- Em ổn cả chứ, Bliss?

- Vâng ạ - cô đáp – Em chỉ... Em nghĩ em đã quên không ăn sáng.

Cô Murray gật đầu.

- Em biết đấy, Bliss, rằng nếu em thấy mình cần có ai đó để nói chuyện, thì lúc nào cô cũng sẵn sàng.

Bliss gật đầu. Các giáo viên ở Duchesne luôn luôn cực kì nhạy cảm. Chủ trương của trường là tiếp cận bằng “tất cả các tay.” Họ không chờ đợi các học sinh gặp rắc rối tự tìm đường tới với những chỉ dẫn của văn phòng tư vấn.

- Chắc chắn rồi, cô M. Cám ơn cô.

Cô Murray mỉm cười với Bliss quá tử tế khiến cô thấy chính mình đang nói, mặc dù cô đã định không nói gì cả.

- Nó chỉ... Em có chuyện này, thấy... và em đang lo lắng về chuyện lôi bạn em vào nó... nhưng em có cảm giác rằng cô ấy là người duy nhất có thể giúp đỡ em.

- Tôi hiểu – Cô Murray khoanh tay – Đôi khi cầu khiến sự giúp đỡ lại là tốt đấy Bliss ạ. Và những người bạn là những người duy nhất chúng ta có thể tin tưởng khi chúng ta gặp rắc rối. Dù sao đi nữa thì đó chính là lí do mà họ ở đó. Tôi chắc chắn bạn của em sẽ vui mừng vì em đã tìm tới cô ấy.

Bliss gật đầu.

- Em nghĩ... Em nghĩ là cô đúng.

- Tốt – Cô Murray mỉm cười. Trong một khoảnh khắc, cô ấy gợi cho Bliss nhớ tới một ai đó, nhưng cô không thể tìm ra đó là ai.

Bliss lôi điện thoại di động của mình từ trong túi xách ra. Giáo viên lịch sử của cô đã giúp cô ra một quyết định. Cô không thể làm chuyện này một mình, anh em sinh đôi nhà Force cũng chẳng giúp gì được. Cố gắng để có một cuộc nói chuyện tử tế với Jack là không thể. Cậu ta bước đi hiên ngang khắp các sảnh của trường Duchesne với bước chân mệt mỏi và không khí buồn rầu, như thể thương tiếc vì sự mất mát một điều gì đó quý giá. Cậu ta cũng hiếm khi mỉm cười nữa. Thậm chí Bliss thấy cậu ta mắng vào mặt một nhóm học sinh mới vì họ chắn ngang đường cậu ta, điều hoàn toàn không giống cậu ta chút nào. Jack luôn luôn tử tế với các học sinh mới.

Còn Mimi, Bliss đã cảm thấy mong muốn được giãi bày tâm sự ở cô ấy, nhưng cho tới giờ tất cả những gì Mimi muốn nói chuyện là về son môi và quần jeans, Bliss sẽ chẳng có cách nào hướng được câu chuyện theo một chiều nghiêm túc hơn. Mimi trước đây đã từng hứng thú với Hội Kín, nhưng bây giờ cô ấy cư xử như thể cô ấy chẳng mấy quan tâm tới điều gì xảy ra với gia tộc Máu Xanh.

Nhưng còn có ai đó có thể giúp đỡ cô. Một ai đó có thể hiểu. Ai đó cũng có liên kết mật thiết với tất cả mọi chuyện đã xảy ra, giống như cô vậy, và ai đó xứng đáng được biết tất cả mọi chuyện. Cô không thể che giấu bạn mình thậm chí nếu cô muốn điều đó. Cô ấy cũng là một phần của chuyện này.

Bliss soạn nhanh một tin nhắn trả lời trên màn hình.

Chương Bốn Mươi Sáu

Schuyler

Schuyler đã quen với những câu chuyện đáng sợ về nền giáo dục công Hoa Kỳ: các phòng học quá tải, học sinh phạm tội, giáo viên thờ ơ. Cô không biết điều gì đang đợi mình: những bức tường kín hình vẽ graffiti? Máy dò kim loại? Mấy tên đầu gấu lang thang đánh những nạn nhân vô tội trên hành lang?

Bây giờ đã là đầu tháng 10, khi cô bước vào trường, một tòa nhà bình thường trên phố 22, cô đã cố gắng để trông không quá ngạc nhiên. Trông nó có vẻ nghiêm túc. Các máy dò kim loại được lắp chìm ở lối vào, để học sinh không cảm thấy họ đang đi vào một nhà tù. Bạn phải đi qua một cái máy dò kim loại trước khi vào bảo tàng Met, đúng không? Không phải ở đây có thứ gì giống như Met, nhưng nó cũng không khác những miêu tả của Jonathan Kozol là mấy. Cô lo liệu để tham gia một vài lớp nâng cao và các lớp học danh dự được gợi ý. Cô cũng có một ngăn tủ riêng, một giáo viên chủ nhiệm và một giáo viên tiếng Anh khá tốt.

Nhưng cho dù cô cảm thấy nhẹ nhõm vì Hamilton High vượt xa mong đợi của mình, khi cô bước qua những hành lang lúc nào cũng thoang thoảng mùi nước tẩy Dầu Thông, cô chợt nhận ra mình yêu Duchesne tha thiết tới mức nào. Đặc biệt khi bây giờ cô sẽ chẳng bao giờ có thể quay trở lại nơi đó.

Ít ra ngày mai cô cũng sẽ gặp Bliss. Schuyler quyết định thế là đã quá đủ rồi. Chỉ có một vài người mà cô có thể tin tưởng trên thế giới này và Bliss là một trong số đó. Cô háo hứng muốn gặp bạn mình, và băn khoăn không hiểu tại sao Bliss lại chờ lâu như vậy mới trả lời cô. Có lẽ rằng không phải thế - cô phải nói để Bliss hiểu, họ đã không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải bỏ đi. Oliver kể rằng ở trường Bliss thân thiện nhưng không quan tâm, cư xử như thể bọn họ chỉ quen biết và không gì hơn.

Thật đau đớn khi nghĩ tới chuyện tất cả mọi người đều đã quay trở lại Duchesne mà không có cô. Cô không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng cô có cảm giác rằng sẽ không có các lớp dự bị SAT và những bức thư chấp nhận tới sớm. Cô đang ở đây theo lời khuyên của ông ngoại: để học cách cư xử trong xã hội loài người mà không làm mất đi gốc gác ma cà rồng của mình.

Thứ Hamliton thiếu là một thư viện đúng nghĩa. Ôi, họ có một cái thư viện bé xíu, một căn phòng với kích cỡ của căn phòng chứa đồ trưng bày những cuốn sách S.E.Hinton cũ kĩ, với một dãy máy vi tính giới hạn nơi tất cả mọi người kiểm tra thư điện tử. Học ở nhà lúc nào cũng khiến Schuyler cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, một trong những điều mà cô yêu nơi ở mới của mình là nó ở không xa Thư viện công cộng New York.

Cô thích căn phòng đọc ở tầng hai, nơi các nhà văn làm việc – những con người gắn bó với thư viện. Ở đó luôn luôn yên tĩnh. Một buổi chiều sau một ngày dài với các lớp học, cô đang đi lên cầu thang chính thì thấy Jack Force đi xuống.

Trông chẳng có vẻ ngạc nhiên nhiều lắm khi thấy cô quay trở lại New York.

- Anh vui khi thấy em cuối cùng đã nghe theo lời khuyên của anh – anh nói như một lời chào. Anh không cười – Chào mừng sự trở về.

- Cảm ơn. Thật tốt khi được về nhà – cô nói, cố gắng làm ra vẻ lãnh đạm giống như anh. Jack đã để tóc mình dài ra một ít kể từ lần gần đây nhất họ gặp nhau, bây giờ anh không còn là một Venator nữa. Nó cuộn lại phía sau tai anh và trên cổ áo sơ mi – Anh đang làm gì ở đây vậy? - Ở Duchesne có một thư viện tuyệt vời... trên tầng thượng, với quang cảnh nhìn ra Công viên Trung tâm. Những gì không tìm thấy ở thư viện trường Duchesne thì có thể tìm thấy trong Kho Lưu trữ của ma cà rồng.

- Mẹ Trinity ở trong ban quản trị của Library Lions – Jack nói – Vì bà đang ở D.C., nên bà nhờ anh tham dự cuộc họp.

Schuyler gật đầu. Cô đã quay trở lại New York nhưng đã về quá muộn. Khi cô xem xét thư mời tối hôm đó, trái tim cô đã không đập loạn nhịp trong lồng ngực, miệng cô cũng không trở nên khô khốc, mắt cô cũng không rơm rớm. Cô đã từng mong chờ nó, theo một cách nào đó. Nhưng bây giờ thì cô mặc kệ những tin tức ấy.

- Về Hội Kín – cô mở lời – Bọn họ có...?

- Đừng lo về bọn họ. Bây giờ em đã được an toàn rồi. Oliver đã làm tốt công việc của mình với câu chuyện bất hòa với em. May mắn là không ai trong Hội Kín biết rõ hai người. Bởi vì nếu họ biết thì họ sẽ nhận ra hoàn toàn chẳng có chút sự thật nào trong đó. Cậu ta là một người bạn tốt của em.

Cô biết anh phải cố gắng mới nói ra được những điều đó, cô nghĩ cô sẽ đáp lại thiện ý đó.

- Vậy... Em nghe nói... chuẩn bị chúc mừng được rồi. Anh và Mimi.

- À. Đúng thế - Anh có vẻ hài lòng.

Schuyler hiểu họ sẽ không nói chuyện về những gì đã xảy ra giữa họ ở Paris. Nụ hôn đó. Dường như thể Jack đang đứng sau một tảng băng. Không thể chạm tới anh. Khuôn mặt anh lạnh lùng như đá. Anh đã ngăn cô lại. Anh đã cố gắng rất nhiều lần, và cô luôn từ chối anh. Trên phố Perry. Ở Paris. Anh sẽ không cho cô thêm cơ hội nào nữa, cô biết điều đó.

Cô đã tới quá muộn. Cô đã nghe theo lời trái tim mình và tới quá muộn, như mọi khi. Hai tuần nữa anh sẽ mãi mãi không thuộc về cô. Anh sẽ kết hôn với Mimi, nhưng ít nhất thì anh sẽ được an toàn. Đó là tất cả những gì mà cô muốn dành cho anh.

- Em mừng cho anh – cô nói vui vẻ - Thật sự, ý em là... em biết cô đơn trên thế giới này là như thế nào, em sẽ không muốn anh phải chịu điều đó.

- Cảm ơn. Anh cũng chúc em như thế.

Jack đứng nán lại trên cầu thang. Như thể anh đang định nói thêm điều gì đó, nhưng nghĩ nhiều hơn về nó. Vẫy tay chào rồi anh bỏ đi.

Schuyler đã quên mất mình tới thư viện để tìm gì. Cô khóc nghẹn. Ngay sau đó toàn bộ cơ thể cô bị run rẩy hệt như trước, nhưng lần này không phải tại căn bệnh liên quan tới quá trình biến đổi. Cô đã sai. Cô chẳng hề mạnh mẽ. Trái tim cô đang tan nát, cô có thể cảm thấy điều đó... chẳng có gì mãi giống như thế. Mắt cô ầng ậc nước, cô biết rằng nếu cô không dừng lại, thì cô sẽ sớm khóc thổn thức trên cầu thang này.

Vậy đây chính là cách kết thúc của một cuộc tình với một cuộc gặp gỡ tình cờ trên cầu thang công cộng. Một vài lời lẽ khách sáo và dối trá, dẫu cho thế giới của họ đang ngừng lại. Và thế rồi, với tất cả sự tự chủ mà cô lấy lại được, cô lau khô nước mắt, nhặt những cuốn sách của mình lên, và tiếp tục lên cầu thang.

Cô sẽ phải chịu đựng.

Bạn đang đọc Gia tộc ma cà rồng (Tập 4) của Melissa De La Cruz
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự