Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Em Và Anh Là Hai Thế Giới - Chương 16: Được Ôm Em Lần Nữa

Bạn đang đọc Em Và Anh Là Hai Thế Giới của Phong

Phiên bản Dịch · 453 chữ · khoảng 1 phút đọc

00h

Tôi đã ở đây, trung tâm quảng trường, nữa tiếng trước trời có đổ cơn mưa, nhưng giờ đã tạnh. Ánh sáng vàng mập mờ, cái bóng lom khom khuất trong tối rùng rùng bước ra, là lão ta. “huỵch” lão nằm sấp trên vũng nước.

“này! Ông sao vậy” tôi chạy lại lay lão, người lão như băng, đã không còn mạch, lão chết rồi sao? Mặt tôi biến sắc.

“ hừ…con người chung quy cũng chỉ đến vậy thôi” một điệu cười chế dĩu, hắn ở đây, tên quỷ đen trắng.

“ hức…lão già này chẳng ngon gì hết, có mùi rượu nồng, loại rượu rẻ tiền” đưa tay vuốt mép hắn chê bai.

“ ngươi đã làm ông ấy chết?” tôi lùi lại cách hắn chừng năm mét.

“ ta không có thời gian cho chuyện tầm phào. Tên kia! Lại đây” hắn ra lệnh, đưa tay lên toan kéo cổ tôi lại.

“…” tôi nhếch mép, không tác dụng gì, trước ngực là mặt dây chuyền pha lê máu, tôi tự tin mình an toàn.

Hắn lừa tôi ra đây mục đích là gì? Sao hắn phải tốn công như vậy? vẫn đứng đó xem hắn muốn gì.

Ánh mắt hắn xuyên qua người tôi như một luồn tia bắn tỉa khắp cơ thể, lạnh sống lưng, chợt rung mình, tay chân nỗi da gà. Hắn dừng bắn tỉa trước ngực tôi, phát hiện ra thứ màu đỏ đang phát sang sau lớp áo khoát sám tro.

“hừ…ngươi nghĩ như vậy là đã thoát. Haha…ngu ngốc” hắn mở miệng khoái chí.

“ aaa” bụng đau thấu dạ dày, lão đấm mạnh. Lão sống dậy? không chỉ là cái xác đang di chuyển đến nện tôi. Quá bất ngờ nên bị một đòn, nhưng karate bao năm quả không uổng, tôi nhanh chóng hạ lão. Khoang, mục đích không phải đánh gục tôi. Bất giác nhớ ra thì…nó đã không còn trên người, viên pha lê trong tay lão.

“ ngu ngốc” hắn hạ giọng nhưng nâng tôi lên khỏi mặt đất, cơ thể này không nghe lời giờ chẳng có chút sức vùng vẫy.

“bằn bằn bằn…” tiếng súng, là cảnh sát? Cảm nhận mình bay trên không trung.

Đầu hơi choáng, tôi đứng dậy xoay khớp cổ

“ anh! Anh có sao không” cô ấy chạy lại ôm lấy cổ tôi.

“em…” cô ấy ôm tôi, ôm tôi, cảm giác này bao lâu rồi. Tôi giữ chặt cô ấy, sợ rằng đây chỉ là mơ.

Bấy giờ Linh còn chưa nhận ra, tim tôi rạo rực, vừa vui vừa sợ. Lúc này chỉ muốn thời gian ngừng trôi lúc này, lúc tôi lại được ôm lấy em.

Bạn đang đọc Em Và Anh Là Hai Thế Giới của Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự