Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 389 Khương Thái Hư sống lại (thượng hạ)

Bạn đang đọc Già Thiên của Thần Đông
Phiên bản Dịch · 5039 chữ · khoảng 18 phút đọc

Nhóm Dịch: Lãng Khách

Nguồn: Vipvandan

CV Edit Text: Thụy An An

Mấy lão yêu nghiệt trải qua bốn ngàn năm không chết, tuyệt đối là hiếm thấy trên đời, tự nhiên biết được rất nhiều bí mật mà người thường không biết.

Nhưng mà một người trong đó nói ra ba chữ Đả Thần Tiên, quả thật làm cho Diệp Phàm khiếp sợ, chẳng lẽ trước kia hắn từng gặp qua Luyện Khí Sĩ?

ở một tinh không khác, trong thần thoại thượng cổ có một cái Đả Thần Tiên, khi Diệp Phàm phát hiện roi gỗ này liền cảm thấy rất giống, liền đặt cái tên này.

- Đả Thần Tiên là cái thứ gì?

lão yêu nghiệt khác khó hiểu hỏi đồng bọn bên cạnh.

Những người khác đều ngừng thở, chú ý láng nghe, cảnh tượng vừa rồi rất quỷ dị. Một tên tu sĩ nhỏ nhoi như Diệp Phàm lại đánh cho lão yêu nghiệt té ngã, quả là kinh người.

- Hai ngàn năm trước, ta gặp một người ở ngoài Bất Tử Sơn, hắn đeo một cái roi gỗ rất giống với binh khí kia.

lão yêu nghiệt này gặp được một tu sĩ kỳ lạ ở gần Bất Tử Sơn, đại chiến một trận bị thiệt thòi to, bỏ chạy té khói, nhớ rất kỳ thanh binh khí này.

- Cái roi gỗ kia từng làm ngươi bị thương?

Một lão yêu nghiệt khác giật mình.

Cách đó không xa, trong mắt lão yêu bị đánh bay bắn ra ánh sáng làm người ta sợ hãi, nhìn thẳng vào Diệp Phàm ở trong trận văn Đại đế.

- Ba tên hủ thi các ngươi có dám tái chiến?

Diệp Phàm cầm Đả Thần Tiên kêu la.

hắn không có lựa chọn khác, nếu trận văn Đại đế bị công phá, hắn cũng khó trốn được kiếp nạn, bởi vậy buông hết thủ đoạn.

Oong!

Thần niệm đỏ rực như ngân hà sôi trào mênh mông ập tới, một lão yêu khác ra tay, lực lượng thần thức khủng bố như sóng to vạn trượng xuyên qua hư không.

Thân thể bọn họ đã mục nát, nhưng lực thần thức đã thăng hoa đến trình độ không thể tưởng tượng, bất cứ kẻ nào nhìn thấy đều phải kinh hồn bạt vía.

Nhưng mà Diệp Phàm không sợ hãi, mặc kệ lực lượng thần thức ngập trời của ngươi, ta chỉ quất một roi liền có một chiêu dũng mãnh vô song.

Phốc!

Thần thức hải tung hoành rộng lớn như thủy triều tựa như bị Định Hải Châu trấn áp, không còn cuồng bạo, khoảng khác Đả Thần Tiên đánh xuống liền mạnh mẽ bổ ra.

Ầm!

Diệp Phàm bay ngược trở ra, bị lực lượng vạn quân chấn ra ngoài, vẫn như không có chuyện gì bay ra trăm trượng.

Còn lão yêu kia lại hét to một tiếng, bị đánh một cái bổ nhào, thiếu chút cám đầu té ngã, không khác gì lão yêu vừa rồi.

- Quả nhiên, là một món thần vật chuyén đánh thần niệm, đó là một kiện bí bảo!

lão yêu nghiệt ánh mắt nóng rực.

Bí bảo không phải vũ khí chính thống, mà là binh khí có công dụng đặc biệt, có lẽ uy lực của chúng không lớn, nhưng có được tác dụng cực kỳ đặc thù.

Ánh mắt rất nhiều nhân vật cấp Thánh Chủ đều nóng bỏng, nếu nghiên cứu thấu suốt binh khí này, mô phỏng khác ra đạo văn ẩn chứa trong đó lên binh khí khác, sẽ có diệu dụng vô tận.

- Dù là có kỳ trân thì thế nào, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, tất cả ngoại lực đều là hư ảo!

Một lão yêu nghiệt tiến lên, giữa mi bắn ra một tòa Linh Lung Tháp.

Tuy rằng thân thể của hắn hư thối, nhưng tòa tháp này lại tỏa sáng thần thánh như mài bằng thất thải lưu ly, bùng lên từng đạo thần quang ngũ sắc động lòng người.

Đoong!

Bảo tháp chấn động, hóa thành cầu vồng bảy màu nhảy vào trận văn Đại đế trấn áp xuống Diệp Phàm, thần niệm lão yêu ẩn chứa trong đó, chỉ cần thân tháp không vỡ thì hắn không sợ Đả Thần Tiên.

Đang!

Diệp Phàm vung roi gỗ quất lên thần tháp bảy màu, phát ra một tiếng vang chấn động, lập tức đánh bay bảo tháp ra ngoài như sao băng vụt ngang bầu trời.

- Xác sống, ngươi còn chưa đủ đô, không phải là đối thủ của ta.

Diệp Phàm nói khoác không biết xấu hổ, cố ý chọc giận.

Lúc này hắn đứng ở vị trí rất đặc biệt, thần niệm của lão yêu nghiệt chỉ có thể cố gang mò tới, bị trận văn cản trở không thể vận dụng toàn lực.

- Tiểu bối vô tri!

lão yêu nghiệt giọng âm lãnh, tế ra Thất Thải Lưu Ly Thần Tháp lần nữa, nhanh chóng phóng to ném tới Diệp Phàm, muốn thu lấy hắn.

Oong!

Ngón tay Diệp Phàm biến thành màu vàng nhạt, thần lực thân thể vô cùng vô tận, vung Đả Thần Tiên như có thể đánh nát vòm trời.

Đang!

Lần này Diệp Phàm dùng sức rất mạnh, thiếu chút nữa quất thần tháp về phía Hóa Long Trì, suýt nữa thoát khỏi lão yêu nghiệt nắm giữ.

lão yêu nghiệt có một loại xúc động muốn hộc máu, dù là Diệp Phàm có Đả Thần Tiên thì cũng không thể tạo thành uy hiếp tới họ, bởi vì ba người bọn họ quá mạnh mẽ.

Nhưng mà cái tên oát con này đứng rất thiếu đạo đức, làm cho hắn cố hết sức mới chạm tới, nhưng căn bản không dùng sức được, đánh đối phương không nổi.

- Tên xác sống ngươi rốt cuộc có được không?

Diệp Phàm tay cầm Đả Thần Tiên, bộ dáng khinh thường nói khoác không biết ngượng, chế nhạo lão yêu nghiệt:

- Không được thì ba ngươi cùng lên đi.

Ầm!

Ba lão yêu nghiệt sống đến tuổi lớn như thế, đã sớm không để ý quy củ cuộc sống, cứ làm theo ý mình, không cố kỵ suy nghĩ của người khác.

Một tòa Thất Thải Lưu Ly Thần Tháp, một cây Chiêu Hồn Phiên, một cây Bạch Cốt Trượng hóa thành thần quang lao tới, thề phải đập chết Diệp Phàm.

Không phải muốn bọn họ liên thủ đánh chết Diệp Phàm, mà là mỗi người đều muốn đè chết hắn, bởi vậy đều tự mình ra tay, không cần người khác nghĩ thế nào.

Đang... Đang...

Phía trước Hóa Long Trì như mở lò rèn, phát ra từng trận tiếng nổ lớn, ngón tay của Diệp Phàm hoàn toàn thành màu vàng, đánh ra lực lượng không gì sánh nổi.

ở xa xa, mọi người đều biến sắc, nhìn Diệp Phàm cảm thấy quái lạ, lực lượng thân thể của thiếu niên này quá mạnh đi chứ.

Ngay cả những nhân vật lão thành cũng có chút kinh hồn bạt vía, tự nghĩ nếu vật lộn với hắn thì cũng không chắc chiếm được tiện nghi.

Cái roi này được Diệp Phàm sử dụng thích hợp nhất, không thể dùng thần thức khống chế, chỉ có thể dùng thân thể nắm giữ, tựa như thần bình sáng tạo cho hắn dùng ở giai đoạn hiện tại, cầm Đả Thần Tiên vung lên gần như quất sụp cả hư không.

Oong!

Đả Thần Tiên khẽ run, Diệp Phàm im lặng vận dụng chữ Giai trong Cửu Bí, lực lượng thân thể tăng lên gấp mười, đột nhiên phát lực đánh bay ba món trọng khí về phía Hóa Long Trì.

Lúc này hắn cũng không biết đã vung bao nhiêu vòng, chẩn đến nỗi màng tai rung lên, cuối cùng đánh bay Thất Thải Lưu Ly Thần Tháp ra ngoài, thoát khỏi lão yêu khống chế.

Đang...

Khương Vân ra tay, dùng chiến thương gãy cố định bảo tháp, nhanh chóng phong ấn không cho nó giãy ra.

Khoảng cách quá xa, lại bị trận văn Đại đế cản trở, lão yêu nghiệt kia có lòng không sức, căn bản không thu lại được.

Mọi người đều chấn động, ngay cả ba lão yêu nghiệt cùng gần như không thể tin nổi, Diệp Phàm làm sao rèn luyện được lực lượng thân thể mạnh đến như vậy?

- Xác sống ngươi không được rồi!

Diệp Phàm cười khẽ, ngoác ngoác ngón tay.

Hắn biết, ngay cả có Đả Thần Tiên trong tay cũng không cách nào làm ba lão yêu nghiệt sống bốn ngàn năm này bị thương, hắn chỉ đang kéo dài thời gian mà thôi.

- Tiểu bối, cho ngươi đắc ý cuồng vọng trước.

Ba lão yêu nghiệt không dây dưa nữa, một lòng phá giải trận văn Đại đế, chuẩn bị vọt vào tiêu diệt hết mọi người.

Bất luận Diệp Phàm khiêu khích như thế nào thì bọn họ đều mặc kệ, cuối cùng Khương Vân cầm Đả Thần Tiên tiến lên chống lại ba lão yêu nghiệt, vẫn không làm gì được bọn họ.

Mọi người không thể không hoảng, ngay cả có binh khí khác chế ba bộ hủ thi kia, nhưng ở trước mặt thực lực tuyệt đối thì căn bản không thể nghịch thiên trở mình được.

Người cùng thời đại với Khương Thái Hư, sống hơn bốn ngàn năm, trải qua năm tháng không phải chỉ cho có, là người đồng lứa với sư tổ các Thánh Chủ.

Thời gian trôi qua, một lúc lâu sau đã phá giải được phân nửa trận văn Đại đế, nhiều nhất không quá nửa canh giờ thì chắc chắn sẽ xóa hết toàn bộ.

- Lập tức giết Thần Vương!

Mười ba Thánh Chủ hét lớn, gây áp lực lên Khương gia.

Lúc này ở trong Hóa Long Trì, mười mấy lão nhân đánh ra từng đạo mệnh Nguyên rót vào cơ thể lão Thần Vương, giúp ngài ấy hòa tan Long Châu Quả nghịch thiên sửa mệnh.

Hào quang màu vàng bắn ra từ ngoài người ngài ấy, cơ thể khô héo được tưới tắm sinh ra một ít sắc thái, nhưng vẫn yên lặng bất động, không có chút hơi thở.

- Khương Thái Hư, ngươi chết chắc rồi!

- Ta muốn ăn tươi thần thể của ngươi, báo lại đại thù bốn ngàn năm!

Ba lão yêu nghiệt phát điên, ánh mắt bắn ra hào quang càng lúc càng khủng bố, hủy diệt từng đạo văn lộ tiên thiên.

- Làm sao bây giờ?

Người Khương gia hoàn toàn tuyệt vọng, nếu ba lão yêu nghiệt đánh sâu vào, bất cứ ai cũng không ngăn được.

- Thái Hư ca... Thái Hư ca...

Bỗng nhiên, một tiếng hô như quỷ mị vang lên, quanh quẩn ở Thần Thành, mọi người đều nghe được.

âm thanh này cực kỳ mờ mịt, chợt đông chợt tây, lúc nam lúc bắc, nhanh chóng tới gần Hóa Long Trì. Mọi người đều biến sắc, tốc độ quá nhanh làm người ta khiếp sợ.

- Là ai?

Gọi Khương Thái Hư là ca, có thể tưởng tượng tuổi tác dọa người cỡ nào, tuyệt đối là nhân vật tuyệt thế sống hơn bốn ngàn tuổi.

Xoạt!

Hào quang chợt lóe, giữa sân xuất hiện một cụ bà mặt đầy nếp nhăn, lưng đã còng xuống, mái tóc bạc chỉ còn thưa thớt, chống gây lướt vào như quỷ mị.

Càng đáng nói là bà ta đã quá già yểu, nhưng mặc vũ y ngũ sắc, quả thật không xứng với tuổi của bà. Mà làm người ta càng thêm giật mình là ngực bà ấy có một lỗ máu, máu tươi đang chảy ào ạt, gần như bị xuyên thủng qua, thấy rõ ràng trước sau.

- Thái Hư ca... Bốn ngàn năm, cuối cùng thiếp gặp lại được chàng!

Bà lão lệ rơi đầy mặt, nói:

- Thiếp đã già rồi, không còn thanh xuân nữa, thiếp thật sự không muốn chàng nhìn thấy bộ dạng này của thiếp!

- Thải Vân tiên tử?

Ba lão yêu nghiệt giật mình, bộ dạng như thấy quỷ, có lẽ thật sự không ngờ tới còn có người cùng thời đại với mình còn sống.

- Ba tên các ngươi muốn lấy mạng Thái Hư ca, trước tiên phải bước qua thi thể của ta.

Bà lão tóc bạc phất phơ, dùng trượng trong tay chỉ tới trước, uy áp khủng bố bùng phát ra, xuất hiện trăm ngàn đường văn lạc đan vào một chỗ.

- Đó là...

- Trậttự thiên địa!

Mười ba nhân vật cấp Thánh Chủ khiếp sợ.

Lực lượng bà lão đánh ra không phải quá dọa người, nhưng lại bày ra một mặt như thế, phương thức chiến đấu của người bốn ngàn tuổi không chết hoàn toàn không giống bình thường.

Bọn họ huy động đại đạo, đánh ra trật tự thiên địa mà không phải là thần lực, đây là lĩnh ngộ với đạo, là chiến đấu càng đáng sợ hơn.

Ba lão yêu nghiệt không dám sơ ý, đây là đại địch sinh tử cùng thời đại với bọn họ, đối phương có lực lượng thân thể, cũng có thần niệm to lớn, càng khủng bố hơn cả bọn họ.

- Thải Vân tiên tử cần gì phải làm thế chứ, năm đó có không thể gả cho hắn, bây giờ đã qua bốn ngàn năm, ngươi còn không bỏ được hắn hay sao?

Một lão yêu nghiệt khẽ quát, dường như rất kiêng kỵ bà lão này.

- Thì ra là bà ấy!

Người Khương gia cùng với mười ba nhân vật cấp Thánh Chủ đều khiếp sợ, đoán ra được bà lão này là ai, đó là hồng nhan tri kỷ với Khương Thái Hư ngày xưa, một thế hệ Thánh nữ Vạn Sơ Thánh Địa.

Thánh nữ không thể gả ra ngoài, Thải Vân tiên tử không có cách nào ở chung với Khương Thái Hư. Khương Thần Vương xông vào Vạn Sơ Thánh Địa muốn dẫn nàng đi, nhưng Thải Vân tiên tử niệm tình ân sư, cuối cũng không rời đi.

Nhưng cả đời nàng không gả cho Thánh tử, cô đơn chiếc bóng, không để ý tới trần thế, mọi người thật không ngờ nàng còn sống.

Mà làm người ta khiếp sợ là ai đã đả thương bà ấy? Bộ phận trái tim gần như bị xuyên thủng, máu tươi đang tràn ra.

Oong!

Trật tự thiên địa đối kháng, pháp tác hữu hình va chạm, thân thể Thải Vân tiên tử đổ máu đại chiến với ba lão yêu nghiệt.

Các nhân vật cấp Thánh Chủ đều tránh né thật xa, lỡ như bị loại lực lượng trật tự này đánh trúng thì thật khó mà nói trước hậu quả, tuyệt đối vô cùng khủng bố.

- Tiền bối mau vào đây!

Khương Vân truyền âm, nói cho nàng làm sao đi vào trận văn Đại đế. Tuy rằng bà lão này đã rất mạnh, nhưng tuyệt đối không thể một mình chống lại ba lão yêu nghiệt.

Đột nhiên xuất hiện viện trợ mạnh mẽ, nếu chết quá nhanh lúc này thì thật là không đáng.

Xoạt!

Hào quang chợt lóe, Thải Vân tiên tử tránh khỏi ba lão yêu nghiệt tiến vào trận văn, đi tới trước Hóa Long Trì, bà ấy run rẩy tiến vào trong ao, ôm Khương Thái Hư vào lòng.

- Thái Hư ca... Chàng nhất định phải sống lại...

Bà ấy nước mắt như mưa, nhìn Khương Thái Hư xương bọc da, không nhịn được lệ rơi ướt mặt.

Bà ấy rót từng đạo Thần Nguyên vào trong cơ thể Khương Thái Hư, thần quang chiếu sáng toàn bộ Hóa Long Trì.

- Thải Vân tiền bối không cần phải như thế, trong cơ thể Thần Vương lão tổ có thần dược đủ để sống lại, ngài không cần hao hết thọ nguyên của mình.

Các lão nhân bên cạnh đều xúc động, lên tiếng khuyên can.

- Sinh cơ của ta đã tuyệt, không có cách nào sống sót, các ngươi không cần nói.

đỉnh đầu Thải Vân tiên tử không ngừng lao ra Thần Nguyên, nhập vào trong cơ thể Khương Thái Hư.

Bà ấy vuốt ve khuôn mặt Khương Thái Hư, nước mắt rơi rụng, nói:

- Từ biệt bốn ngàn năm, phong thái như ngọc, tư thế oai hùng năm đó, hiện giờ cùng già yếu thành thế này rồi.

Trong đôi mắt đục ngầu của Thải Vân tiên tử không ngừng có nước mắt tràn ra, nói:

- Năm đó, chàng tung hoành thiên hạ, ai dám chặn đường? Bây giờ tuổi già phủ xuống, lại có nhiều người đến giết chàng như thế.

- Thái Hư ca... chàng không nên chết...

Bà ấy thì thào nói, gần như cầu xin, dường như trở về bốn ngàn năm trước.

- Ngài không cần phải hao phí mệnh Nguyên của mình, nếu Thần Vương tông tổ biết được, nhất định sẽ từ chối.

Khương Vân lại khuyên can.

- Ta đã không được, phải nhanh chóng làm Thái Hư sống lại.

Thải Vân tiên tử lắc đầu.

- Rốt cuộc tiền bối đã xảy ra chuyện gì, là ai làm ngài bị thương tới mức này?

Khương Vân hỏi, cảm giác được tình thế cực kỳ nghiêm trọng, tồn tại như bà ấy cũng bị người ta trọng thương, có thể nghĩ tới trong bóng tối còn có kẻ đáng sợ cỡ nào.

- Một kẻ rất khủng bố, chỉ có Thái Hư sống lại mới đối phó được hắn...

Thải Vân tiên tử dùng Thần Thành Thạch Lệnh cất giữ ở Vạn Sơ Thánh Địa vượt qua hư không đến đây, cũng chỉ có như thế mới đi tới cổ thành bị giam cầm này.

Nàng đến đây chuyện vì cứu Khương Thần Vương, quyết đấu với một nhân vật khủng bố ở trên địa cung, bị thương thành hiện tại.

- Cái gì, trong bóng tối còn có kẻ như thế?

Ngay cả Khương Vân cũng phải tuyệt vọng, nói:

- Nhất định là hắn đang khống chế Đại Đế Thánh binh, quyết đấu với Hằng Vũ Thần Lô.

Ầm!

Trận văn Đại Đế bị phá vỡ, ba lão yêu nghiệt liên tục cười to, lời nói âm lãnh.

- Chúng ta đưa các ngươi lên đường.

- Thải Vân tiên tử, ngươi cùng Khương Thái Hư xuống dưới đất mà nối tiếp tiền duyên đi.

Bà cụ nhẹ nhàng đặt Khương Thái Hư vào Hóa Long Trì, đi lên bờ, cuối cùng quay đầu nhìn lại Khương Thái Hư, sau đó lao tới ba lão yêu nghiệt.

Hiện giờ chỉ có bà ấy mới ngăn cản được những đại nhân vật cùng thế hệ này, những người khác căn bản không thể cản nổi, còn Diệp Phàm đã giao Đả Thần Tiên cho bà ấy.

Oong!

Đây là một trận đánh nhau sinh tử, trật tự thiên địa đan vào nhau, va chạm giữa hai bên, bọn họ không chân chính tới gần, lại càng thêm hung hiểm.

Phốc!

Trên người Thải Vân tiên tử liên tiếp xuất hiện bốn năm lỗ máu, đó là vết thương do lực lượng thiên địa pháp tác gây ra, ngay cả nàng có mạnh hơn đi nữa thì cũng không cách nào chống lại được ba yêu nghiệt bất tử cùng thời đại.

Ầm!

Cùng lúc đó, mười ba nhân vật cấp Thánh Chủ ép tới, bọn họ cũng là siêu cấp khủng bố.

Người nơi này hoàn toàn tuyệt vọng, hiện giờ làm sao mà nghịch thiên?

Đang!

Thải Vân tiên tử chắn ngang phía trước, cũng chặn đứng mười ba Thánh Chủ, nhưng các hùng chủ này dù là tuổi kém hơn bà ấy, nhưng đều là nhân vật tuyệt đỉnh thiên hạ hôm nay, cũng rất khủng bố.

Nhiều người đứng chung như thế, thần cản giết thần, phật ngăn giết phật, bà lão lập tức bị đánh bay ra, thân thể gần như tan vỡ.

Khớp xương lung lay, thân thể Thải Vân tiên tử lao ra từng đạo văn lạc, thân thể còng xuống cùng thẳng hơn không ít, bà ấy lấy bản thân hợp nhất trật tự thiên địa, thiêu đốt thần lực thúc đẩy đại đạo ngăn cản những người này.

Nhưng mà bà ấy có mạnh hơn nữa, cũng không thể chống lại ba lão yêu nghiệt cộng thêm mười ba Thánh Chủ.

- Thái Hư ca, hôm nay chúng ta chết cùng một chỗ...

Bà lão cười buồn bã.

- Các ngươi chết đi!

Mười ba nhân vật cấp Thánh Chủ vội tiến lên, uy thế khủng bố không gì sánh nổi.

- Thần Vương tông tổ, Khương Nghĩa ta tới cứu ngài đây!

Một tiếng hét lớn truyền tới, bên trên địa cung sụp đổ truyền tới uy áp khủng bố hùng hồn, làm cho mọi người kinh hồn vỡ mật.

Một cái ma quán thật lớn giáng xuống, nhấm nuốt thiên địa, như muốn hấp thu tất cả.

- Thượng cổ Thôn Thiên Ma Quán?

Mọi người đều khiếp sợ, cảm giác linh hồn cũng bị đè nên muốn tan vỡ.

Ầm!

Ma quán khổng lồ đập xuống, ba tên lão yêu nghiệt cùng mười ba nhân vật cấp Thánh Chủ đều không khỏi tránh né bay ngược ra ngoài.

Nửa kiện vũ khí Cực Đạo!

Thứ này không phải như các binh khí khác, lỡ như bị đánh trúng thì chắc chắn hình thần hủy diệt.

Đại cường đạo thứ chín Khương Nghĩa đã tới, hắn mượn Thôn Thiên Ma Quán trong tay Đồ Thiên, dùng nó đột phá phong ấn Thần Thành xông vào giải cứu tông tổ.

- Không ai có thể làm Thánh binh Đại Đế khiếm khuyết sống lại, trừ khi Thánh hiền cổ vận dụng, bằng không căn bản không thúc đẩy được uy thế như Hằng Vũ Thánh Lô!

Ba lão yêu nghiệt cười lạnh không thôi.

Thánh binh Đại đế chỉ có đại năng nắm giữ mới có thể khiến nó sống lại, hiển hóa ra thần uy Cực Đạo, bằng không rơi vào tay người thường thì cũng không khác gì vật chết.

Nếu là vũ khí Cực Đạo khiếm khuyết, thì cần phải là Thánh hiền cổ mới thúc đẩy nó sống lại hiện ra thần uy Cực Đạo, yêu cầu nghiêm khác hơn.

- Không thể hiển hóa thần uy Cực Đạo, nhưng cùng đủ để tự bảo vệ rồi.

Khương Nghĩa hét lớn, nâng Thánh binh đi tới trước Hóa Long Trì, nói:

- Tông tổ, ta tới đây cứu ngài.

Oong!

Thượng cổ Thôn Thiên Ma Quán nhanh chóng lớn ra, bao phủ nơi này, đóng kín Hóa Long Trì ở bên dưới.

Tuy rằng Thánh binh Đại đế cổ không sống lại, nhưng cùng vô cùng khủng bố, chỉ một chút dao động đã làm mười ba nhân vật cấp Thánh chủ kinh hãi.

Đại cường đạo thứ chỉn Khương Nghĩa đã tới, nằm ngoài dự đoán của mọi người, thời khác mấu chốt dùng nửa kiện vũ khí Cực Đạo xuất hiện giải quyết nguy cơ trước mắt.

Nhưng mà mọi người đều biết, nếu không có Thải Vân tiên tử, ngay cả Tiên Vương đến đây cùng vô ích, là bà ấy ngăn cản đám nhân vật khủng bố kia mới bảo hộ được mọi người.

Nhưng mà lúc này bà ấy cũng khó giữ tính mạng, xem ra đã không sống nổi, thân thể bị lực lượng trật tự thiên địa xuyên thủng nhiều chỗ, ngũ tạng đều biến mất, sinh cơ đã bị diệt.

- Thái Hư ca... chàng có biết không? Thiếp gặp được chàng... sau bốn ngàn năm... chúng ta đã gặp lại...

Bà ấy run run tiến vào trong Hóa Long Trì, ôm lấy Khương Thái Hư, khẽ vuốt mặt ngài ấy.

- Thiếp thật sự cùng chàng tản bộ dưới hoàng hôn, đáng tiếc.... không còn thời gian, chàng vĩnh viễn... cũng không nghe được lời thiếp.

Ánh mắt đục ngầu của Thải Vân tiên tử ngày càng ảm đạm.

Mọi người ở đây không đành lòng ngát lời, lẳng lặng nhìn bọn họ.

Nàng khẽ quát một tiếng, trong thân thể trào ra thần quang vô tận, đánh vào trong cơ thể Khương Thái Hư.

- Thái Hư ca... năm xưa chàng tìm cho thiếp Nguyên Quả, tẩm bổ thọ nguyên của thiếp... muốn thiếp và chàng cùng sống bốn ngàn năm... cùng sống đến già. Thiếp chờ được chàng... đáng tiếc... không thể tận mắt nhìn chàng sống lại.

Bà lão đưa toàn bộ tinh khí của mình vào trong cơ thể Khương Thái Hư, thân thể của bà ấy lập tức khô héo, ánh mắt hoàn toàn tối lại, lẩm bẩm:

- Thiếp nhớ tới bốn ngàn năm trăm năm trước... Nếu thời gian có thể quay lại... thiếp sẽ đi theo chàng... mà không ở lại Thánh địa...

Bà lão đã tới mức đèn dầu khô cạn, không còn chút sức lực, môi xám trắng run run, nhưng đã không nói ra lời.

Những người trẻ tuổi Khương gia bên cạnh lã chã rơi lệ, khó nhịn nổi một màn này.

- Ta... không muốn...

Bà ấy môi run lên, muốn nói gì đó, đã không thể mở miệng được.

Nhiều người ngồi sát xuống, cẩn thận láng nghe, Diệp Phàm run giọng hỏi:

- lão nhân gia, ngài còn muốn nói gì?

Khương Vân truyền Thần Nguyên sang, bà ấy mới nói:

- Sau khi ta chết... dùng vải trắng phủ cho ta, nói với Thái Hư... không nên mở ra nhìn ta... Ta không muốn chàng nhìn thấy... như thế này, ta muốn ở trong trí nhớ của chàng... ta vĩnh viễn là bốn ngàn năm trước.

- Tiền bối...

Mọi người ở đây đều là tu sĩ, tâm chí vững vàng, nhưng lúc này cũng khó mà chịu được, đều xúc động rơi lệ.

- Thải Vân tiền bối...

Nhiều người không nhịn được nghẹn ngào.

- Thái Hư ca... cuối cùng... không thể đồng hành cùng chàng...

Bà ấy nói xong câu đó, một tia sáng cuối cùng trong ánh mắt biến mất, đầu im lặng cúi xuống, rúc vào bên người Khương Thái Hư.

- Thải Vân tiền bối...

Nhiều người hô to, ánh mắt mơ hồ.

- Ánh mắt của Thần Vương... có một giọt sáng, ngài ấy cảm nhận được mọi chuyện...

Mọi người ở đây bi thương mà kinh hãi phát giác, ở khóe mắt khô quát của Khương Thái Hư lại có một giọt lấp lánh nhẹ nhàng lăn xuống.

- Tiềm thức của lão tổ nghe được mọi chuyện...

- Thải Vân tiền bối ngài không cần tiếc nuối, tiềm thức lão tổ ngủ say vẫn biết mọi chuyện...

Nhiều người bi thương hô to.

Mọi người đồng loạt ra tay giúp Khương Thái Hư luyện hóa thần dược, thời gian ngắn ngủi hơn nhiều mọi người nghĩ, cũng chỉ mới nửa buổi, Thần Vương đã bắt đầu chầm chậm sống lại.

Lại qua thêm một lúc, ngài ấy đột nhiên mở mắt, bắn ra hai đạo thần quang sáng chói, nhưng ngài ấy thật lâu không động đậy, lẳng lặng nhìn bà lão bên cạnh người.

Sau đó, Thần Vương Khương Thái Hư vùng đứng lên, tay nâng thân thể bà lão, đứng giữa Hóa Long Trì, ngửa mặt phát ra tiếng rống bi thương:

- A

Tiếng rống to chấn động thiên địa, vang vọng Thần Thành, xông thẳng trời cao, kinh động mọi người....

- A

Khương Thái Hư rống to đau thương, rung động thiên địa.

Xa cách bốn ngàn năm, vô tận tưởng niệm đau thương, anh hùng xế chiều, hồng nhan điêu linh, làm sao không tan nát cõi lòng, làm sao không bi thương? Thần Vương bi thương chan chứa thê thảm.

Tiếng rống bi thương đánh tan mây mù giữa trời đêm, kinh động tất cả người trong Thần Thành, như nước biển chảy ngược Cửu Trọng Thiên, vô tận tưởng niệm nước mắt thê lương.

Khương Thái Hư đứng giữa sân, cơ thể đã sớm khô héo, nhưng khóe mắt khô quắt đã có những hạt trong suốt rơi ra, ngài ấy nâng thi thể lạnh băng của bà, vẫn không nhúc nhích.

Thần Vương như hóa đá, không biết bao lâu, hắn vẫn không có tiếng động, không hề động đậy, chỉ lẳng lặng nhìn bà ấy.

Bốn ngàn năm không gặp, hồng nhan đã già, khuôn mặt đầy nếp nhăn, môi xám trắng, thân thể còng xuống, năm tháng đã tước đi thanh xuân của nàng.

Tuyệt đại giai nhân năm đó không oán không hối, đợi một đời bốn ngàn năm, mất đi tuổi xuân tươi trẻ, thân tâm ảm đạm yên lặng chờ đợi, thẳng đến hoàn toàn già đi.

Ngay cả trôi qua bốn ngàn năm, Thải Vân tiên tử biết được tin tức Thần Vương liền không để ý tính mạng chạy tới, vì cứu Khương Thái Hư mà hương tan ngọc vỡ.

- Sau khi ta chết... dùng vải trắng phủ cho ta, nói với Thái Hư... không nên mở ra nhìn ta... Ta không muốn chàng nhìn thấy... như thế này, ta muốn ở trong trí nhớ của chàng... ta vĩnh viễn là bốn ngàn năm trước.

Thần Vương bi thương lại không còn lệ để rơi, thân thể hắn đã sớm khô héo, không chút động tĩnh nhìn hồng nhan đã mất.

Đáng tiếc, nàng vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại, thân thể lạnh băng đã không còn chút hơi ẩm.

Thần Vương im lặng, tất cả những chuyện xưa kia hiện ra trước mắt, tiếng nói nhỏ nhẹ, dung mạo ôn nhu... khuôn mặt nụ của ngày xưa như vân còn ngay trước mắt, cõi lòng liền nhau đến nay vẫn chưa đứt đoạn.

Già Thiên

Tác giả: Thần Đông

Bạn đang đọc Già Thiên của Thần Đông
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự